Danh mục: Chưa phân loại

  • 2 ngày ‘đại lộc’ trong tháng Chạp năm nay, rất tốt cho việc lau dọn bàn thờ, tỉa chân nhang

    2 ngày ‘đại lộc’ trong tháng Chạp năm nay, rất tốt cho việc lau dọn bàn thờ, tỉa chân nhang

    Ngày đẹp rất tốt cho việc tâm linh cuối năm Quý Mão

    2 ngày “đại lộc”

    Ngày 26 tháng Chạp (tức ngày 5/2/2024 dương lịch)

    Đây là ngày Hoàng đạo rất tốt cho việc lau dọn bàn thờ, tỉa chân nhang, bao sái bát hương… để được Thần Phật ban phước, dễ gặp dữ hóa lành, gia đình thêm thịnh vượng.

    Khung giờ tốt gồm: 7h-9h, 11h-13h và 13h-15h.

    Ngày 28 tháng Chạp (tức ngày 7/2/2024 dương lịch)

    Đây là ngày tốt để tiến hành tẩy uế, lau dọn bàn thờ để mưu sự lớn dễ thành, thời gian tới gặp nhiều niềm vui, thuận lợi và thịnh vượng về tài lộc.

    Khung giờ tốt gồm: 5h-7h, 9h-11h và 15h-17h.

    lau dọn bàn thờ, tỉa chân nhang, Tháng Chạp, ngày đại lộc tháng chạp

    3 ngày “phù hợp”

    Ngoài 2 ngày được coi là rất tốt cho việc lau dọn bàn thờ nói chung (bàn thờ Thần Tài, bàn thờ gia tiên, bàn thờ Phật…), còn 3 ngày dưới đây cũng khá phù hợp để tiến hành nếu gia chủ không kịp sắp xếp thời gian nói trên. 3 ngày này gồm:

    Ngày 24 tháng Chạp (tức ngày 3/2/2024 dương lịch): Khung giờ tốt gồm: 5h-7h, 11h-13h, 13h-15h, 17h – Trước 18h.

    Ngày 29 tháng Chạp (tức ngày 8/2/2024 dương lịch): Khung giờ tốt gồm: 7h-9h, 9h-11h, 13h-15h.

    Ngày 30 tháng Chạp (tức ngày 9/2/2024 dương lich): Khung giờ tốt gồm: 5h-7h, 11h-13h, 13h-15h, 17h – Trước 18h.

    Hướng dẫn bao sái bàn thờ đúng cách giúp gia chủ đón tài lộc

    Người bao sái bàn thờ phải ăn mặc chỉnh tề, sạch sẽ. Thực hiện bao sái bàn thờ, tỉa chân nhang một cách nhẹ nhàng, tránh làm rơi, vỡ đồ cúng.

    Không được lau dọn, bao sái bát hương của gia tiên trước bát hương của thần linh.

    Khi lau dọn cần dùng nước ấm, sạch cùng rượu, gừng.

    Sau khi đọc văn khấn xin phép, gia chủ tiến hành rút từng chân hương một, cho tới khi còn số lượng chân hương đẹp nhất (ở con số lẻ: 15, 17, 19; nếu là người làm ăn lớn, để lại 25, 27, 29 chân nhang để nối phúc khí cho năm tiếp theo).

    Nếu phân định theo các bát hương thì bát hương thờ cộng đồng gia thần hay gọi nôm na là thần linh thổ công nên giữ lại 15 hoặc 25 chân nhang; bát hương thờ cộng đồng gia tiên giữ lại 17 hoặc 27 chân nhang; bát hương thờ bà cô, ông mãnh giữ lại 19, 29 chân nhang.

    Chân hương sau khi rút sẽ mang đi hóa tro, đổ xuống sông hoặc vùi vào gốc cây sân vườn nhà, tuyệt đối không vứt ra rác.

    lau dọn bàn thờ, tỉa chân nhang, Tháng Chạp, ngày đại lộc tháng chạp

    Ngoài ra cần chú ý, khi rút tỉa chân nhang, gia chủ không nên làm xê dịch bát hương, không xê dịch bàn thờ. Sau khi thực hiện xong, cần phải thắp hương cẩn báo lại các cụ, thần linh.

    Ads

    Khi lau dọn tổng vệ sinh bàn thờ, phòng thờ, tối kị mở toang các cửa phòng thờ ra. Ánh nắng, ánh sáng dương quang chiếu rọi vào bàn thờ gây tổn hại linh khí, phạm Dương Quang Sát. Phòng thờ quanh năm buông rèm tối, tránh ánh sáng bên ngoài, được dùng điện phía trong và suốt 24h bật 2 cây đèn đỏ hoặc đèn vàng.

    Văn khấn bao sái ban thờ

    Nam Mô A Di Đà Phật (3 lần).

    Con kính lạy chín phương Trời, mười phương chư Phật, chư Phật mười phương.

    Con kính lạy ngài đương niên Thái Tuế Chí Đức Tôn Thần.

    Con kính lạy ngài bản cảnh Thành Hoàng chư Vị Đại Vương.

    Con kính lạy ngài bản xứ Thần linh, bản gia Thổ Địa

    Con kính lạy ngài Đông Trù Tư Mệnh Táo Phủ Thần Quân

    Con kính lạy các bậc Tiên gia, các chư vị Tôn Thần cai quản trong đất này, xứ này.

    Con kính lạy Cao tằng Tổ khảo, Cao tằng tổ Tỷ, Bá thúc huynh đệ, cô dì tỷ muội, nội ngoại dâu rể, hội đồng Gia tiên họ ……………..

    Cúi xin các ngài cùng Gia tiên chứng lễ hiển linh chứng giám lòng thành của con cháu.

    Hôm này, ngày …… tháng …… năm …… (âm lịch)

    Tên con là:……….. sinh năm …..

    Cùng các các thành viên gia đình: (Họ tên…….. năm sinh …….), ngụ tại địa chỉ: …….

    Hôm nay, nhằm ngày lành tháng tốt cuối năm mãn khí, gia đình chúng con xin phép các chư vị Tôn Thần cùng Hội đồng gia tiên họ ……. Xin phép cho chúng con rút tỉa chân nhang, bao sái ban thờ để đón tết Nguyên đán …….

    lau dọn bàn thờ, tỉa chân nhang, Tháng Chạp, ngày đại lộc tháng chạp

    Chúng con xin phép chư vị Tôn Thần: Ngài Đương Niên Thái Tuế, ngài bản cảnh Thành Hoàng, ngài bản gia Táo Quân cùng các chư vị Tôn Thần chứng giám lòng thành. Cầu xin các ngài che chở cho gia đình chúng con bốn mùa hưng vượng, có quý nhân phù trợ, tài lộc vượng tiến, tai ách đều qua, tâm cầu sở đắc, sở nguyện tòng tâm.

    Chúng con xin phép gia tiên tiền tổ, hương linh nội ngoại, đồng đẳng gia quyến họ ……. Cầu xin gia tiên phù hộ cho gia trung thuận hòa, gia đạo hưng vượng, cảnh nhà yên vui, con cháu thông minh học giỏi, vợ chồng thương yêu bảo ban nhau, cầu tài đắc tài, cầu lộc đắc lộc, cầu bình an đắc bình an.

    Chúng con lễ bạc tâm thành, trước án kính lễ cầu xin các ngài cùng gia tiên hoan hỉ chứng lễ. Chúng con tâm thành cẩn cáo.

    (*) Thông tin trong bài chỉ mang tính chất tham khảo.

  • 10 món chống sɑy ɾượu tốt nhất không thể Ьỏ quɑ khi “nhậu” tất niên

    10 món chống sɑy ɾượu tốt nhất không thể Ьỏ quɑ khi “nhậu” tất niên

    Năm hḗt Tḗt ᵭḗn là dịp nhiḕu nơi tổ chức liên hoan tất niên, tụ họp. Khi ᵭó, việc sử dụng rượu bia thường gia tăng và nhiḕu quý ȏng muṓn tìm cách chṓng say hiệu quả ᵭể tận hưởng trọn vẹn bữa tiệc.

    Thực phẩm bạn ăn trước khi uṓng rượu có thể tạo ra sự khác biệt rất lớn ᵭṓi với cách cơ thể xử lý cṑn và cảm giác của bạn vào ngày hȏm sau. Việc “lót dạ” bằng thức ăn có thể làm chậm quá trình hấp thụ rượu vào máu, bảo vệ niêm mạc dạ dày khỏi bị kích ứng và giảm nguy cơ bị say rượu, theo BBC.

    Khi năm 2025 ᵭang dần kḗt thúc, 2026 chuẩn bị gõ cửa (và sau ᵭó là Tḗt Nguyên ᵭán Bính Ngọ), nhiḕu nơi ᵭang tổ chức các buổi tiệc tất niên, liên hoan tổng kḗt cuṓi năm. Việc sử dụng rượu bia thường gia tăng trong các dịp này. Do ᵭó, việc biḗt ᵭược các món ăn chṓng say rượu tṓt nhất sẽ giúp quý ȏng tận hưởng trọn vẹn hơn các bữa tiệc cuṓi năm, giảm nguy cơ mệt mỏi.

    Dưới ᵭȃy là danh sách những thực phẩm tṓt nhất nên ăn trước khi uṓng rượu và lý do chúng hiệu quả.

    Vì sao say rượu xảy ra?

    Say rượu là phản ứng của cơ thể khi uṓng quá nhiḕu cṑn, và nó xuất phát từ nhiḕu yḗu tṓ, bao gṑm:

      Mất nước

    Rượu là chất lợi tiểu, nghĩa là nó kích thích ᵭi tiểu và làm mất nước trong cơ thể. Mất nước là nguyên nhȃn chính gȃy khát nước, chóng mặt và ᵭau ᵭầu.

      Mất cȃn bằng ᵭiện giải

    Cùng với việc mất nước, cơ thể cũng mất ᵭi các chất ᵭiện giải quan trọng như kali, magiê và natri. Điḕu này góp phần gȃy mệt mỏi, yḗu cơ và dễ cáu gắt.

      Giảm lượng ᵭường trong máu

    Rượu có thể làm giảm lượng ᵭường trong máu, dẫn ᵭḗn các triệu chứng như run rẩy, thay ᵭổi tȃm trạng và lú lẫn.

    Các triệu chứng say rượu phổ biḗn bao gṑm ᵭau ᵭầu, mệt mỏi, khát nước và khȏ miệng, ᵭau nhức cơ, buṑn nȏn hoặc nȏn, ᵭau dạ dày, chóng mặt, tăng nhạy cảm với ánh sáng và ȃm thanh, cáu kỉnh hoặc rṓi loạn tȃm trạng, rṓi loạn giấc ngủ.

    Cách tṓt nhất ᵭể phòng ngừa say rượu là uṓng có chừng mực, uṓng ᵭủ nước, ăn trước khi uṓng và ᵭiḕu chỉnh tṓc ᵭộ uṓng trong suṓt buổi tṓi.

    Cách tṓt nhất ᵭể phòng ngừa say rượu là uṓng có chừng mực ngay từ ᵭầu.

    Vì sao ăn trước khi uṓng rượu lại quan trọng?

    Khi rượu ᵭược uṓng lúc bụng ᵭói, nó nhanh chóng ᵭi vào ruột non – nơi rượu ᵭược hấp thụ rất nhanh vào máu. Điḕu này có thể dẫn ᵭḗn sự gia tăng nhanh nṑng ᵭộ cṑn trong máu, làm tăng nguy cơ say và các tác dụng phụ khó chịu như buṑn nȏn, chóng mặt và mất nước. Ăn trước khi uṓng sẽ làm chậm quá trình hấp thụ này, giúp cơ thể có thêm thời gian ᵭể phȃn giải rượu và xử lý nó an toàn hơn. Vì vậy, nḗu bạn dự ᵭịnh uṓng vài ly, dưới ᵭȃy là những thực phẩm nên ăn ᵭể chuẩn bị cho cơ thể và giảm thiểu tác ᵭộng của rượu.

    Những thực phẩm tṓt nhất nên ăn trước khi uṓng rượu

      Quả bơ

    Các thực phẩm giàu chất béo ᵭã ᵭược chứng minh là có thể làm chậm quá trình hấp thụ rượu. Bơ giàu chất béo lành mạnh và chất xơ, là lựa chọn tuyệt vời giúp làm chậm sự hấp thụ cṑn.

    Hàng tạp hoá

      Trứng

    Trứng chứa nhiḕu protein, và protein mất nhiḕu thời gian ᵭể tiêu hóa nên giúp bạn no lȃu hơn. Ăn trứng trước khi uṓng có thể làm chậm quá trình làm rỗng dạ dày, từ ᵭó giúp ᵭiḕu hòa tṓc ᵭộ rượu ᵭi vào cơ thể. Trứng cũng chứa axit amin cysteine, có thể hỗ trợ gan trong việc ᵭào thải rượu.

    10 Món ăn chṓng say rượu tṓt nhất cho bữa tiệc tất niên khȏng thể bỏ qua - Ảnh 2.

    Quả bơ giàu chất béo lành mạnh và chất xơ, là lựa chọn tuyệt vời giúp làm chậm sự hấp thụ cṑn.

      Sữa chua Hy Lạp

    Sữa chua Hy Lạp cung cấp sự kḗt hợp tuyệt vời giữa protein và chất béo lành mạnh, khiḗn nó trở thành một lựa chọn rất tṓt. Nó cũng nhẹ bụng và chứa vi khuẩn probiotic giúp hỗ trợ tiêu hóa.

      Cá hṑi

    Cá hṑi giàu axit béo omega-3 và các vitamin nhóm B, giúp hỗ trợ chức năng gan và có thể giúp giảm viêm do rượu gȃy ra.

      Khoai lang

    Giàu carbohydrate phức hợp, khoai lang là nguṑn năng lượng tṓt giúp làm chậm quá trình hấp thụ rượu. Chúng cũng giàu kali, có thể giúp bù lại một phần tình trạng mất nước do uṓng rượu.

      Trái cȃy họ cam quýt

    Vitamin C nổi tiḗng với vai trò chṓng cảm cúm, nhưng bạn có biḗt rằng nó cũng có thể giúp bảo vệ cơ thể khỏi các triệu chứng say rượu khȏng? Hãy bổ sung các thực phẩm giàu vitamin C như quả mọng và trái cȃy họ cam quýt ᵭể giảm bớt triệu chứng say rượu.

      Phȏ mai

    Phȏ mai chứa chất béo và protein giúp làm giảm sự hấp thụ rượu. Trên thực tḗ, một nghiên cứu vḕ một sṓ loại phȏ mai chứa hai loại vi khuẩn cho thấy probiotic trong phȏ mai giúp tăng tṓc ᵭộ chuyển hóa rượu bằng cách tăng cường các enzyme quan trọng của gan. Phȏ mai cũng giúp bổ sung vitamin nhóm B và canxi – những chất bị suy giảm trong cơ thể khi uṓng rượu.

      Dưa chuột

    Các thực phẩm giúp cấp nước bao gṑm trái cȃy và rau củ có hàm lượng nước cao như cần tȃy, dưa chuột, dưa hấu và bí ngòi. Đảm bảo cơ thể ᵭược cấp ᵭủ nước trước khi uṓng rượu có thể giúp giảm thiểu các triệu chứng khó chịu của say rượu.

    Hàng tạp hoá

      Chuṓi

    Chuṓi là nguṑn kali tuyệt vời, vì vậy ăn chuṓi trước và sau khi uṓng rượu có thể giúp duy trì cȃn bằng ᵭiện giải, giảm mệt mỏi và chuột rút cơ bắp vào ngày hȏm sau.

    Ăn chuṓi trước và sau khi uṓng rượu có thể giúp duy trì cȃn bằng ᵭiện giải

    Các carbohydrate phức hợp như gạo lứt, yḗn mạch và bánh mì nguyên cám ᵭược giải phóng năng lượng chậm, giúp cung cấp năng lượng bḕn vững. Chúng cũng giúp ổn ᵭịnh lượng ᵭường trong máu, giảm nguy cơ ᵭau ᵭầu và mệt mỏi liên quan ᵭḗn say rượu.

    Kḗt luận

    Những gì bạn ăn trước khi uṓng rượu ᵭóng vai trò rất quan trọng trong cách cơ thể phȃn giải và hấp thụ cṑn. Việc lựa chọn các thực phẩm giàu dinh dưỡng, có khả năng cấp nước và là carbohydrate phức hợp – những thực phẩm mất nhiḕu thời gian ᵭể tiêu hóa – có thể giúp giảm kích ứng dạ dày và làm cho các triệu chứng say rượu trở nên nhẹ hơn.

    Theo BBC

  • Hàng trăm nghìn người dân sẽ nhận được khoản tiền lớn này trước Tết Dương lịch 2026

    Hàng trăm nghìn người dân sẽ nhận được khoản tiền lớn này trước Tết Dương lịch 2026

    Phạm vi áp dụng lịch trả lương hưu gộp 3 tháng để hỗ trợ người dân dịp Tết

    Theo Nghị quyết 380/NQ-CP năm 2025, lịch trả lương hưu và trợ cấp bảo hiểm xã hội dịp Tết Nguyên đán 2026 được điều chỉnh theo hướng chi trả gộp 3 tháng, nhằm bảo đảm an sinh xã hội, hỗ trợ người lao động và người hưởng chính sách tại các khu vực chịu ảnh hưởng nặng nề của bão lũ trong năm 2025.

    Lịch trả lương hưu mới áp dụng đối với người dân, người lao động và các nhóm yếu thế tại các địa phương miền Trung và Tây Nguyên bị tác động bởi bão số 12, 13 và mưa lũ trong các tháng 10-11/2025, gồm Hà Tĩnh, Quảng Trị, Huế, Đà Nẵng, Quảng Ngãi, Khánh Hòa, Gia Lai, Đắk Lắk và Lâm Đồng, với thời gian triển khai chính sách kéo dài đến hết ngày 31/12/2025.

    Tin vui: Hàng trăm nghìn người dân sẽ nhận được khoản tiền lớn này trước Tết Dương lịch 2026- Ảnh 1.

    Ảnh minh họa

    Trong nội dung liên quan đến lịch trả lương hưu, Bộ Tài chính được giao chỉ đạo Bảo hiểm xã hội Việt Nam thực hiện chi trả gộp 3 tháng lương hưu và trợ cấp bảo hiểm xã hội, gồm tháng 12/2025, tháng 1 và tháng 2/2026, ngay trong kỳ chi trả tháng 12/2025 cho người hưởng chính sách tại 4 tỉnh Đắk Lắk, Gia Lai, Khánh Hòa và Lâm Đồng, giúp người dân chủ động nguồn tài chính trước Tết Nguyên đán 2026.

    Cùng với việc điều chỉnh lịch trả lương hưu, các cơ quan bảo hiểm xã hội được yêu cầu đẩy nhanh việc cấp mới, gia hạn thẻ bảo hiểm y tế và tháo gỡ vướng mắc trong thủ tục khám chữa bệnh, bảo đảm người tham gia bảo hiểm y tế tại vùng bị ảnh hưởng bởi mưa lũ tiếp cận đầy đủ quyền lợi y tế trong giai đoạn cuối năm.

    Lịch chi trả lương hưu tại 4 tỉnh Đắk Lắk, Gia Lai, Khánh Hòa và Lâm Đồng

    Căn cứ theo Nghị quyết 380/NQ-CP, hạn chót hoàn tất chi trả gộp 3 tháng lương hưu và trợ cấp bảo hiểm xã hội cho người hưởng chính sách tại 4 tỉnh Đắk Lắk, Gia Lai, Khánh Hòa và Lâm Đồng là ngày 31/12/2025, qua đó bảo đảm nguồn thu nhập ổn định để người dân yên tâm chuẩn bị Tết Nguyên đán 2026.

  • Ông Bà Nội yêu cầu 3 đứa cháu cấp dưỡng mỗi tháng 20 triệu nuôi ông bà dù trước đó ông bà h:ắt h:ủi đ:u:ổi cả 3 đứa cháu m:ồ c:ôi cả cha lẫn mẹ đi

    Ông Bà Nội yêu cầu 3 đứa cháu cấp dưỡng mỗi tháng 20 triệu nuôi ông bà dù trước đó ông bà h:ắt h:ủi đ:u:ổi cả 3 đứa cháu m:ồ c:ôi cả cha lẫn mẹ đi

    Căn biệt thự của ba anh em thằng Hải nằm ở khu đất đắt đỏ nhất nhì thành phố, hôm nay đèn hoa rực rỡ. Hôm nay là ngày giỗ thứ mười lăm của bố mẹ chúng nó. Khách khứa ra về hết, chỉ còn lại ba anh em và hai vị khách không mời mà đến: Ông bà nội.

    Ông nội rít một hơi thuốc lào, nhả khói mù mịt vào bộ sô-pha da nhập khẩu, giọng khàn khàn nhưng đầy vẻ bề trên: – Giờ chúng mày thành đạt cả rồi. Giám đốc nọ, trưởng phòng kia. Ông bà già này thì đau yếu, thuốc thang tốn kém. Tao tính rồi, mỗi tháng ba đứa gom lại đưa ông bà 20 triệu. Coi như là báo hiếu công sinh thành dưỡng dục của dòng họ Nguyễn này.

    Thằng Út đang rót nước, tay khựng lại, nước tràn ra mép ly. Cái Ba nhếch mép cười nhạt, định đứng dậy nói gì đó nhưng anh cả Hải đưa tay chặn lại. Hải điềm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào hai người già đang ngồi chễm chệ kia.

    – 20 triệu một tháng? – Hải hỏi lại, giọng nhẹ tênh. – Chứ sao! – Bà nội xen vào, mắt liếc nhìn cơ ngơi tráng lệ – Nhà to thế này, xe hơi đậu đầy sân, 20 triệu với chúng mày chỉ là cái móng tay. Máu mủ ruột rà, không nuôi ông bà thì nuôi ai?

    Hai chữ “máu mủ” như gáo nước sôi tạt thẳng vào ký ức của Hải, lôi tuột anh về mười lăm năm trước. Ngày ấy, bố mẹ mất vì tai nạn giao thông, để lại ba đứa trẻ nheo nhóc. Hải 12 tuổi, cái Ba lên 10, thằng Út mới lên 5. Đám tang vừa xong, người ta thấy ông bà nội đến. Ai cũng tưởng ông bà đón cháu về nuôi. Nhưng không, ông bà đến để chia chác mảnh đất hương hỏa mà bố mẹ Hải để lại, rồi phán một câu xanh rờn: “Số tụi này sát cha sát mẹ, rước về có ngày nó ám cả họ”.

    Ba anh em bơ vơ trong căn nhà dột nát ven đê. Để có cái ăn, Hải và cái Ba phải trầm mình dưới những con mương đen ngòm, hôi thối để mò cua bắt ốc. Mùa đông, nước lạnh như cắt da cắt thịt, đôi tay thằng Hải nứt toác, rỉ máu. Có hôm mưa bão triền miên, trong nhà không còn một hạt gạo. Thằng Út khóc lả đi vì đói. Hải liều mình đội mưa sang nhà ông bà nội – ngôi nhà ngói đỏ khang trang cách đó chỉ hai con ngõ.

    Hải đứng ngoài cổng, run rẩy gọi: – “Bà ơi… cho con xin bát gạo… em Út đói quá… Cánh cổng sắt lạnh lùng mở ra, nhưng không có bát gạo nào cả. Bà nội cầm cái chổi rễ, xua Hải như xua tà: – Cút! Cút ngay! Đã bảo đừng bén mảng sang đây xin xỏ. Tao không có nợ nần gì chúng mày. Đi chỗ khác mà ăn mày”! Cánh cổng đóng sầm lại. Hải lủi thủi quay về, nước mắt hòa lẫn nước mưa, mặn chát.

    Chính lúc ba anh em ôm nhau co ro chờ chết đói, thì bà Tư – người đàn bà góa chồng ở cuối xóm xuất hiện. Bà Tư nghèo, bán rau ngoài chợ, con cái không có. Bà bưng sang một nồi cháo nóng hổi, vừa thổi vừa mớm cho thằng Út. – “Ăn đi con, ăn cho nóng. Khổ thân, tội nghiệp quá”… – Bà Tư vừa nói vừa quệt nước mắt.

    Từ đó, bà Tư trở thành chỗ dựa duy nhất. Bà nhịn ăn sáng để cho ba đứa trẻ thêm bát cơm đầy. Bà vá lại từng cái áo rách, dạy thằng Út ê a đánh vần. Ba anh em lớn lên như cây cỏ dại, nhưng được tưới tắm bằng tình thương của người đàn bà xa lạ ấy. Ngày Hải nhận giấy báo đỗ Đại học Bách Khoa, cả xóm mừng, nhưng ba anh em lại khóc. Tiền đâu mà đi học? Tiền đâu mà nhập trường? Cái Ba và thằng Út định bỏ học đi làm thuê nuôi anh.

    Đêm hôm đó, bà Tư sang. Bà run run lôi từ trong cái túi vải cũ kỹ ra một chiếc khăn tay gói kỹ ba chỉ vàng: – “Đây là của để dành dưỡng già của bà. Bà cho mỗi đứa một chỉ. Thằng Hải bán đi mà làm lộ phí lên Hà Nội. Cái Ba, thằng Út giữ lấy để phòng thân, cố mà học. Đừng bỏ cuộc, các con ạ. Đời bà dốt nát khổ rồi, các con phải học mới ngẩng đầu lên được”.

    Ba anh em quỳ sụp xuống chân bà Tư khóc nức nở. Ba chỉ vàng ấy không chỉ là tiền, nó là sinh mệnh, là tương lai, là tấm vé duy nhất để ba đứa trẻ mồ côi thoát khỏi vũng lầy tăm tối. Mười lăm năm trôi qua, ba chỉ vàng ngày ấy đã nở hoa thành ba con người thành đạt hôm nay.

    Trở lại thực tại, Hải nhìn ông bà nội, nụ cười trên môi anh trở nên chua chát. Anh đứng dậy, đi vào phòng trong và trở ra với một phong bì dày cộp. Anh đặt phong bì lên bàn, đẩy nhẹ về phía ông bà. – “Trong này là 20 triệu”.

    Mắt ông bà nội sáng rực lên. Bà nội vội vàng vồ lấy phong bì, đếm nhoay nhoáy: – Đấy, tao biết mà. Chúng mày là đứa hiểu chuyện. Tháng sau cứ ngày này chuyển khoản cho tiện nhé. – “Không”! – Tiếng Hải vang lên đanh thép, cắt ngang sự hỉ hả của hai người già. – “Đây là lần đầu tiên, và cũng là lần duy nhất”. Ông nội cau mày, đập tay xuống bàn: – “Mày nói cái gì? Mày định bất hiếu à”?

    Hải đứng thẳng người, giọng anh trầm xuống nhưng rõ từng từ, như đóng đinh vào không gian: – “Ông bà nói đúng, máu mủ là quan trọng. Nhưng máu mủ mà thấy cháu đói lả không cho nổi bát gạo, thấy cháu rét mướt đuổi đi như đuổi tà, thì dòng máu ấy lạnh lắm, chúng cháu không dám nhận”.

    Cái Ba tiếp lời, mắt đỏ hoe vì uất ức dồn nén bao năm: – “Ngày anh em cháu đói, ông bà ở đâu? Ngày anh Hải đỗ đại học, phải bán sức lao động ở công trường, ông bà ở đâu? 20 triệu này, chúng cháu biếu ông bà coi như trả cái nghĩa sinh ra bố mẹ cháu. Còn từ nay về sau, xin ông bà đừng đến đây nữa”.

    Bà nội tím mặt, chỉ tay run run: – “Quân… quân ăn cháo đá bát! Chúng mày giàu có mà kiệt sỉ với ông bà ruột thịt à? Tao sẽ đi rêu rao cho cả thiên hạ biết bộ mặt thật của chúng mày”!

    – “Ông bà cứ tự nhiên”. – Thằng Út bây giờ mới lên tiếng, tay nó đang dìu một người phụ nữ già yếu từ phòng trong bước ra. Đó là bà Tư. Bà Tư giờ lưng đã còng, tóc bạc trắng, đi lại khó khăn. Nhưng bà đang mặc bộ quần áo lụa đẹp nhất, gương mặt toát lên vẻ hiền hậu, phúc hậu.

    Hải bước tới, quỳ xuống đỡ bà Tư ngồi vào chiếc ghế trang trọng nhất, nơi dành cho cha mẹ. Anh quay sang nhìn ông bà nội đang sững sờ: – “Người mà chúng cháu cấp dưỡng hàng tháng, phụng dưỡng cả đời, là mẹ Tư đây. Người đã bán cả gia tài dưỡng già để chúng cháu có ngày hôm nay. Với chúng cháu, người cho bát cơm lúc đói, cho manh áo lúc rét, cho niềm tin lúc tuyệt vọng mới là cha, là mẹ”.

    Hải quay sang bà Tư, giọng nghẹn ngào: – “Mẹ Tư, tháng này chúng con vừa chốt xong sổ tiết kiệm dưỡng già cho mẹ, và mỗi tháng biếu mẹ 20 triệu để mẹ đi chùa, làm từ thiện như ý mẹ muốn. Mẹ nhận cho tụi con vui”. Bà Tư xua tay, móm mém cười: – Cha bố anh, vẽ chuyện. Mẹ già rồi tiêu gì đến tiền. Các con sống tốt là mẹ mừng.

    Ông bà nội ngồi trân trân, mặt đỏ bừng rồi chuyển sang tái mét vì xấu hổ và bẽ bàng. Không ai đuổi, nhưng họ tự cảm thấy căn nhà này, sự sang trọng này, và cả những đứa cháu tài giỏi kia… hoàn toàn không thuộc về họ. Cầm phong bì 20 triệu trên tay mà nặng như chì, hai người lẳng lặng đứng dậy, lủi thủi ra về giữa màn đêm lạnh lẽo.

    Trong căn nhà ấm áp, ba anh em quây quần bên bà Tư, tiếng cười nói lại vang lên. Họ hiểu rằng: “Máu mủ sinh ra hình hài, nhưng ân tình mới sinh ra con người”.

  • Mẹ vợ lên chăm con gái

    Mẹ vợ lên chăm con gái

    Ngay khi cưới xong đã thấy chồng có vẻ không muốn mình quản lý chuyện tiền bạc của anh nên tôi cũng không đả động đến chuyện anh thu nhập cụ thể bao nhiêu.

    Tôi chỉ liệt kê ra những khoản cần chi tiêu trong tháng và anh chấp nhận rằng anh sẽ lo những việc lớn và tôi cũng đồng ý.

    Bà ngoại chăm cháu 5 tháng lúc về vợ biếu 2 triệu, chồng bảo: Ơ, chăm cháu cũng lấy tiền à - Hình 1

    Tôi thấy như thế cũng thoải mái vì nhiều khi đưa tiền cho vợ xong cuối cùng các ông ấy lại kêu tiêu gì tiêu lắm, vừa đưa đã hết… Rồi lại cãi nhau chuyện tiền nong.

    Tôi và chồng ít về quê nên chuyện biếu hai bên nội ngoại là không có, chỉ tết về mới biếu bố mẹ. Còn thi thoảng tôi có mua đồ ăn và thuốc bổ gửi về cho bố mẹ đôi bên thôi.

    Nhưng cho tới khi tôi bầu con gái đầu lòng (lấy chồng 1 năm rưỡi chúng tôi mới thả để có bầu) tôi mới hay rằng từ ngày cưới tới giờ tháng nào chồng mình cũng gửi tiền về cho nhà anh. Mỗi tháng đều đặn 3 triệu:

    – Tháng nào anh cũng gửi tiền về cho ông bà nội đấy à?

    – Ừ… Bố mẹ nuôi bao năm giờ làm có tiền phải báo hiếu chứ.

    – Sao chẳng thấy anh nói gì với em và cũng chẳng thấy anh biếu xén gì bên ngoại thế?

    – Sao anh phải nói với em? Anh đã bảo tiền của ai người đó tự quyết định mà, anh có cấm em biếu xén nhà ngoại đâu. Còn bên ngoại anh không biếu vì bố mẹ em nuôi em chứ nuôi gì anh.

    – Anh… anh nói thế mà nghe được à. Cưới nhau rồi thì nhà nào cũng như nhà nào chứ, sao anh nói năng vô trách nhiệm thế.

    – Sao không nghe được anh nói đúng mà.

    Tôi ức mà không làm sao được. Mỗi lần tôi mua đồ gửi về đều bếu 2 bên nội ngoại như nhau. Tết tư cũng vậy, ai ngờ chồng mình thì phân biệt.

    Ngày tôi sinh con mẹ chồng kêu mệt mỏi chưa lên với cháu được. Bà bảo cứ nhờ bà ngoại lên trước khi nào bà khỏe hơn bà lên.

    5 tháng trời mẹ tôi bỏ cả công việc để lên chăm tôi và cháu là 5 tháng bà vất vả gầy mất 3 kg vì cháu quấy nhiều. Đêm đến cháu trằn trọc bú xong lại đi vệ sinh rồi nhiều hôm thức cả đêm. Thương con mẹ tôi toàn bế đỡ cháu cho. Chồng tôi chưa phải thức chăm con 1 đêm nào.

    Ngày bà về cũng là những ngày cháu đã ngoan, mình tôi có thể chăm lo cho con được. Lúc mẹ về gọi là có chút đưa bà về mua quà cho mấy đứa cháu nhỏ ở nhà chứ tôi cũng không có nhiều, tôi đưa mẹ 2 triệu nhưng mẹ không nhận.

    Tôi muốn đưa nhiều hơn nhưng vì không có nhiều tiền mặt, định bụng hôm sau sẽ gửi về biếu bố mẹ vài triệu nữa vì dù gì bà cũng chăm mình tận 5 tháng giời. Nếu bà ở nhà 5 tháng kia bà đi chợ cũng kiếm được khối tiền chẳng qua thương con thương cháu nên bà mới lên.

    2 mẹ con đang đùn đẩy nhau thì chồng tôi nhìn thấy. Anh không nói gì lẳng lặng bỏ vào nhà. Sau tôi cứ ép mẹ lấy để trả tiền xe với về mua ít kẹo cho lũ trẻ con nhà anh trai hộ tôi.

    Mẹ tôi tự bắt xe ôm ra bến chứ con rể cũng không đèo đi, tôi định gọi chồng thì bà ngăn lại: “Thôi bố nó đi làm cả tuần, nay mới được nghỉ để bố nó ở nhà chơi với cu Tít, mẹ bắt xe ôm đi ra bến xe cũng được”.

    Nhưng lúc tôi quay vào thì anh đang ôm cái điện thoại chơi game chứ có thèm chơi gì với con đâu. Tôi cay sống mũi tiễn mẹ về, gọi xe ôm cho mẹ xong vào nhà định nói chồng mấy câu thì anh đã bảo:

    – Tưởng bà lên chăm con cháu hóa ra cũng lấy tiền công à?

    – Anh nói cái gì? đây là tôi biếu bà chứ không phải trả công? 5 tháng lên chăm con anh mẹ tôi gầy mất 3 kg đấy anh có biết không? 2 triệu may ra chỉ đủ tiền xe với vài con gà với ít kẹo bánh chứ đáng bao nhiêu mà anh bảo thế.

    – Đã nói là lên chăm con chăm cháu giúp mà đưa tiền thì khác gì trả công cô còn cãi à.

    – Anh là người anh có biết suy nghĩ không? Thế mẹ tôi lên chăm con cho anh rồi tự bay về quê được à. Bà còn phải đi xe ôm ra bến xe trong khi con rể nằm ì ở đây đấy. Mỗi tháng anh biếu mẹ anh 3 triệu thì từ giờ anh nhờ mẹ anh lên mà chăm con anh, đừng bao giờ hi vọng tôi nhờ mẹ tôi lên nữa nhá. Để mẹ anh lên chăm cháu, chăm con trai cho mẹ anh biết. Già rồi mà ăn nói như đứa con nít lên 3, đúng là thiện cẩn thiếu suy nghĩ.

    – Ai bảo cô tôi thiếu suy nghĩ.

    – Người có suy nghĩ chẳng ai nói như anh.

    Bà ngoại chăm cháu 5 tháng lúc về vợ biếu 2 triệu, chồng bảo: Ơ, chăm cháu cũng lấy tiền à - Hình 2

    Bốp (Anh ta đánh tôi)

    – Cô quá đáng vừa thôi.

    – Người quá đáng là anh mới đúng, ki bo, bủn xỉn, cái loại chỉ biết nhà nội phân biệt đối xử, vô tâm quá đáng. Chẳng ai làm chồng làm rể mà như anh đâu. Anh nên nhớ anh cũng có con gái, sau này lớn lên nó lấy phải thằng chồng như anh, nhà ngoại chẳng thiết gì thì lúc đó anh mới trắng mắt ra.

    Tôi điên lắm tôi xả cho bằng hết. Chồng cứng họng không nói được câu gì. Tôi đã gọi điện nhờ bà nội lên chăm cháu giúp và đang chờ xem mẹ chồng có lên không, nghĩ mà thương mẹ với bực chồng lắm các chị à.

  • Tôi lái xe hơn 1000 km đến dự đám cưới người yêu cũ, ai ngờ mẹ cô ấy nhét vào tay tôi một mảnh giấy khiến tôi suýt đánh rơi ly rượu

    Tôi lái xe hơn 1000 km đến dự đám cưới người yêu cũ, ai ngờ mẹ cô ấy nhét vào tay tôi một mảnh giấy khiến tôi suýt đánh rơi ly rượu

    1. HÀNH TRÌNH NGƯỢC LẠI QUÁ KHỨ

    Một nghìn cây số.

    Từ Sài Gòn về tận Tuyên Quang, tôi lái xe suốt gần hai mươi tiếng. Không phải vì tôi còn yêu quá đỗi. Cũng chẳng phải vì muốn tranh giành hay níu kéo. Chỉ đơn giản là nợ tình, đôi khi cần một dấu chấm hết tử tế.

    Vậy mà trong lòng vẫn cứ nổi sóng.

    Tôi và Thu từng yêu nhau 5 năm. Từ thời sinh viên, nghèo rách, chia nhau mì gói. Hai đứa từng hứa sẽ cưới nhau khi có công việc ổn định. Nhưng rồi, khi ra trường, tôi vào Sài Gòn lập nghiệp. Cô ấy ở lại quê. Chúng tôi cố gắng giữ nhau xuyên qua nhiều năm yêu xa, nhưng khoảng cách và gia đình đã xé rách mọi thứ.

    Tôi từng nghĩ: nếu ngày đó tôi không đi, có lẽ người cầm điện thoại gửi tin nhắn mời cưới kia, chính là tôi.

    Tin nhắn ấy chỉ vỏn vẹn bốn chữ:

    “Em mời anh cưới.”

    Không thêm câu xin lỗi, không giải thích, không hỏi thăm.

    Tôi biết, người dũng cảm hơn vẫn luôn là Thu. Cô ấy chọn kết thúc, còn tôi chọn bước đi.

    Con đường núi phía Bắc quanh co, sương trùm trắng cả trời đêm. Tôi bật điện thoại xem tấm thiệp cưới lần nữa. Dòng chữ ngay ngắn:

    “Cô dâu: Đinh Thị Thu.
    Chú rể: Trần Văn Duy.”

    Một cái tên chưa từng nghe. Tôi chỉ biết vài tháng trước Thu còn độc thân. Vậy mà chỉ chớp mắt đã thành vợ người ta.

    Tôi chỉ hy vọng, cuối cùng cô ấy đã tìm được một nơi tốt hơn tôi.

    2. NGÀY CƯỚI

    Hội trường cưới ở thị trấn nhỏ. Người đến đông nghịt. Tiếng nhạc xập xình, đèn màu nhấp nháy. Nhìn ai cũng vui vẻ. Chỉ có tôi đứng ngoài, như một kẻ lạc lõng lỡ sa vào ký ức.

    Chú rể bảnh bao, cười hiền hậu. Cô dâu bước ra trong chiếc váy trắng, đẹp một cách dịu dàng và trưởng thành hơn rất nhiều so với cô gái từng chạy xe máy mượn của bố lên Hà Nội thăm tôi năm ấy.

    Tôi đứng im khi mắt Thu vô tình lướt đến.

    Trong một giây ngắn ngủi, chúng tôi nhận ra nhau.

    Không có sự hoảng hốt, không có sự níu kéo. Chỉ là một cái khựng nhẹ trong ánh nhìn.

    Mọi thứ xa xôi bỗng ùa về: những đêm mùa đông ôm nhau dưới tán cây sấu, chiếc khăn len tôi tặng cô ấy lần đầu, những giọt nước mắt khi chia tay ở bến xe.

    Tôi ngồi một bàn nhỏ gần cuối. Uống vài ngụm rượu. Chẳng ai để ý tôi. Cũng tốt, tôi đến không phải để phá hoại mà để chứng kiến.

    Tôi nâng ly khi cô dâu chú rể đi đến từng bàn. Nhưng bất ngờ, khi Thu chưa kịp chạm ly với tôi, mẹ cô ấy đã đi theo, ghé sát, đặt vào tay tôi một mảnh giấy nhỏ.

    Chỉ một hành động nhẹ nhàng, nhưng tay bà run.

    Không ai để ý ngoại trừ tôi.

    Tôi mở ra.

    Chữ viết của người lớn tuổi, gấp gáp nhưng rõ ràng:

    “Con hãy gặp mẹ lúc ra ngoài cổng. Mẹ xin lỗi vì chuyện năm xưa. Mẹ có điều phải nói.”

    Tôi sững lại.

    Mẹ Thu là người từng phản đối dữ dội chuyện tình của chúng tôi.

    Chính bà là người gọi điện cho tôi, nói:

    “Cháu còn trẻ, hãy để Thu ở lại. Nó chỉ cần một người ở gần bên.”

    Khi đó tôi tưởng bà chỉ thương con gái. Bây giờ xem lại, hình như còn gì đó phía sau.

    Tôi đặt ly xuống, đứng dậy.

    3. LỜI XIN LỖI MUỘN MÀNG

    Bà đứng ngoài cổng, dưới gốc xà cừ cũ. Gió thổi làm tà áo dài lay nhẹ.

    Bà quay lưng lại khi nghe tiếng bước chân tôi.

    – Cảm ơn con đã đến – bà nói nhỏ.

    – Bác gọi con ra đây có chuyện gì sao?

    Bà hít một hơi thật dài.

    – Nếu hôm nay bác không nói… cả đời bác sẽ mang theo hối hận.

    Bà đưa tôi mảnh giấy khác, là một tấm giấy khám bệnh đã cũ.

    Tên người bệnh: Đinh Thị Thu.

    Chẩn đoán: Suy tim bẩm sinh, mức độ nặng.

    Ngày tháng ghi cách đây 4 năm.

    Tôi chết lặng.

    – Thu bị bệnh từ trước khi chia tay con – bà nói – Nó không thể sống như người bình thường. Bác sĩ bảo nếu đi xa, nếu để xảy ra chuyện căng thẳng, nó có thể….

    Tôi lắp bắp:

    – Nhưng… tại sao bác không nói?

    – Vì Thu không muốn con biết. Nó sợ con vì thương mà hy sinh sự nghiệp. Nó nghĩ nếu con biết, con sẽ bỏ hết để quay lại chăm nó.

    Tôi bỗng thấy ngực mình như bị ai bóp nghẹn.

    – Vậy còn chuyện chia tay?

    Bà nhìn tôi thật lâu, đôi mắt ánh lên nỗi mệt mỏi như đã giữ trong lòng quá lâu.

    – Chính Thu yêu cầu bác phải làm như vậy. Nó bảo: “Nếu con bị bỏ lại, con còn có thể tìm cuộc đời mới. Nhưng nếu anh ấy bị bỏ lại vì em, anh ấy sẽ mất tất cả.”

    Tôi im lặng.

    Trong đầu chỉ còn hình ảnh Thu trong những năm tháng xa nhau: vẫn đều đặn nhắn tin hỏi tôi ăn uống thế nào, công việc có ổn không. Thậm chí lúc chia tay, cô ấy còn nói:

    “Em mong anh tìm được người tốt hơn.”

    Hóa ra, tất cả là thật. Chỉ có tôi chưa từng hiểu.

    Bà nói tiếp:

    – Nhưng có một điều mà hôm nay bác phải xin lỗi con. Người Thu sắp cưới… thật ra không phải lựa chọn đầu tiên của nó. Cho đến tháng trước, nó vẫn còn nhắc đến con.

    Tôi nhìn bà sững sờ.

    – Thu nói: “Nếu còn gặp lại anh ấy, con chỉ muốn thấy anh ấy hạnh phúc.”

    Tôi bật cười, mà nước mắt lại rơi.

    Thì ra, cuối cùng tôi vẫn là đứa ngốc.

    4. MỘT NGÀY DỞ DANG

    Tôi quay lại hội trường.

    Tiệc vẫn đang vui vẻ. Thu nhìn thấy tôi trở vào. Tôi nâng ly, lần này chủ động:

    – Chúc mừng em.

    Thu không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

    Giữa đám đông ồn ào, tôi nghe thấy một thanh âm rất nhỏ, như giọng Thu ngày xưa:

    “Cảm ơn anh đã đến.”

    Tôi uống cạn ly rượu.

    Khoảnh khắc ấy, tôi biết mình phải buông.

    Không phải vì không còn yêu, mà vì cuối cùng tôi hiểu:

    Có những người xuất hiện chỉ để yêu, chứ không phải để ở lại.

    Chương trình đến tiết mục trao quà cưới.

    Tôi không có quà. Tôi chạy xe 1000 km chỉ để gặp lại người cũ và kết thúc.

    Bất ngờ, chú rể bước đến.

    – Anh là anh Nam phải không? – anh ta chìa tay – Em nghe Thu kể nhiều về anh.

    Tôi hơi sững.

    – Tôi mong anh giúp tôi một điều – chú rể nói rất chân thành – Hãy yên tâm giao Thu cho tôi. Em ấy đã chịu đủ rồi.

    Tôi nhìn đôi mắt người đàn ông trước mặt: bình tĩnh, chín chắn và có một sự kiên định mà tôi từng mong mình có.

    Tôi mỉm cười, bắt tay anh ta.

    – Nhờ cậu chăm sóc cô ấy thật tốt.

    Thu nhìn thấy, đôi mắt long lanh.

    Trong một khoảnh khắc, tôi nhận ra: người đàn ông ấy chính là nơi an toàn mà Thu cần – điều mà tôi đã từng không làm được.

    Không phải ai yêu nhau sâu đậm cũng phải cưới. Nhưng ai cưới rồi, nhất định phải yêu sâu đậm.

    Khi tôi chuẩn bị ra về, Thu gọi lại:

    – Nam…

    Tôi dừng bước.

    – Em cảm ơn anh vì đã đến.

    Câu nói giản dị thôi mà khiến tôi như quay lại ngày cả hai chia tay giữa bến xe mưa.

    Tôi nhìn Thu, nói nhẹ:

    – Em hạnh phúc là được rồi.

    Và tôi bước đi.

    5. LÁ THƯ TÔI GIỮ LẠI MÃI

    Trên đường rời lễ cưới, tôi dừng lại bên cầu.

    Gió thổi lạnh.

    Tôi lấy mảnh giấy mẹ Thu đưa ra. Tôi đọc lại lần nữa.

    Nhưng lần này, tôi để thêm vào đó một câu của riêng mình:

    “Cảm ơn vì đã từng yêu anh đủ nhiều để buông tay.”

    Tôi xé một nửa mảnh giấy, buộc vào cành cây bên cầu. Nửa còn lại tôi mang theo, như một lời tạm biệt tuổi trẻ.

    Trong đêm tối, tôi khởi động xe. Hành trình 1000 km trở về bỗng nhẹ tênh.

    Phía sau, hội trường cưới vẫn sáng đèn. Nhưng trong lòng tôi, mọi thứ đã tắt, để dành chỗ cho điều mới.

    Cuối cùng, tôi hiểu.

    Không phải tôi đến để giành lại Thu.

    Tôi đến để tiễn một quãng đời mình.

    6. KẾT

    Tôi chưa kịp rời khỏi huyện thì điện thoại rung.

    Tin nhắn từ số lạ.

    “Nếu một ngày anh mệt mỏi quá, hãy nhớ là có một người từng tin rằng anh xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất.”

    Không tên, không ký.

    Nhưng tôi biết đó là ai.

    Bỗng nhiên tôi mỉm cười.

    Tình yêu đâu phải chỉ để sở hữu. Đôi khi, nó chỉ là nhìn người mình thương bước tiếp về phía bình yên.

    Và tôi cũng sẽ bước tiếp.

  • Về nhà mẹ đẻ, tôi định khoe tháng này thu nhập 200 triệu, nhưng chồng đá nhẹ dưới bàn khiến tôi vội đổi thành 4 triệu

    Về nhà mẹ đẻ, tôi định khoe tháng này thu nhập 200 triệu, nhưng chồng đá nhẹ dưới bàn khiến tôi vội đổi thành 4 triệu

    1. Về nhà mẹ đẻ

    Hôm ấy là Chủ nhật. Tôi – Linh, 29 tuổi – quyết định về quê ăn cơm cùng mẹ sau cả tuần làm việc ở thành phố.

    Vừa bước vào sân, mùi cơm cá kho, rau luộc và canh chua của mẹ đã khiến tôi nhớ nhà da diết.

    Mẹ nhìn tôi cười hiền:

    – “Con về kịp giờ cơm trưa, tốt quá! Thịt kho, cá chiên, canh cua mẹ nấu cho con.”

    Tôi mỉm cười, lòng nhẹ nhõm. Những ngày ở thành phố áp lực, về nhà thấy mọi thứ bình yên như thế này, tôi thấy được tiếp sức.

    Chồng tôi, Duy, 31 tuổi, ở lại thành phố vì công việc. Tôi đi một mình, chỉ mang theo laptop, điện thoại và một ít đồ ăn mẹ nhờ mua.

    Bước vào bàn ăn, chị dâu Thu – vợ anh trai tôi – đã ngồi đó, tay bưng bát canh, gương mặt tươi cười:

    – “Linh về rồi à? Mau ngồi đây, để chị múc cơm cho.”

    Tôi nhận bát cơm, lòng ấm áp. Nhưng trong sâu thẳm, tôi luôn cảm thấy sự ganh tỵ nhẹ nhàng giữa chị Thu và tôi, dù cả hai đều cố giấu.

    2. Câu hỏi về thu nhập

    Mẹ bắt đầu hỏi chuyện công việc:

    – “Con làm ăn thế nào? Thu nhập có ổn không?”

    Tôi cười khẽ: “Dạ, cũng được mẹ ạ… tháng này khá hơn.”

    Mẹ nheo mắt, hiếu kỳ:

    – “Thế bao nhiêu tiền một tháng?”

    Tôi nén cười. Thực ra, thu nhập tháng này lên tới 200 triệu, do dự án ở công ty mới. Tôi vừa định nói ra, hả hê khoe thành quả, thì ngay dưới gầm bàn, chồng liền đá nhẹ chân tôi, ra hiệu phải im lặng.

    Tôi giật mình, nhìn xuống mặt bàn. Chồng nhấn mạnh: “Đừng khoe, để im”.

    Tim tôi đập mạnh. Tôi bối rối, lập tức đổi giọng:

    – “Dạ… chỉ khoảng… 4 triệu thôi ạ…”

    Chị dâu Thu nhìn tôi với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa ngờ vực. Mẹ tôi hơi chau mày, nhưng không hỏi thêm.

    Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại thắc mắc: tại sao chồng lại sợ tôi nói thật?

    3. Bầu không khí căng thẳng

    Ăn cơm trôi qua trong im lặng. Tôi cố gắng nói chuyện, kể chuyện thành phố, nhưng ánh mắt chị Thu cứ dõi theo tôi, như muốn dò xét.

    Bỗng dưng, chị Thu mỉm cười, giọng dịu dàng nhưng lại đầy “ẩn ý”:

    – “À, mẹ ơi, mẹ xem thử cái này… chị tìm được hôm trước, chắc nhầm, nhưng để lên đây cho Linh xem.”

    Chị đặt trên bàn một xấp giấy gấp gọn. Tôi tò mò mở ra, và chết lặng.

    Đó là hợp đồng ký kết dự án của tôi, chi tiết hẳn hòi với số tiền 200 triệu.

    Tôi nhìn chị Thu, định hỏi: “Sao chị lại biết…?”

    Chị Thu cười, giọng điệu nhẹ như không:

    – “Thấy mấy cậu ở cơ quan nhắc chuyện này trên chat nhóm, tiện đây đưa ra cho Linh biết thôi.”

    Mọi người nhìn tôi. Mẹ tôi nhướng mày, bối rối: “Linh… sao lại như vậy?”

    Tôi cắn môi, im lặng. Chồng tôi vẫn giữ nguyên tư thế dưới bàn, vẻ mặt nghiêm nghị.

    4. Twist bất ngờ

    Chị dâu Thu tiếp tục, giọng mỉm cười:

    – “Chị đưa đây không phải để khoe hay làm gì đâu. Nhưng mẹ nhìn xem, Linh chăm chỉ vậy, mà tháng trước còn trích ra bao nhiêu tiền giúp em Thu và mẹ mua quà từ thiện, trả nợ công ty…”

    Mọi người quay sang nhìn tôi. Tôi khẽ gật đầu. Quả thật, tôi trích 50 triệu trong tổng thu nhập để giúp mẹ và em dâu thực hiện kế hoạch từ thiện, nhưng mọi người không hề biết.

    Chị Thu tiếp:

    – “Chị biết con lặng lẽ làm việc đó, nhưng hôm nay thấy con nói ‘chỉ 4 triệu’ mà mẹ nhìn con rồi, thấy con còn giấu tiền, chị nghĩ con còn trầm lặng, cao thượng quá.”

    Cả căn phòng im lặng. Mẹ tôi mỉm cười, nhưng ánh mắt đầy vẻ cao tay, như muốn nói: “Con không cần khoe, sự thật rồi cũng lộ.”

    Tôi chột dạ, vừa ngạc nhiên vừa xúc động. Chồng tôi nhìn tôi, gật nhẹ: “Em nghe chưa? Đôi khi im lặng là cách tốt nhất.”

    Mẹ tôi thì thầm bên tai:

    – “Con thấy không? Con không cần khoe, người biết rồi sẽ hiểu.”

    Tôi bật cười, cảm thấy ấm lòng.

    5. Sự im lặng khiến mọi người phải nhìn nhận

    Sau hôm đó, mẹ tôi ngồi với chồng và chị dâu, nhẹ nhàng nhắc nhở:

    – “Con có thể lặng lẽ, nhưng làm gì cũng nên minh bạch với gia đình. Người ngoài thì không sao, nhưng người nhà cần hiểu để tránh hiểu lầm.”

    Chị Thu đỏ mặt, cúi đầu, không dám nói gì. Chồng tôi thở phào, nắm tay tôi.

    Tôi cảm giác một bài học sâu sắc về gia đình và sự khiêm nhường: đôi khi, im lặng và âm thầm làm việc còn khiến người khác ấn tượng hơn cả khoe khoang.

    6. Kết – twist cao tay của mẹ

    Hành động của chị dâu – vô tình hay cố ý – đã khiến cả nhà nhận ra:

    Tôi không khoe khoang, nhưng sự thật cuối cùng vẫn được bộc lộ.

    Mẹ tôi âm thầm chuẩn bị, không nói gì nhưng đã nắm trọn tình huống, khiến chồng tôi vừa bảo vệ tôi vừa giữ phép lịch sự.

    Chị Thu và cả gia đình phải tự nhìn lại cách ứng xử, còn tôi thì thầm cảm ơn mẹ vì quá cao tay.

    Từ hôm đó, bữa cơm gia đình trở nên nhẹ nhàng hơn, sự cạnh tranh âm thầm không còn, thay bằng sự trân trọng và tôn trọng nhau.

    Một miếng đá dưới bàn, một câu nói “giả vờ không biết” – tưởng đơn giản – lại dẫn đến một bài học sâu sắc về gia đình, tình cảm và sự khiêm nhường.

  • Lịch nghỉ Tết Dương lịch 2026 mới nhất

    Lịch nghỉ Tết Dương lịch 2026 mới nhất

    Ngày đầu tiên của năm 2026 sẽ rơi vào thứ năm, người lao động, học sinh, sinh viên được nghỉ ra sao?

    Người lao động có bài viết: “Tổng LĐLĐ Việt Nam đồng ý phương án nghỉ Tết Dương lịch 4 ngày liên tục” với nội dung như sau:

    Ngày 24-12, Phó chủ tịch Tổng LĐLĐ Việt Nam Ngọ Duy Hiểu ký công văn gửi Bộ Nội vụ về việc góp ý phương án nghỉ Tết Dương lịch 2026.

    Tổng LĐLĐ Việt Nam đồng ý nghỉ Tết Dương lịch 2026 4 ngày liên tục - Ảnh 1.

    Tổng LĐLĐ Việt Nam đồng ý phương án nghỉ Tết Dương lịch 4 ngày liên tục

    Theo Tổng LĐLĐ Việt Nam, cơ quan này đã tổ chức lấy ý kiến trực tuyến đối với công nhân và cán bộ công đoàn, theo đó có 63% người (25.154 người tham gia bình chọn) được lấy ý kiến đồng tình với đề xuất của Bộ Nội vụ.

    Căn cứ kết quả bình chọn nêu trên, Tổng LĐLĐ Việt Nam nhất trí với phương án nghỉ Tết Dương lịch 2026 theo đề xuất của Bộ Nội vụ.

    Đối với người lao động, Tổng LĐLĐ Việt Nam khuyến khích áp dụng thời gian nghỉ Tết Dương lịch như đối với công chức, viên chức nhưng đảm bảo thực hiện đầy đủ chế độ theo quy định của pháp luật, khuyến khích thỏa thuận có lợi hơn cho người lao động.

    Trước đó, Bộ Nội vụ có công văn số 1251/BNV-CVL ngày 24-12-2025 về việc xin ý kiến bộ, ngành, cơ quan liên quan về phương án nghỉ Tết Dương lịch năm 2026 đối với cán bộ, công chức, viên chức và người lao động của các cơ quan hành chính nhà nước, đơn vị sự nghiệp công lập.

    Theo đó, Bộ Nội vụ đề xuất dịp Tết Dương lịch năm 2026 sẽ nghỉ ngày 1-1-2026 Dương lịch theo quy định; nghỉ ngày 2-1-2026 và hoán đổi (đi làm bù) sang ngày nghỉ hằng tuần thứ Bảy ngày 10-1-2026.

    Nếu đề xuất này được thông qua, dịp Tết Dương lịch năm 2026, công chức, viên chức được nghỉ 4 ngày liên tục, từ thứ Năm, ngày 1-1-2026 Dương lịch, đến hết Chủ nhật, ngày 4-1-2026 Dương lịch.

    Đối với người lao động, Bộ Nội vụ khuyến khích áp dụng thời gian nghỉ Tết Dương lịch như đối với công chức, viên chức nhưng đảm bảo thực hiện đầy đủ chế độ theo quy định của pháp luật, khuyến khích thỏa thuận có lợi hơn cho người lao động.

    Tạp chí Tri thức có bài “Lịch nghỉ Tết Dương lịch 2026 mới nhất” với nội dung như sau:

    Tet duong lich anh 1

    Học sinh cả nước nghỉ Tết Dương lịch trong một ngày. Ảnh: Đinh Hà.

    Bộ luật Lao động 2019 quy định trong năm, người lao động được nghỉ tổng cộng 11 ngày lễ, Tết chính thức và hưởng nguyên lương, bao gồm Tết Dương lịch (1 ngày), Tết Nguyên đán (5 ngày), giỗ Tổ Hùng Vương (1 ngày), ngày chiến thắng 30/4 (1 ngày), quốc tế lao động 1/5 (1 ngày) và Quốc khánh 2/9 (2 ngày).

    Nếu ngày nghỉ lễ, Tết trùng vào ngày nghỉ cuối tuần, người lao động sẽ được nghỉ bù để đảm bảo có 11 ngày nghỉ lễ, Tết.

    Ngày 1/1/2026 rơi vào thứ Năm, như vậy, cán bộ, công chức, viên chức và người lao động sẽ được nghỉ một ngày theo quy định tại Bộ luật Lao động 2019.

    Với học sinh, theo quy định, các ngày nghỉ lễ, Tết tuân thủ Bộ luật Lao động 2019 và các văn bản hướng dẫn hàng năm. Như vậy, nếu không có bất kỳ quyết định hoán đổi hay nghỉ bù nào từ Chính phủ cho ngày thứ sáu liền kề, học sinh sẽ được nghỉ một ngày 1/1/2026 và trở lại trường vào ngày 2/1/2026 để tiếp tục chương trình học.

    Trong khi đó, với bậc đại học, hầu hết trường cho sinh viên nghỉ Tết dương lịch một ngày, song cũng có trường cho nghỉ kéo dài 4 ngày và học bù trước hoặc sau Tết.

    Cụ thể, theo thông báo của Đại học Ngoại Thương, giảng viên, sinh viên sẽ học bù, làm bù vào ngày 27/12, sau đó nghỉ liên tiếp từ ngày 1/1/2026 đến hết ngày 4/1/2026. Đại học Y Dược Cần Thơ, Đại học Công nghệ và Quản lý Hữu Nghị cũng có lịch nghỉ tương tự.

    Ngày 22/12, Sở GD&ĐT TP.HCM vừa thông báo cán bộ, giáo viên, học sinh trong toàn ngành sẽ nghỉ Tết Dương lịch 2026 trong 1 ngày, thứ năm 1/1/2026. Sở GD&ĐT TP.HCM nêu rõ trong ngày nghỉ, các cơ sở giáo dục treo cờ Tổ quốc; đồng thời bố trí lịch trực phù hợp đối với lãnh đạo, nhân viên, phối hợp với cơ quan công an, chính quyền địa phương đảm bảo an ninh, an toàn đơn vị.

    Trước đó, Bộ GD&ĐT đã ban hành khung kế hoạch thời gian năm học 2025-2026, áp dụng cho giáo dục mầm non, phổ thông và giáo dục thường xuyên. Trong đó, bộ yêu cầu học kỳ 1 cần kết thúc trước ngày 18/1/2026 và hoàn thành chương trình, kết thúc năm học trước ngày 31/5/2026.

    Đối với học sinh cuối cấp, các trường phổ thông trên địa bàn sẽ xét công nhận hoàn thành chương trình tiểu học và xét công nhận tốt nghiệp THCS trước ngày 30/6/2026. Công tác tuyển sinh các lớp đầu cấp dự kiến hoàn thành trước ngày 31/7/2026.

    Đối với kỳ thi tốt nghiệp THPT, Bộ GD&ĐT dự kiến kỳ thi năm 2026 diễn ra sớm hơn mọi năm, tổ chức trong 2 ngày 11-12/6/2026.

    Bộ GD&ĐT nhấn mạnh kế hoạch thời gian năm học của các địa phương phải đảm bảo đủ 35 tuần thực học (học kỳ 1 có 18 tuần và học kỳ 2 có 17 tuần). Kế hoạch thời gian năm học cũng cần phù hợp với đặc điểm, điều kiện thực tiễn của địa phương.

  • Tiể–u ta;m ngang nhiên dọn về nhà tôi ở vì có bầu — nào ngờ đêm đầu tiên, cô ta đã yêu cầu chồng tôi phải đổ phâ–n gà lên đầu tôi, tưởng chồng tôi sẽ yêu chiều cô ta nhưng không ngờ

    Tiể–u ta;m ngang nhiên dọn về nhà tôi ở vì có bầu — nào ngờ đêm đầu tiên, cô ta đã yêu cầu chồng tôi phải đổ phâ–n gà lên đầu tôi, tưởng chồng tôi sẽ yêu chiều cô ta nhưng không ngờ

    Tiểu tam ngang nhiên dọn về nhà tôi ở, nói thẳng không vòng vo:
    “Em có bầu rồi. Ở đây cho tiện chăm sóc.”

    Chồng tôi cúi đầu. Không một lời phản đối.

    Tối hôm đó, cô ta gọi tôi ra giữa phòng khách, giọng ngọt nhưng ánh mắt lạnh tanh:
    “Em nghe nói nhà mình có lệ ‘lấy vía’ cho con trai. Anh làm cho em đi.”

    Rồi cô ta chỉ vào một xô phân gà đặt sẵn ngoài hiên.
    “Đổ lên đầu chị ấy. Để con em khỏe.”

    Tôi đứng chết lặng.
    Tưởng chồng tôi sẽ do dự. Nhưng anh ta xách xô lên rất nhanh, như sợ tôi kịp nói gì.

    Tôi nhắm mắt.

    Xô phân gà được dốc xuống.

    Nhưng không có mùi hôi như tôi nghĩ.
    Chỉ nghe một tiếng “ào” khô khốc, nặng trịch.

    Tôi mở mắt ra.

    Phân gà đổi màu ngay khi chạm xuống tóc tôi, từ nâu xám sang xanh đậm, loang ra thành từng mảng. Dưới ánh đèn, những mảng xanh ấy hiện rõ những dòng chữ vừa hiện lên như mực nước:

    “THỎA THUẬN DIỄN THAI”
    “THỜI HẠN: 4 THÁNG”
    “KHOẢN TIỀN: …”

    Căn phòng đứng hình.

    Chồng tôi sững sờ, xô rơi xuống đất.
    Tiểu tam tái mét, lùi lại một bước, miệng há ra nhưng không thốt được lời nào.

    Tôi bình thản nói, giọng rất rõ:
    “Đó không phải phân gà. Là bột than hoạt tính trộn dung dịch đổi màu. Chạm ẩm là hiện chữ.”

    Tôi cúi xuống, nhặt một tập giấy giấu dưới đáy xô, đặt lên bàn:
    “Hợp đồng diễn thai với một phòng khám chui. Lịch tiêm hormone. Tin nhắn chuyển tiền.”

    Chồng tôi run lên:
    “Em… em nói gì vậy?”

    Tiểu tam gào lên, lao tới định giật giấy, nhưng đã muộn. Tôi đã bật sẵn camera trong nhà, ánh đèn đỏ nhấp nháy từ đầu tối.

    Tôi nhìn thẳng vào chồng:
    “Anh định làm nhục tôi để lấy lòng người khác. Nhưng anh quên mất, tôi đã chờ đêm nay.”

    Hóa ra, cái xô phân gà là đạo cụ cuối cùng. Tôi biết cô ta sẽ bày trò “lấy vía”, biết chồng tôi sẽ làm theo. Tôi chỉ đổi chỗ để sự thật tự hiện hình.

    Tiểu tam không hề mang thai.
    Còn người đàn ông sẵn sàng đổ nhục lên vợ mình thì không đủ tư cách làm bố.

    Đêm đó, tôi rời khỏi căn nhà ấy, mang theo toàn bộ bản sao bằng chứng.
    Cô ta bị đưa đi vì làm giả hồ sơ y tế.
    Còn chồng tôi thì mất cả hai: người tình và sự tin tưởng cuối cùng.

    Có những cái bẫy không cần giăng dây.
    Chỉ cần đặt sự thật đúng chỗ,
    rồi để kẻ ác tự tay kích hoạt.

  • Lúc 2 giờ sáng, tôi đang ở nhà chị gái với cậu con trai bốn tuổi, chồng tôi đột nhiên gọi. “Ra khỏi nhà ngay lập tức, đừng để ai phát hiện.” Tôi bế con trai lên và ra và rời khỏi phòng ngủ, nhưng vừa xoay nắm đấm trên khóa cửa, tôi phát hiện ra điều k-inh ho-àng đến nghẹ-t t-hở

    Lúc 2 giờ sáng, tôi đang ở nhà chị gái với cậu con trai bốn tuổi, chồng tôi đột nhiên gọi. “Ra khỏi nhà ngay lập tức, đừng để ai phát hiện.” Tôi bế con trai lên và ra và rời khỏi phòng ngủ, nhưng vừa xoay nắm đấm trên khóa cửa, tôi phát hiện ra điều k-inh ho-àng đến nghẹ-t t-hở


    Lúc 2 giờ sáng, tôi – Lan – đang ngủ nhờ ở nhà chị gái sau một ngày dài đi làm. Thằng Bin, con trai tôi bốn tuổi, nằm bên cạnh, ngủ say đến mức cái miệng còn hé hé thở đều.

    Điện thoại rung lên.

    Là chồng tôi – Quân.

    Giọng anh căng như sợi dây đàn:

    “Lan… nghe rõ anh nói không?
    Ra khỏi nhà của chị em ngay lập tức. Đừng để ai phát hiện. Mang Bin theo.”

    Tôi giật bắn.

    “Anh bị làm sao đấy? 2 giờ sáng mà—”

    Lan! Làm ngay! Ra khỏi nhà, đừng mở bất kỳ đèn nào. Cứ bế con, đi ra cửa. Ra rồi anh sẽ nói.”

    Chưa bao giờ tôi nghe Quân nói với giọng như vậy: run, gấp và sợ hãi.

    Tôi bế Bin lên, chân run lập cập bước ra khỏi phòng ngủ của chị gái. Căn nhà im phăng phắc, chỉ có tiếng quạt trần quay lạch phạch.

    Tôi đưa tay xoay nắm đấm cửa chính.

    Và đúng giây phút đó… tôi phát hiện ra điều kinh hoàng khiến toàn thân như đông cứng.

    ĐIỀU Ở BÊN NGOÀI CÁNH CỬA

    Nắm đấm cửa… nóng ran.

    Không phải nóng kiểu trời oi bức, mà là nóng như vừa có ai từ bên ngoài nắm lấy nó thật chặt, thật lâu.

    Cảm giác đó khiến tôi sởn gai ốc.

    Tôi áp nhẹ tai vào cánh cửa.

    Có tiếng thở.

    Ai đó… đứng sát ngay ngoài cửa, gần đến mức tôi nghe rõ tiếng mũi khò khè như một người cố nén lại cơn ho.

    Tôi giật tay khỏi nắm đấm, ôm chặt Bin như che chắn.

    Điện thoại rung lần nữa: Quân gọi.

    Tôi run rẩy nhấn nghe.

    Có người đang đứng trước cửa nhà chị em đúng không?” – Quân hỏi, giọng như thì thầm.

    Tôi gần như khuỵu xuống:
    “Anh… làm sao anh biết?”

    “Đừng mở cửa. Đi lùi lại thật chậm.”

    Tôi nuốt khan.
    “Anh nói em nghe đi! Chuyện gì đang xảy ra?”

    Ở đầu dây bên kia, Quân hít vào thật sâu, như đang đấu tranh xem có nên nói hay không.

    “Người đang đứng ngoài cửa… không phải người lạ.”

    Tim tôi muốn nổ tung.

    BÍ MẬT MÀ CHỒNG GIẤU SUỐT 2 NĂM

    Quân nói nhanh, đứt quãng:

    “Lan… hai năm trước, anh từng giúp công an làm nhân chứng trong một vụ án. Kẻ đó bị kết tội, nhưng anh ta thề sẽ ‘đến tìm người thân của anh’ để trả thù.”

    Tôi gần như không tin vào tai mình.

    “Cách đây 1 tiếng… công an báo với anh rằng hắn đã trốn khỏi bệnh viện tâm thần.
    Camera giao thông… ghi hắn xuất hiện… gần khu chị gái em.”

    Tôi nghẹn họng:

    “Nhưng sao hắn lại biết em ở đây?”

    Vì ảnh đại gia đình mà em đăng tối qua, Lan!
    Phía sau có cửa nhà chị gái em. Hắn chỉ cần quen bố cục là tìm ra.”

    Chân tôi mềm nhũn.

    Tôi bế Bin, lần theo bóng tối lùi về phía bếp – nơi có cửa sau.

    Thình lình…

    CÓ TIẾNG XOÀN XOẠT Ở NGOÀI CỬA SAU.

    Tôi đông cứng.

    Không thể nào.

    Không thể nào hắn lại ở cả phía sau được.

    Tôi run rẩy mở loa nhỏ:
    “Quân… hình như… có ai đó ở cửa sau nữa.”

    Vài giây im lặng chết người.

    Rồi Quân nói một câu khiến máu tôi lạnh buốt:

    “Lan… kẻ trước cửa không phải hắn.
    Người đứng cửa sau mới là hắn.”

    Tôi chết trân.

    “Vậy… vậy người đứng trước cửa là ai?”

    Quân im lặng.

    Một giây. Hai giây. Ba giây.

    Rồi anh nói:

    “…Chị gái em báo với anh chiều nay rằng chị đang điều tra chuyện em nghi ngờ Quân ngoại tình, và tối nay chị định… nói chuyện với em.”

    Tôi choáng.

    “Chị em ra ngoài từ 11 giờ đêm… nhưng 2 tiếng nay không ai liên lạc được.”

    Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

    Vậy người đứng trước cửa, với tiếng thở khò khè…

    Ngay lúc đó, cửa chính gõ một tiếng thật nhẹ.

    Một giọng khàn, yếu, gần như không thể gọi là giọng người:

    “Lan… mở… mở cửa…
    Là… chị đây…”

    Tôi ôm chặt Bin, toàn thân run bần bật.

    Tiếng gọi yếu đến mức tôi nhận ra ngay: người đó đang bị thương. Rất nặng.

    Tôi hét lên trong điện thoại:

    “Quân! Chị em! Chị bị hắn tấn công?”

    Quân hét lại:

    “ĐỪNG MỞ! HẮN NUỐT TỪNG CÂU NÓI CỦA NẠN NHÂN VÀ BẮT CHƯỚC!
    ĐÓ LÀ MỘT TRIỆU CHỨNG TÂM THẦN CỦA HẮN!”

    Tôi chết lặng.

    Tiếng ngoài cửa lại vang lên:

    “Lan… Bin… mở cửa cho chị… đau… lắm…”

    Tim tôi như rớt xuống.

    Nó… đang bắt chước giọng chị tôi.
    Và nó đang đứng cách tôi chưa đầy một cánh cửa.

    Tôi chạy thẳng vào phòng kho, ôm Bin trốn trong đó, khóa trái lại.

    Bên ngoài, âm thanh ở hai phía cửa nhà vang lên:
    gõ nhẹ… rồi cào… rồi thì thào tên tôi.

    Tôi gần như phát điên.

    Đúng lúc đó, chuông điện thoại lại reo.

    Lần này… là số của chị gái.

    Tôi run rẩy bắt máy.

    “Chị… chị đang ở đâu!?”

    Giọng chị bình thường, tỉnh táo:

    “Chị đang ở bệnh viện với mẹ, điện thoại hết pin nên giờ mới sạc được. Em ngủ chưa?”

    Tôi như chết trân.

    Miệng cứng đờ lại.

    Tôi từ từ quay đầu nhìn ra khe cửa phòng kho.

    Bên ngoài… tiếng “chị gái” vẫn tiếp tục khe khẽ:

    “Lan… mở cửa…”