Danh mục: Chưa phân loại

  • Thấy mẹ chồng suốt ngày chỉ biết mua vàng tích lũy, ăn uống d:è x:ẻn t:i:ết kiệm không cho con cháu lấy 1 đồng, chị dâu quyết định giữ luôn thẻ lương 14 triệu/tháng

    Thấy mẹ chồng suốt ngày chỉ biết mua vàng tích lũy, ăn uống d:è x:ẻn t:i:ết kiệm không cho con cháu lấy 1 đồng, chị dâu quyết định giữ luôn thẻ lương 14 triệu/tháng

    Ở thôn Đông Lâm (Bắc Giang), ai cũng biết bà Liễu, 68 tuổi, về hưu đã 10 năm mà vẫn nổi tiếng là người “giữ của như giữ vàng”. Suốt ngày bà chỉ quanh quẩn tính toán, ăn uống kham khổ, tiết kiệm từng đồng, nhưng lại hay ra tiệm vàng gần chợ mua từng chỉ một.

    Con trai bà, anh Hậu, lấy vợ là chị Mai, buôn bán ngoài chợ. Mai vốn nóng tính, nhìn cảnh mẹ chồng cứ cất vàng mà không chịu giúp con cháu thì tức sôi gan.

    Một tối, Mai bực dọc nói với chồng:

    “Mẹ keo kiệt quá! Bao năm rồi, con cái chẳng nhờ được đồng nào. Mẹ về hưu mà cứ giấu lương như của để dành riêng.”

    Anh Hậu ngại ngần:

    “Thôi kệ bà đi, bà già rồi…”

    Nhưng Mai không chịu. Một hôm, khi bà Liễu đi lĩnh lương về, Mai thấy bà cất thẻ vào tủ liền giữ luôn, nói thẳng:

    “Từ giờ để con giữ, con chi tiêu cho hợp lý. Mẹ cứ để tiền con quản cho đỡ thất thoát.”

    Ai cũng tưởng bà Liễu sẽ nổi trận lôi đình, nhưng lạ thay, bà chỉ mỉm cười, chẳng nói gì. Cả nhà đều nghĩ bà cam chịu.

    Ba tháng sau, đến kỳ nhận lương hưu, Mai xách túi lên UBND xã từ sáng sớm, vừa đi vừa hí hửng:

    “Tháng này hơn 14 triệu, mình trích ra mua ít đồ, còn lại đưa mẹ cho phải phép.”

    Thế nhưng khi đến nơi, cán bộ xã mở sổ ra xem rồi nói:

    “Bà Liễu à? Lương hưu 3 triệu rưỡi một tháng, nhận bằng tiền mặt, đâu có chuyển khoản gì đâu chị?”

    Mai sững sờ:

    “Gì cơ? Không có lương qua thẻ à? Thẻ đây này, chính tay mẹ tôi vẫn dùng để lĩnh tiền hưu!”

    Người cán bộ nhìn qua rồi bật cười:

    “Thẻ này là thẻ tiết kiệm ngân hàng, không phải thẻ nhận lương. Tài khoản này bà Liễu gửi tiền tích góp vào đó suốt mười năm nay — hôm trước bà còn ghé ngân hàng bảo không cho ai đụng vào.”

    Mai tái mặt.
    Ngay lúc đó, người giao dịch viên ngân hàng bên cạnh tình cờ đi qua, nghe vậy liền nói thêm:

    “À, bà Liễu còn có một sổ tiết kiệm riêng 2 tỷ đứng tên hai đứa cháu nội đấy. Bà bảo ‘để sau này chúng nó học hành khỏi khổ như bố mẹ’.”

    Tay Mai run rẩy, mặt nóng bừng.
    Cả tháng nay cô vẫn nghĩ mẹ chồng keo kiệt, cất giấu của riêng, nào ngờ bà dành dụm từng đồng không phải cho mình — mà cho tương lai của hai đứa cháu.

    Tối hôm ấy, khi về nhà, Mai chỉ biết lẳng lặng đặt thẻ lên bàn thờ, cúi đầu nói nhỏ:

    “Con xin lỗi mẹ, con đã quá hồ đồ.”

    Bà Liễu vẫn giữ nụ cười hiền hậu, chỉ khẽ đáp:

    “Tiền có bao nhiêu rồi cũng hết, chỉ có lòng người là còn lại thôi, con ạ.”

  • Con làm toán 8 + 8 : 4 = 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải

    Con làm toán 8 + 8 : 4 = 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải

    Người mẹ cũng thừa nhận mắc phải lỗi giống con trai.

     

    Nhiều học sinh và phụ huynh cho rằng với bộ môn toán học, đáp án là yếu tố quan trọng nhất khi giải một bài toán. Tuy nhiên thực tế điều này hoàn toàn không phải vậy, khi làm bài kiểm tra hoặc khi đi thi tuyệt đối cần phải lưu ý nhiều điều khi làm toán để không bị cô giáo gạch sai, trừ điểm mà bản thân vẫn không hiểu được vấn đề.

    Chị Lý mới đây đăng tải một chia sẻ của mình trên một nhóm hội các bà mẹ có con đang học tiểu học. Chị kể về trường hợp của con chị, hy vọng cũng là bài học để các bậc cha mẹ nhắc nhở con em mình cẩn thận hơn khi làm toán.

    Chị Lý cho hay, con trai chị có một bài kiểm tra toán mỗi tuần và hầu hết chị không lo lắm vì học lực của bé rất tốt và kỹ năng làm toán đề rất chuẩn chỉnh. Thế nhưng mới đây cậu bé đi học về với gương mặt ủ rũ, đưa ra cho mẹ một bài kiểm tra toán không được điểm tuyệt đối chỉ vì bị trừ điểm ở một phép tính. Chị Lý nhắc nhở con trai cần tính toán kĩ hơn để cho ra đáp án đúng, sẽ không bị trừ điểm.

    Con làm toán 8 + 8 : 4 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải - 1

    Thế nhưng con trai lại đáp ngược lại “Con cho ra kết quả chính xác y như các bạn nhưng vẫn bị cô gạch sai. Con không hiểu tại sao”. Nghe con trai nói vậy, chị Lý mới cầm lấy bài kiểm tra để xem lỗi sai của con trai, chị cẩn thận làm lại ra giấy để xem kết quả như thế nào thì quả thực vẫn cho ra kết quả giống như cậu bé mà thôi. Chị Lý nghi ngờ có thể cô giáo đã nhầm lẫn, gạch nhầm bài của con trai nên an ủi cậu bé “Để mẹ đi hỏi cô giáo, mong cô chấm lại điểm cho con”.

    Vào ngày hôm sau khi đưa con trai đi học, bà mẹ đã cầm tờ kiểm tra để “kiện điểm”. Tuy nhiên những lời giải thích của cô giáo sau đó khiến bà mẹ phải tâm phục khẩu phục.

    Cô giáo cho biết kết quả của học sinh làm thì đúng nhưng cách làm của con lại chưa triệt để. Điều này cũng vô cùng quan trọng. Theo đó đề bài bài toán yêu cầu học sinh nhóm phép tính vào trong ngoạc rồi tính.

    Theo đó cách làm chính xác phải là:

    8 + 8 : 4

    = 8 + (8:4)

    = 8 + 2

    = 10

    Lỗi sai của cậu bé này là chưa thực hiện đúng yêu cầu đã tính. Mặc dù kết quả đều như nhau nhưng cách thực hiện thì sai.

    Con làm toán 8 + 8 : 4 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải - 2

    Ảnh minh họa

    Hay một trường hợp của một cậu bé khác cũng mắc lỗi tương tự khi làm bài toán 58-(28-10). Cậu nhóc đã hoàn thành bài toán một cách tỉ mỉ và cho kết quả rằng 40. Thế nhưng thật bất ngờ cô giáo đã gạch sai đáp án này. Bà mẹ đã phải cẩn thận tính lại vẫn thấy đúng là kết quả trên nhưng không hiểu sao cô giáo lại gạch đi. Có thể cô giáo đã gạch nhầm chăng?

    Chính vì thế bà mẹ đưa bài toán này để hỏi lại cô giáo. Cô giáo đồng tình với phụ huynh rằng đáp án của con trai chị quả thực không sai. Tuy nhiên cách làm của bé lại hoàn toàn sai. Theo đó đề bài của bài toán là “yêu cầu bé bỏ dấu ngoặc và thực hiện đổi dấu, sau đó mới tính toán”. Thế nhưng em học sinh lại không bỏ dấu ngoặc mà vẫn tính toán như thường.

    Thật trùng hợp là dù làm theo cách nào thì kết quả của bài toán vẫn là 40 nhưng không phải phép tính nào cũng may mắn như thế. Cô giáo nói rằng “Tuy đáp án của con không sai nhưng cách con giải quyết vấn đề không đúng với yêu cầu của bài toán. Do đó cô cũng không thể chấm điểm cho con được”. Với lời giải thích của cô giáo, người mẹ cũng đồng tình và nhận thấy rằng không những con trai bất cẩn mà bản thân chị cũng bất cẩn.

    Từ những câu chuyện trên đây có thể thấy toán tiểu học đơn giản nhưng cũng có những chiêu thức để phân loại học sinh, giúp các em phát triển nhiều kĩ năng tính toán, suy tư lo gic, đọc hiểu… Chính vì thế các bậc cha mẹ cũng cần nhắc nhở con em mình kĩ khi làm toán để không mất điểm oan:

    Con làm toán 8 + 8 : 4 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải - 4

    Đọc câu hỏi là bước đầu tiên để trau dồi thói quen xem xét câu hỏi nghiêm túc

    Việc rèn luyện cho học sinh thói quen xem lại câu hỏi là một nhiệm vụ lâu dài, đòi hỏi sự chung sức của phụ huynh và thầy cô. Trong quá trình dạy và học, phụ huynh có thể dùng ngón tay để đọc câu hỏi cùng con, nói chậm để đảm bảo con hiểu rõ câu hỏi, nếu con chưa hiểu thì đọc lại 2-3 lần.

    Ưu điểm: thu hút sự chú ý, đồng thời củng cố khả năng đọc văn bản của trẻ. Học sinh tiểu học có khả năng nhận biết và ghi nhớ rất tốt. Nếu cha mẹ thường xuyên học và đọc cùng con cũng có thể giúp con mở rộng đa dạng nhiều kiến thức khác nhau.

    Con làm toán 8 + 8 : 4 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải - 5

    Rèn luyện thói quen đọc hiểu

    Ưu điểm của việc này là có thể nâng cao hơn nữa sự hiểu biết và ấn tượng của trẻ về nhiều đề tài khác nhau. Vì hành động và suy nghĩ có mối liên hệ chặt chẽ nên việc đọc tốt chủ đề tương đương với đọc truyện. Vậy nếu gấp đôi sợi dây dài 10cm thì mỗi đoạn dài bao nhiêu cm? Lúc này, bạn nên để trẻ tự làm, tự mình vạch ra độ dài của từng nửa gấp khúc, khi trẻ hiểu rõ ràng thì bố mẹ nên khen ngợi động viên trẻ.

    Con làm toán 8 + 8 : 4 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải - 6

    Đánh dấu các điểm chính và phụ trong khi đọc

    Các câu hỏi ứng dụng Toán học thường có nhiều nội dung và cung cấp nhiều thông tin. Do đó, các em bắt buộc phải rút ra các điểm chính khi làm bài. Đồng thời, lọc ra những thông tin quan trọng, điều này giúp các em nắm bắt chính xác yêu cầu của câu hỏi cũng như hướng giải quyết.

    Việc trau dồi những thói quen này không phải “ngày một ngày hai”, mà cần phải được trau dồi trong một thời gian dài. Vì vậy, hãy đồng hành và khuyến khích con bạn nhiều hơn để chúng có được những thói quen tốt, có lợi cho việc cải thiện khả năng tiếp nhận thông tin cũng như chất lượng tổng thể của trẻ.

  • Bố chồng có lương hưu 10 triệu 1 tháng, đang sống yên ổn bên con và những đứa cháu kháu khỉnh. Dạo này ông lạ lắm, cứ đi chơi tối 10h mới về

    Bố chồng có lương hưu 10 triệu 1 tháng, đang sống yên ổn bên con và những đứa cháu kháu khỉnh. Dạo này ông lạ lắm, cứ đi chơi tối 10h mới về

    Bố chồng tôi năm nay ngoài 70, nghỉ hưu đã mấy năm. Hằng tháng ông đều đều nhận lương hưu 10 triệu, không nhiều nhưng cũng đủ cho ông sống thoải mái, lại chẳng phải lo toan gì. Ở cùng vợ chồng tôi và hai đứa cháu nội kháu khỉnh, ông lúc nào cũng vui vẻ, sáng ra dắt cháu đi học, chiều lại tưới mấy chậu lan ở ban công. Cuộc sống yên bình tưởng chừng chẳng còn gì có thể làm ông thay đổi.

    Ấy vậy mà dạo này ông lạ lắm.
    Tự nhiên ăn diện hơn hẳn — tóc chải vuốt bóng mượt, quần áo ủi phẳng phiu, đi ra ngoài còn xịt cả nước hoa. Cứ tầm chiều là ông bảo “bố đi gặp mấy ông bạn” rồi đến tận 10 giờ tối mới về. Lạ là ông vui vẻ lắm, cười nói một mình, thỉnh thoảng còn huýt sáo. Tôi có hỏi đùa:
    – Bố đi hẹn hò à mà thơm phức thế kia?
    Ông chỉ cười hề hề:
    – Già rồi còn hẹn hò gì, toàn đi chơi cờ tướng với mấy ông thôi!

    Nhưng một hôm, trong bữa cơm, ông bất ngờ nói:
    – Bố định vào viện dưỡng lão sống.
    Cả tôi với chồng sững người.

    Tôi tưởng mình nghe nhầm.
    – Bố nói gì ạ? Bố đang sống vui vẻ với con cháu cơ mà, sao lại muốn vào đó?
    Ông điềm nhiên đáp:
    – Trong đó bạn bè cùng tuổi nhiều, bố cũng muốn có không gian riêng, không làm phiền ai.

    Tôi khuyên hết lời:
    – Bố ở nhà còn có con có cháu, những người vào đó là vì họ không có gia đình, chứ bố có tụi con mà!

    Nhưng ông nhất quyết không nghe. Chỉ nói gọn một câu:
    – Tôi có tiền của tôi, anh chị cấm được tôi chắc?

    Thế là ông dọn đồ đi thật.
    Ngày ông kéo vali ra khỏi cổng, thằng cu Tít chạy theo níu tay ông khóc nức nở, mà ông cũng quay đi lau nước mắt.

    Ba ngày sau, linh cảm có gì không ổn, vợ chồng tôi thuê người quen làm trong viện dưỡng lão để ý giúp. Chiều hôm ấy, người đó gọi đến, giọng hạ thấp:
    – Hai người biết không… bố anh chị không vào đó để nghỉ ngơi đâu.
    – Nghĩa là sao?
    – Là ông cụ thích một bà ở trong này. Bà ấy ở đây lâu rồi, cũng là người có điều kiện. Họ thân lắm, ngày nào cũng đi dạo chung, ăn cùng bàn, tối ngồi nói chuyện tới khuya.

    Tôi chết lặng.
    Thì ra những buổi tối ông đi “chơi cờ tướng” là đi gặp người phụ nữ ấy.
    Thì ra lý do ông muốn vào viện dưỡng lão không phải vì cô đơn… mà là vì tình yêu tuổi già.

    Chồng tôi ban đầu giận lắm, nói sẽ đón bố về ngay. Nhưng rồi nhìn ông vui vẻ trong mấy tấm ảnh người quen chụp gửi — nụ cười hồn nhiên như một chàng trai trẻ mới yêu — tôi bỗng thấy nghẹn.

    Có lẽ, ở tuổi nào con người ta cũng có quyền được hạnh phúc, chỉ là cách thể hiện khác nhau mà thôi.
    Bố không còn là người cha nghiêm nghị trong mắt tôi nữa, ông bỗng hóa thành một người đàn ông – biết rung động, biết yêu, biết chọn niềm vui cho riêng mình.

    Và cuối cùng, chúng tôi đành chấp nhận.
    Buổi chiều ghé thăm, ông nắm tay người phụ nữ ấy, cười tươi:
    – Thấy chưa, bố vẫn ổn mà. Ở đây, bố có người nói chuyện, có người pha trà, có người hiểu bố hơn cả chính các con.

    Tôi đứng lặng.
    Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu: không phải ai chọn vào viện dưỡng lão cũng là vì cô đơn… đôi khi, họ vào đó để bắt đầu một chương mới – nơi trái tim già nua vẫn biết thổn thức như thuở ban đầu.

    CÂU CHUYỆN HƯ CẤU VIẾT BỞI AI

  • Tôi khựng lại. Giờ này, nơi này, sao lại có cô gái? Hay là người ta nhỡ xe? Lòng trắc ẩn nổi lên, tôi dừng lại

    Tôi khựng lại. Giờ này, nơi này, sao lại có cô gái? Hay là người ta nhỡ xe? Lòng trắc ẩn nổi lên, tôi dừng lại

    Tôi làm nghề lái xe tải, quen với những chuyến hàng xuyên đêm. Mỗi lần nhận chuyến cuối tháng là lại căng mình mà chạy, vì chỉ cần giao hàng đúng hẹn là được thêm khoản thưởng kha khá. Tối qua cũng vậy, tôi nhắn về cho vợ:

    “Tối nay anh không về đâu, chạy nốt chuyến này là đủ 20 triệu cả lương cả thưởng rồi.”

    Cơm tối xong, tôi nổ máy, rời bãi lúc hơn 11 giờ. Đường quốc lộ đêm ấy vắng ngắt, chỉ có tiếng gió và tiếng lốp xe nghiến trên mặt đường. Tôi bật radio, cố tỉnh táo mà chạy tiếp thì bất ngờ thấy phía xa có bóng người — một cô gái mặc áo trắng, quần đen, tay xách vali, đang vẫy xe giữa khoảng tối nhập nhoạng.

    Tôi khựng lại. Giờ này, nơi này, sao lại có cô gái? Hay là người ta nhỡ xe? Lòng trắc ẩn nổi lên, tôi dừng lại.

    Cô bước tới, giọng run run:

    “Anh ơi, em bị nhỡ chuyến, họ thả em ở đây. Anh cho em đi nhờ tầm năm cây nữa là tới nhà em được không ạ?”

    Tôi nhìn cô — khuôn mặt còn trẻ, mệt mỏi, ánh mắt khẩn khoản. Nghĩ bụng: “Đời tài xế cũng lắm người tốt giúp mình, giờ mình giúp lại có sao đâu.”
    Tôi mở cửa:

    “Lên đi, trễ thế này đứng ngoài nguy hiểm lắm.”

    Cô cảm ơn rồi ngồi im lặng bên cạnh, tay ôm chặt chiếc vali. Được chừng dăm phút, cô bỗng khẽ kêu:

    “Ơ, hình như em đánh rơi ví lúc nãy rồi, chỗ lúc em đứng vẫy anh đó. Hay anh quay lại giúp em tìm, trong đó có ít tiền em về quê…”

    Tôi thoáng chột dạ. Giờ này mà quay lại giữa đoạn đường tối om thì cũng liều, nhưng nhìn vẻ mặt hoảng hốt của cô, tôi lại mềm lòng. Đúng lúc tôi định quay đầu xe thì cô mở vali lục lọi, rút ra một ổ bánh mì cắn dở:

    “Em xin lỗi, em đói quá, cả ngày chưa ăn gì…”

    Cảnh ấy khiến tôi thấy thương. Tôi bảo:

    “Thôi khỏi tìm, tôi chở cô đến nơi, cho thêm ít tiền bắt xe về quê. Giữ mà ăn uống cho tử tế.”

    Cô lắc đầu cảm ơn, nước mắt rưng rưng. Tôi rút trong ví ra 500 nghìn, đưa cô, coi như giúp người qua đường.

    Đến điểm cô nói là “nhà”, chỉ là ngã ba nhỏ rẽ vào khu dân cư tối mịt, cô cảm ơn lần nữa rồi xuống xe. Tôi nhìn qua gương, bóng cô khuất dần.

    Sáng hôm sau, khi ghé quán nước bên đường, tôi kể chuyện cho thằng bạn lái cùng tuyến nghe. Nó nghe xong mặt tái mét:

    “Mày cũng gặp hả? Tao mới bị tuần trước. Cũng cô gái áo trắng, cũng vali, cũng bảo rơi ví… Nhưng lúc tao quay lại, cô ta bảo bị lạc đường rồi kêu tao xuống phụ tìm. May tao nghi ngờ nên không ra khỏi xe. Sau này mới biết có mấy vụ tài xế bị thôi miên, cướp sạch trong vùng.”

    Tôi ngồi lặng, ngụm cà phê đắng nghét nơi đầu lưỡi.
    Thì ra cô gái “tội nghiệp” đêm qua — chỉ là một phần của kịch bản, mà con mồi là những gã tài xế đường dài cả tin như tôi.

    Từ hôm ấy, tôi chẳng bao giờ dừng xe giữa đêm nữa. Vì trên những con đường vắng, không phải lúc nào thứ vẫy tay với ta… cũng là người.

  • Chồng mỗi tháng kiếm cả 100 triệu,chỉ đưa vợ 100 ngàn ngày,5 năm sau anh qua đời, vợ s/ữngs/ờ thấy…

    Chồng mỗi tháng kiếm cả 100 triệu,chỉ đưa vợ 100 ngàn ngày,5 năm sau anh qua đời, vợ s/ữngs/ờ thấy…

    Chồng mỗi tháng kiếm cả 100 triệu,chỉ đưa vợ 100 ngàn ngày,5 năm sau anh qua đời, vợ s/ữngs/ờ thấy…“

    Anh đi làm đây, 100 nghìn cho hôm nay, chi tiêu cho khéo!”
    Hà nhận lấy tờ tiền từ tay chồng, ánh mắt chùng xuống rồi quay lưng vào bếp. Hôm nay là ngày thứ 1.825 – tròn năm năm – kể từ khi cô bắt đầu sống với “ngân sách 100 nghìn mỗi ngày”. Với số tiền ấy, Hà phải lo từ cơm nước, chợ búa đến sữa cho con, băng vệ sinh, điện thoại, điện nước – tất cả.

    Anh Hoàng – là giám đốc một công ty thiết kế nội thất nổi tiếng, mỗi tháng thu nhập không dưới 100 triệu. Nhưng kể từ sau khi cưới, anh bắt đầu áp dụng “nguyên tắc tài chính gia đình”: vợ giữ nhà, chồng giữ tiền.

    “Phụ nữ mà cầm nhiều tiền là hư, em cứ ở nhà chăm con, mọi việc anh lo!” – Hoàng luôn nói vậy.Sau đám cưới là chuỗi ngày lạnh nhạt, kiểm soát, và những lời nói nhẹ như lông mà nặng như đá.
    “Cô biết ơn tôi đi, không có tôi nuôi thì mẹ con cô ăn gì?”

    “Muốn tiền thì mở miệng ra xin đi, đừng có làm ra vẻ tự trọng!”
    Hà từng là một giáo viên dạy văn – mơ mộng, yêu nghề, yêu trẻ. Nhưng từ khi có thai, Hoàng ép cô nghỉ dạy. “Mang bầu mà đi đứng thế à? Ở nhà, đừng để tôi phải phiền!” Và thế là, cô trở thành bà nội trợ toàn thời gian, dần rời xa bạn bè, học trò, sách vở. Tài khoản ngân hàng chỉ còn vài chục ngàn.

    Trưa hôm ấy, Hà nhận được cuộc gọi từ c/ông a/n.

    Giọng người bên kia trầm lặng:

    “Chúng tôi xin chia buồn… Chồng chị gặp t/ai n/ạn….

    …“Chồng chị gặp tai nạn giao thông trên đường cao tốc. Không qua khỏi.”

    Chiếc điện thoại rơi khỏi tay Hà.
    Căn bếp nhỏ bỗng im phăng phắc, chỉ còn tiếng nồi canh sôi lục bục rồi trào ra ngoài.

    Tang lễ diễn ra chóng vánh nhưng đông nghịt. Đồng nghiệp, đối tác, bạn làm ăn của Hoàng đến kín cả nhà. Người ta thì thầm về một giám đốc giỏi giang, kiếm tiền như nước, “ra đi khi còn quá trẻ”.
    Chỉ có Hà đứng lặng trong góc, gương mặt hốc hác, trên tay vẫn là chiếc ví cũ sờn – thứ cô dùng suốt 5 năm qua để đựng… những tờ 100 nghìn mỗi ngày.

    Sau 49 ngày, luật sư của Hoàng tìm đến.

    “Anh Hoàng để lại di chúc.”

    Hà giật mình. Suốt những năm chung sống, Hoàng chưa từng bàn với cô một câu về tiền bạc, tài sản. Cô vẫn nghĩ, mình chẳng có quyền gì ngoài việc nuôi con.

    Luật sư đặt lên bàn một xấp hồ sơ dày.

    Và rồi, Hà sững sờ.

     Toàn bộ tài sản đứng tên Hoàng – nhà đất, cổ phần công ty, tiền gửi ngân hàng – đều đã được chuyển sang một quỹ ủy thác… mang tên cô và con trai. Riêng mỗi tháng, từ 5 năm trước, Hoàng đã âm thầm chuyển 50 triệu vào một tài khoản tiết kiệm dài hạn – tài khoản đó cũng mang tên Hà, nhưng bị khóa, chỉ mở khi có sự kiện “đặc biệt”.

    Sự kiện ấy… chính là cái chết của anh.

    Hà run run cầm bản sao kê.
    Số tiền trong tài khoản khiến cô choáng váng.

    Nhưng điều khiến cô nghẹn thở nhất là một lá thư tay, được gấp gọn trong phong bì vàng úa:

    “Hà,
    Nếu em đọc được những dòng này, có lẽ anh đã không còn.
    Anh xin lỗi.

    Anh biết mình đã tàn nhẫn. Anh sợ em giỏi hơn anh, sợ một ngày em không cần anh nữa.
    100 nghìn mỗi ngày không phải vì anh thiếu tiền… mà vì anh thiếu tự tin.

    Anh muốn giữ em ở lại bằng sự phụ thuộc.

    Nhưng anh cũng không đủ độc ác để đẩy em và con vào đường cùng.

    Số tiền này… là tất cả những gì anh nợ em – nợ tuổi trẻ, nợ ước mơ, nợ lòng tự trọng mà anh đã bóp nghẹt suốt 5 năm.

    Nếu có thể, hãy sống cho chính mình.
    Đừng tha thứ cho anh nếu em không muốn.”

    Hà gập lá thư lại.
    Không khóc.
    Không oán trách.

    Ba tháng sau, cô trở lại bục giảng – mái tóc ngắn gọn gàng, ánh mắt khác hẳn người phụ nữ cam chịu ngày nào.
    Cô mở lại tài khoản ngân hàng, nhưng không tiêu xài phung phí.
    Việc đầu tiên Hà làm là lập quỹ học bổng mang tên chính mình – dành cho những giáo viên nữ phải bỏ nghề vì hôn nhân.

    Có người hỏi:
    “Chị có hận chồng không?”

    Hà mỉm cười, bình thản:

    “Không.
    Chỉ tiếc… giá như anh ấy hiểu ra sớm hơn.”

     Có những người đàn ông giàu tiền nhưng nghèo nhân cách.
    Và có những người phụ nữ chỉ thật sự giàu… khi họ không còn phải xin ai 100 nghìn cho một ngày sống.

  • Nghe tin mẹ vợ bị UT gi:ai đoạn cuối, con rể cuống cuồng về nhà gom góp hết tiền tiết kiệm mấy năm đi mua xe với lý do gần Tết khuyến mại nhiều nhưng thực chất là

    Nghe tin mẹ vợ bị UT gi:ai đoạn cuối, con rể cuống cuồng về nhà gom góp hết tiền tiết kiệm mấy năm đi mua xe với lý do gần Tết khuyến mại nhiều nhưng thực chất là


    Cũng qua lần này, người vợ đã nhận ra con người thật sự của chồng mình.

    Khi mới yêu, tình cảm đôi bên thường bao giờ cũng tốt đẹp, đàn ông thì cho rằng hôn nhân là kết quả của tình yêu, còn phụ nữ lại luôn cho rằng hôn nhân là khởi đầu của một hành trình mới hạnh phúc lâu dài.

    Chỉ có điều, nhiều người đã không cảm nhận được điều đó khi cuộc sống sau hôn nhân của họ là những chuỗi ngày nặng nề, cãi vã, không được như ý…

    Nhiều người phụ nữ không hạnh phúc trong hôn nhân, họ luôn nhẫn nhịn chịu ấm ức trong cuộc hôn nhân như một con bò cần mẫn không biết nghỉ ngơi, làm việc chăm chỉ và quản lý gia đình.

    Nhưng chính sự thờ ơ và vô tâm của người chồng, cuộc sống áp lực thường ngày khiến họ không thở nổi và lý do để họ tiếp tục luôn là con cái và cha mẹ …

    NÍU GIỮ HÔN NHÂN VÌ CON

    Lý Mai là một trong những người phụ nữ như vậy. Trong mắt người ngoài, cô thông minh và đức độ, quán xuyến mọi việc gia đình, rất mực hiếu thảo với cha mẹ chồng và có thể coi là một người vợ mẫu mực.

    Nhưng có một điều chỉ mình Lý Mai biết, đó là trong cuộc hôn nhân này, sự thờ ơ của chồng cô là Lý Vĩ đã khiến cô thật sự chán ngán.

    Chồng cô coi cô như người hầu trong nhà, phải hầu hạ anh ta mọi việc, có những ngày hơn 12 giờ đêm mới về đến nhà, người sặc mùi rượu bia và mỗi tháng chỉ đưa cho cô vài đồng sinh hoạt phí ít ỏi.

    Rất nhiều người đã khuyên Lý Mai ly hôn nhưng cô luôn nghĩ tới đứa con đang học lớp 3, đây là giai đoạn quan trọng, cô không muốn làm xáo trộn suy nghĩ của con, cô quyết định sẽ vì con mà cố gắng nhẫn nhịn.

    Mẹ chồng Lý Mai thì bà là một người so đo tính toán, mỗi lần đến nhà con dâu, bà đều nói con trai bà kiếm tiền không dễ dàng gì, phàn nàn việc con dâu có quá nhiều quần áo, không biết tiết kiệm tiền… Nhưng sự thật là đã hai ba năm nay, Lý Mai chưa hề mua quần áo mới.

    Không lâu sau khi kết hôn, Lý Mai đã biết nguồn gốc tính cách của chồng mình, tất cả là do những lời dạy bảo đầy chi li tính toán của mẹ chồng đã tạo nên tính ích kỷ của anh. Nhưng đã quá muộn để hàn gắn mọi chuyện, trước kết hôn thì coi đó là tiết kiệm, kết hôn rồi mới nhận ra đó là thói vô tâm, ích kỷ và cực kỳ keo kiệt.

    Rồi một ngày, gia đình Lý Mai xảy ra chuyện. Vì mẹ chồng nói rằng không được khỏe nên hôm đó cô thức dậy sớm, đi cùng bà đến bệnh viện kiểm tra. Tuy nhiên, kết quả kiểm tra khiến hai mẹ con giật mình hoảng sợ, mẹ chồng Lý Mai bị ung thư phổi giai đoạn cuối.

    Việc điều trị ung thư giai đoạn cuối không chỉ tốn kém mà còn không có nhiều hi vọng. Chiều tối cùng ngày hôm đó, vì công ty ít việc nên Lý Vĩ về nhà sớm. Anh nghe thấy vợ đang gọi điện thoại, nghe loáng thoáng thấy tiếng từ trong điện thoại phát ra “mẹ tớ, bệnh ung thư, dùng tiền…”

    Lý Vĩ nghe vậy cho rằng mình đã hiểu hết mọi chuyện, đợi vợ mình nói chuyện xong anh ta nói: “Em cũng biết anh kiếm tiền vất vả như thế nào, bao năm qua anh đều nỗ lực kiếm tiền nhưng cũng chưa thay xe mới. Bây giờ mẹ em bị bệnh, càng không thể để em dùng hết số tiền anh tiết kiệm mấy năm nay được, ngày mai sẽ mua xe mới.”

    LỰA CHỌN CUỐI CÙNG

    Những lời này khiến trái tim Lý Mai bỗng trở nên băng giá. Cô vì mẹ chồng mà chủ động tìm cách, hỏi thêm cả bạn bè để vay tiền, vậy nhưng anh ta lại nghĩ rằng nếu là mẹ vợ thì nhất định sẽ không chịu bỏ tiền ra chữa trị.

    Nghĩ đến mẹ mình luôn đối xử tốt với con rể, Lý Mai cảm thấy xấu hổ vô vùng.

    Trong mắt anh ta, sinh mạng người thân của vợ chẳng là gì cả. Lý Mai không nói gì, cười nhạt nói: “Vậy anh mua đi, ngày mai em đi cùng anh.”

    Hôm sau, Lý Vĩ đến đại lý ô tô ký hợp đồng mua xe, vui vẻ thanh toán tiền đặt cọc rồi về nhà. Về đến nhà, nhìn thấy mẹ mình đang ngồi trên ghế, vừa khóc vừa mắng chửi: “Con thật nhẫn tâm, mẹ vất vả nuôi con khôn lớn trưởng thành, con biết mẹ bị ung thư tiêu tốn tiền của con nên con đi mua xe. Mẹ thật phí công nuôi dạy con…”

    Lúc này Lỹ Vĩ mới sửng sốt nói: “Không phải là mẹ của Lý Mai bị bệnh sao? Con thật sự không biết mẹ mới là người bị bệnh…”

    Nghe thấy những lời này, Lý Mai cuối cùng cũng đã nhìn rõ con người chồng mình và nhìn rõ cuộc hôn nhân này. Cô không muốn lấy lý do vì con trai mình mà cứu vãn cuộc hôn nhân này nữa, lập tức đề nghị ly hôn.

    LỜI BÌNH

    Chúng ta luôn nghĩ rằng nhẫn nhịn là tốt và luôn hi vọng sẽ có một bước ngoặt mới, nhưng nếu hết lần này đến lần khác, những khát về cuộc sống và kỳ vọng thay đổi đều bị phũ phàng vùi dập, bạn sẽ làm thế nào?

    Có người nói: “Con người ta mong manh trước những dục vọng, lòng tốt và trách nhiệm luôn đáng quý vì chúng có thể cưỡng lại những ham muốn mang tính phá hoại đó.”

    Nhưng trên thực tế, chỉ những người có ý thức và trách nhiệm mới làm được việc đó và trong hôn nhân cũng vậy, những người đó hiểu mình nên làm gì, như vậy mới có thể tiếp tục vững bước tiến tới trong cuộc hôn nhân này.

    Hôn nhân không phải là lẽ tất yếu của cuộc sống, khi người trong cuộc không còn nghĩ đến nhau và trở nên ích kỷ thì hôn nhân chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa và nó đã trở thành một cái vỏ rỗng tuếch.

    Dù là người yêu, người nhà hay bạn bè, điều quan trọng nhất trong việc sống hòa hợp là phải nhìn ra đóng góp của người khác và biết cách trân trọng nó, chứ không nên coi đây như là điều hiển nhiên đáng được nhận.

  • Vợ bỏ đi khi hai con mới tròn 3 tuổi, một mình ông Tiến nuôi con khôn lớn…khi các con thành đạt người vợ xuất hiện đòi 1 tỷ t/iền cấp dưỡng.

    Vợ bỏ đi khi hai con mới tròn 3 tuổi, một mình ông Tiến nuôi con khôn lớn…khi các con thành đạt người vợ xuất hiện đòi 1 tỷ t/iền cấp dưỡng.

    Năm đó, ông Tiến vừa bước sang tuổi ba mươi. Hai đứa con gái sinh đôi mới tròn ba tuổi, còn chưa nói sõi, vậy mà vợ ông đã thu dọn đồ, để lại đúng một câu:

    “Em không chịu nổi cảnh nghèo này nữa. Ly hôn đi.”

    Người đàn bà ấy sau đó theo người mai mối sang Trung Quốc làm vợ. Ngày ký vào đơn ly hôn, bà không khóc. Chỉ quay lại nói thêm một câu khiến ông Tiến nhớ mãi:

    “Anh bất tài quá, nên em mới phải bỏ đi.”

    Từ hôm đó, trong căn nhà cấp bốn dột nát chỉ còn lại ba cha con.

    Ông Tiến làm đủ nghề để sống: phụ hồ, bốc vác, chạy xe thuê, tối về lại tranh thủ bán vé số. Hai đứa nhỏ sốt cao, ông cõng chạy mấy cây số ra trạm xá. Có hôm hết tiền, ông nhịn đói, chan cháo loãng cho con ăn rồi quay mặt đi lau nước mắt.

    Hàng xóm xì xào:

    “Không vợ, nghèo thế này, nuôi sao nổi hai đứa con gái?”

    Có người còn ác miệng hơn:

    “Vợ bỏ là phải, đàn ông gì mà để vợ khổ.”

    Ông Tiến nghe hết, nhưng coi như gió thoảng. Ông chỉ cúi đầu làm việc, tối về kèm con học chữ, dạy con lễ nghĩa. Ông hay nói:
    “Nhà mình nghèo tiền, nhưng không được nghèo nhân cách.”

    Hai mươi năm trôi qua.

    Cô con gái lớn trở thành giáo viên, đứng trên bục giảng dạy học trò bằng chính sự tử tế mà cha truyền lại.

    Cô con gái út trở thành tiếp viên hàng không, bay khắp nơi nhưng chưa bao giờ quên cú điện thoại hỏi cha: “Hôm nay ba ăn cơm chưa?”

    Ngày hai chị em chuẩn bị lấy chồng, ông Tiến lặng lẽ lau bàn thờ, thắp nhang báo với tổ tiên. Ông không có của hồi môn lớn, chỉ có căn nhà cũ và hai đứa con ngoan.

    Đúng lúc ấy, một người phụ nữ ăn mặc sang trọng xuất hiện trước cửa.

    Là mẹ ruột của họ.

    Bà nhìn hai con từ đầu đến chân, ánh mắt vừa ngỡ ngàng vừa tính toán. Sau vài câu hỏi han hời hợt, bà thẳng thừng nói:

    “Dù sao tôi cũng là mẹ đẻ. Giờ tôi già rồi, các con phải phụng dưỡng. Nếu không, mỗi đứa đưa cho tôi 1 tỷ, coi như tiền dưỡng già.”…nghe xong 2 người con gái lập tức lên tiếng

    …Cả căn nhà lặng như tờ.

    Hai cô gái nhìn nhau. Không ai khóc. Cũng không ai tức giận. Chỉ có một sự bình tĩnh lạnh đến lạ.

    Người chị cả – cô giáo – là người lên tiếng trước. Giọng cô nhẹ nhưng rõ ràng:

    — “Cô nói đúng. Cô là người sinh ra chúng tôi.
    Nhưng người nuôi chúng tôi lớn lên… là ba.”

    Cô quay sang ông Tiến, cúi đầu thật thấp:
    — “Ba, cho con nói nốt.”

    Ông Tiến khẽ gật đầu, mắt đỏ hoe.

    Cô tiếp tục, ánh mắt nhìn thẳng người mẹ ruột đã bỏ đi hai mươi năm trước:

    — “Hai mươi năm qua, cô có biết chúng tôi học trường nào không?
    Cô có biết khi chúng tôi sốt cao co giật, ba đã cõng từng đứa chạy bộ mấy cây số không?
    Cô có biết ba từng bán máu để đóng học phí cho chúng tôi không?”

    Người phụ nữ khựng lại, môi mím chặt.

    Cô em út – tiếp viên hàng không – bước lên, giọng trầm nhưng kiên quyết:

    — “Cô hỏi tiền cấp dưỡng à?
    Theo luật, người bỏ con không nuôi suốt 20 năm không có quyền đòi chu cấp ngược lại.”

    Bà ta gắt lên:
    — “Luật lệ gì? Tao là mẹ tụi mày!”

    Cô em mỉm cười, rất buồn:
    — “Danh xưng ‘mẹ’ không mua được bằng tiền.
    Nó phải trả bằng hai mươi năm ở lại.”

    Người chị cả lấy trong túi ra một phong bì, đặt lên bàn.

    — “Trong này là 200 triệu. Không phải tiền cấp dưỡng.
    Là tiền chúng tôi trả cho sự im lặng.”

    Người phụ nữ sáng mắt:
    — “200 triệu? Tao nói mỗi đứa 1 tỷ!”

    Cô giáo lắc đầu:
    — “Không. 200 triệu là đủ.
    Vì nếu cô kiện ra tòa, cô sẽ phải bồi hoàn tiền nuôi dưỡng mà ba đã gánh suốt 20 năm.
    Chúng tôi đã nhờ luật sư tính rồi.”

    Không khí đặc quánh.

    Cô em út nói câu cuối, chậm rãi:

    — “Cô cầm tiền rồi đi đi.
    Từ nay, đừng quay lại tìm chúng tôi nữa.
    Ba chúng tôi… không cần phải nhìn thấy cô thêm lần nào.”

    Người phụ nữ đứng chết lặng.

    Ông Tiến lúc ấy mới lên tiếng. Giọng ông khàn đi:

    — “Tôi nuôi hai đứa không phải để chúng trả nợ cho ai.
    Nhưng tôi tự hào vì… chúng biết phân biệt đúng – sai.”

    Bà ta cầm phong bì, quay lưng bỏ đi, bước chân vội vã hơn lúc đến.

    Hai chị em cùng quỳ xuống trước ông Tiến.

    — “Ba ơi… tụi con xin lỗi vì để ba phải đối diện chuyện này.”

    Ông Tiến xoa đầu hai con, nước mắt rơi xuống mái tóc con gái:

    — “Ba không trách.
    Ba chỉ thấy… mình đã không nuôi con uổng phí một ngày nào.”

    Ngoài sân, nắng chiều rơi lên mái nhà cũ.

    Không có 1 tỷ nào được đưa ra.
    Nhưng có một thứ đắt hơn tất cả tiền bạc:

    Một người cha đã thắng trọn vẹn trong vai trò làm cha.

  • 3 loại thịt chứa đầy collagen, phụ nữ sau 25 tuổi nên ăn thường xuyên để đẩy lùi lão hóa

    3 loại thịt chứa đầy collagen, phụ nữ sau 25 tuổi nên ăn thường xuyên để đẩy lùi lão hóa

    Thường xuyên ăn những loại thịt này là cách đơn giản để bổ sung collagen cho cơ thể.

     

    Thịt gà

    Thịt gà có các amino axit cần thiết để tạo ra collagen. Chất này có nhiều trong da gà, cánh, sụn và chân gà. Bạn sẽ thấy điều này khi chặt thịt gà. Phần thịt có chứa rất nhiều mô liên kết. Một số người cho rằng chân dà chỉ có da bọc xương tuy nhiên thực tế lượng collagen có trong chân gà đem lại rất nhiều lợi ích cho sức khỏe.

    Thịt cá

    3-loai-thit-giau-collagen-02

    Theo Furtherfood, collagen từ cá chủ yếu là collagen loại 1. Đây là loại collagen được itmf thấy ở khắp nơi trong cơ thể trừ mô sụn. Loại này chiếm 70% trong da của con người và loại dồi dào nhất. Do đó, tăng cường bổ sung collagen loại 1 sẽ mang lại hiệu quả chống lão hóa, giảm sự xuất hiện của nếp nhăn, tăng cường độ ẩm.

    Ngoài ra, collagen cá còn có tác dụng trong việc làm vết thương nhanh lành, ngăn chặn hình thành sẹp. Chúng hỗ trợ quá trình hấp thụ canxi và khoáng chất giúp xương chắc khỏe. Bổ sung collagen từ cá còn làm ổn định đường huyết, ngăn ngừa glycine kháng insulin. Cá biển là một trong những loại thực phẩm cung cấp collagen mà cơ thể dễ dàng hấp thu nhất.

    Hàu

    3-loai-thit-giau-collagen-03

    Hàu là loại hải sản chứa nhiều dinh dưỡng như protein, kẽm, sắt, đồng, selenium, vitamin nhóm B, vitamin C, D, axit béo omega-3… giúp cơ thể luôn khỏe mạnh. Chuyên gia dinh dưỡng Marisa Moore, chia sẻ trên tờ Goodhousekeeping rằng phần thịt của con hàu chứa hàm lượng đồng cao.

    Đây là một khoáng chất cần thiết giúp chúng ta tạo ra nhiều collagen hơn trong cơ thể. Do đó, phụ nữ nên bổ sung loại hải sản nào vào thực đơn ăn uống để ngừa lão hóa.

  • Tất cả người dân có tài khoản ngân hàng chú ý: Sẽ bị phạt tới 200 triệu đồng nếu làm điều này từ tháng sau

    Tất cả người dân có tài khoản ngân hàng chú ý: Sẽ bị phạt tới 200 triệu đồng nếu làm điều này từ tháng sau

    Mua bán, cho mượn tài khoản ngân hàng: Cá nhân có thể bị phạt tới 200 triệu đồng từ 9/2

    Tất cả người dân có tài khoản ngân hàng chú ý: Sẽ bị phạt tới 200 triệu đồng nếu làm điều này từ 9/2 - Ảnh 1.

    Từ ngày 9/2, Nghị định số 340/2025/NĐ-CP quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực tiền tệ và ngân hàng chính thức có hiệu lực, với nhiều mức xử phạt tăng mạnh nhằm siết chặt tình trạng mua bán, cho thuê, cho mượn tài khoản ngân hàng và ví điện tử – những hành vi đang bị lợi dụng phổ biến trong các hoạt động lừa đảo, rửa tiền.

    Theo nghị định mới, cá nhân thực hiện hành vi mua, bán, thuê, cho thuê, mượn hoặc cho mượn tài khoản thanh toán, cũng như mua bán thông tin tài khoản thanh toán với số lượng từ 1 đến dưới 10 tài khoản sẽ bị phạt tiền từ 100 – 150 triệu đồng. Mức xử phạt này tăng gấp nhiều lần so với quy định trước đây, vốn chỉ dao động 40 – 50 triệu đồng.

    Trường hợp vi phạm với từ 10 tài khoản thanh toán trở lên, mức phạt được nâng lên 150 – 200 triệu đồng, trong khi trước đây mức phạt tối đa chỉ khoảng 100 triệu đồng. Cùng mức xử phạt này còn áp dụng đối với các hành vi sử dụng giấy tờ tùy thân giả mạo để mở và sử dụng tài khoản thanh toán khi chưa đến mức bị truy cứu trách nhiệm hình sự.

    Đáng chú ý, nghị định mới cũng quy định xử phạt đối với ngân hàng cho phép khách hàng sử dụng giấy tờ tùy thân đã hết hạn trong quá trình mở và sử dụng tài khoản thanh toán. Với hành vi mở hoặc duy trì tài khoản thanh toán nặc danh, mạo danh, mức phạt có thể lên tới 200 – 250 triệu đồng, cao hơn đáng kể so với khung 100 – 150 triệu đồng trước đây.

    Siết chặt cả ví điện tử và thẻ ngân hàng

    Tất cả người dân có tài khoản ngân hàng chú ý: Sẽ bị phạt tới 200 triệu đồng nếu làm điều này từ 9/2 - Ảnh 2.

    Không chỉ tài khoản ngân hàng, các hành vi vi phạm liên quan đến ví điện tử cũng bị xử phạt nghiêm. Cụ thể, cá nhân mua bán, thuê, cho thuê, mượn hoặc cho mượn từ 1 đến dưới 10 ví điện tử sẽ bị phạt 50 – 100 triệu đồng; nếu trên 10 ví, mức phạt tăng lên 100 – 120 triệu đồng.

    Tương tự, hành vi mua bán, cho thuê, mở hộ thẻ ngân hàng bị phạt 60 – 80 triệu đồng, và có thể tăng lên 200 triệu đồng nếu số lượng từ 10 thẻ trở lên, trong trường hợp chưa đủ yếu tố truy cứu trách nhiệm hình sự.

    Ngoài hình thức phạt tiền, Nghị định 340/2025/NĐ-CP còn quy định rõ các biện pháp khắc phục hậu quả. Theo đó, người vi phạm buộc phải nộp lại toàn bộ số lợi bất hợp pháp thu được từ hành vi vi phạm vào ngân sách Nhà nước, đồng thời tịch thu tang vật, phương tiện được sử dụng để thực hiện hành vi vi phạm.

    Với các mức xử phạt tăng mạnh và chế tài bổ sung nghiêm khắc, nghị định mới được kỳ vọng sẽ góp phần hạn chế tình trạng mua bán tài khoản, ví điện tử, qua đó tăng cường an toàn hệ thống ngân hàng và bảo vệ người dùng trước các rủi ro tài chính trên không gian số.

  • ‘Nhà Dương gần nhà Âm, con cháu không suy cũng bại’, nhà dương nhà âm là gì?

    ‘Nhà Dương gần nhà Âm, con cháu không suy cũng bại’, nhà dương nhà âm là gì?

    Đây là một trong những lời dặn dò từ xa xưa, hãy tìm hiểu xem nội dung của câu nói này là gì nhé!

     

    Nhà là nơi con người sinh sống, nghỉ ngơi, là nơi trú ẩn lâu dài, nhà của người sống còn gọi là nhà dương. Ngược lại, ở nơi nghĩa trang, mồ mả của người đã khuất còn gọi là nhà âm.

    Nếu chúng ta làm nhà ở gần mồ mả nghĩa địa sẽ khiến không khí buồn bã ảm đạm và không có sinh khí.

    Nhà là nơi con người sinh sống, nghỉ ngơi, là nơi trú ẩn lâu dài, nhà của người sống còn gọi là nhà dương
    Nhà là nơi con người sinh sống, nghỉ ngơi, là nơi trú ẩn lâu dài, nhà của người sống còn gọi là nhà dương

    Một ngôi nhà nếu ở gần chợ, gần trường học, hay công viên sẽ luôn có cảm giác thoải mái, vui tươi, sáng sủa. Ngược lại, một ngôi nhà ở sát nghĩa trang thì dù có người trong phòng khách thì vẫn có cảm giác âm u, lạnh lùng, thậm chí hơi đáng sợ.

    Tuy nhiên, thực tế có nhiều gia đình thích làm nhà ở gần khu mộ của Tổ tiên, ông bà, họ tin rằng họ sẽ được tổ tiên “che bóng mát cho con cháu”. Dân gian cho rằng, khí của tổ tiên và khí của con cháu có mối liên hệ mật thiết với nhau. Nếu xây nhà ở gần mộ phần tổ tiên, con cháu có thể nhận được phước lành của tổ tiên và và trở nên giàu có, tuy nhiên, điều này là vô căn cứ.

    Phong thủy cho rằng, vị trí nhà ở tốt nhất là phải hài hòa với âm dương. Nếu sống gần nghĩa địa lâu ngày, nơi có nhiều năng lượng Âm, thì chắc chắn năng lượng Dương của con người sẽ bị xâm lấn và gây hại, dễ sinh suy nhược và bệnh tật.

    Phong thủy cho rằng, vị trí nhà ở tốt nhất là phải hài hòa với âm dương
    Phong thủy cho rằng, vị trí nhà ở tốt nhất là phải hài hòa với âm dương

    Quan niệm phong phủy cổ đại cho rằng, nếu con người đi ngược với những cấm kỵ sẽ dẫn đến tai họa, và con người buộc phải tìm ra giải pháp. Con người được ở trong một ngôi nhà thịnh vượng chính là nền tảng cho một cuộc sống ổn định, phát triển bền vững. Như vây có thể nói, phong thủy của ngôi nhà rất quan trọng nên không nên chọn nhà gần nghĩa trang.

    Mặc dù vậy, trong xã hội hiện đại ngày nay, điều này không còn được chú trọng như trước. Có nhiều nghĩa trang ở các khu dân cư, đô thị và con người vẫn sống vui vẻ, giàu có. Phong thủy một phần cũng chính là ở con người, chỉ cần lương thiện, chịu khó làm ăn thì dù ở đâu cuộc sống vẫn sẽ tốt lên.