Bị Ép Lү Hȏп, Vợ Im Lặпg Ký Đơп Gιữa Tòa Áп Quȃп Sự – 3 Ngàү Sau CҺồпg Truпg Tá CҺết Lặпg KҺι Bιết ƌιḕu пàү
Tôi ngồi trên băng ghế gỗ sồi lạnh ngắt trong hành lang tòa án quân sự, tay siết chặt mép áo khoác dạ cũ kỹ đã sờn vai. Mưa phùn mùa đông Bắc Kinh rơi lất phất ngoài cửa kính, cái lạnh thấm qua từng lớp vải, len vào tận xương tủy. Kỳ Hạo ngồi đối diện, không thèm nhìn tôi lấy một cái, chỉ loay hoay xem đồng hồ quân đội. Anh ta chỉnh lại cổ áo, tiếng giày da gõ cộp cộp trên sàn đá hoa cương như đang thúc giục tôi. “Cô ký đi Vãn Ca, đừng kéo dài nữa. Chúng ta đã không còn gì chung từ lâu rồi.”
Tôi ngẩng đầu, nhìn anh – người chồng mà tôi từng yêu hơn cả mạng sống mình. Ba năm hôn nhân, ba năm tôi lặng lẽ đứng sau lưng anh, nấu từng bữa cơm, ủi từng nếp áo, thức trắng đêm chờ anh từ diễn tập về. Vậy mà hôm nay, tất cả chỉ còn lại tờ đơn ly hôn nằm trơ trơ trên bàn. “Anh thực sự muốn kết thúc như thế này sao?” Giọng tôi nhẹ bâng, nhưng anh cười khẩy, giọng sắc lạnh: “Đồng đội là người kề vai sát cánh, giúp tôi tiến xa. Còn cô? Chỉ biết ru rú trong bếp, mùi dầu mỡ. Tố Mị khác cô hoàn toàn.”
Tôi cúi mắt, che giấu tia sáng sắc lẹm trong đáy mắt. Anh chê tôi vô dụng, chê tôi không có quan hệ, không gia thế. Thật nực cười. Nếu anh biết người đã âm thầm phê duyệt từng lệnh thăng chức cho anh từ đại úy lên trung tá suốt ba năm qua chính là tôi – người vợ “ám mùi dầu mỡ” này – liệu anh còn cao ngạo được không? Nhưng lúc đó tôi không hề nói ra. Sự im lặng là thứ vũ khí cuối cùng tôi dành cho anh. Tôi cầm bút, ký tên dứt khoát. Hai chữ “Vãn Ca” hiện lên đen nhánh trên giấy. Anh thở phào, cầm tờ đơn như trút được gánh nặng, rồi quay lưng bước ra cửa mà không ngoảnh lại.
Tôi ngồi đó một lúc, nhìn theo bóng anh khuất dần sau cánh cửa gỗ nặng nề. Ngoài trời mưa vẫn rơi. Tôi vuốt phẳng vạt áo, đứng dậy. Khoảnh khắc bước ra khỏi tòa án, khí chất u buồn của người vợ bị ruồng bỏ tan biến. Tôi thì thầm với chính mình: “Kỳ Hạo, chúc mừng anh được tự do. Nhưng bảo tố thực sự bây giờ mới bắt đầu.”
Bên kia đường, Tố Mị đang chờ dưới tán ô sang trọng. Cô ta bước tới, giọng ngọt như đường: “Chị Vãn Ca, em không muốn mọi chuyện đến nước này đâu. Nhưng anh Hạo yêu em quá…” Rồi anh ta lao ra từ phía sau, ôm eo Tố Mị, che chắn cho cô ta khỏi mưa. “Mị nhi, em ra đây làm gì? Lạnh thế này ảnh hưởng đến con thì sao?” Anh ta liếc tôi một cái đầy chán ghét: “Không cần đưa cô ấy về. Tố Mị đang mang thai, cô ấy cần nghỉ ngơi.”
Tôi đứng im giữa mưa, nhìn màn kịch vụng về của hai người. Mang thai? Tôi liếc qua bụng phẳng lì của Tố Mị, biết ngay đó là giả. Nhưng tôi không vạch trần. Vở kịch này mới bắt đầu, vội gì. Tôi mỉm cười nhạt: “Chúc mừng hai người. Trăm năm hòa hợp.” Tố Mị ghé sát tai tôi, giọng thì thầm độc địa: “Chị thua rồi. Đàn ông cần sự nghiệp và mới lạ, chứ không cần bà nội trợ tẻ nhạt như chị. Biết điều thì cút xa.”
Tôi không đáp, chỉ nhìn theo chiếc Audi đỏ lao vút đi, khói xe lẫn trong mưa. Trong lòng tôi lúc này chỉ còn trống rỗng và thất vọng. Kỳ Hạo à, anh chê tôi tẻ nhạt, anh tin vào cái thai giả và “cha nuôi” quyền lực của Tố Mị để đổi lấy quân hàm đại tá. Anh đâu biết quân hàm ấy vốn đã nằm trên bàn tôi từ tuần trước, chờ tôi ký. Chính anh đã tự tay xé nát nó.
Tôi bắt xe buýt về khu tập thể cũ. Căn nhà vẫn nguyên vẹn, mùi cơm canh còn vương. Tôi thắt tạp dề, nấu bữa cơm cuối cùng – món sườn xào chua ngọt anh thích, canh củ sen hầm xương. Khi anh về, mâm cơm đã dọn sẵn. Anh ngẩn ra: “Cô còn tâm trạng nấu nướng?” Tôi đặt bát cơm trước mặt anh: “Bữa chia tay. Ăn xong đường ai nấy đi.”
Anh ăn trong im lặng, vị chua ngọt quen thuộc khiến anh khựng lại. Tôi dặn dò nhẹ nhàng: “Áo sơ mi anh ủi sẵn trong tủ, thuốc đau dạ dày ở ngăn kéo. Tố Mị chắc không quen làm những việc này.” Anh càu nhàu: “Cô đừng làm vẻ cao thượng.” Tôi mỉm cười, đặt chiếc nhẫn cưới bạc cũ lên bàn, kéo vali ra cửa: “Từ nay, Kỳ Hạo và Vãn Ca ân đoạn nghĩa tuyệt.”
Cánh cửa đóng sầm sau lưng tôi. Tôi không khóc. Tôi đi bộ về trạm xe buýt, đầu óc sắp xếp lại mọi thứ. Tố Mị không đơn giản. Cô ta mạo danh con nuôi đại gia, bịa thai giả – chắc chắn có đường dây lừa đảo hoặc gián điệp. Kỳ Hạo ngu muội bị sắc dục che mắt, rất dễ bị lợi dụng. Dù ly hôn, tôi không thể để một sĩ quan cao cấp bị thao túng. Tôi nhếch môi: “Tố Mị, cô muốn chơi mưu kế? Được, tôi sẽ cho cô thấy thế nào là mưu kế trong mưu kế.”
Những ngày sau, tôi nghe tin anh lúng túng. Không ai ủi áo, không ai sắp hồ sơ, anh bị khiển trách vì kế hoạch sai sót. Tố Mị thì hống hách ở cổng doanh trại, làm anh mất mặt. Tôi theo dõi từ xa, không can thiệp. Nhưng tôi biết, đỉnh điểm sắp đến.
Chiếc xe quân sự hồng kỳ dừng trước tòa nhà bê tông sâu trong rừng núi. Kỳ Hạo bước vào hành lang ngầm, hai chân run run. Anh được dẫn vào phòng chỉ huy rộng lớn, nơi màn hình lớn hiển thị bản đồ chiến lược. Tôi ngồi sau bàn làm việc, lưng quay về phía cửa, quân phục thượng tướng xanh reo sẫm, ba ngôi sao vàng lấp lánh trên vai. Tiếng anh hô to: “Báo cáo, trung tá Kỳ Hạo có mặt!”
Tôi xoay ghế từ từ………………………………………….
Khoảnh khắc khuôn mặt anh hiện rõ dưới ánh đèn, anh chết lặng. Mắt anh trợn trừng, miệng há ra không thốt nên lời. “Vãn… Vãn Ca? Không thể nào…” Anh lùi lại, suýt ngã quỵ.
Tôi đứng dậy, giọng lạnh lùng: “Trung tá Kỳ Hạo, đứng trước cấp trên mà anh quên điều lệnh rồi sao?” Anh lắp bắp: “Em… em là thượng tướng? Tổng chỉ huy cục tình báo?” Tôi bước tới gần, anh cúi gầm mặt, mồ hôi lạnh túa ra. Tôi kể lại ba năm qua, giọng bình thản nhưng mỗi lời như dao cắt: “Anh chê tôi vô dụng, chê tôi không hiểu chiến lược. Nhưng chính tôi đã sửa từng bản kế hoạch của anh, phê duyệt thăng chức cho anh. Không có tôi, anh chỉ là kẻ bất tài cẩu thả.”
Anh quỳ sụp xuống, nước mắt giàn giụa: “Vãn Ca, anh sai rồi… Tha thứ cho anh…” Tôi ném tập hồ sơ xuống: “Mở ra xem. Đây là lý do anh bị triệu tập. Tố Mị không phải tiểu thư, cô ta là gián điệp. Cái thai là giả. Anh suýt bán đứng bí mật quân sự vì cô ta.”
Anh run rẩy lật hồ sơ, mặt cắt không còn giọt máu. Lúc Tố Mị bị áp giải vào, cô ta gào khóc, nhưng khi nhìn thấy tôi trong quân phục, cô ta ngã quỵ. Tôi ra lệnh: “Đưa cô ta đi. Tội danh gián điệp và lừa đảo.” Tố Mị bị lôi ra, tiếng khóc vọng lại rồi tắt ngấm.
Tôi nhìn Kỳ Hạo lần cuối: “Giữa chúng ta tình đã hết. Nhưng với tư cách cấp trên, tôi thuyên chuyển anh đến đồn biên phòng Tây Bắc. Hãy tìm lại chính mình.” Anh cầm tờ lệnh, dập gót chào nghiêm trang rồi bước ra, bóng lưng cô độc.
Tôi ngồi lại một mình trong phòng chỉ huy, nhìn ra rừng thông. Không nước mắt. Chỉ có nỗi trống rỗng mênh mông. Ba năm hy sinh thầm lặng, đổi lấy sự phản bội. Tôi từng muốn một mái nhà bình yên, muốn được yêu vì chính con người tôi, chứ không phải vì quyền lực. Nhưng anh đã chọn con đường khác.
Vài ngày sau, tôi về căn nhà tập thể lần cuối. Đặt chìa khóa và chiếc nhẫn bạc lên bàn, tôi quay lưng bước ra. Không ngoảnh lại. Xe công vụ chờ sẵn. Tôi ra lệnh: “Đi thôi.” Con đường phía trước rộng lớn, nhưng lòng tôi giờ chỉ còn bình yên sau bão.
Kỳ Hạo lúc này chắc đang trên chuyến tàu xa xôi, hướng về biên giới. Tôi không hận anh nữa. Chỉ tiếc rằng, khi anh nhận ra giá trị của người vợ ở nhà, thì mọi thứ đã quá muộn. Cuộc đời vẫn tiếp diễn, mỗi người một hướng. Tôi chọn bay cao với đôi cánh của chính mình. Còn anh, hy vọng anh sẽ học được cách trân trọng những gì từng có, trước khi mất đi mãi mãi.