Tôi chưa từng nghĩ rằng chỉ **một mùi hôi**… lại có thể phá vỡ sự bình yên của một cuộc hôn nhân.
Khám phá thêm
Thiết bị nhà bếp
Dịch vụ luật sư
Sản phẩm chăm sóc sức khỏe
Tôi và chồng kết hôn đã tám năm.
Tám năm không phải quá dài, nhưng cũng đủ để hai con người hiểu rõ từng thói quen của nhau: từ cách ngủ, cách ăn, đến cả mùi cơ thể quen thuộc.
Chồng tôi là người khá gọn gàng. Anh làm kỹ sư xây dựng, tính tình ít nói nhưng hiền lành, sống có trách nhiệm. Từ ngày cưới nhau, chúng tôi gần như chưa từng có mâu thuẫn lớn.
Cho đến khoảng ba tháng trước.
Mọi chuyện bắt đầu từ một mùi lạ.
—
Ban đầu, tôi chỉ nghĩ mình **nhạy cảm quá mức**.
Đó là một mùi rất khó tả.
Không giống mùi mồ hôi, cũng không giống mùi đồ ăn thiu. Nó hơi tanh, hơi hăng, lại có chút gì đó… ẩm mốc như thứ gì bị giấu kín lâu ngày.
Lần đầu tôi ngửi thấy là vào một đêm.
Khi tôi vừa nằm xuống cạnh chồng, xoay người định ngủ, thì mùi đó thoảng qua.
Tôi nhăn mặt, hỏi khẽ:
“Anh hôm nay đi công trình về muộn à?”
Anh quay sang:
“Ừ, sao vậy?”
“Không sao… chắc mồ hôi thôi.”
Anh cười:
“Anh tắm rồi mà.”
Tôi cũng cười theo.
Nhưng trong lòng vẫn thấy hơi khó chịu.
—
Những ngày sau, mùi đó **không biến mất**.
Ngược lại… nó xuất hiện thường xuyên hơn.
Mỗi lần nằm gần chồng, tôi lại ngửi thấy.
Có hôm mùi rất nhẹ, có hôm lại nồng đến mức tôi phải quay mặt sang phía khác.
Tôi bắt đầu nghĩ rằng chồng mình **có vấn đề sức khỏe**.
Tôi khéo léo nói:
“Hay anh đổi sữa tắm khác đi.”
Anh gật đầu.
Hôm sau anh còn mua loại nước hoa mới.
Nhưng… mùi đó vẫn ở đó.
Không thay đổi.
—
Sau một tuần, tôi bắt đầu **dọn dẹp điên cuồng**.
Tôi thay ga giường.
Rồi thay cả vỏ chăn.
Tôi đem chăn nệm ra ban công phơi nắng.
Tôi lau phòng, xịt tinh dầu khắp nơi.
Tôi làm tất cả những gì có thể để khử mùi.
Nhưng mỗi tối nằm xuống… mùi đó lại quay về.
Thậm chí… còn nặng hơn.
Đến lúc đó tôi bắt đầu thấy **ám ảnh**.
Có đêm tôi đang ngủ bỗng giật mình tỉnh dậy vì mùi đó.
Cảm giác giống như thứ gì đó **đang thối rữa ngay bên cạnh mình**.
—
Một tối, tôi không chịu nổi nữa.
Tôi quay sang hỏi thẳng chồng:
“Anh có ngửi thấy mùi gì không?”
Anh nhíu mày:
“Mùi gì?”
“Mùi… hôi lạ lạ.”
Anh ngửi quanh một lúc rồi lắc đầu.
“Không.”
Tôi nhìn anh.
Gương mặt anh hoàn toàn bình thường.
Không có vẻ gì là đang giấu giếm.
Lúc đó tôi bắt đầu nghĩ… **có khi nào là mình tưởng tượng?**
—
Nhưng rồi có một chuyện xảy ra khiến tôi chắc chắn rằng **mùi đó là thật**.
Một buổi tối, chị gái tôi sang chơi.
Chúng tôi ngồi trong phòng khách nói chuyện, còn chồng tôi ở phòng ngủ làm việc.
Khi chị tôi bước ngang qua cửa phòng, chị bỗng dừng lại.
Chị nhăn mặt.
“Nhà em có mùi gì vậy?”
Tim tôi đập mạnh.
“T… mùi gì?”
Chị ngửi thêm lần nữa rồi nói:
“Giống mùi… đồ ăn hỏng.”
Tôi đứng lặng.
Vậy là **không phải mình tưởng tượng**.
—
Tối hôm đó tôi gần như không ngủ.
Tôi nằm nghĩ đủ thứ.
Có khi nào chuột chết trong nhà?
Hay cống bị tắc?
Nhưng kỳ lạ là mùi đó **chỉ rõ nhất trong phòng ngủ**.
Và đặc biệt… nó nặng nhất **ở phía chồng tôi nằm**.
Ý nghĩ đó khiến tôi lạnh sống lưng.

Những ngày sau, tôi bắt đầu **quan sát chồng kỹ hơn**.
Tôi để ý anh thường xuyên về nhà muộn hơn trước.
Có hôm anh nói đi công trình.
Có hôm nói gặp khách.
Nhưng ánh mắt anh dường như… **không còn thoải mái như trước**.
Một lần tôi hỏi đùa:
“Anh có giấu em chuyện gì không?”
Anh cười.
“Giấu gì?”
“Ví dụ… nợ nần hay chuyện gì đó.”
Anh bật cười.
“Em nghĩ nhiều quá.”
Nhưng tôi vẫn thấy trong lòng **không yên**.
—
Rồi đến một ngày… cơ hội đến.
Chồng tôi phải đi công tác tỉnh ba ngày.
Ngay khi anh vừa rời khỏi nhà, tôi quyết định làm một việc mà trước giờ tôi chưa từng nghĩ mình sẽ làm.
**Lật tấm đệm lên.**
Thực ra ý định này đã xuất hiện trong đầu tôi từ lâu.
Vì mùi đó… dường như phát ra từ phía giường.
Nhưng tôi luôn tự nhủ rằng mình đang **quá đa nghi**.
Cho đến hôm đó.
—
Tôi đứng trước chiếc giường rất lâu.
Tim đập mạnh.
Trong đầu tôi bỗng hiện ra hàng loạt viễn cảnh đáng sợ.
Chuột chết.
Mèo chết.
Hay… thứ gì đó còn tệ hơn.
Cuối cùng tôi hít sâu, nắm lấy mép đệm.
Chiếc đệm khá nặng.
Tôi phải dùng cả hai tay mới lật được.
Và ngay khoảnh khắc tấm đệm nhấc lên…
**mùi hôi bốc ra dữ dội**.
Tôi gần như nghẹt thở.
Nhưng thứ khiến tôi **bủn rủn chân tay**… không phải chỉ là mùi.
Mà là **thứ nằm dưới đó**.
—
Dưới tấm đệm… là **một chiếc túi vải lớn**.
Chiếc túi màu đen, buộc chặt.
Tôi nhìn nó rất lâu.
Trong đầu hiện ra một câu hỏi đáng sợ:
**Chồng mình đang giấu cái gì?**
Tôi run tay mở nút buộc.
Từng lớp vải được tháo ra.
Và khi tôi nhìn thấy thứ bên trong…
Tôi **khụy xuống sàn**.
—
Trong túi… không phải xác chuột.
Không phải rác.
Mà là **hàng chục hộp thức ăn thừa**.
Cơm, thịt, cá… tất cả đã **thiu rữa**.
Mùi hôi bốc lên khủng khiếp.
Tôi vừa kinh ngạc vừa không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
**Tại sao chồng tôi lại giấu đồ ăn thừa dưới nệm?**
—
Tối hôm đó, khi chồng tôi gọi điện về, tôi hỏi thẳng.
Anh im lặng rất lâu.
Rồi cuối cùng anh nói một câu khiến tôi **chết lặng**.
“Anh… không muốn em biết.”
“Biết cái gì?”
Giọng anh khàn đi.
“Anh… đang gửi đồ ăn cho một người.”
“Gửi cho ai mà phải giấu dưới đệm?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Rồi anh nói nhỏ:
“**Cho mẹ anh.**”
—
Tôi ngơ ngác.
“Mẹ anh mất rồi mà?”
Anh thở dài.
“Anh biết.”
“Nhưng anh… vẫn không quen được.”
Anh kể rằng từ ngày mẹ mất, anh luôn có cảm giác bà **vẫn còn đó**.
Mỗi lần ăn cơm, anh lại vô thức gói phần lại cho mẹ.
Ban đầu anh để trong tủ lạnh.
Sau đó… anh giấu dưới đệm.
Anh sợ tôi biết sẽ nghĩ anh **bị điên**.
—
Tôi ngồi im rất lâu sau khi nghe xong.
Tất cả cơn giận, nghi ngờ, sợ hãi… bỗng tan biến.
Chỉ còn lại một cảm giác rất khó tả.
Vừa thương.
Vừa buồn.
—
Ba ngày sau khi anh về, tôi không nói gì về chiếc túi.
Tôi chỉ lặng lẽ dọn nó đi.
Tối hôm đó, tôi nấu một bữa cơm.
Khi dọn bàn, tôi đặt thêm **một chiếc bát nhỏ**.
Chồng tôi nhìn chiếc bát đó.
Rồi nhìn tôi.
Ánh mắt anh đỏ lên.
—
Đôi khi, thứ khiến chúng ta **ám ảnh nhất**… không phải là mùi hôi.
Mà là **những nỗi nhớ chưa kịp nói ra**.
Nhưng cho đến bây giờ, tôi vẫn tự hỏi…
Nếu hôm đó tôi **không lật tấm đệm lên**…
Liệu tôi có bao giờ biết được **bí mật đó của chồng mình không?**