Mỗi tháng thu nhập 40 triệu nhưng đưa cho mẹ giữ mà không đưa cho vợ giữ đồng nào “Cô là vợ tôi, chứ không phải là chủ n:ợ của tôi, cũng không phải là thủ quỹ của gia đình này. Tiền của tôi, tôi có quyền quyết định nó sẽ đi đâu, miễn sao nó được an toàn và sinh lời.” Ngày mẹ chồng m//ổ cần 200 triệu chồng gọi cho vợ thì bị cô ấy qu:át ầm lên: “Mẹ anh m:ổ sao lại hỏi tiền tôi?”
Trời chạng vạng, ánh đèn vàng vọt từ căn hộ chung cư cao cấp hắt ra, đủ soi rõ gương mặt mệt mỏi nhưng s:ắc lạnh của An. Cô vừa trở về sau một ngày dài làm việc căng thẳng, tiếng giày cao gót gõ lách cách trên sàn đá cẩm thạch nghe khô khốc và đơn đ:ộc. Trong phòng khách, Hùng đang ngồi xem tin tức thể thao, chiếc điều khiển tivi trong tay như một vương trượng không ngai. Tiếng tivi ồn ào nhưng không thể lấp đầy bầu không khí im lặng nặng nề bao trùm lấy cả hai.
“Về rồi đấy à?” Hùng hỏi, giọng nói đều đều, không chút cảm xúc, mắt vẫn dán vào màn hình. Đó không phải là một lời chào hỏi, mà là một sự xác nhận nhạt nhẽo. An lẳng lặng đặt chiếc túi xách xuống, hơi thở cô nặng nề. Cảm giác ấm áp của một gia đình dường như đã bị đóng băng từ lâu, thay vào đó là sự xa cách lạnh lẽo mà cả hai đều biết rõ nguyên nhân nhưng không ai muốn phá vỡ lớp vỏ bọc ấy.
“Ừ,” An đáp ngắn gọn, cô liếc nhanh qua Hùng. Ánh mắt cô dừng lại ở chiếc đồng hồ trên tay anh – một món quà cô đã tặng vào dịp kỷ niệm hai năm ngày cưới, giờ đây nó như một lời nhắc nhở c:ay đắ:ng về những lời thề non hẹn biển đã không còn ý nghĩa. “Hôm nay công ty có thưởng nóng, anh có thấy vui không?”
Hùng cười khẩy, một nụ cười không chạm đến mắt, đầy vẻ mỉ:a m:ai. Anh tắt tivi, quay hẳn người lại đối diện với cô. “Vui? Cô nghĩ tôi vui vì cái gì? Vui vì cô kiếm được một món tiền nhỏ so với thu nhập của tôi, hay vui vì cô lại có cớ để rao giảng về sự độc lập tài chính của phụ nữ?” Anh đứng dậy, bước chầm chậm về phía An, mỗi bước chân như một nhát búa gõ vào sự tự tôn của cô.
An nhíu mày, cô cảm thấy sự tức giận trong lòng mình đang dâng lên, nóng rát. “Thu nhập của tôi có nhỏ hay không, thì đó cũng là tiền tôi làm ra. Quan trọng là tôi có quyền quyết định nó nằm ở đâu, không giống như ai đó.” Cô nhấn mạnh hai từ cuối cùng, giọng nói s:ắc như d:ao c:ạo.
“À, không giống tôi,” Hùng nhại lại, anh áp sát cô, đôi mắt anh ánh lên sự kh:ắc nghi:ệt. “Cô muốn nói là không giống tôi, người kiếm 40 triệu mỗi tháng, nhưng lại không giao cho cô giữ một xu nào, mà lại đưa hết cho mẹ tôi?” Anh nhìn An từ đầu đến chân, ánh mắt đánh giá và khi:nh thư:ờng. “Cô quên mất mình là ai rồi à? Cô là vợ tôi, chứ không phải là chủ nợ của tôi, cũng không phải là thủ quỹ của gia đình này. Tiền của tôi, tôi có quyền quyết định nó sẽ đi đâu, miễn sao nó được an toàn và sinh lời.”
An lùi lại một bước, cảm thấy như bị t:át. Cô thở dốc, hai tay nắm chặt. “An toàn và sinh lời? Anh nói hay lắm! An toàn là trong tài khoản ngân hàng của mẹ anh, còn sinh lời là lợi ích của riêng gia đình anh, chứ không phải gia đình nhỏ này! Anh có biết cảm giác của tôi không? Chúng ta là vợ chồng, chúng ta chung sống dưới một mái nhà, nhưng tài chính lại hoàn toàn độc lập, thậm chí là đối lập nhau. Tôi cảm thấy như tôi đang sống với một người đàn ông xa lạ, một người chỉ coi tôi là bạn cùng phòng hợp pháp mà thôi!” Giọng cô r:un lên vì u:ất ứ:c.
“Bạn cùng phòng hợp pháp? Chính cô mới là người luôn đề cao cái gọi là ‘độc lập’ đó!” Hùng cười phá lên, tiếng cười đó nghe chua chát đến đau lòng. “Cô muốn bình đẳng, cô muốn độc lập, cô muốn có tiếng nói. Vậy thì cô có tiền của cô, tôi có tiền của tôi. Có gì sai à? Hay là… cô sợ? Sợ rằng một ngày nào đó tôi không cần cô nữa, cô sẽ trắng tay?”
Lời nói của Hùng như một m:ũi t:ên t:ẩm đ:ộ:c, trúng ngay vào điểm yếu nhất trong tâm hồn An. Cô không sợ trắng tay, cô sợ sự nghi ngờ và thiếu tin tưởng mà anh dành cho cô. Cô cắn môi đến bật máu, mắt cô đỏ hoe. “Anh đừng lấy sự nghi ngờ của mình để áp đặt lên tôi! Tôi cần sự tôn trọng và tin tưởng. Tiền bạc là huyết mạch của hôn nhân, anh cắt đứt nó, anh nghĩ cái mái nhà này có thể đứng vững được sao?”
“Tôn trọng? Tin tưởng?” Hùng nhún vai, đầy vẻ thách thức. “Sự tôn trọng của tôi dành cho cô nằm ở chỗ tôi đã chọn cô làm vợ, đã để cô sống trong căn nhà này và tận hưởng những tiện nghi này. Còn tin tưởng… khi nào cô thôi tính toán và thôi nghĩ đến việc chi:ếm đo:ạt tài sản của tôi, thì hãy nói đến chuyện tin tưởng.”
An không nói được lời nào nữa. Mọi lời phản bác đều bị ngh:ẹn lại nơi cổ họng. Cô hiểu rằng, trong mắt Hùng, cô mãi mãi chỉ là một người ngoài, một người có thể phản bội anh bất cứ lúc nào. Anh đã dựng lên một bức tường thành tài chính vững chắc bằng tiền của mình, và bức tường đó đã chia cắt họ thành hai thế giới riêng biệt. Cô chỉ còn biết quay lưng đi, bóng lưng cô r:un r:ẩy trong ánh đèn lạnh lẽo, mang theo nỗi đau đớn bị khi:nh mi:ệt và sự cô đơn tột cùng.

Cuộc sống cứ thế trôi qua trong sự căng thẳng và xa cách. Mỗi bữa ăn là một trận chiến im lặng, mỗi đêm nằm chung giường là sự lạnh lẽo của hai tảng băng. Hùng vẫn đưa tiền cho mẹ, vẫn đều đặn về thăm bà cuối tuần, trong khi An tự xoay sở với mọi chi phí cá nhân và một phần chi phí sinh hoạt chung, luôn giữ riêng cho mình một khoản phòng thân. Cảm xúc của cô ngày càng trở nên chai sạn và vô cảm, cô học cách dựng lên một bức tường cảm xúc cao hơn cả bức tường tài chính của Hùng.
Một buổi chiều thứ Sáu định mệnh, khi An đang họp, chuông điện thoại của cô reo liên hồi. Là Hùng. Cô nhấn nút từ chối, vì đây là cuộc họp quan trọng, và thái độ lạnh nhạt của anh khiến cô không muốn nhận bất cứ cuộc gọi nào không cần thiết. Ngay sau đó là tin nhắn dồn dập, chỉ một nội dung duy nhất, đầy vẻ hốt hoảng: “Mẹ anh nhập viện, cần 200 triệu gấp để m:ổ ngay!”
An nhìn chăm chằm vào màn hình điện thoại, dòng tin nhắn của Hùng như một trò đùa nực cười của số phận. Cô hít một hơi thật sâu, gập chiếc máy tính xách tay lại rồi bước ra khỏi phòng họp. Khi cô vừa bấm nút gọi lại, đầu dây bên kia đã bắt máy ngay lập tức, giọng Hùng run rẩy, mất hết vẻ ngạo mạn thường ngày:
“An à! Mẹ bị tai biến, bác sĩ bảo phải mổ gấp, chi phí hết 200 triệu. Anh đang ở bệnh viện, thẻ của anh không đủ tiền mặt, cô mang ngay 200 triệu vào đây cho anh!”
Nghe giọng điệu ra lệnh ấy, một nụ cười cay đắng hiện lên trên môi An. Cô không kiềm chế nổi lồng ngực đang phập phồng vì phẫn uất, quát ầm lên ngay giữa sảnh hành lang vắng người:
“Mẹ anh mổ sao lại hỏi tiền tôi? Anh kiếm 40 triệu một tháng cơ mà? Tiền của anh an toàn và sinh lời trong tay mẹ anh đâu rồi? Sao lúc này không lấy ra mà chữa bệnh cho bà, lại đi hỏi một người ‘chủ nợ’, một kẻ ‘muốn chiếm đoạt tài sản’ như tôi?”
“An! Cô điên rồi à? Đây là mạng người, là mẹ tôi đấy!” Hùng gào lên trong điện thoại, vừa lo sợ vừa nhục nhã.
“Tôi không điên! Tôi chỉ đang làm đúng bổn phận của một ‘bạn cùng phòng hợp pháp’ mà anh từng định nghĩa thôi.”
An dập máy. Tiếng tút dài khô khốc vang lên cũng là lúc sợi dây liên kết cuối cùng của cuộc hôn nhân này chính thức đứt đoạn.
Một tiếng sau, An xuất hiện ở bệnh viện. Không phải để đưa tiền, mà để tận mắt nhìn thấy sự sụp đổ của bức tường thành kiêu hãnh do Hùng dựng lên.
Trước phòng cấp cứu, Hùng ngồi gục đầu, tóc tai rũ rượi. Cạnh anh là mẹ chồng – người phụ nữ vốn luôn giữ nét mặt tự đắc mỗi khi cầm tiền của con trai, giờ đây đang nằm trên giường bệnh chờ đóng viện phí. Thấy An, Hùng như vớ được cọc, lao đến nắm chặt tay cô: “An, anh xin lỗi, anh sai rồi. Cho anh mượn tiền đi, anh sẽ trả, có cả lãi…”
An lạnh lùng gạt tay Hùng ra. Cô mở túi, rút ra một sấp biên lai ngân hàng rồi ném thẳng vào người anh.
“Tôi đến đây không phải vì anh, mà vì chút nghĩa tình cuối cùng với mẹ anh. Tôi đã đóng trước 50 triệu tiền tạm ứng viện phí để bác sĩ tiến hành mổ. Nhưng anh nghe cho kỹ đây: 50 triệu này là tiền tôi cho mẹ anh, xem như báo đáp nghĩa cử ngày xưa bà từng nấu cho tôi vài bát cháo lúc ốm đau. Còn 150 triệu còn lại, anh tự đi mà xoay xở.”
Hùng bàng hoàng nhìn những tờ biên lai rơi dưới đất, lắp bắp: “Tại sao… tại sao cô có tiền mà không cứu mẹ đến cùng? Cô ác độc thế à?”
An cười dài, giọt nước mắt kìm nén bao lâu nay cuối cùng cũng rơi xuống, nhưng ánh mắt cô lại vô cùng kiên định:
“Tôi ác độc? Hùng ơi, anh quên rồi sao? Tiền của tôi, tôi có quyền quyết định nó sẽ đi đâu. Tôi phải giữ nó để đảm bảo nó được ‘an toàn’ trước sự lợi dụng và khinh miệt của anh. 200 triệu tôi có, thậm chí nhiều hơn thế tôi cũng có. Nhưng tôi thà để nó trong ngân hàng sinh lời, chứ không bao giờ ném vào một người đàn ông xem vợ mình như kẻ trộm.”
An quay lưng bước đi, tà áo khoác bay nhẹ trong cơn gió lạnh của hành lang bệnh viện. Phía sau cô, Hùng gục xuống sàn khóc nghẹn, vội vã rút điện thoại gọi điện cho người thân, bạn bè để vay mượn từng triệu một trong sự nhục nhã ê chề. Hóa ra, cái gọi là “tài chính vững chắc” và “an toàn” mà anh tự hào bấy lâu nay, lại mong manh và dễ vỡ đến thế trước giông bão cuộc đời.
Một tháng sau.
Mẹ Hùng qua cơn nguy kịch nhưng phải bán đi nửa mảnh đất ở quê để trả nợ viện phí và tiền vay nóng. Hùng gầy rộc đi, gương mặt hằn rõ sự khắc khổ của một người vừa thấu hiểu cảm giác bị đồng tiền đè nặng.
Trên bàn ăn của căn hộ chung cư giờ đây trống huếch trống hoác. An đặt xuống trước mặt Hùng một tờ đơn ly hôn đã ký sẵn, cùng chiếc đồng hồ kỷ niệm ngày cưới mà cô đã tháo ra từ lâu.
“Ký đi. Tôi đã dọn hết đồ đạc rồi.” An bình thản nói.
Hùng nhìn tờ đơn, giọng khàn đặc: “Anh biết anh sai rồi, An ạ. Hãy cho anh một cơ hội để sửa sai… Anh sẽ giao hết lương cho em…”
An lắc đầu, nụ cười nhẹ nhàng nhưng xa xăm:
“Không cần đâu Hùng. Sự tôn trọng và lòng tin giống như một tờ giấy, một khi đã vò nát thì không bao giờ phẳng lại được. Anh giữ lấy 40 triệu của anh mà lo cho mẹ và lo cho tương lai của chính mình. Từ nay về sau, tiền của ai, người đó giữ. Và cuộc đời của ai, người đó tự bước đi.”
An xách vali ra cửa, không một lần ngoảnh lại. Tiếng cửa căn hộ khép lại một cách dứt khoát. Hùng trơ trọi ngồi lại trong căn phòng rộng lớn, xung quanh anh là sự im lặng đến đáng sợ. Anh có tiền, có sự độc lập mà anh muốn, nhưng anh đã vĩnh viễn mất đi người phụ nữ duy nhất từng muốn cùng anh xây dựng một mái ấm gia đình chân chính.