Danh mục: Chưa phân loại

  • Khi anh Minh trở về nhà sau chuyến công tác sớm hơn dự kiến, anh không bao giờ ngờ được rằng con gái mình lại phải ngủ ở cái giường cạnh chuồng lợn theo yêu cầu của mẹ kế

    Khi anh Minh trở về nhà sau chuyến công tác sớm hơn dự kiến, anh không bao giờ ngờ được rằng con gái mình lại phải ngủ ở cái giường cạnh chuồng lợn theo yêu cầu của mẹ kế

    Anh Minh là quân nhân chuyên nghiệp, công tác xa nhà triền miên. Đợt này đơn vị kết thúc nhiệm vụ sớm hơn kế hoạch gần một tuần. Anh không báo trước, chỉ muốn tạo bất ngờ cho vợ và con gái.

    Ngôi nhà nằm ở rìa thị trấn, sau vườn là chuồng lợn – tài sản lớn nhất của gia đình từ ngày anh lấy vợ hai là bà Hạnh. Con gái anh, bé Linh, mười hai tuổi, là con riêng với người vợ trước đã mất vì tai nạn. Từ ngày anh đi công tác dài hạn, Linh ở nhà với mẹ kế.

    Trời gần nửa đêm, Minh dựng xe ngoài cổng. Nhà tắt đèn. Anh định nhẹ nhàng vào nhà rồi sáng mai mới nói chuyện. Nhưng khi bước qua sân, một mùi hôi nồng nặc xộc lên. Anh khựng lại.

    Từ phía chuồng lợn, ánh đèn pin nhỏ leo lét hắt ra. Minh cau mày, tim bỗng đập mạnh. Anh bước lại gần.

    Cảnh tượng trước mắt khiến anh chết lặng.

    Trên chiếc giường gỗ cũ kê sát chuồng lợn, con gái anh đang co ro ngủ. Tấm chăn mỏng bám đầy bụi bẩn. Mỗi khi lợn cựa mình, giường rung lên, mùi phân xộc thẳng vào mặt đứa trẻ. Linh gầy đi nhiều, tóc rối, môi tái nhợt.

    Minh đứng sững. Hai bàn tay siết chặt đến run lên.

    Anh nhẹ lay con.

    “Linh… con sao lại ngủ ở đây?”

    Con bé giật mình tỉnh dậy. Khi thấy cha, Linh mở to mắt, rồi bật khóc nức nở.

    “Bố… bố về rồi à…”

    Minh ôm chặt con vào lòng. Người Linh lạnh ngắt.

    “Ai bắt con ngủ ở đây?”

    Linh im lặng. Một lúc sau, con bé thì thầm:

    “Mẹ… mẹ bảo con không được ngủ trong nhà nữa. Con làm bẩn sàn.”

    Minh cắn chặt răng. Lồng ngực như có lửa đốt.

    Anh bế con vào nhà. Trong phòng khách, bà Hạnh đang ngủ trên sofa, tivi vẫn bật. Nghe tiếng động, bà giật mình ngồi dậy.

    “Ơ… anh Minh? Sao anh về không báo trước?”

    Minh nhìn thẳng vào bà, giọng trầm nhưng lạnh đến đáng sợ:

    “Cô giải thích cho tôi, vì sao con tôi phải ngủ cạnh chuồng lợn?”

    Bà Hạnh lúng túng, cười gượng:

    “Thì… con bé nghịch bẩn, em cho nó ra ngoài vài hôm cho quen…”

    Minh không nói thêm lời nào. Ánh mắt anh tối sầm lại.

    Đêm đó, anh không ngủ. Trong đầu anh bắt đầu xâu chuỗi lại những cuộc gọi ngắn ngủi của con, những lần con nói “con ổn” một cách gượng gạo.

    Và anh biết, chuyện này chưa dừng lại ở đó.

    Sáng hôm sau, Minh xin nghỉ phép đột xuất. Anh đưa Linh đến trạm y tế khám tổng quát. Kết quả khiến anh chết lặng: con bị viêm phổi nhẹ, suy dinh dưỡng, trên tay và lưng có nhiều vết bầm cũ.

    Bác sĩ nhìn anh đầy ái ngại:

    “Anh nên chú ý môi trường sống của cháu. Trẻ con không thể chịu đựng điều kiện như vậy.”

    Minh gật đầu, cổ họng nghẹn cứng.

    Trên đường về, anh không hỏi dồn con. Anh biết Linh cần cảm giác an toàn trước.

    Buổi chiều, khi chỉ có hai cha con trong phòng, Minh mới nhẹ giọng:

    “Con nói thật cho bố nghe. Ở nhà, mẹ kế đối xử với con thế nào?”

    Linh cúi đầu rất lâu. Rồi con bé run run:

    “Mẹ bắt con dậy từ 4 giờ sáng cho lợn ăn… Nếu con làm chậm, mẹ đánh… Mẹ bảo bố không cần con nữa…”

    Từng câu từng chữ như d.ao cứ.a vào tim Minh.

    Anh nhớ lại những lần gửi tiền về, dặn vợ mua đồ cho con. Nhưng Linh luôn mặc quần áo cũ, đi dép rách. Hóa ra, tất cả đã bị chặn lại.

    Minh không làm ầm lên. Là quân nhân, anh hiểu: muốn bảo vệ con, phải có bằng chứng.

    Anh lắp camera nhỏ trong nhà, ghi âm những cuộc nói chuyện. Ban ngày anh giả vờ quay lại đơn vị, nhưng thực chất ở nhờ nhà đồng đội gần đó.

    Chỉ sau hai ngày, mọi thứ hiện ra rõ ràng.

    Camera ghi lại cảnh bà Hạnh mắng chửi Linh thậm tệ, bắt con bé ăn cơm thừa, ngủ ngoài chuồng, thậm chí dọa “nếu nói với bố thì tao cho mày ra khỏi nhà”.

    Minh xem lại từng đoạn, mặt không biểu cảm. Nhưng những người quen anh đều biết: đó là lúc anh đang rất nguy hiểm.

    Ngày thứ ba, anh về nhà sớm hơn thường lệ.

    Bà Hạnh chưa kịp trở tay thì Minh đặt chiếc điện thoại lên bàn, mở video.

    “Cô xem đi.”

    Bà tái mặt. Mồ hôi rịn ra.

    “Anh… anh nghe em giải thích…”

    Minh đứng dậy, giọng bình thản:

    “Giải thích với công an. Và với tòa.”

    Tối hôm đó, Minh đưa Linh sang nhà ngoại ở tạm. Anh nộp toàn bộ bằng chứng lên chính quyền địa phương và đơn vị công tác.

    Câu chuyện bắt đầu lan ra.

    Nhưng điều khiến mọi người sững sờ nhất chưa xuất hiện.

    Cuộc làm việc với công an kéo dài nhiều ngày. Bà Hạnh từ chối nhận lỗi, đổ rằng “dạy con kiểu nghiêm khắc”. Nhưng bằng chứng quá rõ.

    Hàng xóm lần lượt lên tiếng. Có người từng thấy Linh khóc ngoài sân lúc nửa đêm. Có người nghe tiếng mắng chửi, nhưng không ai dám can thiệp.

    Đơn vị của Minh cũng vào cuộc. Là quân nhân, anh chịu trách nhiệm vì không bảo vệ được con. Anh bị nhắc nhở kỷ luật nội bộ, nhưng điều đó anh chấp nhận.

    Điều anh không chấp nhận được là con gái mình bị tổn thương suốt thời gian dài.

    Tòa án ra quyết định: bà Hạnh bị xử phạt hành chính, cấm tiếp xúc với Linh. Minh được toàn quyền nuôi dưỡng con. Đơn ly hôn được giải quyết nhanh chóng.

    Ngày bà Hạnh dọn đồ rời đi, bà nhìn Minh với ánh mắt oán hận:

    “Anh phá nát cuộc đời tôi.”

    Minh đáp ngắn gọn:

    “Không. Chính cô đã làm điều đó.”

    Sau biến cố, Minh xin chuyển công tác về gần nhà. Anh tự tay sửa lại căn phòng cho Linh, sơn màu con thích, mua giường mới, treo những bức tranh con vẽ.

    Đêm đầu tiên Linh ngủ trong phòng mới, con bé nắm tay bố:

    “Bố ơi… sau này bố có đi xa nữa không?”

    Minh cúi xuống, ôm con thật chặt:

    “Nếu có, bố cũng sẽ mang con theo trong tim. Và bố sẽ không bao giờ để ai làm tổn thương con nữa.”

    Một thời gian dài sau, Linh mới dần lấy lại nụ cười. Những cơn ác mộng thưa dần. Con bé bắt đầu kể chuyện ở trường, bắt đầu mơ về tương lai.

    Còn Minh, mỗi lần đi ngang qua chuồng lợn cũ đã bị tháo dỡ, anh lại nhắc mình một điều:

    Sự im lặng đôi khi không phải là chịu đựng – mà là đồng lõa.

    Và anh đã suýt trở thành kẻ đồng lõa với nỗi đau của chính con mình.

  • Vợ tôi mất được 3 năm, mẹ vợ và gia đình tôi đều muốn tác thành tôi cho em gái ruột của vợ. Thực tình tôi đang rất khó xử, mong mọi người lắng nghe và cho tôi lời khuyên.

    Vợ tôi mất được 3 năm, mẹ vợ và gia đình tôi đều muốn tác thành tôi cho em gái ruột của vợ. Thực tình tôi đang rất khó xử, mong mọi người lắng nghe và cho tôi lời khuyên.

    Tôi năm nay 41 tuổi, là giám đốc một công ty về thiết bị nhà bếp, chủ yếu là kinh doanh bếp từ.

    Tôi và vợ là mối tình đầu của nhau, chúng tôi sinh ra ở làng quê nghèo. Sau khi kết hôn, hai vợ chồng tôi dắt díu nhau lên Hà Nội thuê nhà, cố gắng làm lụng lấy chút vốn. Không có bằng cấp, chúng tôi chỉ lao động chân tay, một lúc làm 2-3 công việc, chẳng nề hà vất vả.

    Vợ tôi ngày bán hàng rong, tối đến lại mở quán trà đá, tôi thì làm công nhân, rồi tiếp thị thuốc, nhân viên bán hàng… Cứ có việc gì hợp pháp ra tiền là hai vợ chồng lại nhận làm. Chúng tôi ở trọ trong căn nhà chỉ khoảng hơn 15m2, chi tiêu tằn tiện, có bao nhiêu tiền lại tích cóp để dành

    May mắn đến khi một lần tôi xin được việc vào công ty chuyên phân phối bếp từ nhập khẩu.

    Nói là công ty nhưng chỉ có 2 nhân viên là tôi và một lái xe. Hơn 10 năm trước, bếp từ không quá phổ biến như bây giờ. Tôi vừa là nhân viên bê vác, vừa giao hàng rồi nhập kho, phân phối…

    Tính tôi chăm chỉ, thật thà và chịu khó nên anh chị chủ rất tin tưởng, thu nhập của tôi vì thế cũng dần tốt lên, ngoài lương cứng, tôi còn được anh chị thưởng % theo doanh thu.

    Năm 2011, khi chung cư ở Hà Nội bắt đầu xây dựng nhiều, nhu cầu về bếp từ cũng tăng lên, tôi cũng có kinh nghiệm trong lĩnh vực này nên quyết định tách ra làm riêng. Thời gian đầu, anh chị chủ còn tạo điều kiện cho tôi nhập hàng mà chưa phải ứng tiền ngay.

    Công việc may mắn thuận lợi, ngày một phát triển, cuộc sống của hai vợ chồng cũng đỡ vất vả hơn. Vợ tôi là người nhanh nhẹn, chu toàn và thu vén gia đình rất tốt. Tiền kiếm được bao nhiêu, tôi luôn yên tâm giao cho cô ấy quản lý.

    Vợ thường dành một phần lo cho con cái học tập, gửi hỗ trợ gia đình hai bên, còn lại bao nhiêu cô ấy tiết kiệm gom góp và mua hết vào bất động sản. Nhờ thế ngoài lợi nhuận thu được từ kinh doanh, vợ chồng tôi cũng có số lời lớn từ đất đai và tiền cho thuê nhà.

    Hơn 10 năm lập nghiệp ở Hà Nội, chúng tôi từ tay trắng cũng đã có sự nghiệp riêng, điều mừng nhất là hai vợ chồng cũng đã xây dựng được nhà cửa khang trang cho bố mẹ hai gia đình ở quê, hàng tháng cũng gửi tiền chu cấp đều đặn cho ông bà.

    Hai con trai của tôi, bạn đầu học lớp 9, bạn thứ 2 học lớp 6 cũng rất ngoan ngoãn, học giỏi. Vợ chồng tôi dù công việc kinh doanh bận rộn nhưng luôn có những nguyên tắc riêng dành cho nhau để duy trì tình cảm.

    Với tôi, ngoài tình yêu dành cho vợ, đó còn là tình nghĩa, tình thân, thứ tình cảm gắn bó đồng hành cùng nhau từ thời cơ hàn nên rất trân trọng.

    Tôi những tưởng cuộc sống của mình sau những thử thách, vất vả, thăng trầm cuối cùng cũng được hạnh phúc, an nhàn. Thế nhưng, cuộc đời không bao giờ như chúng ta nghĩ, ông trời luôn có những thử thách bất ngờ.

    Cách đây 3 năm, vợ tôi phát hiện ung thư phổi đã di căn. Đó là cú sốc tôi không bao giờ quên. Cả hai vợ chồng đều suy sụp, đau khổ.

    Để hỗ trợ chăm sóc vợ, tôi nhờ Hương – em gái cô ấy lúc đó vừa tốt nghiệp đại học đến ở cùng. Thời gian vợ tôi bị bệnh phải điều trị ở viện, tôi bên cạnh săn sóc, còn Hương thì giúp tôi thu vén nhà cửa, lo cho hai đứa trẻ. Hương còn trẻ nhưng tháo vát, nhanh nhẹn. Nhờ thế, giai đoạn khó khăn nhất của cả gia đình tôi cũng đỡ được phần nào vất vả.

    Một năm sau khi vợ tôi mất, Hương vẫn ở lại nhà tôi. Hàng ngày, Hương thay vợ tôi làm những công việc như trước đây khi còn sống vợ tôi vẫn làm. Sáng cô ấy dậy sớm nấu ăn sáng, là quần áo cho tôi và bọn trẻ, đưa chúng ra điểm xe đưa đón đến trường…

    Bọn trẻ nhà tôi quấn quít yêu thương, từ bé luôn gọi Hương là mẹ. Thú thật, có cô ấy ở nhà, không khí gia đình tôi cũng bớt lạnh lẽo, trống trải; bữa cơm nào cũng nóng sốt, đủ món ngon.

    Vì thế, khi cô ấy đề xuất dọn ra ở riêng, tôi và bọn trẻ cũng đề nghị cô cứ ở lại căn nhà này, việc nhà nếu vất vả tôi sẽ thuê thêm giúp việc.

    Mới đây, mẹ vợ tôi có từ quê lên thăm các cháu ngoại, cũng là tiện việc cúng giỗ cho vợ tôi. Khi chỉ có hai mẹ con, bà nhìn tôi hỏi thẳng: “Con thấy cái Hương thế nào?”. Trong khi tôi còn chưa hiểu hết hàm ý trong câu nói của bà thì mẹ tôi đã từ tốn nói đại ý: Nếu tôi chưa tìm được người phụ nữ phù hợp hãy để Hương thay vợ tôi chăm sóc bọn trẻ.

    Bà nói, đây cũng là nguyện vọng của vợ tôi trước khi qua đời.

    “Trước khi vợ con mất, nó có tâm sự với mẹ và cái Hương, điều nó lo lắng trăn trở nhất là bọn trẻ và con. Con là một người chồng, người cha tốt. Vợ con cũng lo không có người phụ nữ nào có thể yêu bọn trẻ, tốt với bọn trẻ thật tâm như người trong gia đình”, mẹ vợ tôi nói.

    Không chỉ có mẹ vợ tôi, bố mẹ tôi cũng mong muốn tác thành cho tôi và Hương. Mẹ tôi tâm sự, lên nhà tôi ở, nhìn thấy Hương quán xuyến gia đình, chăm sóc bọn trẻ, bà rất yên tâm.

    Thú thực là tôi chưa bao giờ từng nghĩ đến chuyện này. Dù sao, Hương cũng là em gái ruột của vợ tôi.

    Nghĩ lại, tôi cũng nhận thấy, thái độ gần đây của Hương có phần khác so với trước đó, không giống với sự quan tâm của em gái, dành cho một người anh. Cô ấy thường để ý sở thích ăn uống của tôi, nhắc nhở tôi giữ gìn sức khoẻ, mang áo ấm khi đi ra ngoài hay tiếp khách…

    Tôi và Hương cũng có một buổi nói chuyện. Cô ấy cho biết, trước đây tình cảm dành cho tôi hoàn toàn là tình cảm anh – em. Gần đây, khi ở chung nhà, tiếp xúc nhiều với tôi và bọn trẻ, bản thân cô ấy rất quý trọng con người tôi. “Em thương bọn trẻ nên sẵn sàng mở lòng”, Hương nói.

    Một người anh của tôi khi biết chuyện cũng có khuyên tôi, cần suy nghĩ thấu đáo. Về lý thì tôi và Hương không có quan hệ huyết thống, vợ tôi cũng đã qua đời. Nếu cả hai thực sự có tình cảm thì cũng cho nhau một cơ hội.

    Tuy nhiên, tôi cũng sẽ phải sẵn sàng đối mặt với dư luận, khi chuyện anh rể kết hôn với em vợ dù sao nhiều người cũng khó chấp nhận.

    “Thực tình, cậu có tiền, có công danh, việc tìm một người phụ nữ để kết hôn không khó. Tuy nhiên, để tìm một người vừa có tình cảm với cậu, vừa bao dung, yêu thương bọn trẻ thì không dễ.

    Đôi khi, vì cậu có tiền nên để tìm một người thật lòng càng khó hơn. Tôi nghĩ bản thân Hương trong thời gian ở nhà cậu, chăm sóc bọn trẻ đã nảy sinh tình cảm với cậu nên mới bật đèn xanh như vậy… Không thì hãy cứ cho nhau một cơ hội”, người anh này nói.

    Tôi không biết có nên theo ý của mọi người, mở lòng cho Hương một cơ hội hay không? Xét trong hoàn cảnh của tôi, thì nếu kết hôn, Hương sẽ là người thiệt thòi hơn.

    Cô ấy còn trẻ, chưa lập gia đình, ngoại hình xinh xắn, tính tình hiền lành. Trong khi tôi dù có điều kiện kinh tế nhưng cũng đã có một đời vợ, lại thêm gánh nặng nuôi con, quán xuyến gia đình hai bên.

    Thời gian này, tôi với Hương vẫn bình thường, chúng tôi chưa có gì vượt quá giới hạn. Có điều, Hương quan tâm, chủ động hỏi thăm tôi nhiều hơn trước. Tôi cũng lo, nếu chuyện tình cảm của tôi và Hương không đi đến đâu, thì sau này liệu rằng anh em gặp nhau có khó xử hay không?.

    Xin cho tôi lời khuyên!

  • Nghe tin chị dâu cũ tái giá với cụ ông gần 70 tuổi, tôi chạy đến khóc nghẹn rồi dúi vào tay chị 50 triệu

    Nghe tin chị dâu cũ tái giá với cụ ông gần 70 tuổi, tôi chạy đến khóc nghẹn rồi dúi vào tay chị 50 triệu

    Từ ngày anh trai tôi đổ bệnh, gia đình tôi khốn đốn đối mặt với nhiều khó khăn. Vì anh trai tôi từng là trụ cột gia đình. Cả nhà tôi gom hết tiền bạc để chạy chữa cho anh trai. Nhưng đổi lại chỉ là cái lắc đầu của bác sĩ, anh trai tôi không qua khỏi kiếp nạn lớn này.

    Suốt những tháng ngày cuối đời của anh trai, chị dâu tôi một tay chăm sóc. Thấy chị hết lòng với chồng bệnh tật, một thân một mình không con cái, tôi thương chị lắm. Sau khi chồng qua đời, chị dâu tôi không ra ở riêng hay về nhà mẹ đẻ mà ở cùng mẹ chồng. Chị dâu sống tình cảm, hòa thuận với mẹ tôi khiến tôi thấy càng quý mến chị hơn.

    Vậy mà cách đây không lâu tôi ngỡ ngàng khi nghe điện thoại của mẹ mình. Tôi nghe mẹ nghẹn ngào nói trong điện thoại, đời thuở nào mà chồng qua đời chưa được 3 tháng mà vợ đã đi bước nữa. Chị dâu nào có phải người như thế. Tôi chỉ ậm ừ đáp lại mẹ rồi cúp máy.

    Ngày trước tôi thương chị dâu bao nhiêu thì giờ tôi thấy giận chị bấy nhiêu. Tôi từng thương nể chị là người phụ nữ sống kiên cường, tình nghĩa. Vậy mà giờ chị lại khiến tôi và mẹ thất vọng. Tôi muốn gặp chị nói cho ra lẽ nên đến thẳng nơi chị làm việc. Trước mặt những người đồng nghiệp làm cùng chị, tôi không nể nang gì mà nói hết chuyện chị dâu tái giá khi mộ chồng cũ chưa xanh cỏ. Ai nấy đều nhìn chị bằng cặp mắt ái ngại, còn chị thì ôm mặt khóc nức nở, kéo tôi ra ngoài nói chuyện.

    Nghe tin chị dâu cũ tái giá với cụ ông gần 70 tuổi, tôi chạy đến khóc nghẹn rồi dúi vào tay chị 50 triệu - Ảnh 1Ảnh minh họa: Internet
    Cuối cùng, chị dâu đành nói hết mọi chuyện:

    “Anh Luân mấy năm trước có mượn một món nợ mấy trăm triệu nhưng không để cho em và mẹ biết. Khi anh ấy ngã bệnh, tiền bạc cạn kiệt theo. Chị gom hết bạc tiền trong nhà để chạy chữa cho anh ấy, sổ đỏ cũng mang đi cầm. Khoản nợ kia càng không thể trả được. Hết đường xoay sở nên chị mới nghe theo người ta đi lấy chồng để có của hồi môn đem về trả nợ, chuộc lại sổ đỏ cho nhà mình. Chị làm sao để mẹ già cả sống cảnh ở thuê, nợ nần được”.

    Tôi ngỡ ngàng khi nghe lời giải thích từ chị dâu. Tôi không còn tức giận nữa, chỉ thấy thương cảm cho chị. Đến khi biết chị lấy ông chồng đã gần 70 tuổi, tôi càng muốn khóc. Tôi đưa cho chị 50 triệu, nói là tiền tôi dành dụm được, dù ít ỏi nhưng cũng muốn giúp chị trả nợ. Tôi càng không muốn chị đi lấy chồng già để trả nợ cho anh trai mình. Giờ tôi phải làm sao đây?

  • Tin buồn: Nam nghệ sĩ Việt vừa đột ngột quadoi vào cuối năm, đồng nghiệp b:.àng h:.oàng

    Tin buồn: Nam nghệ sĩ Việt vừa đột ngột quadoi vào cuối năm, đồng nghiệp b:.àng h:.oàng

    Mới đây, nhiều nghệ sĩ Việt không giấu được cảm xúc bàng hoàng, tiếc thương khi nghe tin đạo diễn Bá Vọng đột ngột qua đời vì nhồi máu cơ tim. Trong suy nghĩ của nhiều đồng nghiệp, cố nghệ sĩ là người hòa đồng, tài năng và hết lòng với nghệ thuật.

    Thông tin đạo diễn Bá Vọng qua đời khiến nhiều nghệ sĩ, khán giả bàng hoàng. 

    Thông tin đạo diễn Bá Vọng qua đời khiến nhiều nghệ sĩ, khán giả bàng hoàng. 
    Theo chia sẻ từ diễn viên Ngọc Tưởng, anh và đạo diễn Bá Vọng từng học chung ở lớp Đạo diễn sân khấu khóa 6. Sau khi ra trường, cố nghệ sĩ chuyển hướng sang làm phim. Cả hai cũng từng hợp tác vài dự án với nhau.

    “Lúc trước bạn không khoẻ, nhưng gần đây thì bạn có nói bạn hồi phục nhiều rồi, qua năm sẽ làm phim lại… Bạn mất vì cơn nhồi máu cơ tim. Chia buồn cùng gia đình bạn”, nam nghệ sĩ xót xa.

    Nghệ sĩ Ngọc Tưởng (bên trái - PV) bàng hoàng, tiếc thương khi nghe tin người bạn học chung đột ngột qua đời.

    Nghệ sĩ Ngọc Tưởng (bên trái – PV) bàng hoàng, tiếc thương khi nghe tin người bạn học chung đột ngột qua đời.
    Cũng từng làm việc với đạo diễn Bá Vọng nên sáng nay khi nghe tin dữ, diễn viên Hoài An đã vô cùng bàng hoàng. Cô bày tỏ sự trân trọng khi nam đạo diễn luôn ưu ái giao nhiều vai diễn cho mình.

    “Bất ngờ khi hay tin em ra đi vì cơn đột quỵ lúc rạng sáng nay. Sẽ nhớ mãi những phim Cha Dượng, Người Đẹp Làng Hoa, Gia Đình Xác Sống,… và những phim trong dự định chưa thành. Nơi ấy an yên, thanh thản nhé”, nữ diễn viên nghẹn ngào gửi lời chia buồn khi nghe tin.

    Cùng cảm xúc xót xa khi nghe tin đạo diễn Bà Vọng ra đi khi còn nhiều dự định dang dở, diễn viên Lê Nam tiếc thương khi nhớ lại những kỷ niệm từng có.

    “Mỗi ngày, tôi vẫn xem hát vẫn thấy em vui vẻ lạc quan, vẫn cười rất hiền mỗi khi anh chọc phá… Nhưng đâu ngờ sau cái lạc quan yêu đời đó là cơ thể đang chịu đựng bệnh”, anh xót xa chia sẻ. (Ảnh FBNV)(Ảnh FBNV)
    Hiện tại, trang cá nhân của nam nghệ sĩ đã thay đổi ảnh đại diện thành hình đen trắng. Nhiều đồng nghiệp, bạn bè và khán giả của đạo diễn Bá Vọng đã để lại những bình luận bày tỏ cảm xúc xót xa, tiếc thương khi nghe tin buồn vào những ngày cuối năm.

    https://www.saostar.vn/giai-tri/nam-nghe-si-viet-vua-dot-ngot-qua-doi-vao-cuoi-nam-202512231520374975.html

  • Nam sinh Đại học Bách khoa Hà Nội mất tích 8 ngày, th:i th:ể tìm thấy ở sông Hồng

    Nam sinh Đại học Bách khoa Hà Nội mất tích 8 ngày, th:i th:ể tìm thấy ở sông Hồng

    Nam sinh Nguyễn Văn H., sinh viên năm thứ hai Trường Đại học Bách khoa Hà Nội, rời nhà đi học từ sáng 15/12 nhưng không trở về. Đến nay, thi thể của nạn nhân đã được phát hiện tại bãi bồi sông Hồng.

    Báo Vietnamnet ngày 24/12/2025 đưa tin: “Nam sinh Đại học Bách khoa Hà Nội mất tích 8 ngày, th:i th:ể tìm thấy ở sông Hồng”, nội dung như sau: 

    Vào khoảng 15h30 ngày 23/12, Công an xã Hồng Vân (Hà Nội) nhận được tin báo tại bãi bồi sông Hồng người dân phát hiện th:i th:ể một nam thanh niên.

    Sau khi nhận được thông tin, Công an xã Hồng Vân đã phối hợp với các lực lượng chức năng đưa th:i th:ể nạn nhân lên bờ. Lúc này, ông Nguyễn Văn Ngô (SN 1971, trú tại thôn Thượng Lâm, xã Phúc Sơn, Hà Nội) đến trình báo và nhận định th:i th:ể trên là con trai ông.

    Theo ông Ngô, con trai ông là Nguyễn Văn H. (SN 2005, trú tại xã Phúc Sơn), đi khỏi nhà từ ngày 15/12 đến nay không liên lạc được. Gia đình đã tìm kiếm dọc sông Hồng nhưng chưa có kết quả.

    Quá trình làm việc, cơ quan công an cho gia đình nhận dạng trang phục và các đặc điểm trên th:i th:ể, có nhiều điểm trùng khớp với con trai ông Ngô. Cơ quan công an đã tiến hành xác minh, sau đó bàn giao th:i th:ể cho gia đình để mai táng theo quy định.

    Theo gia đình nam sinh H., khoảng 6h ngày 15/12, H. đi học như thường lệ. Đến 19h cùng ngày, không thấy nam sinh về nhà, người thân liên hệ bạn bè, thầy cô nhưng không có thông tin.

    Khi rời nhà, H. mặc áo khoác xám, quần trắng, cao khoảng 1,7m, dáng người gầy. Anh Lê Văn Phú (anh rể H.) cho biết gần đây H. có biểu hiện học tập sa sút, tâm trạng buồn bã và khép kín.

    Trước đó, chuyên trang Đời sống & Pháp luật đưa tin: “Nam sinh Đại học Bách khoa Hà Nội mất liên lạc nhiều ngày”, cho biết sau khi rời nhà đi học từ sáng 15/12, nam sinh Đại học Bách khoa Hà Nội chưa trở về nhà.

    Báo Dân Việt dẫn thông tin từ gia đình nam sinh cho biết, khoảng 6h ngày 15/12, Nguyễn Văn Hùng (SN 2005, xã Phúc Sơn, Hà Nội; sinh viên năm thứ 2 Đại học Bách khoa Hà Nội) đi học như thường lệ. Đến 19h cùng ngày, không thấy nam sinh về nhà, người thân liên hệ bạn bè, thầy cô nhưng không có thông tin.

    Tính đến ngày 22/12, nam sinh vẫn bặt vô âm tín, khiến gia đình vô cùng lo lắng, hoang mang.

    Theo gia đình, khi rời nhà, Hùng mặc áo khoác màu xám, quần trắng, dáng người gầy, cao khoảng 1,70m. Gia đình cho biết, Hùng vốn là sinh viên hiền lành, sống tình cảm và luôn cố gắng trong học tập.

    Nam sinh Nguyễn Văn Hùng. Ảnh: Vietnamnet
    Nam sinh Nguyễn Văn Hùng. Ảnh: Vietnamnet

    Chiều 23/12, anh Lê Văn Phú (SN 1991, anh rể của Hùng) cho biết, thời gian gần đây Hùng có biểu hiện học tập sa sút, tâm trạng buồn bã và khép kín hơn trước.

    “Dù gia đình không hề trách mắng hay tạo áp lực, nhưng em ấy tự cảm thấy căng thẳng vì việc học”, anh Phú chia sẻ.

    Liên quan đến vụ việc, theo báo Dân Việt, lãnh đạo Công an xã Phúc Sơn cho biết gia đình đã báo tin qua người thân đang công tác tại đơn vị. Lực lượng chức năng đã nắm tình hình để xây dựng phương án tìm kiếm.

    Ai có thông tin liên quan đến em Hùng, vui lòng liên hệ chị Xuân (SĐT: 0961 076 492) hoặc anh Lê Văn Phú (SĐT: 0902 998 883).

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Loại cá được xếp vào nhóm gây UT cấp độ 1: Là món yêu thích của nhiều người

    Loại cá được xếp vào nhóm gây UT cấp độ 1: Là món yêu thích của nhiều người

    Ăn nhiều loại cá này được cho là có thể làm tăng nguy cơ mắc ung thư vòm họng, dạ dày và thực quản.

    Theo báo Người đưa tin ngày 25/8 có bài Loại cá được xếp vào nhóm gây ung:thu cấp độ 1: Là món yêu thích của nhiều người. Nội dung như sau:

    Theo dược sĩ Hussain Abdeh, giám đốc của hiệu thuốc trực tuyến Medicine Direct (Anh), có một loại cá có thể làm tăng nguy cơ ung:thu nếu chúng ta tiêu thụ một cách thường xuyên. Loại cá đang được nói đến chính là cá ướp muối. Vị chuyên gia này cho biết thêm, cá ướp muối được xếp vào nhóm thực phẩm gây ung:thu cấp độ 1.

    Vì sao cá ướp muối làm tăng nguy cơ mắc ung:thu?

    Tiêu thụ nhiều cá ướp muối làm tăng nguy cơ mắc ung:thu (Ảnh minh họa).

    “Ướp muối cá tươi là phương pháp bảo quản truyền thống ở nhiều khu vực trên thế giới, nhưng phương pháp này cũng có thể tạo ra một số chất có khả năng gây ung:thu cho con người”, dược sĩ Abdeh cho biết.

    The New Paper thông tin, tiêu thụ nhiều cá ướp muối có thể làm tăng nguy cơ mắc ung:thu vòm họng. Các nghiên cứu đã chỉ ra, cá ướp muối có chứa hàm lượng nitrit cao. Khi vào dạ dày, nitrit có thể biến đổi thành nitrosamine – một chất có khả năng gây đột biến ADN cao, làm tăng nguy cơ ung:thu vòm họng.

    Một số nghiên cứu còn cho thấy, người dân tại các khu vực có tỷ lệ ung:thu vòm họng cao tại Trung Quốc có nồng độ nitrosamine trong nước tiểu cao hơn rất nhiều so với những khu vực khác.

    Các nghiên cứu cũng chỉ ra rằng mối quan hệ giữa lượng tiêu thụ cá ướp muối và nguy cơ ung:thu vòm họng là tỷ lệ thuận. Theo đó, ăn càng nhiều cá ướp muối, nguy cơ mắc loại ung:thu này sẽ càng cao. Một nghiên cứu ở Hong Kong (Trung Quốc) đã chỉ ra rằng, những người Tanka (một bộ tộc ngư dân sống trên thuyền ở Hong Kong – Trung Quốc) tiêu thụ nhiều cá ướp muối hơn và có tỷ lệ ung:thu vòm họng cao hơn so với những người sống trên đất liền. Nhưng sau khi giảm lượng tiêu thụ cá ướp muối, tỷ lệ mắc ung:thu vòm họng trong cộng đồng này cũng giảm.

    Đặc biệt, nghiên cứu trên còn phát hiện, những người tiêu thụ cá ướp muối khi còn trẻ, đặc biệt là dưới 10 tuổi, có nguy cơ mắc ung:thu vòm họng cao hơn rất nhiều.

    Ngoài ra, những người có tiền sử nhiễm virus Epstein-Barr (EBV) hoặc có gia đình có tiền sử ung:thu vòm họng cũng có nguy cơ cao hơn khi tiêu thụ cá ướp muối. Virus EBV có thể tái hoạt động trong cơ thể và kết hợp với các hợp chất trong cá ướp muối để kích thích sự phát triển của tế bào ung:thu.

    Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) đã công nhận cá ướp muối là một chất gây ung:thu nhóm 1 từ năm 1992. Bên cạnh ung:thu vòm họng, cá ướp muối còn có thể làm tăng nguy cơ mắc các loại ung:thu khác như ung:thu dạ dày và ung:thu thực quản.

    Lời khuyên cho những người yêu thích cá ướp muối

    Cá ướp muối là cá tươi được ướp nhiều muối, sau đó phơi hoặc sấy khô để bảo quản lâu hơn (Ảnh minh họa).

    Không thể phủ nhận rằng cá ướp muối là một món ăn đưa cơm nhưng việc tiêu thụ quá nhiều loại thực phẩm này có thể tiềm ẩn nguy cơ ung:thu. Vì vậy, nếu bạn là người yêu thích món cá ướp muối, hãy cân nhắc giảm bớt lượng tiêu thụ, đặc biệt là đối với trẻ em và những người có nguy cơ cao như có tiền sử gia đình mắc ung:thu vòm họng. Việc thay thế cá ướp muối bằng các món ăn tươi ngon khác sẽ giúp giảm thiểu nguy cơ ung:thu, bảo vệ sức khỏe của bạn và gia đình.

    Nếu ăn cá mướp muối, chỉ nên ăn tối đa 2 – 3 lần mỗi tháng. Khi chế biến, nhớ ngâm rửa kỹ để giảm bớt lượng muối và nitrit tồn dư.

  • Lý do vì sao nên ngừng ăn cá rô phi càng sớm càng tốt

    Lý do vì sao nên ngừng ăn cá rô phi càng sớm càng tốt

    Có rất nhiều lý do khiến bạn nên ngừng ăn cá rô phi càng sớm càng tốt để bảo vệ sức khỏe của chính bản thân.

    Năm 2018, báo Người Lao Động đăng tải bài viết với tiêu đề “Lý do vì sao nên ngừng ăn cá rô phi càng sớm càng tốt”. Nội dung như sau:

    Cá là một trong những thực phẩm cung cấp nhiều chất dinh dưỡng quan trọng cho cơ thể. Tuy vậy, các chuyên gia y tế lại cảnh báo mối nguy hại với sức khỏe từ cá rô phi.

    cá rô phi, ngừng ăn cá rô phi, tác hại ăn cá rô phi

    Cá rô phi được nuôi rất phổ biến trên thế giới

    Cá rô phi chứa ít chất dinh dưỡng. Các nhà nghiên cứu từ trường Y khoa của Đại học Wake Forest đã nghiên cứu và cho ra một báo cáo về hàm lượng axit béo omega-3 trong các loại cá phổ biến. Điều đáng nói là cá rô phi chứa ít axit béo hơn hầu hết các loại cá trong danh sách này. Bạn cần biết rằng omega-3 có rất nhiều lợi ích, đặc biệt trong việc giảm nguy cơ mắc bệnh Alzheimer. Trong khi đó, nó lại chứa rất nhiều omega-6. Lượng omega-6 trong cá rô phi còn cao hơn trong hamburger hoặc thịt xông khói.

    Cá rô phi có thể gây ra bệnh Alzhermer. Điều này được lý giải là trong nó có axit arachidonic – một hợp chất làm tăng đáng kể tổn thương viêm trước bệnh Alzhermer. Điều này có nghĩa, trong khi bạn ăn cá thu, cá mòi… sẽ làm giảm nguy cơ phát triển bệnh Alzhermer thì cá rô phi lại làm tăng nguy cơ mắc bệnh.

    cá rô phi, ngừng ăn cá rô phi, tác hại ăn cá rô phi

    Bạn cũng cần biết rằng hầu hết cá rô phi trên thị trường là được nuôi. Nó là loại cá được nuôi phổ biến thứ 2 trên thế giới. Điều này có nghĩa cá rô phi có thể ăn bất cứ thứ gì. Nó có thể được nhồi kháng sinh và thực phẩm biến đổi gen để phát triển nhanh hơn.

    cá rô phi, ngừng ăn cá rô phi, tác hại ăn cá rô phi

    Trong cá rô phi có thể có chất gây ung thư. Theo các nghiên cứu thì nó có thể mang các chất gây ung thư cao hơn tới 10 lần so với các loại cá khác. Điều này là do thức ăn mà nông dân dùng để nuôi cá rô phi. Trong khi được nuôi, cá rô phi có thể nhiễm thuốc trừ sâu, hóa chất công nghiệp. Một nhà nghiên cứu đã tìm thấy dioxin trong cá rô phi. Chất này có liên quan đến sự phát triển của bệnh ung thư.

  • Đặt 2 đầu ngón tay trỏ sát nhau để biết mình bị ung thư phổi không: Cách thử nhanh BS cũng công nhận

    Đặt 2 đầu ngón tay trỏ sát nhau để biết mình bị ung thư phổi không: Cách thử nhanh BS cũng công nhận

    Ung thư phổi là bệnh khó nhận biết vì các triệu chứng mơ hồ, dễ nhầm lẫn. Các tài liệu y khoa cho biết dấu hiệu bất thường trên ngón tay có thể cảnh báo căn bệnh này.

    Ung thư phổi là loại ung thư phổ biến và nghiêm trọng. Đây là nguyên nhân gây tử vong hàng đầu do ung thư trên toàn thế giới. Tại Việt Nam, ung thư phổi là một trong 2 loại ung thư phổ biến nhất (cùng với ung thư gan).

    Người mắc thường không có triệu chứng điển hình trong giai đoạn đầu của bệnh. Tuy nhiên, nhiều nghiên cứu đã chỉ ra sự bất thường trên ngón tay, móng tay có thể là dấu hiệu cảnh báo của ung thư phổi.

    Ngón tay dùi trống

    Theo Mayo Clinic, các dấu hiệu của ung thư phổi có thể gồm ho ra máu, đau ngực khi thở, chán ăn và mệt mỏi cực độ. Một dấu hiệu cảnh báo ít được biết đến và nằm trên ngón tay người bệnh. Đó là tình trạng ngón tay dùi trống hay móng tay kính đồng hồ.

    Ngón tay dùi trống liên quan những thay đổi cụ thể về hình dạng của ngón tay, móng tay. Nó còn được gọi là ngón tay hippocrate. Theo tài liệu của hệ thống y tế Mount Sinai, Mỹ, ngón tay dùi trống còn là triệu chứng liên quan các bệnh ở tim, phổi, là nguyên nhân khiến lượng oxy trong máu thấp mạn tính.

    Một nghiên cứu được công bố trên Viện Y tế Quốc gia Mỹ, Thư viện Y khoa Quốc gia Mỹ, phân tích mối liên hệ của ngón tay dùi trống với các bệnh tiềm ẩn. Các tác giả viết: “Ngón tay dùi trống thường dự báo một số bệnh lý đáng sợ. Biểu hiện đặc trưng là các đoạn gần da tay mở rộng do tăng sinh mô liên kết giữa chất nền móng và bờ mô xa. Hiện tượng này dẫn tới sự gia tăng đường kính trước và sau của móng”.

    trieu chung canh bao ung thu phoi anh 1
    Tình trạng điển hình của người có ngón tay dùi trống. Ảnh: Journal of the American Academy of Dermatology.

    Ngón tay dùi trống được Hippocrate mô tả lần đầu tiên cách đây 2.500 năm ở một bệnh nhân bị phù thũng. Vì thế, đây là dấu hiệu y học lâm sàng lâu đời nhất. Sau này, nó được phát hiện liên quan nhiều bệnh cảnh lâm sàng như giãn phế quản, ung thư phổi, xơ gan, tim bẩm sinh. Đặc biệt, đây là dấu hiệu bên ngoài thường phản ánh nhiều bệnh nội tạng nguy hiểm như ung thư phổi, xơ phổi vô căn…

    WebMD cho hay cách nhận biết móng tay kính đồng hồ là mô dưới móng tay sưng lên, mềm ra. Đầu ngón tay phồng, móng tay cong xuống và có thể sáng bóng.

    Ở từng giai đoạn, tình trạng ngón tay dùi trống cũng khác nhau. Trong giai đoạn đầu, người bệnh xuất hiện ban đỏ quanh móng, mềm móng, khi sờ cho cảm giác xốp. Sau đó, nếp gấp giữa phần da tay và móng tay tăng lên, tạo thành góc 160 độ, khi móng phát triển sẽ có hình lồi.

    Cuối cùng, ngón tay phát triển như hình dạng gậy, móng và da quanh móng có vẻ sáng bóng, móng phát triển theo chiều dọc.

    Ở người lớn, ung thư ác tính ở phổi là nguyên nhân gây ra 80% các bệnh lý ở lồng ngực. Trong khi đó, các khối u màng phổi, lồng ngực – trung thất lần lượt chiếm 10% và 5%. Khoảng 80% những người có ngón tay dùi trống bị ung thư phổi.

    Cơ quan Nghiên cứu Ung thư Anh cho biết hiện tượng móng tay kính đồng hồ là do chất lỏng tích tụ trong các mô mềm ở đầu ngón tay.

    “Máu đến khu vực này nhiều hơn bình thường. Nhưng chúng tôi không chắc chắn nguyên nhân xảy ra điều này. Nó có thể do khối u sản xuất ra các hóa chất hoặc hormone cụ thể (đây được gọi là hội chứng paraneoplastic). Trong giai đoạn sau, các vùng xương thừa có thể hình thành trên các khớp ngón tay, cổ tay và mắt cá chân. Điều này đôi khi bị nhầm với bệnh viêm khớp và xương khớp phì đại phổi (HPOA)”, tài liệu của Cơ quan Nghiên cứu Ung thư Anh viết.

    Bài kiểm tra ngón tay Schamroth

    Ngoài việc quan sát và nhận biết đó có phải ngón tay dùi trống hay không, các chuyên gia còn gợi ý cách khác để nhận biết người mắc ung thư phổi.

    Theo Emma Norton, Cố vấn chuyên khoa Ung thư tại Trung tâm Chăm sóc sức khỏe Bupa (Anh), bài kiểm tra này được gọi là kiểm tra ngón tay kim cương hay kiểm tra cửa sổ Schamroth, dựa trên sự phát triển của ngón tay dùi trống.

    Cách thực hiện như sau: Đặt hai tay song song trước mặt; sau đó, chạm đầu móng tay trỏ vào nhau (như hình bên dưới). Bình thường, bạn sẽ thấy hình ảnh khoảng trống (cửa sổ) dạng viên kim cương Schamroth.

    trieu chung canh bao ung thu phoi anh 2
    Nếu khoảng cách giữa hai móng tay không tạo thành hình kim cương như hình trên được xem là bất thường. Ảnh: Newsweek.

    Nếu móng tay của bạn không tạo ra hình này, nó báo hiệu lượng oxy lưu thông trong máu không đủ. Đây là dấu hiệu sớm của các bệnh tim mạch như suy tim, động mạch vành hoặc ung thư phổi. Trong một số trường hợp, bệnh nhân xơ gan, viêm đường ruột cũng có dấu hiệu này.

    Tình trạng ngón tay Schamroth tương đối phổ biến ở người mắc ung thư phổi với 35% người gặp phải. Theo Cancer Research UK, ngón tay Schamroth xuất hiện tùy theo tình hình sức khỏe. Bác sĩ Richard Roope, Trưởng khoa lâm sàng Ung thư của Đại học Hoàng gia Đa khoa khuyến cáo những người trên 40 tuổi nên thường xuyên kiểm tra tình trạng của móng tay, đặc biệt là chụp X-quang ngón út.

    Do đó, các chuyên gia khuyến cáo nếu gặp các bất thường như trên ở ngón tay, móng tay, bạn nên tới gặp bác sĩ để có lời khuyên chính xác nhất.

    Người bệnh cũng nên chú ý tới các triệu chứng khác của ung thư phổi như ho dai dẳng, mệt mỏi, khó thở khi gắng sức, đau ngực, sụt cân không có nguyên nhân, ăn uống kém, chậm tiêu. Các triệu chứng ban đầu thường không rõ ràng, dễ nhầm lẫn.

    Trường hợp khối u đã di căn, người bệnh có thể đau nhức xương, đau đầu, nôn ói, yếu, liệt đột ngột, nổi hạch cổ, hạch nách…

  • Ngỡ trắng tay khi chồng quyết chi:ếm căn nhà, tôi ‘ch:ết lặng’ nghe mẹ chồng bước ra trước tòa tuyên bố

    Ngỡ trắng tay khi chồng quyết chi:ếm căn nhà, tôi ‘ch:ết lặng’ nghe mẹ chồng bước ra trước tòa tuyên bố

    Phiên tòa ly hôn giữa tôi và Hùng diễn ra vào một ngày mưa tầm tã, ảm đạm y như cuộc đời tôi lúc này. Tôi ngồi ở hàng ghế nguyên đơn, tay run rẩy siết chặt vạt áo. Phía bên kia, Hùng – người chồng tôi từng đầu ấp tay gối 10 năm – đang ngồi vắt chân, vẻ mặt đắc thắng. Bên cạnh anh ta, ở hàng ghế dự khán, là ả nhân tình trẻ đẹp, bụng đã lùm lùm, đang ném về phía tôi ánh nhìn thách thức đầy ngạo nghễ.

    Vấn đề tranh chấp lớn nhất không phải là quyền nuôi con, mà là căn nhà mặt phố trị giá hơn 10 tỷ đồng. Đây là nơi tôi đã đổ mồ hôi, nước mắt, thậm chí bán cả của hồi môn để gây dựng. Nhưng đau đớn thay, trên giấy tờ pháp lý, Hùng đã khéo léo lừa tôi ký vào văn bản xác nhận “tài sản riêng” từ 5 năm trước với lý do “để tiện vay vốn kinh doanh”. Giờ đây, anh ta dùng chính tờ giấy đó để tống cổ mẹ con tôi ra đường, dọn đường rước người tình về hưởng thụ.

    — “Thưa tòa, căn nhà này là do bố mẹ tôi cho tiền riêng tôi mua, cô ta chỉ ở nhờ. Giờ ly hôn, cô ta không có quyền đòi hỏi.” – Hùng dõng dạc nói, giọng lạnh lùng như dao cứa.

    Luật sư của Hùng đưa ra các bằng chứng: giấy chuyển tiền từ tài khoản mẹ chồng tôi sang tài khoản của Hùng, giấy tờ nhà đất đứng tên một mình Hùng. Mọi thứ đều bất lợi cho tôi. Tôi nhìn Hùng, nước mắt trào ra vì uất hận. Tôi không tiếc tiền, tôi chỉ thương hai đứa con thơ dại sắp không có chốn dung thân.

    Tôi nhìn xuống hàng ghế dưới. Mẹ chồng tôi – bà Hậu – ngồi im lặng như một pho tượng từ đầu buổi. Bà mặc bộ áo dài nhung đen, khuôn mặt nghiêm nghị, đôi mắt nhắm nghiền. Suốt bao năm làm dâu, bà nổi tiếng là người khắt khe, tiết kiệm và luôn bênh vực con trai. Hùng tự tin cũng là vì nghĩ có mẹ chống lưng. Anh ta thì thầm với ả nhân tình: “Yên tâm, mẹ anh ghét nó lắm, bà sẽ đứng về phía mình thôi.”

    Thẩm phán gõ búa, chuẩn bị đưa ra phán quyết cuối cùng có lợi cho Hùng. Tim tôi như ngừng đập.

    Đúng lúc đó, bà Hậu đứng dậy. — “Thưa quý tòa, tôi xin phép có ý kiến.”

    Cả phòng xử án im phăng phắc. Hùng cười mỉm, nghĩ rằng mẹ sắp bồi thêm cho tôi một đòn chí mạng. Bà Hậu bước chậm rãi lên bục nhân chứng. Bà nhìn tôi một cái – ánh mắt không còn sự xét nét thường ngày, mà ẩn chứa một nỗi đau sâu thẳm. Rồi bà quay sang nhìn Hùng, ánh mắt chuyển sang thất vọng tột cùng.

    Bà hít một hơi sâu, giọng nói vang lên, run rẩy nhưng đanh thép: — “Tôi không dạy được con trai… là lỗi của tôi. Hôm nay, trước tòa, tôi xin nói ra toàn bộ sự thật. Dù có phải tống con trai mình vào tù hay khiến nó tay trắng, tôi cũng không thể để lương tâm mình bị chó tha đi được.”

    Hùng sững sờ, nụ cười tắt ngấm: “Mẹ, mẹ nói cái gì thế?”

    Bà Hậu không thèm nhìn con trai, bà rút từ trong túi xách ra một tập hồ sơ cũ kỹ, đặt mạnh xuống bàn thư ký tòa án.

    — “Thưa tòa, con trai tôi nói căn nhà đó mua bằng tiền tôi cho nó. Đúng, tiền là từ tài khoản của tôi chuyển đi. NHƯNG…”

    Bà quay lại, chỉ tay thẳng mặt Hùng, giọng bà vỡ ra trong tức tưởi: — “Số tiền 8 tỷ đồng đó KHÔNG PHẢI CỦA TÔI. Đó là tiền con dâu tôi – cái Linh – nhờ tôi giữ hộ suốt 5 năm trời đi xuất khẩu lao động và kinh doanh online. Nó sợ chồng nó cờ bạc phá phách nên gửi mẹ chồng giữ. Khi mua nhà, nó tin tưởng chồng nên bảo tôi chuyển tiền vào tài khoản chồng để anh ta đi giao dịch cho tiện. Tôi vì thương con trai, muốn giữ thể diện cho nó với nhà vợ, nên đã im lặng đồng lõa để nó đứng tên.”

    Cả khán phòng ồ lên kinh ngạc. Hùng mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp: — “Mẹ… mẹ già rồi lẩm cẩm à? Tiền… tiền đó là mẹ bán đất ở quê cho con mà!”

    Bà Hậu cười chua chát, nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo: — “Tao chưa lẩm cẩm! Tao bán đất quê bao giờ? Mảnh đất hương hỏa đó tao vẫn giữ. Còn đây…” – Bà lật tập hồ sơ ra – “Đây là cuốn sổ tay ghi chép từng lần cái Linh gửi tiền cho tao. Có cả chữ ký xác nhận của tao mỗi lần nhận tiền. Và quan trọng nhất, đây là GIẤY ỦY QUYỀN VÀ CAM KẾT mà chính mày đã ký với tao 5 năm trước, mày nhớ không Hùng?”

    Hùng chết lặng. Hắn ta dường như đã quên mất tờ giấy đó.

    Bà Hậu giơ cao tờ giấy ố vàng: — “Ngày đó, tao sợ mày ngựa quen đường cũ, lại cờ bạc gái gú, nên tao bắt mày ký giấy xác nhận: ‘Số tiền mua nhà là của vợ, chồng chỉ đứng tên hộ. Nếu có ly hôn hoặc tranh chấp, quyền quyết định thuộc về người bỏ tiền’. Tao đã cất nó trong két sắt, định bụng sẽ mang xuống mồ nếu mày sống tử tế với vợ con. Nhưng không ngờ… mày lại khốn nạn đến mức đuổi vợ con ra đường để rước cái ngữ kia về.”

    Bà Hậu ném cái nhìn khinh bỉ về phía ả nhân tình đang run lẩy bẩy co rúm người lại. — “Cô kia, cô tưởng vớ được mỏ vàng à? Nhà này là của con dâu tôi và cháu nội tôi. Loại đàn bà cướp chồng, phá hoại gia đình người khác, không bao giờ có cửa bước chân vào nhà bà Hậu này!”

    Hùng gục xuống bàn, hai tay ôm đầu tuyệt vọng. Mọi toan tính, mọi sự trơ trẽn của hắn đã sụp đổ hoàn toàn dưới lời thú tội của chính mẹ đẻ mình.

    Thẩm phán xem xét kỹ bằng chứng, gật đầu. Cán cân công lý đã đảo chiều ngoạn mục. Tòa tuyên án: Căn nhà thuộc quyền sở hữu hợp pháp của tôi. Hùng phải ra đi tay trắng và chịu trách nhiệm cấp dưỡng cho con.

    Phiên tòa kết thúc. Hùng lầm lũi bước đi, ả nhân tình cũng bỏ chạy thục mạng vì sợ bị thiên hạ đàm tiếu. Chỉ còn lại hai người phụ nữ ở lại giữa phòng xử án trống trải.

    Tôi chạy đến, quỳ sụp xuống dưới chân mẹ chồng, khóc nấc lên: — “Mẹ ơi… con đội ơn mẹ. Con cứ tưởng mẹ…”

    Bà Hậu đỡ tôi dậy, đôi bàn tay gầy guộc lau nước mắt cho tôi. Lần đầu tiên sau 10 năm, bà ôm tôi vào lòng. — “Con đừng khóc. Là mẹ nợ con. Mẹ sinh con nhưng không dạy được con, để nó làm khổ đời con. Mẹ không thể bênh vực cái sai, càng không thể để cháu nội mẹ bơ vơ được. Từ nay, ba mẹ con bà cháu mình nương tựa vào nhau mà sống.”

    Tôi ôm chặt lấy bà, cảm nhận được tình thương bao la ẩn sau vẻ ngoài khắc khổ ấy. Người đời thường nói “mẹ chồng nàng dâu” là cuộc chiến không hồi kết. Nhưng với tôi, bà không chỉ là mẹ chồng, bà là ân nhân, là người đã tái sinh cuộc đời tôi một lần nữa. Giữa cơn bão tố của cuộc đời, chính người mẹ ấy đã đứng ra che chắn, giữ lại mái nhà bình yên cho mẹ con tôi.

    Đời này, kiếp này, tôi nợ bà một ân tình không thể trả hết.

  • Vợ vừa si::nh 3 tháng chồng bỏ đi làm xa cả năm không liên lạc. Ngày về anh mang theo túi tiền 1 tỷ, nhưng vừa mở cửa th

    Vợ vừa si::nh 3 tháng chồng bỏ đi làm xa cả năm không liên lạc. Ngày về anh mang theo túi tiền 1 tỷ, nhưng vừa mở cửa th

    Chuyến xe khách cuối cùng của ngày dừng lại ở đầu làng khi trời đã nhập nhoạng tối. Gió bấc rít từng cơn lạnh buốt, nhưng trong lòng Minh lại nóng rực như có lửa đốt. Anh siết chặt chiếc ba lô cũ kỹ đang đeo trước ngực, bên trong là cả một gia tài – 1 tỷ đồng tiền mặt.

    Đó là mồ hôi, nước mắt và cả máu của anh sau một năm trời “bán mạng” ở vùng biên giới. Một năm qua, Minh cắt đứt mọi liên lạc với gia đình. Không phải anh vô tâm, mà vì đặc thù công việc trong rừng sâu nước độc không có sóng điện thoại, và cũng vì anh muốn đánh cược một lần. Anh muốn khi trở về sẽ mang theo số tiền khổng lồ để vợ con đổi đời, để mẹ già được nở mày nở mặt với xóm giềng. Anh muốn bù đắp cho Liên – người vợ trẻ vừa mới sinh con được 3 tháng khi anh dứt áo ra đi.

    “Liên ơi, chờ anh nhé. Tết này nhà mình sẽ to nhất cái làng này.” – Minh lẩm bẩm, nụ cười rạng rỡ hiện lên trên khuôn mặt sạm đen vì nắng gió. Anh tưởng tượng ra cảnh Liên sẽ khóc òa lên vì hạnh phúc khi thấy chồng về, mẹ anh sẽ xuýt xoa khi thấy cọc tiền dày cộp. Đứa con trai hơn 1 một tuổi chắc đã chập chững biết đi rồi.

    Về đến cổng nhà, Minh khựng lại. Khác với không khí nhộn nhịp đèn hoa của hàng xóm, ngôi nhà của anh chìm trong bóng tối và sự im lìm đáng sợ. Cổng sắt khép hờ, hoen rỉ. Sân gạch mọc đầy rêu mốc. Cây đào phai anh trồng năm ngoái giờ trơ trọi cành khô, không một nụ hoa báo hiệu xuân về.

    Một cảm giác bất an len lỏi dọc sống lưng. Minh đẩy cổng bước vào.

    – Mẹ! Liên ơi! Anh về rồi đây!

    Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa sổ va đập lập cập.

    Minh bước vội lên bậc tam cấp, cửa chính không khóa. Anh đẩy mạnh cửa bước vào. Mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi, hòa lẫn với một mùi hôi nồng nặc – mùi của sự ốm đau, bệnh tật và thiếu vệ sinh. Anh bật công tắc đèn, nhưng bóng đèn tuýp chớp tắt vài cái rồi tối om. Minh vội lấy đèn pin điện thoại soi vào. Ánh sáng loang loáng quét qua căn phòng khách bừa bộn, bụi phủ mờ trên bàn ghế.

    arrow_forward_ios

    Read more

    Và rồi, ánh đèn dừng lại ở góc nhà, nơi trải một chiếc chiếu manh cũ nát. Minh chết đứng. Chiếc ba lô tiền tỷ trên vai rơi bịch xuống đất. Liên – vợ anh – đang nằm co quắp dưới sàn nhà lạnh lẽo, người gầy rộc đi chỉ còn da bọc xương. Tóc tai cô rối bù, khuôn mặt hốc hác, trắng bệch như tàu lá chuối. Bên cạnh cô là đứa con trai bé bỏng, nằm im lìm, hơi thở yếu ớt và khò khè như tiếng mèo hen. Trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh chỉ có một bát cháo loãng đã đóng váng và vài vỉ thuốc dở dang.

    – Liên! Con ơi!

    Minh gào lên, lao đến ôm lấy vợ. Người Liên lạnh toát, nhưng khi chạm vào trán con trai, anh hoảng hốt rụt tay lại. Thằng bé nóng như hòn than. Nó đang sốt cao li bì, da tím tái đi vì thiếu oxy.

    – Trời ơi! Sao lại ra nông nỗi này? Mẹ đâu? Mẹ đâu rồi?

    Minh lay gọi vợ trong tuyệt vọng. Liên hé đôi mắt lờ đờ, nhìn thấy chồng mà ngỡ như ảo giác. Cô mấp máy môi, giọng thều thào không ra hơi: – Anh… anh về rồi… Cứu con… Mẹ ơi, cứu con…

    Nói rồi cô lịm đi trong vòng tay anh.

    Không còn thời gian để suy nghĩ hay hỏi han, Minh xốc vội vợ lên lưng, một tay ôm đứa con đang sốt hầm hập, lao ra khỏi nhà như một kẻ điên.

    – Cấp cứu! Có ai không? Cứu vợ con tôi với!

    Tiếng hét xé lòng của Minh náo động cả xóm nhỏ yên tĩnh. Mấy người hàng xóm vội vã chạy sang. Nhìn cảnh tượng thê lương ấy, ai cũng xót xa. Một người vội lấy xe máy chở giúp Minh đưa vợ con lên bệnh viện huyện.

    Tại phòng cấp cứu, Minh ngồi thụp xuống sàn nhà lang, hai bàn tay ôm lấy đầu, nước mắt tuôn rơi lã chã. Chiếc ba lô chứa 1 tỷ đồng nằm chỏng chơ bên cạnh, giờ đây trông nó thật vô nghĩa và mỉa mai.

    Bác sĩ bước ra, lắc đầu ái ngại: – Vợ anh bị suy kiệt cơ thể nghiêm trọng, tụt huyết áp và hạ đường huyết. Còn đứa bé bị viêm phổi nặng, biến chứng suy hô hấp, lại thêm suy dinh dưỡng độ 3. Chậm chút nữa là không cứu được cả hai mẹ con. Anh làm chồng kiểu gì mà để vợ con đói khát đến mức này?

    Từng lời bác sĩ nói như ngàn mũi kim châm vào tim Minh. Anh làm chồng kiểu gì ư? Anh đi kiếm tiền tỷ cơ mà!

    Lúc này, bác hàng xóm đi cùng mới vỗ vai Minh, thở dài kể lại sự tình: – Chú đi biền biệt cả năm không tin tức, không gửi về đồng nào. Cái Liên nó mới sinh xong yếu ớt, lại mất sữa. Mẹ chú thì… chậc… bà ấy bảo chú đi theo gái rồi, bỏ mặc vợ con ở nhà. Bà ấy sang nhà cô Út ở thị trấn bế cháu ngoại, cả tháng nay có về đâu. Vợ chú ốm, con đau, tiền không có, nó phải ăn cháo loãng cầm hơi, vay mượn khắp nơi nhưng ai cũng sợ nó không trả được nên chẳng dám cho vay nhiều. Hôm qua tôi thấy im ắng quá, định sang xem thế nào thì chú về…

    Minh nghe đến đâu, ruột gan thắt lại đến đó. Hóa ra, sự “biến mất” để tạo bất ngờ của anh lại trở thành bản án tử cho vợ con ở nhà. Mẹ anh – người anh tin tưởng giao phó vợ con – lại nhẫn tâm bỏ mặc con dâu và cháu nội ruột thịt trong lúc khốn cùng nhất để đi chăm cháu ngoại.

    Minh run rẩy cầm điện thoại gọi cho mẹ. Đầu dây bên kia, tiếng nhạc xuân rộn ràng, tiếng cười nói vui vẻ vang lên. – Alo, ai đấy? – Giọng mẹ anh khỏe khoắn. – Mẹ… con Minh đây. – Giọng anh lạc đi. – Ôi Minh à! Con về chưa? Có tiền không? Mẹ đang ở nhà cái Út, vui lắm…

    – Mẹ! – Minh hét lên, cắt ngang lời bà. – Vợ con sắp chết rồi! Cháu nội mẹ sắp chết đói rồi! Mẹ đang ở đâu khi chúng nó nằm vật vờ ở nhà hả mẹ?

    Đầu dây bên kia im bặt. Minh dập máy, ném chiếc điện thoại xuống sàn vỡ tan tành.

    Anh nhìn qua ô cửa kính phòng bệnh. Liên đang nằm thiêm thiếp truyền nước, dây rợ chằng chịt. Đứa con bé bỏng nằm trong lồng kính thở oxy. Anh nhìn xuống túi tiền 1 tỷ. Một tỷ này có mua lại được sức khỏe của con anh không? Có xóa đi được nỗi ám ảnh đói khát và sự cô độc của vợ anh suốt một năm qua không?

    Minh gục đầu khóc nức nở như một đứa trẻ. Anh đã thắng trong canh bạc kiếm tiền, nhưng anh đã thua trắng trong canh bạc cuộc đời. Anh cứ nghĩ mang tiền về là mang hạnh phúc về. Nhưng hạnh phúc không nằm trong những tờ polymer lạnh lẽo ấy. Hạnh phúc là sự hiện diện, là bát cháo nóng lúc ốm đau, là bờ vai để vợ tựa vào.

    Tết gần kề nhưng với Minh, mùa xuân năm nay là mùa xuân lạnh lẽo và hối hận nhất cuộc đời. Anh thầm thề, nếu vợ con anh qua khỏi kiếp nạn này, anh sẽ không bao giờ rời xa họ nữa, dù có phải ăn cơm rau cháo qua ngày. Tiền nhiều để làm gì, khi mở cửa nhà ra, thứ chào đón mình suýt chút nữa là hai cái xác lạnh băng?