5 năm trước cho mẹ chồng vay 1 tỷ bà xây nhà cho em trai chồng, giờ tôi mua chung cư thoát cảnh ở trọ nên hỏi lấy lại 1 tỷ thì bà tuyên bố: “Của anh là của em, việc gì phải trả”, hành động sau đó của chồng tôi còn k//inh kh//ủng hơn nhiều

5 năm trước cho mẹ chồng vay 1 tỷ bà xây nhà cho em trai chồng, giờ tôi mua chung cư thoát cảnh ở trọ nên hỏi lấy lại 1 tỷ thì bà tuyên bố: “Của anh là của em, việc gì phải trả”, hành động sau đó của chồng tôi còn k//inh kh//ủng hơn nhiều…

Anh, mai cuối tuần, mình về quê thưa chuyện với mẹ xin lại số tiền kia nhé. Căn hộ bên Long Biên họ giục đặt cọc rồi, chậm chân là mất đấy,” tôi nói, giọng đầy hy vọng. Hùng ngập ngừng một chút rồi gật đầu: “Ừ, để mai anh nói khéo với mẹ. Chú Út giờ cũng ổn định rồi, chắc mẹ xoay sở trả được thôi”. 5 năm trước, khi đó tôi mới cưới và vừa bán mảnh đất bố mẹ đẻ cho làm của hồi môn được 1 tỷ. Dự định ban đầu là mua nhà ngay, nhưng mẹ chồng tôi – bà Dung – đã gọi điện khóc lóc thảm thiết.

Bà bảo chú Thắng (em trai chồng) muốn lấy vợ nhưng nhà cửa ở quê dột n/át quá, nhà g/ái chê không chịu gả. Bà nắm tay tôi, nước mắt ngắn dài: “Con thương mẹ, thương em. Con cho mẹ vay số tiền đó xây lại cái nhà cho tử tế để thằng Thắng cưới vợ. Mẹ thề, chỉ 1-2 năm là mẹ bắt nó cày cuốc trả lại cho anh chị ngay. Mẹ đứng ra bảo lãnh, con sợ gì.”

Lúc đó tôi còn trẻ, lại nể mẹ chồng, thương chồng đứng giữa khó xử, nên tôi gật đầu đưa tiền. Tôi không lấy lãi, cũng chẳng bắt ký giấy nợ vì nghĩ “người một nhà ai lừa ai bao giờ”. Thế là căn nhà 3 tầng lầu mọc lên hoành tráng nhất xóm. Chú Thắng cưới vợ, sống sung túc trong căn nhà xây bằng tiền của tôi. Còn vợ chồng tôi vẫn bám trụ lại thành phố trong căn phòng trọ ẩm thấp.

Sáng hôm sau, vợ chồng tôi bắt xe về quê. Nhìn ngôi nhà bề thế, sân lát gạch đ/ỏ au, bên trong đầy đủ tiện nghi từ tivi màn hình lớn đến tủ lạnh to, lòng tôi khấp khởi mừng thầm. Nhà cao cửa rộng thế này, chắc chắn kinh tế chú thím ấy đã khấm khá. Bữa cơm trưa diễn ra vui vẻ cho đến khi tôi mở lời.

“Mẹ ạ, chú thím ạ… Chả là đợt này vợ chồng con tìm được căn chung cư ưng ý quá. Con định xin lại mẹ và chú thím số tiền 1 tỷ con cho vay ngày xưa để đặt cọc mua nhà. Cháu Nhím lớn rồi, cần chỗ ở ổn định đi học.” Không gian đang ồn ào bỗng chốc im bặt. Tiếng đũa bát va chạm cũng ngưng hẳn. Mẹ chồng tôi đặt bát cơm xuống, nụ cười trên môi tắt ngấm. Bà liếc nhìn chú Thắng, rồi quay sang nhìn tôi với ánh mắt sắc lẹm khác hẳn vẻ hiền từ lúc nãy….

…Bà Dung đặt bát cơm xuống thật mạnh, giọng lạnh tanh, từng chữ rơi xuống như búa nện:

— “Tiền nào?”

Tôi sững người:
— “Dạ… tiền 1 tỷ con cho mẹ vay xây nhà cho em Thắng ạ…”

Bà bật cười khẩy, quay sang chú Thắng rồi nhìn thẳng vào tôi:
— “Cô nói chuyện buồn cười thật. Tiền cô đưa cho mẹ ngày đó là tiền cho gia đình này. Mà của anh là của em, việc gì phải trả?”

Cả người tôi lạnh toát.

Chú Thắng vội tiếp lời, giọng khó chịu:
— “Anh chị sống ở thành phố, lương tháng chục triệu, thiếu gì cách mua nhà. Còn vợ chồng em ở quê, không có cái nhà thì sống sao được?”

Tôi run run quay sang chồng, mong anh lên tiếng:
— “Hùng… anh nói gì đi… đó là tiền bố mẹ em cho làm của hồi môn…”

Và đúng lúc ấy, Hùng làm một việc khiến tôi chết lặng.

Anh đứng dậy, kéo ghế sát vào phía mẹ, rồi nói một câu mà đến bây giờ tôi vẫn nghe rõ từng chữ:

— “Mẹ nói đúng. Em là vợ anh, tiền của em cũng là tiền của anh. Mà anh đã đồng ý cho mẹ rồi thì em đừng nhắc lại nữa.”

Tai tôi ù đi. Tim tôi như rơi xuống vực.

— “Hùng… anh nói cái gì vậy?” – giọng tôi lạc hẳn.

Anh tránh ánh mắt tôi:
— “Em đừng làm căng chuyện này. Ở quê người ta cười cho. Nhà xây rồi, tiền tiêu rồi, giờ đào đâu ra mà trả?”

Tôi bật dậy, tay run bần bật:
— “Nghĩa là… anh biết ngay từ đầu không bao giờ có ý định trả lại?”

Hùng im lặng.
Sự im lặng ấy… chính là câu trả lời tàn nhẫn nhất.

Mẹ chồng khoanh tay, giọng đắc thắng:
— “Phải biết điều. Còn muốn làm dâu nhà này thì coi như số tiền đó là phúc phần cho em chồng. Không thì… đường ai nấy đi.”

Bữa cơm tan nát. Tôi không nuốt nổi một hạt cơm nào.


Đêm đó, trong căn phòng cũ của nhà chồng, tôi lén mở điện thoại.
Tim tôi như bị bóp nghẹt lần nữa khi đọc được tin nhắn Hùng gửi cho em trai từ tối hôm trước:

“Anh đã nói với mẹ rồi. Tiền đó coi như cho luôn. Có gì anh đứng ra lo. Chị dâu không dám làm lớn đâu.”

Tôi ngồi sụp xuống sàn, nước mắt rơi không thành tiếng.

Hóa ra suốt 5 năm qua, tôi không chỉ bị vay tiền… mà còn bị phản bội ngay trong chính cuộc hôn nhân của mình.


Sáng hôm sau, tôi thu dọn đồ, bế con về nhà ngoại.
Tôi nhờ luật sư, thu thập tin nhắn, sao kê chuyển tiền, nhân chứng là chính bố mẹ đẻ tôi.

Ba tháng sau, đơn kiện dân sự đòi lại tài sản được tòa thụ lý.

Mẹ chồng gọi điện chửi tôi “ác”, “vô ơn”.
Em chồng đến tận công ty tôi làm loạn.
Còn Hùng… quỳ xuống xin tôi rút đơn, giọng run rẩy:
— “Anh sai rồi… em đừng làm vậy… nhà anh mất hết…”

Tôi nhìn người đàn ông ấy, bình thản đến lạ:
— “Anh không mất nhà. Anh chỉ mất vợ. Từ 5 năm trước rồi.”

Cuối cùng, tòa tuyên buộc hoàn trả 1 tỷ đồng.
Ngôi nhà 3 tầng kia phải bán đi một nửa để trả nợ.

Còn tôi, ký đơn ly hôn ngay sau đó.

Có những gia đình không tan vỡ vì nghèo,
mà vì lòng tham và sự phản bội.

Và có những người chồng…
nghèo nhất không phải là tiền, mà là nhân cách.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *