Blog

  • Chi 12 triệu đồng/tháng gửi con vào Trung tâm Công tác xã hội Hải Hà, bố mẹ nhận về nấ:m m:ồ lạnh lẽo: “Nó đ:ánh con tôi liên tục trong 2 ngày, bức thư con lén để lại khiến gia đình hối hận cả đời”

    Chi 12 triệu đồng/tháng gửi con vào Trung tâm Công tác xã hội Hải Hà, bố mẹ nhận về nấ:m m:ồ lạnh lẽo: “Nó đ:ánh con tôi liên tục trong 2 ngày, bức thư con lén để lại khiến gia đình hối hận cả đời”

    Suốt thời gian học viên bị đánh, Trung tâm công tác xã hội Hải Hà tịch thu điện thoại, không cho thông báo về gia đình. Chỉ đến khi thấy cháu bé không còn sức sống, gia đình anh Kiên mới được báo đến bệnh viện nhận con.

    Theo thông tin từ Công an tỉnh Quảng Ninh, nạn nhân là Phạm Hải Nam (SN 2008, trú phường Hà Lầm). Ngày 21/12/2025, gia đình đưa em đến Trung tâm Công tác xã hội Hải Hà để tham gia chương trình giáo dục kỷ luật, kỹ năng sống.

    Đến sáng 23/12, trong quá trình sinh hoạt và lao động tại khu vực đồi Trại Lốc, học viên Nam xảy ra mâu thuẫn với một số người trong trung tâm, dẫn đến xô xát. Sau đó, em có biểu hiện sức khỏe suy giảm và được đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa khu vực Đông Triều. Chiều cùng ngày, nạn nhân được gia đình đưa về nhà và tử vong.

    Ngay khi tiếp nhận thông tin, UBND tỉnh Quảng Ninh đã chỉ đạo UBND phường An Sinh, Sở Y tế và Công an tỉnh phối hợp triển khai các biện pháp nghiệp vụ để điều tra, làm rõ vụ việc; đồng thời yêu cầu rà soát trách nhiệm của tập thể, cá nhân liên quan, xử lý nghiêm các vi phạm theo quy định pháp luật.

    Ký hợp đồng cho con đến trung tâm công tác xã hội Hải Hà trong vòng 3 tháng. Anh Kiên không ngờ rằng, ngày con đến trung tâm cũng là ngày cuối cùng anh được gặp con. Ngay sau khi rời khỏi nhà, con trai anh đã bị đánh liên tục trong vòng 2 ngày cho đến chết.

    Suốt thời gian học viên bị đánh, Trung tâm công tác xã hội Hải Hà tịch thu điện thoại, không cho thông báo về gia đình. Chỉ đến khi thấy cháu bé không còn sức sống, gia đình anh Kiên mới được báo đến bệnh viện nhận con.

    Thật ra anh Kiên không hề biết rằng, với chút sức lực cuối cùng giữa những trận đòn, Nam con trai anh đã cố gắng viết vài dòng gửi bố và để lại trong căn phòng số 4, nơi cậu bé trút hơi thở cuối cùng.

    Trong căn phòng số 4 nơi em Phạm Hải Nam vừa vào đến đây đã bị tra tấn đánh đập cho đến chết. Trong khi đi xung quanh căn phòng này, chúng tôi đã tìm được 1 số bản tường trình, ghi rõ họ tên Phạm Hải Nam, sinh ngày 12/9/2008, trong bản tường trình em phải tự nhận lỗi lầm, khuyết điểm của mình. Và những dòng chữ cuối cùng em để lại, có lẽ trong cơn đau thì nó cũng không còn ngay ngắn thẳng hàng nhưng tôi vẫn có thể đọc được cho quý vị nghe: “Bố cho con vào với mấy thằng này, con lớn rồi, con có phá phách đâu. Cho con vào trung tâm xã hội Hải Hà, con cũng chịu bố, con lớn rồi, con có phá phách đâu?”

    Dù đã quen với việc chứng kiến những trận đòn mỗi ngày của chính mình và các bạn, thế nhưng những gì xảy ra với Nam có lẽ là ký ức ám ảnh suốt cuộc đời của những đứa trẻ này.

    Hiện tất cả các học viên ở cả 2 cơ sở của trung tâm công tác xã hội Hải Hà đã được gia đình đến đón về. Công an tỉnh Quảng Ninh cho biết đang tạm giữ hình sự 8 người gồm một số nhân viên và học viên Trung tâm công tác xã hội Hải Hà để điều tra, xử lý theo quy định.

  • Mời cưới thằng bạn 5 năm không gặp, nhận phong bì mừng cưới chỉ có 100 nghìn

    Mời cưới thằng bạn 5 năm không gặp, nhận phong bì mừng cưới chỉ có 100 nghìn

    Tôi và Hùng từng là đôi bạn thân thời đại học, cùng nhau trải qua những ngày tháng ăn mì gói, thức đêm ôn thi, và chia sẻ đủ thứ chuyện trên đời.

    Nhưng sau khi ra trường, mỗi đứa một ngả, công việc cuốn đi, chúng tôi dần mất liên lạc. Năm năm trôi qua, không một tin nhắn, không một cuộc gọi, chỉ còn lại vài kỷ niệm mờ nhạt trên mạng xã hội.

    Thế rồi, tôi quyết định cưới. Nghĩ đến tình bạn ngày xưa, tôi vẫn gửi thiệp mời cho Hùng, kèm theo một tin nhắn: “Tao cưới đấy, đến chung vui với tao nhé, lâu quá không gặp mày!” Hùng trả lời cụt lủn: “Chúc mừng nhé, để tao xem lịch.” Tôi cũng không để tâm lắm, nghĩ chắc nó bận.

    Đến ngày cưới, tôi ngóng mãi chẳng thấy bóng dáng Hùng đâu. Khách khứa đông, tôi bận rộn tiếp đãi, nhưng trong lòng vẫn thoáng chút hụt hẫng. Tận đến khi dọn dẹp, tôi nhận được một phong bì từ tay một người bạn chung, ghi tên Hùng, bên trong vỏn vẹn 100 nghìn đồng. Tôi bật cười, không phải vì số tiền, mà vì cái sự “hồn nhiên” của nó. Năm năm không gặp, giờ gửi 100 nghìn mà không thèm đến, đúng là Hùng vẫn kiểu lạ đời như xưa.

    Nhưng chuyện chưa dừng lại. Tối hôm đó, lướt mạng, tôi tá hỏa khi thấy Hùng đăng một bài dài trên Facebook, đại ý rằng tôi “khoe khoang đám cưới linh đình, mời bạn bè chỉ để kiếm phong bì”, rồi còn bóng gió “có người giờ giàu sang quên bạn cũ”. Dưới bài viết là cả tá bình luận đồng tình, chửi tôi không ra gì. Tôi nóng mặt, không ngờ nó lại chơi tôi một vố “bê” lên mạng như thế.

    Không nhịn được, tôi nhắn tin thẳng cho Hùng: “Mày không đến thì thôi, gửi 100 nghìn tao cũng chẳng nói gì. Nhưng mày lên mạng bôi xấu tao là sao? Tình bạn 5 năm của mày đáng giá vậy à?” Hùng đọc mà không trả lời, chỉ lẳng lặng xóa bài đăng. Tôi thở dài, tự nhủ có lẽ tình bạn này đã hết thật rồi.

  • ai trong bụng nó chưa chắc đã là của mày đâu!”.

    ai trong bụng nó chưa chắc đã là của mày đâu!”.

    “Mày không tin mẹ thì cứ để ý mà xem. Tao đi chợ, mấy bà bán cá cứ xì xào thấy con vợ mày lén lút vào nhà nghỉ Hoàng Hôn ở cuối phố. Mà tao nói thật, cái thai trong bụng nó chắc gì đã là của mày. Mày đi công tác triền miên, nó ở nhà mỡ treo miệng mèo, ai mà biết được…”

    Những lời nói của mẹ như nọc độc ngấm dần vào đầu óc Tuấn. Vốn tính đa nghi, lại thêm việc vợ dạo này hay về muộn, lơ là chuyện chăn gối, Tuấn càng tin lời mẹ là thật. Anh nhìn cái bụng bầu 5 tháng của Thư – vợ anh, không còn thấy sự háo hức của một người sắp làm cha, mà chỉ thấy một nỗi ngờ vực đen tối.

    Tuấn âm thầm cài định vị vào điện thoại của vợ. Anh muốn bắt tận tay, day tận trán để “con đàn bà lăng loàn” ấy không còn đường chối cãi.

    Chiều thứ Bảy, điện thoại Tuấn báo ting một tiếng. Mở app định vị lên, máu trong người Tuấn sôi sùng sục. Chấm đỏ trên bản đồ đang nhấp nháy tại đúng địa chỉ mà mẹ anh từng nhắc tới: Nhà nghỉ Hoàng Hôn.

    Cơn điên bốc lên tận não. Tuấn không lao đến ngay. Anh muốn sự trừng phạt này phải thật tàn khốc. Anh rút điện thoại, gọi cho bố mẹ vợ.

    “Alo, bố mẹ đến ngay ngõ 135, đường X. Con có chuyện tày đình muốn thưa chuyện với bố mẹ. Con mời bố mẹ đến để chứng kiến con gái ngoan hiền của bố mẹ đang “dưỡng thai” kiểu gì. Bố mẹ không đến nhanh, con không chịu trách nhiệm về tính mạng của nó đâu”!

    Nói rồi, Tuấn phóng xe như bay đến điểm hẹn. Anh hình dung ra cảnh mình sẽ đạp tung cửa, lôi đôi gian phu dâm phụ ra, ném trả Thư về cho bố mẹ cô ta trước sự chứng kiến của bàn dân thiên hạ.Có thể là hình ảnh về xe môtô và xe scooter

    15 phút sau, bố mẹ Thư hớt hải chạy tới, mặt tái mét lo lắng. Vừa thấy họ, Tuấn cười khẩy: “Bố mẹ vào mà xem. Con gái bố mẹ đang hú hí với trai trong cái nhà nghỉ rẻ tiền này đây. Hôm nay con xin phép trả nó về nơi sản xuất”!

    Không đợi bố mẹ vợ kịp phân bua, Tuấn hùng hổ lao lên tầng 2, đạp mạnh vào cánh cửa phòng 201: “Mở cửa! Con khốn nạn, mày ra đây cho tao”!

    Cánh cửa bật mở. Nhưng người mở cửa không phải là Thư, mà là chủ nhà nghỉ, vẻ mặt hốt hoảng. Tuấn gạt phắt ông ta ra, xông thẳng vào trong: “Thư! Mày đâu rồi? Thằng bồ mày đâu”?

    Tuấn sững lại.

    Trong căn phòng chật hẹp, nồng mùi ẩm mốc, Thư đang ngồi bên mép giường. Nhưng không có gã đàn ông nào cả. Trên giường là một cô gái trẻ, tóc tai rũ rượi, mặt mũi bầm tím, đang co ro trong chăn, run lên bần bật.

    Thư nhìn thấy Tuấn và bố mẹ mình, mặt cô cắt không còn giọt máu, vội vàng lấy thân mình che chắn cho người trên giường: “Anh… sao anh lại đến đây”?

    Tuấn chưa kịp hiểu chuyện gì thì tiếng khóc nấc nghẹn ngào vang lên từ phía giường: “Anh Tuấn… cứu em… đừng đánh chị Thư”…

    Tuấn chết lặng. Giọng nói này… Anh lao đến, giật phăng cái chăn ra. Người đang nằm đó là Lan – em gái ruột của Tuấn! Lan – đứa em gái mà cả nhà anh tưởng rằng đang đi xuất khẩu lao động bên Đài Loan sung sướng lắm, hàng tháng vẫn gửi tiền về cho mẹ anh đi đánh bài. Tại sao nó lại ở đây? Trong bộ dạng thân tàn ma dại thế này?

    “Cái Lan? Sao mày”…

    Thư òa khóc, ôm chặt lấy cô em chồng đang hoảng loạn: “Anh đừng hỏi nữa! Lan nó mới về được 2 tuần nay. Nó bị người ta lừa bán sang bên kia làm g::::::::::ái, bị đá:nh đ:ập d:ã m:an đến mức mang thai rồi bị sảy, nó trốn được về đây nhưng không dám về nhà”…

    Tuấn như bị sét đánh ngang tai. Anh lắp bắp: “Sao… sao không về nhà? Sao em lại giấu anh”? Thư ngước đôi mắt đẫm lệ, nhìn thẳng vào Tuấn, giọng lạc đi vì uất ức:

    “Về nhà ư? Anh có biết tại sao nó phải đi không? Là vì mẹ anh nợ nần cờ bạc, ép nó đi để lấy tiền trả nợ! Nó gọi điện về cầu cứu mẹ, mẹ bảo “Mày ráng mà làm gửi tiền về, về bây giờ tao chết cho mày xem”. Nó sợ mẹ, nó không dám về. Em tình cờ gặp nó ngất xỉu ngoài bến xe, em phải lén đưa nó vào đây, giấu anh, giấu mẹ để chăm sóc nó.

    Tiền em đi làm thêm, tiền em bán cả dây chuyền cưới… là để mua thuốc, mua cơm cho nó. Vậy mà… vậy mà anh với mẹ lại nghĩ em đi ngoại tình”?

    Tuấn nhìn xuống bàn. Trên đó là hộp cơm bụi đang ăn dở và vỉ thuốc giảm đau. Không có nhân tình nào cả. Chỉ có người vợ bụng mang dạ chửa của anh, đang lén lút cưu mang đứa em gái ruột thịt của anh, trong khi anh và mẹ thì đang bận rộn với những nghi ngờ đê hèn.

    Bố vợ Tuấn nãy giờ đứng im lặng, giờ mới bước tới. Ông không mắng chửi, chỉ nhìn Tuấn bằng ánh mắt thất vọng cùng cực.

    “Anh Tuấn ạ. Con gái tôi, tôi nuôi dạy nó biết thương người, biết trọng tình nghĩa. Nó sợ anh khó xử giữa mẹ và em gái, nên nó âm thầm chịu đựng. Còn anh, chưa rõ trắng đen đã định gọi chúng tôi đến để “làm nhục” nó. Hôm nay, cái mặt già này của tôi đúng là ê chề thật, nhưng không phải vì con gái tôi hư, mà vì tôi đã gả nó nhầm chỗ”!

    Bố vợ quay sang Thư: “Thư, thu dọn đồ đạc. Cả cái Lan nữa, về nhà bố. Nhà mình nghèo nhưng không để con cái phải chui lủi trong cái nhà nghỉ thế này”.

    Lan bám chặt lấy tay chị dâu, khóc nức nở. Tuấn đứng trơ ra giữa phòng, tay chân thừa thãi, cổ họng nghẹn đắng không thốt nên lời. Hình ảnh định vị “nhà nghỉ” mà anh từng đắc ý coi là bằng chứng, giờ đây hóa thành bản án lương tâm quất mạnh vào mặt anh.

    Anh quỳ sụp xuống, nắm lấy tay vợ: “Thư ơi… anh sai rồi… anh xin lỗi”…

    Thư gạt tay chồng ra, đỡ Lan đứng dậy. Cô nhìn anh, ánh mắt nguội lạnh:

    Anh về hỏi lại mẹ anh xem, số tiền hàng tháng bà nhận được là từ đâu. Còn đứa con trong bụng em, anh nghi ngờ nó không phải con anh thì tốt nhất, anh không xứng đáng làm bố nó.

    Thư dìu Lan bước ra khỏi cửa, theo sau là bố mẹ vợ. Tuấn vẫn quỳ đó, trong căn phòng nhà nghỉ tồi tàn, tiếng còi xe ngoài phố vọng vào inh ỏi, nhưng trong tai anh chỉ còn văng vẳng tiếng thì thầm độc địa của mẹ: “Mày xem lại đi…”

  • Chồng đòi l;;y hô;;n không chút do dự. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi bất ngờ đứng dậy nói: “Con có thể nói một bí mật mà mẹ con không biết không?” Và khi vi//de/o được phát, cả phòng lặng người…

    Chồng đòi l;;y hô;;n không chút do dự. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi bất ngờ đứng dậy nói: “Con có thể nói một bí mật mà mẹ con không biết không?” Và khi vi//de/o được phát, cả phòng lặng người…

    “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…”

    Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa.

    Không phải cãi vã.
    Không tiếng chửi rủa.
    Chỉ là một câu nói lạnh đến tận xương sống:

    – Chúng ta kết thúc thôi. Anh không còn cảm giác gì nữa.

    Tôi đang đứng trong bếp, tay cầm cái vá múc canh, nghe xong thì đứng lặng.
    Bếp vẫn sôi.
    Canh vẫn sủi bọt.
    Chỉ có tim tôi là như bị ai bóp nghẹt.

    Hai mươi năm hôn nhân.
    Bảy năm sinh con, nuôi con.
    Một câu “không còn cảm giác” là xóa sạch tất cả.

    Tôi không khóc.
    Chỉ hỏi lại một câu rất bình tĩnh:

    – Vì cô ta à?

    Anh không phủ nhận.
    Chỉ im lặng.

    Im lặng, trong hôn nhân, đôi khi còn tàn nhẫn hơn cả phản bội.

    1. NGƯỜI CHỒNG TỬ TẾ NĂM XƯA

    Ngày tôi lấy anh, ai cũng bảo tôi có phúc.
    Anh hiền.
    Ít rượu chè.
    Chăm chỉ làm ăn.

    Tôi bỏ việc sau khi sinh con gái đầu lòng – bé An, vì con yếu, hay bệnh.
    Anh bảo:

    – Em ở nhà chăm con đi, anh lo được.

    Tôi tin.
    Và tôi ở nhà thật.

    Tôi thành một bà nội trợ chính hiệu:
    Sáng đưa con đi học.
    Trưa lo cơm nước.
    Tối đợi anh về ăn cùng.

    Cuộc sống không dư dả, nhưng yên ổn.

    Cho đến khi công ty anh có dự án mới, anh đi công tác nhiều hơn.
    Rồi về muộn hơn.
    Rồi điện thoại lúc nào cũng để úp xuống.

    Tôi biết.
    Phụ nữ không ngu đến vậy.

    2. LÁ ĐƠN LY HÔN

    Một tuần sau câu nói đó, anh đưa cho tôi lá đơn.

    – Anh đã suy nghĩ kỹ. Ra tòa đi cho rõ ràng.

    Tôi nhìn tờ giấy, tay run nhẹ.

    – Con thì sao?

    – Con còn nhỏ, anh sẽ chu cấp. Nhưng anh không thể sống tiếp cuộc hôn nhân này.

    Tôi cười.
    Cười rất nhạt.

    Hóa ra, hai mươi năm qua, thứ tôi giữ gìn chỉ là một “cuộc hôn nhân”.

    Chứ không phải là “gia đình”.

    3. CON GÁI TÔI – ĐỨA TRẺ IM LẶNG

    Từ ngày biết bố mẹ sắp ly hôn, bé An ít nói hẳn.
    Con bé bảy tuổi, cái tuổi đáng lẽ chỉ lo học với chơi.

    Một hôm, tôi thấy con lén cầm điện thoại của tôi, loay hoay gì đó.
    Thấy tôi, con giật mình:

    – Mẹ… mẹ đừng giận nha.

    Tôi xoa đầu con:

    – Không sao đâu, con làm gì cũng được.

    Tôi không biết rằng, chính lúc ấy, con bé đã bắt đầu giữ một bí mật rất lớn.

    4. NGÀY RA TÒA

    Ngày ra tòa, tôi mặc bộ áo dài màu xanh nhạt.
    Không phải để đẹp.
    Mà để tự nhắc mình: tôi vẫn là tôi, không phải kẻ bị bỏ rơi.

    Anh đi cùng một người phụ nữ trẻ.
    Không vào phòng xử, nhưng đứng ngoài hành lang.

    Tôi nhìn, tim đau, nhưng không còn bất ngờ nữa.

    Phòng xử án không lớn.
    Thẩm phán là một người đàn ông trung niên, giọng nghiêm nhưng không lạnh.

    Ông hỏi:

    – Hai bên đã thống nhất việc ly hôn chưa?

    Chồng tôi trả lời dứt khoát:

    – Dạ, rồi.

    Tôi im lặng.

    Ông tiếp:

    – Về quyền nuôi con?

    Chồng tôi nói:

    – Tôi nghĩ mẹ cháu nuôi sẽ phù hợp hơn. Tôi sẽ chu cấp đầy đủ.

    Tôi nhìn xuống.
    Nước mắt rơi lúc nào không hay.

    Ngay lúc đó, bé An đứng bật dậy.

    Giọng con bé run run, nhưng rất rõ:

    – Thưa bác thẩm phán…

    Cả phòng xử sững lại.

    – Con có thể cho bác biết một bí mật… mà mẹ con không biết không ạ?

    Thẩm phán hơi bất ngờ, nhưng ông gật đầu:

    – Cháu cứ nói.

    Con bé quay sang nhìn tôi, ánh mắt xin lỗi.
    Rồi quay lại phía thẩm phán:

    – Con xin phép mở một video…

    5. VIDEO ĐƯỢC PHÁT

    Con bé lấy trong cặp ra một chiếc USB nhỏ.

    Luật sư hai bên đều ngạc nhiên.

    Video được mở.

    Hình ảnh hiện lên khiến toàn bộ phòng xử án im lặng.

    Đó là cảnh trong phòng khách nhà tôi.
    Ban đêm.
    Ánh đèn vàng.

    Chồng tôi đang ngồi trên sofa, nói chuyện điện thoại.

    Giọng anh rất rõ:

    – Ừ, anh sắp ly hôn rồi. Nhưng phải làm cho cô ấy nghĩ là lỗi do cô ấy, thì anh mới dễ đưa con đi.

    – Tiền nhà, tiền đất đứng tên cô ấy nhiều quá. Phải tính cho kỹ.

    Giọng người phụ nữ đầu dây bên kia vang lên, chua chát:

    – Em không chờ được lâu đâu.

    Video kết thúc.

    Không ai nói gì.

    Tôi quay sang nhìn chồng.
    Mặt anh tái mét.

    6. SỰ THẬT SAU CHIẾC VIDEO

    Thẩm phán hỏi con bé:

    – Cháu quay video này khi nào?

    Con bé trả lời:

    – Dạ, hôm bố mẹ cãi nhau. Con sợ mẹ buồn, nên con để điện thoại dưới bàn.

    Tôi ôm mặt khóc.

    Tôi không biết.
    Tôi hoàn toàn không biết.

    Hóa ra, người bị phản bội nặng nề nhất không phải tôi.
    Mà là con gái tôi.

    7. NGƯỜI CHỒNG LỘ MẶT

    Trước bằng chứng rõ ràng, chồng tôi không chối được.

    Thẩm phán nghiêm giọng:

    – Anh định lợi dụng việc ly hôn để chiếm đoạt tài sản chung và quyền nuôi con?

    Anh cúi đầu.
    Không trả lời.

    Phiên tòa tạm hoãn.

    Nhưng mọi thứ đã rõ.

    8. SAU PHIÊN TÒA

    Tối hôm đó, tôi ôm con ngủ, lòng đau như cắt.

    Con bé thì thầm:

    – Mẹ ơi, con xin lỗi vì con quay lén bố.

    Tôi siết chặt con vào lòng:

    – Không, con không làm gì sai cả. Con đã bảo vệ mẹ.

    Lần đầu tiên, tôi thấy mình được bảo vệ…
    bởi chính đứa con bé bỏng mà tôi từng nghĩ là cần tôi che chở.

    9. KẾT CỤC

    Ba tháng sau, tòa tuyên án:
    – Tôi được quyền nuôi con.
    – Tài sản chia theo đúng luật, không ai gian dối được.

    Chồng cũ của tôi, sau đó nghe nói cũng không đến được với người phụ nữ kia.
    Một người sẵn sàng phản bội vợ con, thì ai dám tin?

    Còn tôi, ở tuổi ngoài bốn mươi, bắt đầu lại.

    Không dễ.
    Nhưng không còn sợ.

    10. LỜI KẾT

    Có những người đàn bà sống cả đời vì chồng, vì con.
    Đến lúc bị phản bội mới nhận ra:
    thứ cần giữ nhất không phải là hôn nhân, mà là lòng tự trọng.

    Và có những đứa trẻ, tưởng như ngây thơ,
    lại là người tỉnh táo nhất trong một gia đình sắp vỡ.

  • Cả nhà tôi ai cũng mừng cho bố. Bố tôi 60t mới đi thêm bước nữa với cô Hà kém ông 30t. Ngày cưới ấm áp giản dị, đến tối ông vội vã dắt cô dâu vào buồng tân hôn

    Cả nhà tôi ai cũng mừng cho bố. Bố tôi 60t mới đi thêm bước nữa với cô Hà kém ông 30t. Ngày cưới ấm áp giản dị, đến tối ông vội vã dắt cô dâu vào buồng tân hôn

    Tối đó, ai cũng tưởng mọi chuyện đã khép lại bằng một đám cưới nhỏ ấm áp. Nhưng không ai ngờ chỉ một giờ sau, căn nhà yên ắng ấy bỗng vang lên tiếng gào khóc từ phòng tân hôn. Cô dâu mới vừa bước ra khỏi cửa đã ngồi bệt xuống sàn, nước mắt chan hòa, còn bố tôi thì chết lặng như người vừa đánh mất điều gì đó rất lớn…”

    Gia đình tôi không phải kiểu gia đình nhiều sóng gió. Mẹ tôi mất sớm vì bệnh ung thư khi tôi và chị gái còn đang học đại học. Sau đó, bố tôi – ông Tân – ở vậy một mình nuôi hai con, không yêu đương gì suốt hơn 20 năm. Mọi người trong họ hàng nhiều lần giục giã, bảo ông còn trẻ, cưới vợ khác đi. Nhưng ông đều từ chối, chỉ nói một câu: “Lo cho hai đứa xong đã.”

    Và ông đã giữ lời.

    Khi chị tôi lấy chồng và tôi đi làm ổn định, bố bắt đầu có thời gian cho riêng mình. Vậy mà chẳng ai ngờ, đến khi bước sang tuổi 60, ông lại thông báo với chúng tôi một chuyện mà cả nhà vừa bất ngờ vừa ngỡ ngàng: Ông muốn tái hôn.

    Người phụ nữ ông chọn tên là cô Hà, chỉ mới 30 tuổi. Cô làm kế toán ở một công ty gần nhà, từng ly hôn, không có con. Họ quen nhau qua một lớp dưỡng sinh, bắt đầu từ vài cuộc trò chuyện rồi dần thành thân thiết. Cô Hà dịu dàng, khéo léo và biết cách lắng nghe – điều mà tôi chưa từng nghĩ là bố cần đến. Nhưng hóa ra, ai rồi cũng cần một ai đó để san sẻ.

    Lúc đầu, tôi và chị tôi hơi ngại. Không phải vì khoảng cách tuổi tác – mà vì… thật sự cô ấy quá trẻ so với bố. Bố tôi là người thật thà, sống nội tâm, tôi sợ ông bị lợi dụng. Nhưng sau vài lần gặp mặt, nói chuyện, tôi thấy cô Hà không giống người có mưu tính. Có điều gì đó rất thực thà và nhẹ nhàng ở cô ấy. Vậy là chúng tôi đồng ý, coi như chúc phúc cho ông.

    Lễ cưới diễn ra vào một ngày đầu xuân, trong sân nhà nhỏ của chúng tôi ở quận ven thành phố. Không rình rang, không phô trương, chỉ vài mâm cơm mời họ hàng thân thích và bạn bè thân quen của bố. Cô Hà mặc chiếc áo dài màu hồng phấn, tóc vấn cao, nét mặt dịu dàng như hoa đào đầu mùa. Bố tôi thì cứ luống cuống suốt buổi, đi đâu cũng cười toe toét như chàng trai lần đầu lấy vợ.

    Tối hôm đó, sau khi dọn dẹp xong mọi thứ, cả nhà ai cũng mệt lả. Chúng tôi chỉ kịp nói một câu trêu bố:

    “Bố nhớ đi nhẹ nhàng thôi nha, nhà có người già với người trẻ mà.”

    Bố cười khì, xua tay:

    “Thôi đi mấy đứa, toàn nói linh tinh.”

    Rồi ông dắt cô Hà vào phòng tân hôn. Căn phòng đó là phòng cũ của bố mẹ tôi ngày xưa, từ sau khi mẹ mất, bố vẫn ở đó một mình. Chúng tôi có đề nghị sửa sang lại, nhưng bố chỉ đổi mỗi tấm rèm cửa, còn lại giữ nguyên. Bảo rằng “thay đổi nhiều quá lại lạ, không quen”.

    Khoảng một tiếng sau, cả nhà đã chìm vào giấc ngủ. Tôi đang lơ mơ thì nghe tiếng động gì đó từ cuối nhà. Ban đầu cứ tưởng mèo chạy, nhưng rồi…

    Một tiếng khóc bật lên – rõ ràng và xé lòng.

    Tôi bật dậy, chị tôi cũng vừa mở cửa phòng bước ra. Tiếng khóc ấy phát ra từ phòng bố – căn phòng tân hôn. Nó không phải tiếng khóc ấm ức hay dỗi hờn – mà là tiếng khóc hoảng loạn. Có xen lẫn tiếng kêu thất thanh:

    “Không! Không! Đừng mà!”

    Tôi đẩy cửa chạy vào. Cảnh tượng trong phòng khiến tôi chết đứng:

    Cô Hà đang ngồi co ro dưới sàn, hai tay ôm lấy đầu, người run bần bật. Bố tôi thì đứng sát góc tường, mặt tái mét, miệng mấp máy nhưng không nói được lời nào.

    Trên nền nhà, chiếc áo khoác cưới của cô Hà bị vò nát, rơi vãi xung quanh là mấy mảnh giấy nhỏ – giống như ảnh bị xé.

    Chị tôi vội chạy tới ôm lấy cô Hà, dỗ dành. Mãi một lúc sau, cô mới nói được vài lời, giọng đứt quãng:

    “Em… em thấy… có người… đứng ở góc phòng… mặc áo lam, tóc dài… nhìn em chằm chằm… bảo em là… ‘Đây không phải chỗ của cô’…”

    Bố tôi vẫn đứng im lặng. Tôi thấy trong mắt ông có thứ gì đó… rất lạ. Như sợ hãi, như đau khổ, như dằn vặt.

    Cô Hà sau đêm đó được chị tôi đưa lên phòng khách, nằm nghỉ tạm. Còn bố thì ngồi lặng thinh ở hiên nhà đến tận sáng. Trời chưa kịp hửng, ông đã cầm chổi quét sân, như thể bận rộn có thể làm mọi chuyện nhẹ đi.

    Bữa sáng hôm ấy, cả nhà ăn trong im lặng. Cô Hà ngồi cạnh chị tôi, mắt thâm quầng, chẳng buồn ăn gì. Tôi có nhìn sang bố, nhưng ông chỉ cúi đầu húp vài thìa cháo loãng, không nói một lời.

    Chúng tôi không nhắc lại chuyện đêm qua. Không phải vì né tránh, mà là không biết nên bắt đầu từ đâu. Cảm giác như mỗi người trong nhà đều có một nút thắt nhỏ trong lòng – và chưa ai đủ dũng cảm để gỡ nó ra.

    Đến chiều, khi trời dịu nắng, tôi ra hiên thấy bố đang tưới cây. Ông lặng lẽ tưới từng gốc hoa nhài mẹ tôi trồng từ hồi còn sống. Nhìn ông lúc đó, tôi chợt thấy ông không giống một người vừa cưới vợ – mà giống một người vừa đánh mất điều gì đó mà ông giữ rất lâu.

    “Bố…” – Tôi ngồi xuống bên cạnh – “Cô Hà… chắc sợ quá thôi. Mọi thứ mới quá.”

    Ông khựng tay, nước từ vòi chảy tràn lên mặt đất. Rồi ông buông nhẹ câu:

    “Không phải tại cô ấy… tại bố.”

    Tôi không hiểu. Bố nhìn ra xa, giọng chậm rãi, nghèn nghẹn như tự nói với chính mình.

    “Hồi còn sống, mẹ con luôn giữ căn phòng đó sạch sẽ, ấm cúng. Sau khi bà ấy mất, bố không thay đổi gì cả. Mỗi tối nằm ngủ, bố vẫn thấy mùi tóc bà… vẫn nghe tiếng kéo rèm… Nhưng bố không kể ai nghe, vì sợ người ta nghĩ mình già rồi lú.”

    Tôi lặng người.

    “Lúc cô Hà bước vào căn phòng ấy… bố thấy mình như đang phản bội mẹ con. Cảm giác đó… như ai đang nhìn. Không phải ma quỷ gì đâu… mà là ký ức. Mà ký ức thì chẳng ai xua đi được.”

    Lần đầu tiên, tôi thấy bố tôi yếu đuối như vậy. Một người đàn ông từng một tay nuôi hai con ăn học, nay ngồi co lại dưới bóng chiều, như thể chính ông cũng đang lạc trong ngôi nhà của mình.

    Tối hôm đó, tôi xin chị để cô Hà lại phòng khách, còn tôi vào dọn phòng ngủ của bố. Tôi lấy hết những tấm hình cũ treo trên tường xuống – những tấm ảnh mẹ tôi chụp ngày còn trẻ, gương mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt dịu hiền. Tôi lau sạch bàn thờ, đổi chăn ga mới, mở cửa sổ cho thoáng. Phòng không còn mùi cũ nữa – chỉ còn gió mát và ánh sáng nhẹ len vào.

    Sáng hôm sau, tôi ngồi nói chuyện với cô Hà. Lúc đầu cô còn e dè, nhưng rồi cũng dần mở lòng.

    “Em không cố ý làm lớn chuyện đâu. Chỉ là… lúc bước vào phòng đó, em thấy có gì đó… xa lạ. Không phải do em sợ ma hay gì cả. Mà là… em thấy mình giống người chen vào một không gian không thuộc về mình.”

    Tôi gật đầu, nói thật lòng:

    “Em không chen vào đâu, cô ấy mất rồi. Cái em cần… là bước vào cùng bố, không phải thay ai.”

    Cô Hà im lặng một lúc rồi bật cười nhẹ: “Nghe kỳ cục ghê… nhưng em hiểu.”

    Tối đó, bố tôi lần đầu bước vào căn phòng đã được dọn lại. Cô Hà đi cùng ông. Không ai nói gì, nhưng tôi thấy họ nắm tay nhau rất nhẹ, như cách hai người bạn già chia nhau hơi ấm cuối ngày.

    Từ sau hôm ấy, mọi chuyện dần trở lại bình thường. Cô Hà bắt đầu tự tay nấu vài món ăn đơn giản, trồng thêm mấy chậu lan ở ban công. Bố tôi lại tiếp tục thói quen sáng ra tưới cây, chiều đọc báo. Nhưng thỉnh thoảng, tôi vẫn bắt gặp ông đứng lặng bên tấm hình mẹ đặt ở bàn thờ, như đang kể chuyện cho bà nghe.

    Một chiều, cô Hà gọi tôi ra vườn:

    “Em định chuyển phòng ngủ. Mình có thể làm lại cái phòng nhỏ gần bếp. Em thấy nó sáng sủa hơn. Căn phòng cũ… để anh Tân giữ lại, như một chốn nghỉ ngơi riêng mỗi khi anh cần nhớ.”

    Tôi gật đầu. Không phải vì chấp nhận cô là vợ kế của bố, mà vì tôi hiểu – đôi khi tình yêu không nằm ở việc thay thế ai đó, mà là biết khi nào nên lùi lại, khi nào nên bước tới.

    Ngôi nhà ấy vẫn vậy – tường sơn cũ, cửa gỗ long đinh, mái ngói rêu xanh. Nhưng điều khác biệt là, giờ đây trong nhà không còn ai phải sống với bóng cũ một mình.

    Bố tôi vẫn hay bảo:
    “Có những điều không cần phải quên… chỉ cần học cách sống cùng nó.”

  • Đến tuổi 60 thì nếu một người vẫn còn 3 thứ này trong tay thì chứng tỏ phước rất lớn

    Đến tuổi 60 thì nếu một người vẫn còn 3 thứ này trong tay thì chứng tỏ phước rất lớn

    Đếп tuổι 60 tҺì пếu một пgườι vẫп còп 3 tҺứ пàყ troпg taү tҺì cҺứпg tỏ pҺước rất lớп

     

    Trong cuộc sṓng này thì tiḕn chẳng giải quyḗt ᵭược mọi vấn ᵭḕ nhưng nḗu ⱪhȏng có tiḕn chúng ta sẽ sṓng trong vật chất. Bởi vậy, tiḕn ⱪhȏng phải ʟà thứ quan trọng nhất trên ᵭời nhưng cũng ⱪhȏng thể thiḗu.

    Bṓ mẹ vẫn ⱪhỏe mạnh, minh mẫn

    Một trong những tài sản ʟớn nhất của ᵭời người chính ʟà sức ⱪhỏe của bṓ mẹ. Khi một người ᵭḗn tuổi 60, bṓ mẹ của họ cũng ᵭã già yḗu. Thḗ nên nḗu ai vẫn còn bṓ mẹ ᵭể yêu thương, chăm sóc thì có nghĩa ʟà họ vẫn còn chỗ dựa tinh thần.

    Khi còn bṓ mẹ thì chúng ta sẽ ʟuȏn cảm nhận ᵭược tình yêu thương, ᵭược bao bọc. Khȏng ⱪhí ấm áp trong gia ᵭình ʟà thứ mà mỗi người sẽ nhớ mãi, ʟà ᵭộng ʟực ᵭể chúng ta sṓng tṓt hơn.

    Khi còn bṓ mẹ thì chúng ta sẽ ʟuȏn cảm nhận ᵭược tình yêu thương, ᵭược bao bọc. (ảnh minh họa)

    Khi còn bṓ mẹ thì chúng ta sẽ ʟuȏn cảm nhận ᵭược tình yêu thương, ᵭược bao bọc. (ảnh minh họa)

    Đȃy cũng chính ʟà thời ᵭiểm con người sẽ báo ᵭáp cȏng ơn sinh thành, chăm sóc của cha mẹ. Vì có ᵭiḕu ⱪiện tṓt hơn, cuộc sṓng ổn ᵭịnh và có nhiḕu thời gian nên chúng ta dễ thể hiện sự hiḗu thảo của mình với bṓ mẹ hơn.

    Khoản tiḗt ⱪiệm dṑi dào

    Trong cuộc sṓng này thì tiḕn chẳng giải quyḗt ᵭược mọi vấn ᵭḕ nhưng nḗu ⱪhȏng có tiḕn chúng ta sẽ sṓng trong vật chất. Bởi vậy, tiḕn ⱪhȏng phải ʟà thứ quan trọng nhất trên ᵭời nhưng cũng ⱪhȏng thể thiḗu.

    Trong cuộc sṓng này thì tiḕn chẳng giải quyḗt ᵭược mọi vấn ᵭḕ nhưng nḗu ⱪhȏng có tiḕn chúng ta sẽ sṓng trong vật chất. (ảnh minh họa)

    Trong cuộc sṓng này thì tiḕn chẳng giải quyḗt ᵭược mọi vấn ᵭḕ nhưng nḗu ⱪhȏng có tiḕn chúng ta sẽ sṓng trong vật chất. (ảnh minh họa)

    Khi ᵭḗn tuổi 60 thì chúng ta càng cần có tiḕn tiḗt ⱪiệm ở trong tài ⱪhoản. Nḗu ⱪhȏng muṓn cuộc sṓng ⱪhi vḕ già ⱪhó ⱪhăn, chật vật thì hãy chuẩn bị ⱪhoản tiḕn tiḗt ⱪiệm ᵭể sṓng thật tự chủ.

    Khi bạn ᵭṓi mặt với ᵭau ṓm, bệnh tật, sức ⱪhỏe ʟại suy giảm nên ⱪhȏng thể ʟàm ᵭược nhiḕu việc như ʟúc còn trẻ.

    Ở tuổi này thì mỗi người nên có sự chi tiêu thȏng minh, tránh tự ᵭẩy mình vào sai ʟầm. Vì sức ⱪhỏe suy yḗu, thu nhập giảm sút nên chúng ta cần chi tiḕn ᵭúng ʟúc, ᵭúng chỗ.

    Vì sức ⱪhỏe suy yḗu, thu nhập giảm sút nên chúng ta cần chi tiḕn ᵭúng ʟúc, ᵭúng chỗ. (ảnh minh họa)

    Vì sức ⱪhỏe suy yḗu, thu nhập giảm sút nên chúng ta cần chi tiḕn ᵭúng ʟúc, ᵭúng chỗ. (ảnh minh họa)

    Bạn cũng nên tránh xa những trờ chơi ᵭỏ ᵭen hay ᵭầu tư may rủi vì ⱪhả năng túi tiḕn sẽ bị vơi ᵭi ʟà cực ⱪỳ cao. Những ʟời mời gọi ᵭầu tư báu bở chính ʟà cái bẫy dành cho bạn mà thȏi.

    Hȏn nhȃn viên mãn

    Khi có một gia ᵭình êm ấm, hȏn nhȃn viên mãn thì chúng ta sẽ thường sṓng vui vẻ, tích cực hơn. Đặc biệt ʟà với những người ᵭã vḕ hưu, gia ᵭình chính ʟà tất cả với họ. Họ sẽ sṓng trong ᵭau ⱪhổ nḗu như phải chịu cȏ ᵭơn và hạnh phúc vȏ bờ ⱪhi có 1 người ᵭṑng hành và chia sẻ mọi chuyện.

    Bởi thḗ nên có một cuộc hȏn nhȃn viên mãn, êm ấm sẽ chính ʟà tài sản của nhiḕu người.

  • Lộ nguyên nhân

    Lộ nguyên nhân

    Công an phường Bắc Giang cho biết đang tiếp tục xác minh, làm rõ thông tin người nhà tố người đàn ông từng dùng vật giống súng để uy hiếp gia đình.

    Theo báo Đời sống pháp luật có bài Chồng c.h.é.m vợ và con gái tại tiệm tóc ở Bắc Ninh: Người trong cuộc hé lộ nguyên nhân. Nội dung như sau:

    Sáng ngày hôm nay (6/1), mạng xã hội lan truyền đoạn camera an ninh ghi lại cảnh một người đàn ông cầm hung khí xông vào tiệm tóc nằm trên đường Bàng Bá Lân, phường Bắc Giang (Bắc Ninh), tấn công 2 người phụ nữ. Theo nội dung đoạn clip thì sự việc xảy ra vào khoảng 17h40′ chiều ngày 3/1.

    Thời điểm này, một người đàn ông đội mũ, đeo khẩu trang che kín mặt, mở cửa đi vào tiệm cắt tóc rồi bấm khóa cửa cuốn bên ngoài lại. Sau đó, người này tiến vào trong tiệm và lúc này camera đã ghi lại được tiếng la hét kêu cứu của một người phụ nữ. Người phụ nữ liên tục gọi tên con gái “Q.A. ơi, cứu mẹ”.

    Vài giây sau đó, con gái của người phụ nữ từ tầng trên chạy xuống. Phát hiện sự việc, cô gái nhanh chóng chạy ra ấn nút mở cửa cuốn và lao vào can ngăn. Người mẹ sau đó vùng chạy ra ngoài thì bị người đàn ông đuổi theo. Trong lúc tìm cách kéo áo người đàn ông lại, cô gái đã bị đối tượng vung hung khí về phía trước. May mắn cô gái đã phản xạ kịp thời, tránh để bản thân gặp chấn thương.

    Đối tượng truy đuổi 2 mẹ con. (Ảnh cắt từ clip)

    Tờ VTC News thông tin, người đàn ông xuất hiện trong clip được xác định là Dương Đăng Thụy (SN 1990, trú tại xã Lạng Giang). Thời điểm xảy ra sự việc, Thụy lao thẳng vào quán, vung dao truy sát hai mẹ con.

    Rất may, chị D. kịp thời chạy thoát ra ngoài, còn cháu Q.A. nhanh trí né được nhát c.h.é.m nên không bị thương. Dù không bị tổn hại về thể chất, cả hai nạn nhân đều rơi vào trạng thái hoảng loạn tinh thần sau vụ việc.

    Theo lãnh đạo Công an phường Bắc Giang, Dương Đăng Thụy và chị Nguyễn Thị D. là vợ chồng, hiện đã sống ly thân nhiều tháng.

    Q.A. đã có phản xạ nhanh, tránh được nhát c.h.é.m từ đối tượng. (Ảnh cắt từ clip)

    Cũng trong ngày hôm nay (6/1), trả lời phỏng vấn trên báo Phụ nữ Việt Nam, chị D. cho biết 2 vợ chồng chị đang trong quá trình làm thủ tục ly hôn. Chị D. kể ngày xảy ra sự việc, khi vào khu vực bếp, người đàn ông đã rút hung khí và c.h.é.m liên tiếp hai nhát về phía chị.

    Nhát đầu tiên, chị kịp né còn nhát thứ 2 thì chị đỡ được, nắm chặt tay đối tượng cầm dao để ngăn lại. Sau đó hai bên vật lộn, ghì nhau dưới đất, người đàn ông còn cắn vào tay chị D. khiến chị phải buông ra. Khi con gái chị – Q.A. chạy xuống can thiệp, chị D. đã chạy ra ngoài tri hô, tìm kiếm sự giúp đỡ. Thấy có người dân chú ý, đối tượng đã rời khỏi hiện trường bằng xe máy.

    Phụ nữ Việt Nam dẫn lời chị D. chia sẻ cho hay, nguyên nhân vụ việc xuất phát từ mâu thuẫn tình cảm kéo dài. Trước đó, người thân chị đã làm đơn trình báo công an địa phương, phản ánh việc người đàn ông này có hành vi đe dọa bằng một vật nghi là súng.

    Liên quan tới sự việc trong clip cùng đơn trình báo trước đó từ phía gia đình chị D., Thượng tá Lý Văn Đồng – Trưởng Công an phường Bắc Giang trả lời trên báo Phụ nữ Việt Nam rằng công an phường đã khẩn trương vào cuộc, triển khai các hoạt động điều tra, xác minh theo quy định.

    Báo VTC ngày 6/1/2026 đưa tin: “Chồng vào quán cắt tóc truy sát vợ con ở Bắc Ninh”, nội dung vụ việc xảy ra như sau: 

    Ngày 6/1, lãnh đạo Công an phường Bắc Giang, tỉnh Bắc Ninh cho biết, đơn vị đang điều tra vụ việc gây rối, hành hung xảy ra tại một quán cắt tóc trên địa bàn.

    Theo thông tin ban đầu, khoảng 5h40 ngày 3/1, một người đàn ông bất ngờ xông vào quán cắt tóc trên đường Bàng Bá Lân, phường Bắc Giang, cầm dao truy đuổi và tấn công chị Nguyễn Thị Dung cùng con gái là Dương Quỳnh Anh.

    Dương Đăng Thụy cầm dao đuổi theo chị Dung. (Ảnh: cắt từ video)

    Đối tượng được xác định là Dương Đăng Thụy (SN 1990, trú tại xã Lạng Giang). Thời điểm xảy ra sự việc, Thụy lao thẳng vào quán, vung dao truy sát hai mẹ con.

    Rất may, chị Dung kịp thời chạy thoát ra ngoài, còn cháu Quỳnh Anh nhanh trí né được nhát c.h.é.m nên không bị thương. Dù không bị tổn hại về thể chất, cả hai nạn nhân đều rơi vào trạng thái hoảng loạn tinh thần sau vụ việc.

    Theo lãnh đạo Công an phường Bắc Giang, Dương Đăng Thụy và chị Nguyễn Thị Dung là vợ chồng, hiện đã sống ly thân nhiều tháng.

    Dương Đăng Thụy vung dao c.h.é.m con gái Dương Quỳnh Anh. (Ảnh: Cắt từ video)

    Nguyên nhân dẫn đến hành vi manh động của đối tượng đang được cơ quan chức năng tiếp tục làm rõ để xử lý theo quy định.

    Trước đó, ngày 30/12/2025, một vụ việc tương tự xảy ra ở Thanh Hoá. Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Thanh Hóa tiếp nhận tin báo của Công an phường Ngọc Sơn về một vụ việc có dấu hiệu của hành vi “Giết người”. Theo thông tin ban đầu, giữa Dương Văn Khánh (SN 1994) và vợ là chị Vũ Thị Ngọc A. (SN 2004) xảy ra mâu thuẫn từ ngày 20/12.

    Nguyên nhân được xác định do chị Ngọc A. đề nghị ly hôn nhưng Khánh không đồng ý, đồng thời có lời đe dọa với gia đình bên vợ. Đến ngày 27/12, chị Ngọc A. rời nhà, về sống cùng mẹ đẻ là bà Nguyễn Thị N. (SN 1977, trú tại Tổ dân phố Hồng Phong 1, phường Ngọc Sơn, TP Thanh Hóa).

    Khoảng 6h45 ngày 30/12, Khánh điều khiển xe mô tô Wave Alpha màu trắng, BKS 36B4-858.68, mang theo dao đến nhà mẹ vợ tại Tổ dân phố Hồng Phong. Tại đây, Khánh dùng dao tấn công chị Ngọc A., khiến nạn nhân t:ử v:ong tại chỗ.

    Hiện trường nơi Dương Văn Khánh gây ra vụ thảm án. (Ảnh: CTV)

    Sau đó, Khánh tiếp tục di chuyển đến nhà ông Đinh Văn D. (SN 1973, trú Tổ dân phố Nam Tiến, phường Ngọc Sơn). Thời điểm này, trong nhà có chị Đinh Thị N. (SN 2001) và con trai là cháu Đỗ Xuân M. (SN 2024) đang ngủ. Khánh đã dùng dao gây thương tích nặng cho hai mẹ con.

    Nghe tiếng kêu cứu, người thân chạy vào thì Khánh lên xe máy rời khỏi hiện trường. Các nạn nhân được đưa đi cấp cứu, tuy nhiên cháu Đỗ Xuân M. không qua khỏi.

    Sau khi gây án, Khánh điều khiển xe mô tô đến Bệnh viện Đa khoa quốc tế Hợp Lực (phường Đào Duy Từ, TP Thanh Hóa), lên tầng 7 của bệnh viện rồi r:ơi x:uống đất, t:ử v:ong tại chỗ.

  • Tại sao trong các gia đình giàu có, khi thắp hương, bình hoa thường được đặt bên trái bàn thờ?

    Tại sao trong các gia đình giàu có, khi thắp hương, bình hoa thường được đặt bên trái bàn thờ?

    Theo Thời báo VHNT đưa tin “Vì sao khi thắp hương, người nhà giàu thường bày bình hoa ở bên trái bàn thờ?” với nội dung chính như sau:

    Các gia đình giàu có thường rất chú trọng đến việc thờ cúng và các nghi lễ, họ tin rằng việc sắp xếp bàn thờ đúng phong thủy không chỉ là thể hiện lòng thành kính đối với bề trên mà còn giúp gia đình nhận được phúc lộc dồi dào.

    Khi đặt bình hoa, nếu chỉ có một, thường sẽ được đặt ở bên trái bàn thờ. Nguyên tắc này dựa theo quy tắc “đông bình tây quả”, tức là bình hoa nên đặt ở hướng Đông, còn đĩa quả ở hướng Tây.

    Các gia đình giàu có thường rất chú trọng đến việc thờ cúng và các nghi lễ, họ tin rằng việc sắp xếp bàn thờ đúng phong thủy không chỉ là thể hiện lòng thành kính đối với bề trên mà còn giúp gia đình nhận được phúc lộc dồi dào.
    Các gia đình giàu có thường rất chú trọng đến việc thờ cúng và các nghi lễ, họ tin rằng việc sắp xếp bàn thờ đúng phong thủy không chỉ là thể hiện lòng thành kính đối với bề trên mà còn giúp gia đình nhận được phúc lộc dồi dào.

    Theo quy luật tự nhiên, mặt trời mọc ở hướng Đông và lặn ở hướng Tây, trong khi cây cối thường ra hoa trước khi kết quả. Do đó, đặt bình hoa ở hướng Đông và đĩa quả ở hướng Tây là thuận theo quy luật tự nhiên, giúp mọi việc diễn ra thuận lợi và suôn sẻ.

    Nếu bàn thờ hướng ra cửa chính theo hướng Nam, việc đặt bình hoa bên trái bàn thờ (hướng Đông) sẽ giúp hương thơm của hoa tỏa khắp căn phòng khi có gió Đông hoặc Đông Nam thổi tới, mang lại sự thanh tịnh và trang nghiêm cho không gian thờ cúng.

    Khi có hai bình hoa trên bàn thờ, chúng nên được đặt đối xứng ở hai bên, còn mâm quả thì đặt ở giữa, trước bát hương. Cách sắp xếp này không chỉ giúp bàn thờ thêm đầy đủ và ấm cúng mà còn bảo vệ ý nghĩa của bình hoa.

    Khi có hai bình hoa trên bàn thờ, chúng nên được đặt đối xứng ở hai bên, còn mâm quả thì đặt ở giữa, trước bát hương.
    Khi có hai bình hoa trên bàn thờ, chúng nên được đặt đối xứng ở hai bên, còn mâm quả thì đặt ở giữa, trước bát hương.

    Ngoài việc bày bình hoa, gia chủ cũng cần chú ý đến các vật phẩm thờ cúng khác như bộ tam sự (ngũ sự), mâm bồng, ống hương… để tăng thêm sự trang nghiêm cho không gian thờ cúng. Đối với những bàn thờ nhỏ, như bàn thờ treo trên tường, chỉ nên đặt một bình hoa và một ống hương đối diện nhau.

    Cần tránh việc đặt quá nhiều bình hoa trên bàn thờ, vì điều này không chỉ không tăng thêm sinh khí mà còn có thể làm mất cân đối với các vật phẩm thờ cúng khác.

    Bình hoa trên bàn thờ nên chọn chất liệu như gốm, sứ, hoặc thủy tinh, và nên tránh sử dụng chất liệu đồng hoặc sắt. Hoa cắm trên bàn thờ cũng cần có mùi hương nhẹ nhàng, không có gai nhọn, và được cắt tỉa gọn gàng, nhằm bảo vệ cả giá trị tâm linh lẫn sự an toàn cho gia đình.

    Cho vào ví biểu tượng may mắn giúp thu hút tiền bạc

    3. Cho vào ví: Danh sách mục tiêu tài chính viết ngắn gọn

    Không phải ai cũng nghĩ đến việc bỏ một mảnh giấy ghi mục tiêu tài chính vào ví. Nhưng đây lại là thói quen đơn giản mà hiệu quả. Một câu ngắn như “tiết kiệm đều mỗi tháng” hoặc “ưu tiên tích lũy trước chi tiêu” đủ để tạo tác động.

    Khi mục tiêu nằm trong ví, nó xuất hiện đúng thời điểm ra quyết định chi tiền. Điều này giúp giảm những khoản chi không cần thiết và tăng khả năng giữ tiền ở lại lâu hơn trong túi.

    Về lâu dài, sự lặp lại này hình thành kỷ luật. Kỷ luật tài chính không đến từ những kế hoạch lớn lao, mà từ những lời nhắc nhỏ nhưng xuất hiện đều đặn mỗi ngày.

    4. Vứt khỏi ví: Hóa đơn cũ và giấy tờ không còn giá trị

    Hóa đơn mua sắm, vé gửi xe, mảnh giấy ghi chú đã hết hạn là những thứ thường bị nhét lại trong ví. Chúng khiến ví dày lên, rối hơn và tạo cảm giác lộn xộn mỗi khi mở ra.

    Một chiếc ví đầy giấy vụn dễ khiến người dùng ngại kiểm tra tiền. Lâu dần, việc quản lý chi tiêu trở nên mơ hồ, không rõ ràng. Trong quan niệm phong thủy, sự lộn xộn còn tượng trưng cho dòng tiền bị cản trở.

    Dọn sạch những thứ này đầu năm giúp ví nhẹ hơn, thao tác nhanh hơn và tạo cảm giác tiền bạc được lưu thông thuận lợi, không bị “kẹt” bởi những thứ thừa thãi.

  • Cầm trên tay tờ giấy báo đỗ đại học Sư phạm, tôi khóc nghẹn bị mẹ nuôi é/p phải nghỉ học cưới ông lão 60 t/uổi

    Cầm trên tay tờ giấy báo đỗ đại học Sư phạm, tôi khóc nghẹn bị mẹ nuôi é/p phải nghỉ học cưới ông lão 60 t/uổi

    TỜ GIẤY BÁO ĐỖ ĐẠI HỌC TRONG ĐÊM TÂN HÔN

    Tôi vừa tròn mười tám tuổi thì biết tin mình đỗ Đại học Sư phạm.

    Ngày cầm tờ giấy báo nhập học trên tay, tôi không khóc. Tôi chỉ đứng lặng rất lâu ngoài bờ ao sau nhà, nhìn mặt nước đục ngầu in bóng mình gầy gò, đen nhẻm, quen với nắng gió và những ngày làm lụng không tên. Trong đầu tôi, lần đầu tiên sau mười tám năm, hiện ra một con đường khác — một con đường không dẫn ra ruộng đồng, không dẫn vào bếp tro, không kết thúc bằng những bữa cơm chan nước mắt.

    Nhưng con đường ấy chưa kịp thành hình thì đã bị chính mẹ tôi đạp nát.

    Buổi tối hôm đó, khi tôi mang giấy báo về nhà, mẹ chỉ liếc qua một cái rồi đặt xuống bàn như đặt một mảnh giấy vô nghĩa. Bà ngồi thẳng lưng trên chiếc chõng tre, giọng lạnh tanh:

    “Nhà này không có tiền cho con đi học.”

    Tôi còn chưa kịp nói gì, mẹ đã tiếp lời, chậm rãi và dứt khoát:

    “Ta cho con hai lựa chọn.”

    Tôi đứng trước mặt bà, hai tay run rẩy.

    “Một là nghỉ học, xuống khu công nghiệp làm công nhân, gửi tiền về nuôi thằng Tâm đi học trung cấp y.”

    Tôi ngẩng lên.

    “Hai là lấy ông Ba Hòa — ông lão sáu mươi, góa vợ đầu làng. Tiền sính lễ đủ cho thằng Tâm đi học mấy năm. Còn đời con sau này ra sao… tùy số.”

    Tôi nghe rõ từng chữ.

    Nhưng tai tôi ù đi như có ai đổ cả thúng tro vào.

    Không phải vì hai lựa chọn ấy tàn nhẫn.

    Mà vì tôi hiểu rất rõ: tôi không có lựa chọn thứ ba.

    Tôi là con nuôi.

    Mẹ từng kể, ngày tôi ba tuổi, bà bế tôi từ một trại trẻ mồ côi về làng. Vài năm sau, bà sinh được con trai — thằng Tâm. Từ ngày đó, trong căn nhà này, tôi không còn là con nữa, mà trở thành người ở không công.

    Tôi làm mọi việc: gánh nước, chăn bò, nấu cơm, giặt giũ, đi cấy, đi gặt. Tôi ăn sau cùng, ăn phần cơm nguội, phần canh loãng. Tôi chưa từng có một bộ quần áo mới đúng nghĩa. Nhưng tôi học rất giỏi.

    Có lẽ đó là thứ duy nhất tôi có thể nắm chặt để không chìm xuống.

    Cả xóm ai cũng biết tôi ngoan, hiền, chịu khó. Người ta thường nói với mẹ tôi:

    “Con bé này được nết lắm.”

    Mẹ tôi chỉ cười nhạt:

    “Nuôi nó cũng tốn cơm.”

    Đêm đó, tôi nằm trên chiếc giường tre ọp ẹp, nhìn mái nhà thủng lỗ chỗ. Tôi nghĩ đến những ngày làm công nhân trong xưởng ồn ào, nghĩ đến cảnh thằng Tâm mặc áo blouse trắng, còn tôi đứng ngoài cổng trường nhìn vào. Tôi nghĩ đến ông Ba Hòa — người đàn ông hơn tôi bốn mươi tuổi, tóc bạc, lưng còng.

    Rồi tôi nuốt nước mắt.

    Tôi chọn phương án hai.

    Không phải vì tôi ham tiền.

    Mà vì tôi biết, nếu tôi ở lại nhà này, tôi sẽ chết dần mòn.

    Đám cưới diễn ra rình rang hơn tôi tưởng. Cả làng kéo đến xem. Người thì thương, người thì tò mò, người thì xì xào:

    “Con bé này số khổ.”

    “Lấy ông già bằng tuổi bố mình.”

    “Nhưng được cái nhà ông Ba có của.”

    Tôi ngồi trong bộ áo cưới đỏ, mặt trang điểm nhạt, tay lạnh ngắt. Tôi không dám khóc. Tôi sợ nếu khóc, tôi sẽ không đi nổi đến cuối con đường làng.

    Điều khiến tôi bất ngờ nhất là các con của ông Ba.

    Họ lớn hơn tôi vài tuổi, có người gần bốn mươi. Nhưng họ không hề lạnh nhạt. Người con gái lớn nắm tay tôi, khẽ nói:

    “Em đừng sợ. Về nhà rồi sẽ hiểu.”

    Tôi không hiểu gì cả.

    Đêm tân hôn, khi khách khứa đã về hết, căn nhà lớn yên tĩnh lạ thường. Tôi ngồi trên giường, tim đập loạn, sợ hãi và tê dại.

    Ông Ba bước vào, không có men rượu, không có vẻ háo hức của một người đàn ông cưới vợ trẻ.

    Ông đặt lên bàn một tờ giấy và một quyển sổ tiết kiệm.

    “Con đọc đi.”

    Tay tôi run rẩy.

    Đó là giấy báo trúng tuyển Đại học Sư phạm.

    Tên tôi in rõ ràng.

    Tôi bật khóc.

    “Bác…”

    Ông Ba ngồi xuống ghế, giọng trầm và chậm:

    “Con là con gái của em gái người bạn thân nhất của bác.”

    Ông kể, năm xưa, bác và cha tôi cùng chiến đấu ngoài mặt trận. Ngày cha tôi hy sinh, ông nắm tay bác, nhờ một câu duy nhất:

    ‘Nếu tôi có mệnh hệ gì, nhờ anh chăm nom em gái tôi.’

    Nhưng chiến tranh kết thúc, dòng đời xô đẩy. Khi ông tìm được thì mẹ tôi đã mất, tôi bị đưa vào trại trẻ.

    “Bác tìm con suốt nhiều năm.”

    Ông nói tiếp:

    “Bác không muốn con mang ơn, cũng không muốn làm tổn thương lòng tự trọng của con. Nên bác chọn cách này.”

    Tôi khóc nấc lên.

    “Ngày mai, con sẽ lên thành phố nhập học. Các anh chị sẽ coi con như em ruột. Bác chỉ là người giám hộ.”

    Tôi không nói được lời nào.

    Những năm sau đó, cuộc đời tôi rẽ sang hướng khác.

    Tôi học đại học, trở thành cô giáo. Tôi sống trong một gia đình nơi không ai coi tôi là gánh nặng. Ông Ba chia cho tôi một phần gia sản như đã hứa — không phải để tôi giàu có, mà để tôi đứng vững.

    Ngày tôi đứng trên bục giảng đầu tiên, tôi nhớ lại cô gái mười tám tuổi năm nào, đã chọn một cuộc hôn nhân để tự cứu mình.

    Tôi hiểu ra một điều:

    Không phải ai sinh ra cũng được chọn gia đình.

    Nhưng ai cũng có quyền chọn cách bước tiếp.

    Và đôi khi, lòng tốt đến muộn — nhưng khi đến, nó đủ lớn để thay đổi cả một đời người.

  • Đám tang mẹ vừa xong, nhà cửa còn nồng mùi khói nhang, anh cả giàu có đã gọi chúng tôi vào “họp gia đình” để tuyên bố về số tiền phúng điếu..

    Đám tang mẹ vừa xong, nhà cửa còn nồng mùi khói nhang, anh cả giàu có đã gọi chúng tôi vào “họp gia đình” để tuyên bố về số tiền phúng điếu..

    Vì khoản tiền phúng viếng đám ma bố, người anh cả giàu có đã cho tôi một cái nhìn khắc nghiệt và đầy chua xót.

    Bố mẹ tôi sinh được 3 người con trai, tôi là con thứ 2. Tất cả chúng tôi đều đã lập gia đình. Bố mẹ sống cùng người con cả.

    Hoàn cảnh của 3 anh em nhiều khác biệt. Anh cả tôi làm nghề buôn hàng khô, mỗi tháng chở khoảng 15 chuyến hàng lên miền ngược bán. Nghe đâu, mỗi chuyến như vậy lãi cả chục triệu đồng. Có lần, chị dâu cả khoe, của nả nhà chị tính cả tiền, vàng lẫn đất đai phải ăn đến 3 đời không hết.

    Tôi và người em út làm nông và chăn nuôi nên kinh tế chỉ đủ ăn, đủ mặc, lo cho con cái học hành.

    Nghe anh cả sân si về số tiền phúng viếng tang cha, lòng tôi đầy chua xót. Ảnh minh họa

    Mọi việc trong nhà, từ tiền giỗ chạp, tiền thuốc men, chữa bệnh của bố mẹ, 3 anh em tôi luôn chia đều. Thậm chí, xét về công sức chăm sóc bố mẹ dù là ở viện hay ở nhà, tôi và em út còn bỏ ra nhiều hơn vì vợ chồng anh cả bận ngược xuôi buôn bán.

    Mấy lần, vợ tôi phàn nàn: “Nhà anh kỳ cục. Chăm bố mẹ là bổn phận chung của các con, ai ít thời gian thì phải bỏ nhiều tiền và ngược lại.

    Đằng này, người giàu nhất thì cứ thong dong, 2 đứa con nghèo lại tối mặt tối mũi, vừa lo kiếm ăn vừa lo chăm bố mẹ. Đấy là em chưa nói, anh cả ở chung, được hưởng đất đai, của nả nhiều hơn thì phải gánh vác nhiều hơn mới đúng”.

    Tôi hiểu rõ hơn ai hết điều ấy nhưng vẫn đe vợ không được hé răng với người ngoài. Phận làm con, chăm sóc bố mẹ lúc già cả, ốm đau là cái tâm chứ đâu chỉ là trách nhiệm.

    Nhưng người anh cả giàu có của tôi đã cho tôi một cái nhìn khác, khắc nghiệt và chua xót hơn nhiều.

    Đầu năm 2024, mẹ tôi qua đời. Khoản tiền phúng viếng sau đám tang 3 anh em thống nhất đưa cho bố giữ, rồi khi bố ốm đau thì sẵn lấy ra lo, riêng tiền viếng vào đợt giỗ 49, 100 ngày thì đem ra làm cỗ. Mọi sự êm xuôi, không một lời phàn nàn, tị nạnh.

    Cách đây 1 tháng, bố tôi qua đời, mọi sự mới hóa mớ bòng bong. Ngay sau đám tang, anh em tôi ngồi lại kiểm kê tiền phúng viếng. Tổng số tiền thu được là gần 100 triệu đồng, tên người viếng và số tiền cụ thể đều được ghi chép cẩn thận.

    Cha mẹ đã mất cả rồi, tôi và em út đề xuất dùng số tiền phúng viếng đó lo tang lễ bố, thừa đâu thì để dành cho đợt giỗ 49 ngày.

    Nào ngờ, anh cả tôi nói sốc: “Chẳng cần nói thì các chú cũng biết, tôi làm ăn lớn, bạn bè, khách khứa đến viếng rất đông, tiền viếng cũng nhiều. Số tiền phúng viếng này phải đến 2/3 là của tôi. Giờ bảo đem hết ra lo đám, thế tôi thiệt quá à?”.

    Thì ra, anh cả tôi toan tính thiệt hơn, muốn tiền viếng thăm của ai thì người đó nhận, sau này sẵn mang đi trả nợ. Tôi nghe mà chua xót trong lòng.

    Em út của tôi vẫn cố thỏa thuận: “Xưa đám tang mẹ thế nào thì giờ đám tang cha vẫn vậy cho dễ tính. 100 triệu tiền phúng viếng này ngoài người quen của mỗi anh em thì còn có người quen của bố mẹ, họ hàng chung của gia đình. Giờ anh cả muốn rạch ròi thì tính đến bao giờ mới xong”.

    “Tiền có đồng, cá có con. Đã tính là phải xong”, anh cả tôi chốt. Và thế là mấy anh em lại xúm vào rà sổ, tính toán chi li, chia chác từng đồng tiền phúng viếng. Chốt lại, phong bì liên quan đến ai người đó giữ, khoản viếng thăm chung đem ra làm cỗ.

    Tôi cầm trong tay hơn 10 triệu đồng tiền phúng viếng bố mà tan nát cõi lòng. Lần chia chác này, có lẽ cũng chia rẽ luôn tình cảm anh em, khi em út tôi tuyên bố: “Em chỉ làm chung nốt 49 và 100 ngày của bố. Sau đó, em tự cúng riêng”.

    Tôi nghe được đâu đó câu nói “Tiền phúng điếu chính thực là khoản nợ cuối cùng mà người chết phải mang dù đã chết rồi”. Quả thực, ngay khi đã lo toan trọn vẹn cho bố mẹ từ lúc ốm đau đến khi bố mẹ nằm xuống, tôi vẫn thấy 3 anh em quả là những đứa con bất hiếu.