Blog

  • Mẹ chồng tôi ốm l-ẫn, tháng nào anh cả cũng gửi 20 triệu để mua yến tẩm bổ lo liệu cho mẹ nhưng tôi ỉm luôn để tiêu xài

    Mẹ chồng tôi ốm l-ẫn, tháng nào anh cả cũng gửi 20 triệu để mua yến tẩm bổ lo liệu cho mẹ nhưng tôi ỉm luôn để tiêu xài

    Mẹ chồng tôi ốm l-ẫn, tháng nào anh cả cũng gửi 20 triệu để mua yến tẩm bổ lo liệu cho mẹ nhưng tôi ỉm luôn để tiêu xài. Đến ngày bà qua đời, khi cả nhà đang làm lễ nhập quan tôi mới vào phòng lật tấm chiếu để bó lại đi đốt thì lên tôi s-ởn g-ai ố-c thấy tờ giấy A4 bên dưới

     

    Mẹ chồng tôi đã già yếu, trí nhớ không còn minh mẫn. Anh chồng cả, vốn sống xa nhà, mỗi tháng đều gửi 20 triệu để mua yến, lo bồi bổ và chăm sóc bà. Nhưng tôi, vì lòng tham nhất thời, đã lén giữ số tiền đó để tiêu xài riêng. Nghĩ bà lẫn rồi, không ai phát hiện, tôi càng yên tâm hành động.

    Bà không than phiền gì, chỉ thi thoảng nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu, nhưng tôi phớt lờ. Lòng tôi tự nhủ: “Bà có nhớ đâu mà lo.”

    Thời gian trôi qua, sức khỏe bà ngày càng sa sút. Một buổi sáng, bà ra đi trong giấc ngủ. Cả nhà đau buồn chuẩn bị tang lễ. Khi lễ nhập quan sắp diễn ra, tôi theo mọi người vào phòng bà để kiểm tra đồ đạc lần cuối. Trong lúc dọn dẹp, tôi lật tấm chiếu dưới giường lên và bất ngờ thấy một tờ giấy A4 cũ kỹ, góc giấy đã ố vàng. Tò mò, tôi cầm lên đọc. Nhưng càng đọc, tay tôi càng run, tim đập loạn xạ, toàn thân s-ởn g-ai ố-c.

    Tờ giấy là một lá thư ngắn, chữ viết xiêu vẹo nhưng vẫn rõ ràng. Nội dung khiến tôi chết lặng:

    “Gửi các con,

    Mẹ biết sức khỏe mình không còn nhiều, cũng biết con dâu mỗi tháng giữ số tiền anh cả gửi. Nhưng mẹ không trách, chỉ mong các con biết rằng tiền bạc không phải là thứ quyết định tất cả. Đến khi mẹ không còn, mẹ chỉ mong gia đình hòa thuận, đừng tranh giành hay trách móc nhau. Mẹ để dành một ít tiền dưới hộc tủ, nếu con đọc được lá thư này, hãy dùng để lo tang lễ cho mẹ, đừng để ai phải khổ vì mẹ nữa.

    Yêu thương,
    Mẹ.”

    Tôi rụng rời, vội mở hộc tủ gần đó, và quả thật, có một bọc tiền được gói kỹ. Nước mắt tôi trào ra, vừa hối hận vừa xấu hổ. Mẹ đã biết tất cả, nhưng bà vẫn im lặng, vẫn bao dung với lỗi lầm của tôi. Đứng giữa căn phòng lạnh lẽo, tôi không còn dám đối diện với chính mình.

    Lễ nhập quan diễn ra, tôi quỳ gối trước quan tài mẹ, lòng thầm cầu xin sự tha thứ. Nhưng tôi biết, ám ảnh của tờ giấy ấy sẽ theo tôi mãi mãi, như một bài học không bao giờ quên về lòng tham và tình người.

  • Tôi và chồng ly hôn được 2 năm nhưng vẫn hay đưa cháu về chơi với ông bà nội.

    Tôi và chồng ly hôn được 2 năm nhưng vẫn hay đưa cháu về chơi với ông bà nội.

    Trời tháng Năm đổ lửa, cái nóng như thiêu như đốt trùm lên từng ngõ hẻm của Sài Gòn. Trong căn chung cư nhỏ ở quận 7, Linh – 32 tuổi – đang xếp lại đống quần áo mới giặt thì thằng bé Bin, con trai 6 tuổi, lon ton chạy vào với chiếc balo hoạt hình mới cáu trên vai.

    “Con khoe mẹ nè! Bà nội mua cho con đó!” – thằng bé hí hửng.

    Chiếc balo có hình siêu nhân màu đỏ rực, dây quai còn nguyên mùi nhựa mới. Linh nhìn con, mỉm cười. “Đẹp quá! Con cảm ơn bà nội chưa?”

    “Rồi ạ! Con còn ăn cơm với ông bà xong mới về với mẹ.”

    Linh gật đầu, lòng chộn rộn. Dù đã ly hôn với Tuấn – chồng cũ – hơn hai năm, nhưng cô vẫn cố gắng giữ mối quan hệ giữa Bin và ông bà nội. Một phần vì con, phần còn lại… vì cô thương ba mẹ Tuấn – những người luôn tử tế và chưa từng quay lưng lại với cô dù chuyện hôn nhân tan vỡ.

    Chiều hôm đó, khi Bin đã ngủ say sau một ngày chơi mệt nhoài, Linh cầm chiếc balo lên để giặt sạch bụi. Vừa nhấc lên, cô khựng lại.

    “Sao cái balo này nặng vậy trời?”

    Cô mở khóa kéo ra. Đầu tiên là vài hộp bút màu, một cuốn vở vẽ, rồi đến… một xấp phong bì dày, được buộc bằng dây thun, nằm gọn gàng trong ngăn nhỏ.

    Linh mở ra, và… tim cô như thắt lại.

    Bên trong là tiền, rất nhiều tiền – toàn tờ 500 ngàn, có lẽ hơn 50 triệu đồng. Mắt cô nhòa đi. Có mấy dòng chữ nguệch ngoạc viết trên tờ giấy nhỏ:

    “Mẹ biết con không nhận, nên mẹ gửi lại cho Bin. Dù gì, nó cũng là cháu nội. Con đừng giận mẹ. – Mẹ chồng cũ.”

    Linh buông tay, xấp tiền rơi xuống nền gạch. Cô ôm mặt khóc. Không phải vì số tiền – dù đúng là cô đang chật vật với chi phí học mẫu giáo và tiền nhà – mà vì sự âm thầm, tình cảm không lời từ người từng gọi cô là con dâu.

    Hai năm trước, cuộc ly hôn của Linh và Tuấn diễn ra trong im lặng. Không có tiếng cãi vã, không có ngoại tình, chỉ là… cả hai đã quá khác biệt. Tuấn bận bịu với công việc kinh doanh, đi sớm về khuya, dần quên mất một người vợ đang ở nhà chăm con, chờ một câu hỏi han.

    Linh từng khóc, từng níu kéo, rồi cuối cùng mệt mỏi buông tay.

    Ngày ra tòa, chỉ có mẹ chồng – bà Dung – ngồi phía sau, ánh mắt buồn như sương chiều tháng Mười. Khi Linh ôm Bin ra khỏi cổng tòa án, bà chỉ nói:

    “Nếu con cho phép, mẹ vẫn muốn được gặp cháu. Với mẹ, con vẫn là mẹ của cháu nội mẹ. Không ai thay đổi được điều đó.”

    Linh gật đầu. Có lẽ vì thế mà suốt hai năm qua, dù không còn là người nhà, cô vẫn đưa Bin về nội chơi mỗi tháng một lần. Tuấn thì ít gặp con, nhưng bà Dung luôn dành thời gian đón tiếp cháu, nấu đủ món nó thích.

    Tối hôm đó, Linh gọi điện cho bà Dung.

    “Alo, mẹ hả? Mẹ… gửi gì trong balo của Bin vậy ạ?”

    Giọng bà Dung nhỏ nhẹ qua điện thoại: “Con đừng giận mẹ. Mẹ biết con khó khăn, mẹ muốn phụ giúp một chút…”

    “Mẹ ơi, con không lấy đâu. Con làm được, con lo được cho Bin mà.” Linh nghẹn giọng.

    “Không phải vì mẹ nghĩ con không lo được. Mẹ chỉ muốn Bin có thêm chút gì đó… từ nhà nội nó.”

    Linh im lặng. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn trên má.

    Đêm đó, sau khi con ngủ, Linh ngồi nhìn chiếc balo đặt bên cạnh giường. Cô nhớ lại từng lần bà Dung lén lút dúi bịch bánh, hộp sữa, lúc thì bộ quần áo mới, lúc thì ít sách truyện. Người mẹ ấy chẳng nói nhiều, chỉ luôn âm thầm lo cho cháu mình như thể sợ con dâu cũ sẽ thấy phiền.

    Linh bỗng thấy nhói lòng.

    Cô nhớ mẹ ruột của mình, người đã mất cách đây ba năm vì tai biến. Cũng là một người mẹ luôn im lặng hi sinh, luôn lo cho con từng điều nhỏ nhất.

    Giờ đây, bà Dung – một người mẹ không máu mủ – lại làm điều tương tự. Không phải vì trách nhiệm, mà vì thương thật lòng.

    Sáng hôm sau, Linh đưa Bin đi học. Cô không lấy xấp tiền, mà cẩn thận cất lại vào phong bì, rồi chuẩn bị món quà nhỏ – một hộp trà thảo mộc, vài món thuốc bổ – đem đến nhà bà Dung.

    Khi bà mở cửa, Linh chỉ nói:

    “Mẹ cho con trả lại chút lòng. Mẹ thương cháu, con biết. Nhưng mẹ cũng phải giữ sức khỏe, để Bin còn có chỗ mà chạy về.”

    Bà Dung chỉ nắm tay Linh thật chặt, không nói lời nào. Trong ánh mắt bà, Linh thấy một điều gì đó còn quý hơn cả tình thân – sự bao dung.

    Ba tháng sau…

    Thời gian trôi qua như một giấc mộng ngắn. Mùa mưa Sài Gòn đến bất ngờ, mang theo những cơn giông chớp nhoáng, như cuốn trôi những điều chưa kịp nói.

    Linh vẫn đều đặn đưa Bin về thăm ông bà nội mỗi tháng. Sau hôm phát hiện xấp tiền trong balo, mối quan hệ giữa cô và bà Dung trở nên thân tình hơn bao giờ hết. Không còn khoảng cách “mẹ chồng – con dâu cũ”, chỉ còn lại tình thân đúng nghĩa. Cô thường ghé qua thăm, mang chút trái cây, thuốc bổ. Bà Dung thì thỉnh thoảng gọi điện hỏi thăm sức khỏe, dặn Linh ăn uống đầy đủ, đừng bỏ bữa.

    Nhưng rồi một buổi chiều giữa tháng Tám, trời mưa tầm tã, Linh nhận được cuộc gọi từ số của ông Hòa – ba chồng cũ.

    Giọng ông khản đặc:

    “Linh à… mẹ nó… mẹ đi rồi con.”

    Tai Linh ù đi.

    “Mẹ bị đột quỵ sáng nay… không kịp đến bệnh viện. Đi thanh thản, không đau đớn gì…”

    Cô ngồi sụp xuống ghế, nước mắt trào ra không kịp ngăn. Cô không nghĩ lần ghé thăm tuần trước lại là lần cuối cùng cô còn được nghe giọng mẹ. Lúc đó, bà chỉ cười, rót trà, ngồi cạnh Bin, kể chuyện cổ tích cho cháu nghe. Không một dấu hiệu gì bất thường.

    Ngày tang lễ, Linh bối rối không biết mình nên đứng ở đâu. Cô không còn là con dâu chính thức. Nhưng ông Hòa lại chủ động kéo cô vào:

    “Con là người nhà. Con cứ đứng bên cạnh ba là được.”

    Bin được ông ngoại dẫn đi chỗ khác, vì người lớn không muốn cháu chứng kiến cảnh đau lòng. Linh thì đứng lặng bên di ảnh của bà Dung. Ảnh chụp mẹ cách đây vài năm, vẫn nét mặt hiền lành, nụ cười móm mém, ánh mắt như đang nhìn thấu lòng người.

    Bên cạnh bàn thờ, có một phong thư được đặt riêng, ghi rõ ràng:

    “Gửi Linh và cháu nội của mẹ.”

    Linh mở ra, bên trong là một bức thư tay, nét chữ run nhưng nắn nót:

    “Linh à,

    Nếu con đọc được lá thư này, có lẽ mẹ đã không còn trên đời. Mẹ viết phòng trường hợp… vì biết tim mình yếu dần rồi.

    Mẹ chỉ muốn con biết một điều: Mẹ thương con như con gái ruột. Dù chuyện vợ chồng con với Tuấn kết thúc, nhưng con chưa từng làm điều gì khiến mẹ phải buồn. Mẹ quý cái cách con dạy cháu, cách con vẫn cho nó về nhà nội dù không ai ép buộc.

    Linh ơi, làm mẹ, đôi khi không phải cứ sinh ra là có quyền yêu thương. Có người mẹ ruột bỏ con, nhưng cũng có người mẹ chồng lại quý con như máu mủ. Mẹ không biết con có cảm nhận được điều đó không, nhưng mẹ luôn coi con là phước lành…

    Mẹ để lại một số tiền trong sổ tiết kiệm. Trong đó có tên người thụ hưởng là con. Không phải vì mẹ muốn ‘trả ơn’, mà vì mẹ muốn góp một phần nhỏ để Bin có tương lai tốt. Con đừng ngại. Mẹ không mang theo được gì, chỉ mong con nhận lấy như nhận một phần tình mẹ.

    Con nhớ giữ gìn sức khỏe. Nuôi con thật mạnh mẽ. Nếu có duyên, biết đâu con lại tìm được hạnh phúc mới, mẹ cũng mừng.

    Thương con – Mẹ Dung.

    Linh ôm bức thư vào lòng, nước mắt rơi lã chã. Những câu chữ ấy khiến cô nghẹn ngào như có ai bóp chặt lồng ngực. Một người phụ nữ cả đời âm thầm, chưa bao giờ nói to tiếng, lại để lại cho cô nhiều tình cảm đến thế.

    Hôm ấy, sau khi tang lễ kết thúc, Linh xin phép ông Hòa được mang bức thư và cuốn sổ tiết kiệm về. Ông gật đầu:

    “Mẹ con muốn vậy. Con đừng từ chối lòng người mất.”

    Một tuần sau, Linh dẫn Bin lên chùa – nơi gia đình chọn làm nơi gửi tro cốt của bà. Cậu bé ngơ ngác hỏi:

    “Mẹ ơi, bà nội đi đâu rồi? Sao không về nhà nữa?”

    Linh cúi xuống ôm con vào lòng, nghẹn giọng:

    “Bà đi xa lắm rồi con ạ. Nhưng bà vẫn luôn dõi theo con. Mỗi lần con học giỏi, bà sẽ mỉm cười ở nơi rất cao, rất sáng.”

    Bin nhìn lên trời, gật đầu. Rồi nó lấy từ túi áo ra một tờ giấy – là bức vẽ nó tặng bà hôm sinh nhật năm ngoái. “Con mang cho bà giữ. Để bà không quên con.”

    Linh bật khóc.

    Ba tháng sau, Linh dùng một phần tiền tiết kiệm bà Dung để lại để đóng học phí cho Bin vào lớp 1 ở một trường tư tốt hơn. Phần còn lại, cô gửi tiết kiệm tiếp cho con. Mỗi lần mở sổ ra, cô lại thấy như có ánh mắt hiền từ của mẹ nhìn cô mỉm cười.

    Cô vẫn sống độc thân, nhưng trái tim không còn cảm giác đơn độc.

    Bởi vì cô hiểu:

    Không phải ai cũng may mắn được một lần làm con của một người mẹ… không sinh ra mình.

  • Hí hửng đi hẹn hò với em gái quen qua mạng. Ngỡ gặp được lọ lem đời mình, nào ngờ nhận lại bài học chua chát nhớ đời

    Hí hửng đi hẹn hò với em gái quen qua mạng. Ngỡ gặp được lọ lem đời mình, nào ngờ nhận lại bài học chua chát nhớ đời

    Tôi 30 tuổi, chưa từng nghĩ mình sẽ rơi vào tình huống trớ trêu như thế này khi tham gia hẹn hò qua mạng. Câu chuyện của tôi có thể là một lời cảnh báo cho những ai đang tìm kiếm tình yêu trên các ứng dụng hẹn hò. Cách đây không lâu, tôi tham gia ứng dụng hẹn hò trên mạng xã hội với hy vọng tìm được một người bạn gái phù hợp. Sau một thời gian lướt, tôi ‘ghép đôi’ với một cô gái có vẻ ngoài khá dễ thương qua ảnh đại diện. Chúng tôi nhắn tin với nhau một thời gian ngắn, cô ấy chủ động đề nghị kết bạn qua chat.

    Tôi không mảy may nghi ngờ mà đồng ý ngay lập tức. Tuy nhiên, ngay khi kết bạn trên chat, cô ấy lập tức xóa cuộc trò chuyện trên mạng xã hội, điều này khiến tôi có chút băn khoăn. Trên mạng chat, tôi vào trang cá nhân của cô ấy để tìm hiểu thêm nhưng nhận ra người này không đăng bất kỳ tấm ảnh nào có khuôn mặt rõ ràng, chỉ có những hình ảnh chụp nghiêng, chụp bóng lưng hoặc những hình ảnh liên quan đến công việc. Dù vậy, tôi vẫn tiếp tục trò chuyện.

    Sau một thời gian ngắn, cô ấy chủ động rủ tôi đi ăn tối. Tôi đề nghị chỉ đi uống cà phê hoặc trà sữa nhẹ nhàng cho buổi đầu gặp mặt thôi, nhưng cô ấy muốn ăn uống rồi đi chơi đâu đó. Tôi bắt đầu thấy có điều gì đó không ổn nên từ chối khéo rằng buổi tối còn có kế hoạch với gia đình. Sau đó, cô ấy bỗng dưng im lặng. Sáng hôm sau, cô ấy lại nhắn tin chào buổi sáng. Tôi tiếp tục trò chuyện và tình cờ thấy zalo thông báo hôm nay là sinh nhật cô ấy. Vì lịch sự, tôi gửi lời chúc mừng và hỏi có muốn gặp nhau để đi ăn nhẹ hay uống nước không. Cô ấy đồng ý ngay. Buổi tối, tôi ghé qua nhà sách mua một món quà nhỏ khoảng 180 nghìn đồng để làm quà gặp mặt lần đầu.

    Đến điểm hẹn là một chung cư trên đường Lê Thánh Tôn, quận 1, TP HCM, cô ấy bảo tôi gửi xe dưới tầng hầm rồi cùng đi bộ đến một quán ăn gần đó. Cô ấy nói không mang theo nón bảo hiểm nên không thể đi xe cùng tôi. Tôi đồng ý, không nghi ngờ gì. Chúng tôi đi bộ đến một khu phố với nhiều quán bar và nhà hàng kiểu Nhật ở quận 1, khu Thái Văn Lung- Lê Thánh Tôn. Ngay khi vừa đến nơi, một nhân viên phục vụ lập tức bước ra chào đón như thể đã quen biết từ trước. Họ đưa menu cho tôi xem, các món ăn nhẹ như salad, khoai tây chiên có giá khoảng 80-100 nghìn đồng. Tôi nghĩ giá cả hợp lý nên đồng ý vào.

    Bước vào quán, tôi nhận thấy không gian khá giống một quán bar thu nhỏ. Tôi hỏi có khu vực tầng trên không, nhân viên bảo có và đề nghị tôi gọi món trước khi lên. Tôi chọn sụn gà chiên nước mắm 250 nghìn đồng, cô gái đi cùng chọn khô mực 120 nghìn đồng. Sau đó, nhân viên bắt đầu gợi ý rượu với mức giá từ một đến 3 triệu đồng một chai. Tôi từ chối vì đi xe máy nên không muốn uống, chỉ chọn một ly trà trái cây giá 250 nghìn đồng. Trong khi đó, cô ấy đồng ý thử một trong ba loại rượu mà nhân viên đề xuất.

    Sau khi gọi món xong, chúng tôi được dẫn lên lầu hai. Không gian trên đó vẫn giống một quầy bar, nơi khách ngồi ngay trước mặt nhân viên pha chế. Cô gái mời chúng tôi vào bar cũng là nhân viên phục vụ, mang lên hai ly rượu và các món đã gọi. Cô gái đi cùng tôi nói rất nhiều, hầu như không dừng lại, mỗi lần nói xong đều cụng ly rồi uống hết rượu. Tôi chỉ nhấp môi vì không muốn uống thêm. Nhân viên liên tục gợi ý rót thêm rượu, đồng thời nói chen ngang, tham gia vào câu chuyện một cách vô duyên và không cần thiết.

    Một lúc sau, nhân viên bảo rằng họ muốn “mời” chúng tôi một đến hai ly để chung vui. Tôi mơ hồ đồng ý, ngay lập tức rượu được rót đầy ly. Cảm giác bất an dần tăng lên, tôi tranh thủ tìm số của công an phường trên điện thoại, phòng trường hợp bị lừa. Đồng thời, tôi cố gắng không để cô gái kia có cơ hội rời đi giữa chừng, vì nếu cô ấy đi vệ sinh, tôi có thể bị bỏ lại một mình với hóa đơn. Nhận thấy bầu không khí bất thường, tôi bắt đầu nói về gia đình mình, đề cập rằng ba tôi làm trong quận, cô tôi làm ở viện kiểm sát, anh họ làm công an.

    Ngay lập tức, biểu cảm của cả cô gái hẹn hò với tôi và cô nhân viên phục vụ thay đổi, họ không còn tự nhiên như trước. Tôi cảm thấy cần phải rời đi sớm. Khi tôi nói mình có việc bận và chuẩn bị ra về, nhân viên liền mang hóa đơn đến. Tôi sững sờ khi nhìn con số trên tờ hóa đơn, hơn 6 triệu đồng, trong đó có những khoản vô lý như phí ghế ngồi trên lầu: 300 nghìn đồng (150 nghìn đồng/người, dù không hề thông báo trước), sụn gà và khô mực 400 nghìn đồng, nước suối 80 nghìn đồng, trà trái cây của tôi 250 nghìn đồng, rượu cô gái uống 5 ly, mỗi ly 800 nghìn đồng, rượu nhân viên uống “mời” chúng tôi hai ly là một triệu đồng, thuế VAT 10%.

    Tôi đưa hóa đơn cho cô gái xem và yêu cầu nhân viên giải thích những khoản phí vô lý. Cô ấy vẫn im lặng, không có bất kỳ phản ứng nào. Tôi tuyên bố chỉ trả những gì tôi đã gọi, bao gồm ly trà, món ăn nhẹ, nước suối và tiền ghế ngồi, tổng cộng 880 nghìn đồng. Tôi vét hết tiền mặt trong ví còn 820 nghìn, đưa cho nhân viên và yêu cầu cô gái tự thanh toán phần của mình. Biết tôi cứng rắn, cô ta đành giả vờ nói sẽ thanh toán phần còn lại rồi chụp hóa đơn gửi đi.

    Ngay khi ra khỏi quán, cô ấy chặn tôi trên zalo ngay lập tức. Tôi vừa bực tức nhưng cũng nhẹ nhõm vì đã không bị lừa mất số tiền lớn. Nếu tôi không tỉnh táo, có lẽ đã phải ôm hóa đơn hơn 6 triệu đồng mà không thể làm gì. Với số tiền đó, tôi có thể dẫn bạn gái đi ăn ở khách sạn 5 sao, thưởng thức tôm hùm và ngắm nhìn thành phố, chứ không phải chui vào một quán bar nhỏ bé, uống rượu không rõ nguồn gốc với mức giá trên trời.

    Tôi chia sẻ câu chuyện này để cảnh báo những ai đang tham gia hẹn hò qua mạng, tránh bị lừa gạt bởi nạn ” dí bill”. Hãy cẩn thận với những cuộc hẹn không rõ ràng, và đừng để lòng tốt hay sự lịch sự của mình bị lợi dụng. Nếu có dấu hiệu đáng ngờ, hãy mạnh dạn từ chối để tránh những tình huống khó xử như tôi đã gặp phải.

  • Bố chồng Mừng Thọ 70t đãi 200 bàn, mẹ chồng không cho tôi ngồi

    Bố chồng Mừng Thọ 70t đãi 200 bàn, mẹ chồng không cho tôi ngồi

    Hôm nay là ngày trọng đại nhất của gia đình chồng tôi: Lễ mừng thọ 70 tuổi của bố chồng. Khách sạn 5 sao lộng lẫy nhất thành phố được bao trọn tầng 2. Một trăm năm mươi bàn tiệc, hoa tươi nhập khẩu ngập lối đi, rượu ngoại chất đầy tháp ly. Khách khứa nườm nượp, toàn là quan chức, đối tác làm ăn lớn của chồng tôi và họ hàng nội ngoại từ quê lên. Ai nấy đều tấm tắc khen nhà ông bà Phúc có phúc, con cái hiếu thảo, gia môn hưng thịnh.

    Tôi – Hà, cô con dâu đã về nhà này 7 năm – đứng nép mình sau trụ hoa lớn ở sảnh đón khách. Tôi mặc chiếc áo dài lụa màu ngọc bích, sang trọng nhưng kín đáo, tay cầm xấp phong bì lì xì cho các cháu.

    7 năm làm dâu, tôi chưa từng to tiếng một lời. Chồng tôi – Tuấn – từ một gã trai làm ăn thua lỗ, nợ nần ngập đầu, nhờ có tôi bán đất của bố mẹ đẻ cho, rồi đứng tên vay vốn ngân hàng để anh xoay vòng vốn, mới có được cơ ngơi như ngày hôm nay. Trong mắt người ngoài, tôi là “chuột sa chĩnh gạo”. Nhưng trong mắt mẹ chồng, tôi mãi chỉ là đứa con dâu tỉnh lẻ, “không môn đăng hộ đối”.

    Khi khách khứa đã ổn định chỗ ngồi, tôi mới dám bước vào sảnh chính. Mẹ chồng tôi đang đứng chỉ đạo xếp chỗ, thấy tôi, bà cau mày, liếc xéo từ đầu đến chân rồi lạnh lùng hất hàm: – Sao giờ mới vào? Hết chỗ rồi.

    Tôi ngơ ngác nhìn quanh. Bàn VIP đầu tiên – bàn dành cho gia đình – đang ngồi đủ cả bố mẹ chồng, vợ chồng anh cả, cô em út và cả chồng tôi. Duy nhất thiếu một cái ghế.

    – Mẹ ơi, con là dâu thứ, con tưởng… – Tôi lí nhí.

    Mẹ chồng cắt ngang, giọng ráo hoảnh đủ để mấy bàn bên cạnh nghe thấy: – Bàn này toàn người quan trọng, các bác các chú vai vế lớn. Cô ngồi vào chật chội, vướng víu. Thôi, cô ra phía sau bếp, ngồi tạm mâm cơm với mấy đứa phục vụ, tài xế đi. Đằng nào tí nữa cũng phải chạy đi chạy lại tiếp rượu, ngồi đây làm gì cho vướng mắt.

    Tôi chết lặng. Máu nóng dồn lên mặt. Tôi nhìn sang Tuấn – chồng tôi. Anh đang nâng ly cười nói với ông chú họ, ánh mắt lướt qua tôi rồi vội lảng đi chỗ khác. Anh không nói một lời. Không một cử chỉ bênh vực.

    7 năm hy sinh, đổi lại là một vị trí cạnh bồn rửa bát trong ngày vui của gia đình sao? Sự thất vọng tột cùng biến thành một khối băng lạnh toát trong lòng. Tôi không khóc, cũng không van xin. Tôi gật đầu nhẹ: – Vâng, con hiểu rồi ạ.

    Tôi quay lưng, đi thẳng một mạch ra cửa, không hề rẽ vào khu bếp như mẹ chồng chỉ đạo. Tôi bước lên xe, đóng sầm cửa lại. Không gian yên tĩnh trong xe đối lập hoàn toàn với sự ồn ào giả tạo bên trong. Tôi rút điện thoại, gọi cho giám đốc chi nhánh ngân hàng – người mà tôi là khách hàng VIP nhiều năm nay.

    – A lô, anh Hưng ạ. Tôi là Hà đây. Khoản thanh toán 800 triệu cho nhà hàng X vào lúc 11h30 trưa nay theo lệnh chuyển khoản tự động, anh hủy giúp tôi nhé.

    Đầu dây bên kia ngập ngừng: – Chị Hà ơi, lệnh đã treo rồi, chỉ chờ đến giờ là tiền ting ting thôi. Hủy bây giờ bên nhà hàng họ kiện đấy, vì hợp đồng là phải thanh toán 100% trước khi khai tiệc 30 phút.

    Tôi cười nhạt, giọng đanh lại: – Anh cứ hủy đi. Phong tỏa luôn tài khoản của tôi lại. Mọi rắc rối pháp lý tôi chịu. Ngay lập tức!

    – Vâng, tôi làm ngay.

    Tôi cúp máy. Đồng hồ chỉ 11h15. Còn 15 phút nữa là đến giờ khai tiệc. Tôi lái xe đến một quán cà phê cách đó 2 cây số, gọi một ly đen đá không đường, ngồi nhâm nhi và nhìn điện thoại.

    11h35. Điện thoại bắt đầu rung. Cuộc gọi đầu tiên: Quản lý nhà hàng. Tôi không nghe.

    11h40. Cuộc gọi thứ hai: Tuấn. Tôi tắt máy.

    11h45. Điện thoại rung bần bật trên mặt bàn kính. Màn hình sáng liên tục. Mẹ Chồng calling… Bố Chồng calling… Chồng calling… Anh Cả calling…

    Tin nhắn ập đến dồn dập như bão lũ: “Em đang ở đâu? Sao thẻ không quẹt được?” “Nhà hàng báo chưa nhận được tiền, họ không cho lên món!” “Khách khứa đang đợi, em làm cái trò gì vậy?” “Về ngay đi Hà! Mất mặt bố mẹ quá!”

    Tôi ngồi im, điềm nhiên nhìn con số cuộc gọi nhỡ nhảy múa. 10 cuộc, 30 cuộc, 50 cuộc… và dừng lại ở con số 99.

    Đến cuộc thứ 100, là số của mẹ chồng, tôi mới bắt máy.

    – Cô làm cái trò gì thế hả? – Tiếng mẹ chồng gào lên lạc cả giọng, xen lẫn tiếng ồn ào hỗn loạn – Quản lý nhà hàng đang chặn không cho mang đồ ăn ra đây này! Họ bảo tài khoản bị khóa! Cô định giết chết cái nhà này à? Khách đang nhìn đây này!

    Tôi nhấp một ngụm cà phê, đáp lại bằng giọng nói bình thản đến rợn người: – Ơ kìa mẹ. Con là người ngồi mâm phụ với người làm, với tài xế mà. Mẹ có thấy người làm nào phải bỏ gần 1 tỷ bạc ra trả tiền tiệc cho chủ nhà không ạ?

    Đầu dây bên kia im bặt. Chỉ còn tiếng thở hắt ra đầy giận dữ và sợ hãi.

    – Con không được ngồi ở bàn tiệc, nghĩa là con không phải người của gia đình. Mà đã là người dưng, thì con không có trách nhiệm thanh toán. Thế nhé mẹ.

    Tôi định cúp máy thì nghe tiếng Tuấn giật điện thoại, giọng van lơn: – Hà ơi, anh xin em. Bố sắp ngất rồi. Khách khứa đang xì xào. Em về đi, anh ra đón em vào bàn VIP ngồi. Anh quỳ xuống xin em cũng được.

    – Anh không cần quỳ. – Tôi nói – Anh chỉ cần nhớ lại lúc nãy anh đã đứng ở đâu khi mẹ đuổi em đi.

    Nói rồi tôi cúp máy. Nhưng tôi không về nhà. Tôi quay xe trở lại nhà hàng.

    Khi tôi bước vào sảnh tiệc, không khí đặc quánh lại. 150 bàn tiệc trống trơn đồ ăn, khách khứa nhốn nháo, chỉ trỏ. Bố mẹ chồng tôi mặt cắt không còn giọt máu, đang đứng đôi co với quản lý.

    Thấy bóng tôi ở cửa, cả nhà chồng như thấy phao cứu sinh. Tuấn lao ra, mồ hôi nhễ nhại, định nắm tay tôi kéo vào. Tôi gạt tay anh ra, bước đi đĩnh đạc, đầu ngẩng cao. Tôi đi thẳng đến bàn quản lý, rút trong túi ra tấm thẻ đen quyền lực, đặt lên bàn cái “cạch”. – Quẹt thẻ này. Thanh toán toàn bộ. Cho nhân viên lên đồ đi.

    Người quản lý thở phào, vội vàng chạy đi. Bố mẹ chồng tôi cũng thở hắt ra, mẹ chồng gượng cười, định tiến lại gần: – Gớm, con cứ đùa dai. Thôi vào đây ngồi với mẹ…

    Tôi giơ tay lên, ngăn bà lại: – Không cần đâu mẹ. Con trả tiền bữa tiệc này, không phải vì con muốn ngồi vào cái ghế đó. Con trả vì con muốn giữ lại chút sĩ diện cuối cùng cho cái họ này, và cũng là quà chia tay con tặng bố mẹ.

    Cả gia đình chồng sững sờ. – Chia tay? Con nói gì thế? – Bố chồng tôi run run hỏi.

    Tôi nhìn thẳng vào mắt Tuấn – người chồng nhu nhược: – Từ ngày mai, tôi sẽ làm thủ tục ly hôn. Toàn bộ tài sản, nhà cửa, xe cộ, công ty đều đang thế chấp dưới tên tôi để vay vốn. Tôi sẽ rút vốn về. Các người tự lo liệu đi.

    Tôi quay sang nhìn mẹ chồng, mỉm cười nhẹ nhàng: – Bữa tiệc này 800 triệu, con biếu bố mẹ. Nhưng 7 năm thanh xuân và sự tôn trọng của con, bố mẹ không mua nổi đâu. Chúc cả nhà ngon miệng.

    Nói xong, tôi quay gót bước đi. Phía sau lưng, tiếng nhạc chúc mừng sinh nhật vang lên một cách lố bịch, hòa lẫn với tiếng xì xào bàn tán vỡ trận của 150 bàn tiệc. Tôi bước ra khỏi khách sạn, hít một hơi thật sâu làn gió mát lành của tự do.

    Có những chiếc ghế không cho mình ngồi, thì mình đập nát nó đi, chứ không cần phải tranh giành. Và có những gia đình, chỉ khi ta tàn nhẫn quay lưng, họ mới biết ta quan trọng đến nhường nào. Nhưng khi đó, mọi thứ đã quá muộn.

  • Các khoản tiền chuyển vào tài khoản cá nhân sau phải kê khai, nộp thuế, người dân chú ý

    Các khoản tiền chuyển vào tài khoản cá nhân sau phải kê khai, nộp thuế, người dân chú ý


     

     

    Theo đó, những trường hợp dưới đây khi chuyển tiền vào tài khoản cá nhân sẽ phải nộp thuế.

     

    Thuế thu nhập cá nhân là gì?

    Thuế thu nhập cá nhân là một loại thuế trực thu được tính trực tiếp dựa trên thu nhập chịu thuế của người nộp thuế để nộp vào ngân sách nhà nước sau khi đã được giảm trừ.

    Các khoản tiền chuyển vào tài khoản cá nhân sau phải kê khai, nộp thuế năm 2026

    Trước đó, vào tháng 10/2025, Chi cục Thuế thương mại điện tử (Cục Thuế – Bộ Tài chính) đã ban hành hướng dẫn liên quan đến các khoản thu nhập chuyển vào tài khoản cá nhân thuộc diện phải kê khai, nộp thuế thu nhập cá nhân (TNCN). Quy định này nhằm tăng tính minh bạch trong quản lý thuế, đồng thời giúp người dân chủ động tuân thủ, hạn chế các vi phạm phát sinh.

    Theo Điều 3 Luật Thuế thu nhập cá nhân, có 8 nhóm khoản thu nhập khi chuyển vào tài khoản cá nhân phải thực hiện nghĩa vụ kê khai, nộp thuế theo quy định.

    Từ 2026: Các khoản tiền chuyển vào tài khoản cá nhân sau phải kê khai, nộp thuế, người dân chú ý
    Từ 2026: Các khoản tiền chuyển vào tài khoản cá nhân sau phải kê khai, nộp thuế, người dân chú ý

    Thứ nhất, thu nhập từ hoạt động sản xuất, kinh doanh và hành nghề có giấy phép hoặc chứng chỉ hành nghề. Trường hợp cá nhân kinh doanh có doanh thu từ 100 triệu đồng/năm trở xuống thì không phải nộp thuế TNCN và thuế giá trị gia tăng.

    Thứ hai, thu nhập từ tiền lương, tiền công. Các khoản phụ cấp, trợ cấp không mang tính chất tiền lương, tiền công theo quy định pháp luật sẽ không tính vào thu nhập chịu thuế. Đối với các khoản thu nhập đã hoàn thành nghĩa vụ thuế ở giai đoạn trước, việc thanh toán sau đó sẽ không bị tính thuế trùng lặp.

    Thứ ba, thu nhập từ đầu tư vốn, bao gồm tiền lãi cho vay, lợi tức cổ phần và các khoản thu khác từ hoạt động đầu tư vốn. Riêng thu nhập từ lãi trái phiếu Chính phủ không thuộc diện chịu thuế.

    Thứ tư, thu nhập từ chuyển nhượng vốn, bao gồm chuyển nhượng phần vốn góp, chuyển nhượng chứng khoán và các hình thức chuyển nhượng vốn khác theo quy định của pháp luật.

    Thứ năm, thu nhập từ chuyển nhượng bất động sản như quyền sử dụng đất, tài sản gắn liền với đất, quyền sở hữu hoặc sử dụng nhà ở, quyền thuê đất, quyền thuê mặt nước và các khoản thu khác từ chuyển nhượng bất động sản dưới mọi hình thức.

    Thứ sáu, thu nhập từ trúng thưởng, bao gồm trúng xổ số, khuyến mại, cá cược, trò chơi, cuộc thi có thưởng và các hình thức trúng thưởng khác theo quy định.

    Thứ bảy, thu nhập từ bản quyền, bao gồm chuyển giao, chuyển quyền sử dụng đối tượng quyền sở hữu trí tuệ và chuyển giao công nghệ.

    Thứ tám, thu nhập từ nhượng quyền thương mại.

     

  • Tiếc cho vợ ông Phạm Nhật Vương

    Tiếc cho vợ ông Phạm Nhật Vương

    Кʜôɴɢ nằm trong top 10 ɴʜưɴɢ bà Nguyễn Thị Nga – Phó Chủ tịch SeaBank sở hữu khối tài ѕα̉ɴ 5,1 nghìn tỷ đồng, là người ghi ɴʜậɴ mức tăng trưởng tài ѕα̉ɴ ấn tượng nhất τừ cuối năm 2024 đến này. Tài ѕα̉ɴ của bà đã tăng 19,4%.

    Trong những năm gần đây, ∨iệτ Νaм đã cʜứɴɢ kiến ѕυ̛̣ gia tăng đάɴɢ kể về số lượng cá ɴʜâɴ giàu có, trong đó giới nữ ngày càng khẳng địɴʜ vai trò qυαɴ trọng trong bức τɾɑɴʜ кιɴʜ tế của đất nước.

    Dựa trên giá τɾị tài ѕα̉ɴ τừ cổ phiếu sở hữu, tính theo giá đóng cửa tại phiên giao ɗịcʜ ngày 7/3/2025, Top 10 Phụ Nữ Giàu Nhất sàn cʜứɴɢ khoán ∨iệτ Νaм nắm ɢιữ khối tài ѕα̉ɴ 92.600 tỷ đồng.

    Кʜôɴɢ nằm trong top 10, bà Nguyễn Thị Nga – Phó Chủ tịch SeaBank sở hữu khối tài ѕα̉ɴ 5,1 nghìn tỷ đồng, là người ghi ɴʜậɴ mức tăng trưởng tài ѕα̉ɴ ấn tượng nhất τừ cuối năm 2024 đến này. Tài ѕα̉ɴ của bà đã tăng 19,4%.

    10 phụ nữ giàu nhất Việt Nam nắm 92.600 tỷ: Con gái 24 tuổi của ông Hồ Hùng Anh vượt qua nhiều nữ doanh nhân tên tuổi, tỷ phú Phương Thảo 'không đối thủ'- Ảnh 1.

    Đứng ngay sau đó về mức tăng trưởng tài ѕα̉ɴ là 2 người con Hồ Thủy Anh và Hồ Minh Anh của ông Hồ Hùng Anh – Chủ tịch HĐQT Techcombank với mức tăng 12,6%. Hồ Minh Anh кʜôɴɢ nằm trong top 10, sở hữu khối tài ѕα̉ɴ gần 4.000 tỷ trong khi Hồ Thủy Anh – ở tuổi 24 – đã sở hữu khối tài ѕα̉ɴ 9,6 nghìn tỷ, vượt qυɑ cả bà Ρʜᾳм τʜυ Hương – Phó Chủ tịch HĐQT Vingroup, vợ ông Ρʜᾳм Nhật Vượng.

    Ѕυ̛̣ xuất ʜιệɴ của cô Hồ Thủy Anh đang cho thấy cυộc chuyển giao tài ѕα̉ɴ qυɑ cάc thế hệ trong tầng lớp giàu có tại ∨iệτ Νaм.

    Một điểm đάɴɢ chú ý là ѕυ̛̣ thống τɾị của lĩnh vực tài chính trong danh sách. Trong top 10 thì 7 người phụ nữ liên qυαɴ đến tài chính. Bà Nguyễn Thị Ρʜươɴɢ Thảo – người phụ nữ giàu nhất – hoạt động đa ngành, trong đó có ngân hàng HDBank.

    Những người phụ nữ кʜάc như Nguyễn Thị Thanh Thủy, Hồ Thủy Anh, Hoàng Anh Minh, Vũ Thị Quyên, Kim Ngọc Cẩm Ly và Lý Thị τʜυ Hà, đều là vợ, mẹ và con ɢάι của những ‘ông τгὺм’ ngân hàng tại Techcombank và VPBank.

    Đιềυ này phản ánh tính hấp dẫn của ngành tài chính tại ∨iệτ Νaм, được thúc đẩy bởi ѕυ̛̣ phát triển của thị trường ngân hàng, đầυ tư và vốn.

    Bất động ѕα̉ɴ tất nhiên кʜôɴɢ τʜể thiếu, với cάc đại diện như bà Ρʜᾳм τʜυ Hương và Ρʜᾳм Thúy Hằng – Phó Chủ tịch Vingroup, nắm 5,1 nghìn tỷ đồng.

    ƈʜỉ có 2 người liên qυɑ

    n lĩnh vực ngoài tài chính – BĐS là bà Vũ Thị Hiền, vợ ông Trần Đình Long Chủ tịch HĐQT Hòa Phát và bà Trương Thị Lệ Khanh – Chủ tịch Vĩnh Hoàn, mệnh danh là nữ hoàng cá τɾα của ∨iệτ Νaм.

    Mở rộng ra top 20, có thêm 4 người phụ nữ ‘ngoài ngành’ tài chính – BĐS là bà Nguyễn Thị Mai Thanh, Chủ tịch HĐQT REE Corp (REE), bà Nguyễn Hoàng Yến, vợ ông Nguyễn Đăng Quang (Chủ tịch Masan Group, MSN), bà Trương Thị Thanh Thanh, chị ɢάι ông Trương Gia Вìɴʜ (chủ tịch HĐQT FPT) và bà Ngô Thị Ngọc ʟɑɴ, em dâu ông Đào Hữu Huyền (Chủ tịch HĐQT Hóa ƈʜấτ Đức Giang, DGC).

  • Cô dâu, chú rể tử vong thương tâm trong vụ nổ bình gas sau tiệc cưới

    Cô dâu, chú rể tử vong thương tâm trong vụ nổ bình gas sau tiệc cưới

    Ngoài ra, 7 người khác bị thương trong vụ việc.

    Theo cảnh sát Islamabad, vụ nổ xảy ra khi các vị khách tụ tập để chúc mừng đôi uyên ương đang ngủ lại trong nhà sau tiệc cưới. Sức ép từ vụ nổ khiến một phần ngôi nhà bị sập, gây thương vong nghiêm trọng. Một số ngôi nhà lân cận cũng bị hư hại.

    Trong thông báo chính thức, cảnh sát cho biết vụ việc xảy ra tại một khu dân cư nằm ngay trung tâm thủ đô. Ông Sahibzada Yousaf, một quan chức hành chính của chính phủ, xác nhận lực lượng chức năng đã nhận được tin báo từ sáng sớm và nhanh chóng có mặt tại hiện trường. Công tác điều tra nguyên nhân vụ nổ hiện vẫn đang được tiến hành.

    Đám cưới hóa đám tang: Cô dâu, chú rể tử vong thương tâm trong vụ nổ bình gas sau tiệc cưới- Ảnh 1.

    Hiện trường vụ việc thương tâm (Ảnh: AFP)

    Đám cưới hóa đám tang: Cô dâu, chú rể tử vong thương tâm trong vụ nổ bình gas sau tiệc cưới- Ảnh 2.
    Đám cưới hóa đám tang: Cô dâu, chú rể tử vong thương tâm trong vụ nổ bình gas sau tiệc cưới- Ảnh 3.

    Thủ tướng Pakistan Shehbaz Sharif đã bày tỏ sự đau buồn trước thảm kịch, đồng thời gửi lời chia buồn tới gia đình các nạn nhân. Theo thông cáo từ Văn phòng Thủ tướng, ông yêu cầu các cơ sở y tế nỗ lực hết sức để cứu chữa những người bị thương và chỉ đạo tiến hành điều tra toàn diện vụ việc.

    Giới chức Pakistan cho biết nhiều hộ gia đình trong nước vẫn phụ thuộc vào bình gas hóa lỏng do áp lực khí đốt tự nhiên thấp. Các bình gas này từng nhiều lần liên quan đến những tai nạn chết người do rò rỉ khí gas. Cảnh sát khẳng định sẽ tiếp tục điều tra để làm rõ nguyên nhân chính xác của vụ nổ.

  • B:ắt gặp vợ cũ làm lao công sau 7 năm ly hôn đang đứng ngắm nhìn chiếc váy sang trọng trưng bày trong tủ kính, người đàn ông m//ỉa m//ai

    B:ắt gặp vợ cũ làm lao công sau 7 năm ly hôn đang đứng ngắm nhìn chiếc váy sang trọng trưng bày trong tủ kính, người đàn ông m//ỉa m//ai

    B;ắt gặp vợ cũ làm lao công sau 7 năm ly hôn đang đứng ngắm nhìn chiếc váy sang trọng trưng bày trong tủ kính, người đàn ông m//ỉa m//ai: “Cả đời này không bao giờ cô có cơ hội được chạm vào nó đâu chứ nói gì mặc nó”. Ai ngờ 5 phút sau anh ta ch//ế//t đứng khi thấy cảnh tượng haihung ….

    Sảnh lớn của Trung tâm thương mại R – biểu tượng xa hoa bậc nhất thành phố – rực rỡ ánh đèn. Hùng bước xuống từ chiếc Mercedes bóng lộn, tay ô/m e/o Tuyết, cô b/ồ nh/í n/ó/ng b/ỏ/ng kém anh cả giáp. Hôm nay Hùng đến đây không phải để mua sắm, mà để tham dự buổi tiệc ra mắt đối tác chiến lược của tập đoàn mà anh đang khao khát được ký hợp đồng.

    Đi ngang qua khu trưng bày thời trang cao cấp, Hùng bỗng khựng lại. Trước tủ kính trưng bày bộ sưu tập mới nhất, có một người phụ nữ đang đứng. Cô ta mặc bộ đồ màu xám tro giản dị, trông chẳng khác nào đồng phục của nhân viên tạp vụ, tay đang cầm chiếc khăn lau chăm chú nhìn vào bên trong.

    Hùng nheo mắt. Dáng người ấy, cái cách búi tóc vội vàng ấy… Quen quá. — “Lan?” Người phụ nữ quay lại. Khuôn mặt mộc không trang điểm, có vài nếp nhăn nơi khóe mắt, nhưng ánh nhìn vẫn tĩnh lặng như mặt hồ. Đúng là Lan – vợ cũ của Hùng.

    Bảy năm trước, Hùng đã tàn nhẫn ly hôn Lan khi sự nghiệp của anh bắt đầu phất lên. Lý do anh đưa ra là Lan “qu/ê m/ùa, chậm chạp, không xứng làm vợ giám đốc”. Anh để lại cho cô căn nhà cấp 4 dột nát, mặc kệ cô xoay xở với cuộc sống. Gặp lại sau 7 năm, thấy vợ cũ trong bộ dạng này, Hùng nhếch mép cười khẩy. Trong đầu anh hiện lên kịch bản: Chắc cô ta thất nghiệp, phải xin vào đây làm lao công quét dọn.

    Hùng tiến lại gần, cố tình giậm giày thật mạnh. Lan nhìn thấy Hùng, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên nhưng nhanh chóng trở lại vẻ bình thản. Cô đang nhìn chăm chú vào ma-nơ-canh mặc chiếc váy dạ hội màu đỏ đính đá Ruby lộng lẫy – thiết kế độc bản có tên “Phượng Hoàng Lửa”.

    — “Sao? Thấy đẹp không?” – Hùng cất giọng mỉa mai, tay chỉ vào chiếc váy. Lan gật đầu nhẹ: — “Rất đẹp. Tinh tế và quyền lực”. Hùng bật cười lớn, tiếng cười khiến vài người xung quanh phải ngoái nhìn. Anh rút trong ví ra vài tờ tiền lẻ, vứ//t toẹt xuống nắp thùng rác bên cạnh Lan: — “Đẹp thì cũng chỉ để ngắm thôi. Cỡ người như cô, làm lao công cả đời, nhịn ăn nhịn mặc mười kiếp cũng không mua nổi cái khuy áo của nó đâu.”…

    Lan cúi xuống nhặt mấy tờ tiền lẻ, không phải vì cần, mà vì không muốn chúng nằm bẩn trên sàn đá cẩm thạch sáng bóng. Cô đặt lại ngay ngắn lên miệng thùng rác, giọng đều đều:

    — “Anh nên giữ lại. Tiền này… anh sẽ cần.”

    Hùng sững người trong một nhịp thở. Câu nói ấy không mang theo oán giận, cũng chẳng van xin. Nó bình thản đến mức khiến anh khó chịu.

    — “Cô vẫn cái kiểu giả thanh cao đó à?” — Hùng gằn giọng, quay sang Tuyết — “Em thấy chưa? Người ta nghèo nhưng sĩ diện thì vẫn đầy mình.”

    Tuyết bật cười khanh khách, khoác tay Hùng chặt hơn, cố tình liếc Lan từ đầu đến chân bằng ánh mắt khinh miệt.

    Đúng lúc ấy, một nhóm người mặc vest đen đồng loạt bước vào sảnh. Dẫn đầu là người đàn ông trung niên tóc hoa râm, khí chất trầm ổn, theo sau là đội ngũ truyền thông và quản lý trung tâm thương mại.

    Quản lý TTTM cúi người thật thấp:

    — “Thưa bà Lan, mọi thứ đã chuẩn bị xong. Buổi công bố sẽ bắt đầu trong 3 phút nữa.”

    Cả sảnh… đột ngột im phăng phắc.

    Hùng chết lặng.

    — “Bà… Lan?” — giọng anh ta nghẹn lại như có thứ gì đó bóp chặt cổ họng.

    Lan khẽ gật đầu, đặt chiếc khăn lau lên xe đẩy. Cô tháo găng tay, động tác chậm rãi, dứt khoát. Một nữ trợ lý lập tức bước tới, khoác lên người Lan chiếc áo vest trắng thanh lịch.

    Chỉ trong vài giây, người “lao công” biến mất.

    Trước mặt Hùng là một người phụ nữ hoàn toàn khác: mái tóc được thả nhẹ, sống lưng thẳng, ánh mắt sâu và lạnh.

    Người đàn ông tóc hoa râm tiến lên một bước, giới thiệu lớn giữa sảnh:

    — “Xin trân trọng giới thiệu: Bà Lan – Chủ sở hữu thương hiệu ‘Phượng Hoàng Lửa’, đồng thời là nhà đầu tư chính của bộ sưu tập dạ hội độc bản ra mắt tối nay.”

    Hùng lảo đảo lùi lại một bước.

    Chiếc váy đỏ ruby sau lưng Lan — chiếc váy mà anh vừa sỉ nhục — chính là thiết kế mang tên cô.

    Lan quay sang nhìn Hùng. Lần này, cô mỉm cười.

    Nhưng đó không phải nụ cười yếu đuối của người phụ nữ năm xưa.

    — “Bảy năm trước, anh nói tôi không xứng đứng cạnh anh.”
    — “Bảy năm sau, anh nói tôi không bao giờ được chạm vào chiếc váy này.”

    Lan giơ tay, nhân viên lập tức mở tủ kính. Cô tự tay chạm vào lớp vải đỏ rực, ánh đèn chiếu lên khiến cả sảnh như bốc cháy.

    — “Tiếc quá…” — Lan nói khẽ — “Người không có cơ hội chạm vào nó… là anh.”

    Ngay lúc đó, điện thoại Hùng rung liên hồi.

    Tin nhắn từ thư ký:

    “Anh Hùng, đối tác chiến lược vừa rút toàn bộ vốn. Họ chuyển sang ký hợp đồng độc quyền với… bà Lan.”

    Chưa kịp hoàn hồn, Tuyết hất mạnh tay anh ra:

    — “Anh nói anh sắp làm phó tổng cơ mà? Hóa ra chỉ là cái vỏ rỗng?”

    Cô ta quay lưng bỏ đi, giày cao gót gõ vang từng nhịp như đóng đinh vào sự kiêu ngạo vừa sụp đổ của Hùng.

    Lan bước ngang qua anh.

    Không nhìn lại.

    Chỉ để lại một câu, nhẹ như gió:

    — “Cảm ơn anh… vì năm xưa đã buông tay.”

    Hùng đứng chết trân giữa sảnh, giữa ánh đèn xa hoa, giữa tiếng máy ảnh, giữa một thực tại mà anh không bao giờ ngờ tới.

  • 2 chị em s:i:nh đôi lấy chung chồng đ/ại g/ia, đến 1 ngày bàng hoàng phát hiện ra sự thật

    2 chị em s:i:nh đôi lấy chung chồng đ/ại g/ia, đến 1 ngày bàng hoàng phát hiện ra sự thật

    2 chị em sinh đôi lấy chung chồng đ/ại g/ia, đến 1 ngày bàng hoàng phát hiện ra sự thật

    Ở một ngôi làng nhỏ ven sông thuộc miền Tây Việt Nam, hai chị em sinh đôi Hạnh và Phúc nổi tiếng khắp vùng vì vẻ đẹp mặn mà và tính tình hiền hậu. Cả hai đều đã 50 tuổi, từng trải qua một đời chồng nhưng không may mắn có con. Cuộc sống của họ giản dị, quanh quẩn trong chiếc chòi lá nhỏ bên bờ sông, nơi họ cùng nhau trồng rau, nuôi cá để mưu sinh.

    Một ngày nọ, ông Tâm – một đại gia trong làng, người sở hữu hàng chục mẫu đất và cả một đội thuyền đánh cá lớn – bất ngờ ngỏ lời muốn cưới cả hai chị em. Ông Tâm đã góa vợ nhiều năm, giàu có nhưng không có con nối dõi, nên ông muốn tìm một người vợ để sinh con trai nối nghiệp. Tuy nhiên, vì không thể chọn giữa Hạnh và Phúc, ông đưa ra một đề nghị kỳ lạ: cả hai sẽ cùng làm vợ ông, và ông sẽ chia lịch ngủ chung một cách công bằng. Hạnh được 4 ngày trong tuần, còn Phúc được 3 ngày. Hai chị em ban đầu ngần ngại, nhưng nghĩ đến cuộc sống nghèo khó và cơ hội đổi đời, họ đành gật đầu đồng ý.

    Sau đám cưới đơn sơ nhưng rình rang cả làng, hai chị em chính thức về sống chung dưới mái nhà lớn của ông Tâm. Dù bên ngoài họ vẫn giữ vẻ hòa thuận, trong lòng cả Hạnh và Phúc đều âm thầm cạnh tranh. Ai cũng muốn sớm có con, bởi ông Tâm đã hứa rằng người nào sinh được con trai trước sẽ được ông ưu ái hơn, thậm chí có thể được chia phần lớn tài sản. Hạnh, với 4 ngày bên chồng, luôn tự tin rằng mình có lợi thế hơn. Trong khi đó, Phúc, dù chỉ có 3 ngày, lại lặng lẽ tìm đến các bài thuốc dân gian để tăng cơ hội thụ thai.

    Những ngày đầu trôi qua trong sự căng thẳng ngầm. Hạnh và Phúc thay phiên nhau chăm sóc ông Tâm, cố gắng làm tròn bổn phận của một người vợ. Nhưng đến ngày thứ bảy, ngày mà cả hai chị em đều có mặt ở nhà để cùng ăn bữa cơm gia đình, một chuyện động trời đã xảy ra, khiến cả hai điêu đứng.

    Sáng hôm đó, khi Hạnh và Phúc đang chuẩn bị bữa trưa trong bếp, họ nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ phòng ngủ của ông Tâm. Nghĩ rằng ông bị làm sao, cả hai vội vàng chạy lên. Nhưng khi đẩy cửa bước vào, họ chết lặng trước cảnh tượng trước mắt.

    …trước cảnh tượng trước mắt:

    Ông Tâm đang ngồi trên giường, lưng quay về phía cửa, trước mặt là một người đàn ông lạ mặt mặc áo blouse trắng. Trên bàn là xấp hồ sơ bệnh án và những lọ thuốc thủy tinh. Không hề có cảnh tượng trăng hoa hay bí mật mờ ám như hai chị em từng lo sợ, nhưng chính sự bình thản đến lạnh lùng của ông Tâm mới khiến họ rợn người.

    Thấy hai người bước vào, ông Tâm thở dài, không giấu nữa. Ông ra hiệu cho người kia rời đi rồi chậm rãi nói một câu khiến cả Hạnh và Phúc bàng hoàng:

    “Thật ra… tao không còn khả năng sinh con từ mười năm trước.”

    Căn phòng im phăng phắc. Hạnh đánh rơi con dao gọt trái cây đang cầm trên tay. Phúc lùi lại một bước, mặt tái mét.

    Ông Tâm kể, sau một tai nạn năm xưa, ông buộc phải phẫu thuật và mất hoàn toàn khả năng làm cha. Người vợ trước vì chuyện đó mà bỏ đi. Ông che giấu sự thật, dùng tiền mua danh phận, mua tiếng tăm, và mua luôn cả một “cuộc hôn nhân hai vợ” để che mắt thiên hạ.

    Việc chia lịch ngủ chỉ là một màn kịch. Thực chất, ông luôn uống thuốc an thần vào ban đêm. Những bài thuốc dân gian Phúc âm thầm dùng, những tháng ngày Hạnh tự tin chờ đợi… tất cả đều vô nghĩa ngay từ đầu.

    “Ta chỉ cần hai người đóng vai người vợ hiền. Đổi lại, các cô có nhà, có tiền, có cuộc sống sung túc.”
    Giọng ông Tâm đều đều, như đang nói chuyện làm ăn.

    Hạnh bật cười, tiếng cười khô khốc. Phúc thì khóc nấc lên. Hai chị em nhìn nhau, trong khoảnh khắc ấy, mọi ganh đua, đố kỵ bỗng trở nên đắng chát đến tột cùng. Họ đã đánh đổi danh dự, tuổi già, và cả tình chị em để chạy theo một giấc mơ chưa từng tồn tại.

    Đêm hôm đó, lần đầu tiên sau đám cưới, hai chị em ngủ chung một phòng như thuở còn nghèo. Họ ngồi bên nhau rất lâu, không ai nói gì. Ngoài kia, gió từ sông thổi vào lạnh buốt.

    Vài tuần sau, cả làng xôn xao khi Hạnh và Phúc lặng lẽ rời khỏi căn nhà lớn của ông Tâm. Không tranh giành tài sản, không làm ầm ĩ. Họ trở về chiếc chòi lá cũ ven sông, bắt đầu lại cuộc sống giản dị ngày nào.

    Người ta bảo hai chị em dại dột, bỏ cơ hội làm bà lớn. Nhưng chỉ có Hạnh và Phúc hiểu:
    thà nghèo mà thanh thản, còn hơn giàu trong một lời nói dối kéo dài cả đời.

  • Bố chồng tôi m;ấ;t ngay ngày cận Tết năm ngoái do một c;ơ;n đ;ộ;t q;u;ỵ. Dù ông ra đi đã gần một năm, nhưng cảm giác đ;a;u đ;ớ;n vẫn len lỏi trong từng khoảnh khắc

    Bố chồng tôi m;ấ;t ngay ngày cận Tết năm ngoái do một c;ơ;n đ;ộ;t q;u;ỵ. Dù ông ra đi đã gần một năm, nhưng cảm giác đ;a;u đ;ớ;n vẫn len lỏi trong từng khoảnh khắc

    Bố chồng tôi mất ngay ngày cận Tết năm ngoái do một cơn đột quỵ. Nhiều khi thấy cả một con người bằng xương bằng thịt mà như ngọn đèn trước gió vậy, có thể vụt sáng và tắt lịm bất cứ lúc nào. Dù ông ra đi đã gần một năm, nhưng cảm giác đau đớn vẫn len lỏi trong từng khoảnh khắc. Năm nay, giỗ đầu của bố chồng trùng với những ngày chuẩn bị Tết, khiến không khí trong nhà vừa buồn, vừa ngổn ngang cảm xúc.

    Tôi lấy chồng được 5 năm, nhà chồng cách nhà tôi hơn 100km. Kể từ khi kết hôn, chưa một năm nào tôi được ăn Tết ở nhà ngoại. Sớm nhất cũng phải mùng 2 tôi mới về thăm bố mẹ đẻ. Dù mẹ chồng tôi không bao giờ khó dễ hay yêu cầu khắt khe, bà thuộc thế hệ trước nên mọi lễ nghi, khuôn phép đều phải chu toàn. Tôi biết thời bà làm dâu còn khổ hơn gấp bội, vất vả, thiệt thòi đủ đường. Mỗi dịp lễ Tết, nhìn bà bận rộn lo toan mà không hề than thở, tôi lại càng thương bà nhiều hơn.

    Hôm vừa rồi, sau khi xong cúng giỗ bố chồng, mẹ chồng gọi cả nhà lại nói chuyện. Tôi không nghĩ buổi trò chuyện ấy lại để lại trong tôi nhiều cảm xúc đến thế.

    Bà ngồi giữa mọi người, giọng trầm xuống, đôi mắt ươn ướt:

    – Các con à, từ ngày bố mất, mẹ mới ngẫm ra được nhiều điều. Đời người, nhìn thì dài, nhưng chẳng ai biết trước được tương lai ra sao. Như bố các con, khỏe mạnh thế mà cũng ra đi chỉ trong vài phút. Sự sống và cái chết mong manh quá. Vậy nên, bây giờ làm được gì cho nhau, hãy cố gắng mà làm, yêu thương và quan tâm nhau thật nhiều. Để một ngày nào đó, dù có chuyện gì xảy ra, cũng không phải hối tiếc.

    Bà vừa nói vừa lấy tay quệt nước mắt, ánh mắt đầy trăn trở nhìn về phía tôi và chồng. Rồi bà nói tiếp, như một quyết định bất ngờ:

    – Mẹ quyết định rồi, năm nay hai đứa về bên ngoại ăn Tết đi. Ông bà bên ấy dạo này cũng hay đau ốm, các con về để ông bà mừng. Chẳng có liều thuốc bổ nào quý giá bằng tình cảm gia đình đâu. Mẹ ở nhà còn có anh chị, đi lại không thiếu người. Các con về sớm đi, mùng 4 hãy lên đây cũng được.

    Tôi nghe mà sững sờ. Mẹ chồng tôi vốn rất sợ cô đơn, đặc biệt từ khi bố chồng mất, tôi luôn nghĩ bà cần con cháu quây quần bên mình hơn bao giờ hết. Nhưng nay, bà lại chủ động đề nghị vợ chồng tôi về ăn Tết bên ngoại.

    Tôi ngập ngừng, muốn từ chối, nhưng mẹ chồng trêu ngay:

    – Tết năm nay là tôi “đuổi” về ngoại đấy nhé! Không phải mua gì cho tôi đâu, ăn lắm béo lên lại phải tập thể dục!

    Cả nhà bật cười vui vẻ, nhưng tôi thì không kìm được nước mắt. Sự quan tâm và tâm lý của mẹ chồng khiến tôi quá đỗi xúc động. Những năm trước, tôi từng mong có một cái Tết được về ngoại sum vầy, nhưng từ khi bố chồng mất, tôi đã gạt đi ý nghĩ ấy, nghĩ rằng điều đó sẽ không bao giờ có cơ hội xảy ra nữa. Vậy mà nay, bà lại là người mở lời.

    Tết năm nay, tôi không chỉ được về thăm bố mẹ mình, mà còn thêm thấm thía tình cảm của mẹ chồng. Tôi hiểu rằng, bà không chỉ là người mẹ chồng nghiêm khắc, giữ lễ nghĩa, mà còn là người rất thấu tình đạt lý. Bà không muốn bất kỳ ai trong gia đình phải hối tiếc vì những điều chưa làm được cho người thân yêu.

    Câu chuyện ấy, tuy đơn giản, nhưng với tôi là một kỷ niệm đáng nhớ trong hành trình làm dâu. Nó nhắc nhở tôi rằng tình cảm gia đình luôn vượt lên trên những lễ nghi và phong tục truyền thống. Từ mẹ chồng, tôi học được một bài học quý giá về sự bao dung và yêu thương. Và chắc chắn, cái Tết năm nay, với tôi, sẽ là một cái Tết thật đặc biệt.

    Xưa nay mối quan hệ mẹ chồng – nàng dâu vốn được cho là rất nhiều vấn đề khó dung hòa. Một bàn tay không tạo được nên tiếng vỗ nên tình cảm mẹ chồng – nàng dâu đi lên hay đi xuống phụ thuộc cả vào thái độ, sự vun vén của cả hai người.

    Sẽ có những mất mát, những nỗi đau lớn mà khi trải qua người ta mới biết trân quý những gì mình đang có. Họ lắng lại, suy nghĩ và học cách yêu thương, quan tâm nhau nhiều hơn.