Chồng để lại lá đơn ly hôn cho vợ rồi hí hửng kéo vali mang theo 4 tỷ tiền mặt sang nhà bồ ở… Vợ làm thinh không nói gì nhưng đúng 1 tuần sau người vợ gọi điện thông báo một tin ch::ấn đ::ộng khiến anh ta la::o vội về nhưng đã quá muộn rồi… Tiếng bánh xe vali kéo lê trên nền gạch hoa nghe rèn rẹt, chói tai như chính nụ cười của Tân lúc này. Anh ta đứng trước gương, chỉnh lại cổ áo sơ mi hàng hiệu, xịt thêm chút nước hoa Chanel, rồi quay sang nhìn Liên – người vợ đang lúi húi lau nhà với bộ đồ bộ cũ mèm, bạc phếch. – “Tôi đi đây”! – Tân hất hàm, giọng đầy vẻ ban ơn. – “Đơn ly hôn tôi ký rồi, để trên bàn. Cô ký nốt đi rồi nộp ra tòa. Căn nhà này tôi để lại cho cô coi như chút tình nghĩa cuối cùng. Còn 4 tỷ tiền mặt và xe cộ, tôi mang đi”.

Liên ngẩng lên, khuôn mặt mộc không son phấn, mái tóc búi vội lòa xòa vài sợi. Cô nhìn Tân, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu, không gợn chút sóng: “Anh chắc chắn chứ”? – Liên hỏi nhẹ, giọng bình thản đến lạ. – “Bước ra khỏi cánh cửa này, anh sẽ không còn đường quay lại đâu”. Tân bật cười khanh khách: – “Quay lại? Cô đùa à”? Tôi đang thoát khỏi cái “n/ấm m/ồ” chán ngắt này để đến thiên đường với Ngọc. Cô nhìn lại mình đi, người thì s/ề xòa, mặt mũi thì qu/ê m/ùa, suốt ngày chỉ biết bếp núc. Ở bên cô tôi thấy mình h/èn người đi. Thôi, chào nhé “cơm nguội”, chúc cô tìm được lão già nào đó chịu rước”!

Tân kéo vali đi thẳng, không ngoái đầu lại một lần. Cánh cửa đóng sầm lại. Liên đứng đó, buông cây lau nhà xuống. Cô đi về phía bàn, cầm tờ đơn ly hôn lên, đặt bút ký một nét dứt khoát. Khóe môi cô khẽ nhếch lên, nhưng không phải nụ cười kh/ổ đ/au, mà là nụ cười của sự giải thoát.

Tân chuyển đến sống chung với Ngọc – cô nhân tình nó//ng b//ỏng, trẻ trung. Ba ngày đầu tiên đúng là thiên đường. Nhưng đến ngày thứ tư, Tân bắt đầu thấy “thiên đường” có vấn đề. Ngọc không biết nấu ăn, ngày nào cũng bắt anh đi ăn nhà hàng sang trọng. Ngọc không biết ủi đồ, áo sơ mi của anh nhăn nhúm. Và quan trọng nhất, Ngọc tiêu tiền như nước. Số tiền Tân mang theo vơi đi nhanh chóng.

Đúng một tuần sau ngày Tân bỏ đi. Đang ngồi ăn mì gói vì Ngọc bận đi spa chưa về nấu cơm, điện thoại Tân bỗng reo. Là Liên. Tân nhếch mép, bắt máy giọng khinh khỉnh: – “Sao? Hối hận rồi à? Muốn xin tôi quay về hay gì? Đã bảo là….”. “Anh về nhà ngay đi”. – Giọng Liên cắt ngang, gấp gáp nhưng…

…nhưng rất lạnh.

“Anh về nhà ngay đi. Nếu không muốn mất trắng 4 tỷ.”

Tân khựng lại, bật cười khinh khỉnh:
“Cô doạ ai thế? Tiền tôi mang theo trong vali, cô chạm được à?”

Đầu dây bên kia, Liên vẫn điềm tĩnh:
“4 tỷ đó… là tiền chung hình thành trong hôn nhân. Và anh mang đi khi chưa có phán quyết của toà. Em đã nộp đơn phong toả tài khoản, kê biên tài sản và… báo công an về việc anh chiếm giữ tài sản chung.”

Tân sững người. Tim anh ta đập thình thịch.
“Cô… cô dám à?”

“Em đã làm rồi.” – Liên nói gọn lỏn.
“À, tiện thể báo anh luôn: căn nhà anh ‘để lại cho em’ đứng tên bố mẹ em, anh chỉ là người ở nhờ theo hộ khẩu. Hợp đồng mua xe đứng tên em. Còn 4 tỷ anh đang xài… có nguồn từ khoản tiền bồi thường tai nạn của em cách đây 2 năm. Anh nhớ không? Khoản tiền em đưa anh gửi ngân hàng để ‘đầu tư’.”

Tân tái mặt. Mọi thứ như sét đánh ngang tai.
Anh nhớ rất rõ tai nạn năm đó. Liên gãy chân, nằm viện cả tháng. 4 tỷ tiền bồi thường, cô giao hết cho anh quản lý vì tin chồng như tin chính mình.

Giờ đây, từng lời của Liên rơi xuống, lạnh và chuẩn.

“Anh có 24 tiếng để mang đủ tiền về nhà. Nếu không, hồ sơ sẽ được chuyển sang khởi tố chiếm đoạt tài sản. Lúc đó… anh không chỉ mất tiền đâu.”

Tân lao vội xuống đường. Gọi Ngọc thì không bắt máy. Về tới khu chung cư, căn hộ đã trống trơn. Quần áo hàng hiệu, túi xách, trang sức… Ngọc gom sạch. Trên bàn chỉ còn tờ giấy nhắn:

“Em nghĩ anh giàu. Hoá ra anh chỉ giàu mồm. Thôi nhé!”

Tân run rẩy, ôm chiếc vali rỗng hơn một nửa. Anh phóng xe về nhà cũ như kẻ mất hồn.

Nhưng… đã quá muộn.

Cửa nhà khoá đổi ổ. Trên cổng dán thông báo niêm phong tạm thời theo yêu cầu của toà án. Hàng xóm nhìn anh bằng ánh mắt xì xào. Tân gọi Liên, điện thoại tắt máy.

Một lát sau, luật sư của Liên gọi lại, giọng lịch sự mà lạnh tanh:
“Chị Liên đã uỷ quyền cho chúng tôi làm việc với anh. Từ giờ, mọi trao đổi xin thông qua văn phòng luật.”

Tân trượt người ngồi bệt xuống bậc thềm. Lần đầu tiên trong đời, anh ta hiểu cảm giác mất tất cả trong một tuần: vợ, nhà, tiền, danh dự — và cả nơi để quay về.

Còn Liên, lúc đó đang ngồi trong quán cà phê nhỏ, trước mặt là hợp đồng mở cửa tiệm bánh cô ấp ủ từ lâu. Cô nhấp một ngụm trà, nhắn cho luật sư đúng một câu:

“Anh ta đã chọn ra đi. Em chỉ giúp anh ta đi cho trọn vẹn.”

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *