Danh mục: Chưa phân loại

  • “Cây âm không trồng nhà, cây dương không trồng m/ồ m/ả” kẻo gia đình s/uy v/ong. Cây âm là cây gì? Cây dương là gì?

    “Cây âm không trồng nhà, cây dương không trồng m/ồ m/ả” kẻo gia đình s/uy v/ong. Cây âm là cây gì? Cây dương là gì?

    Ở nông thôn ngày càng nhiều người xây biệt thự, và tất cả đều bao gồm một số công đoạn làm cảnh quan, chẳng hạn như trồng cây xung quanh nhà. Tôi từng nghe thế hệ trước nói: “Cây âm không trồng nhà, cây dương không trồng mồ mả”. Cây âm là gì? Có những loại cây duong nào?

    Cây xanh có thể làm tăng vẻ đẹp cho ngôi nhà. Đồng thời, cây xanh có thể làm giảm các chất ô nhiễm không khí và có thể làm cho khung cảnh xung quanh ngôi nhà trở nên đẹp hơn.

    Ví dụ, cây hồng có nghĩa là thịnh vượng, cây lựu có nghĩa là khả năng sinh sản, là sự giàu có. Có thể nói, trồng cây trong sân cũng có thể đóng vai trò làm ngôi nhà thịnh vượng.

    Mộ là nơi người đã khuất sống, chúng tôi gọi là “ngôi nhà ma”, xung quanh mộ người ta cũng sẽ trồng một số cây như cây bách, thông là những cây canh mộ điển hình. Trồng hai loại cây này cạnh mộ sẽ mang lại sự trường thọ. Ý nghĩa về tài lộc. Nhưng việc trồng cây ngoài sân và trồng cây cạnh mộ lại rất đặc biệt, người xưa có câu “cây âm bóng mát không vào nhà, cây dương không vào mộ”. Cây âm có bóng mát và cây dương là cây gì? Xem nhà bạn có cái nào không?

    Cây âm dâm mát ‘kiêng kị’ trồng trong nhà là cây gì?

    1. Cây dâu tằm

    Không nên trồng cây dâu tằm trong sân vì chúng mang ý nghĩa không tốt, trong văn hóa truyền thống, tang lễ gắn liền với cái chết, các từ “dâu” và “tang” trong cây dâu đều đồng âm nên trồng cây dâu trong sân sân được coi là biểu tượng không may mắn.

    Tất nhiên, trên đây là câu nói mê tín, cây dâu không nên trồng ngoài sân chủ yếu vì lá và quả của cây dâu dễ thu hút các loại côn trùng khác nhau, nếu cây dâu trồng ở sân trước cửa thì ban đêm côn trùng sẽ bay vào phòng theo ánh đèn, ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc nghỉ ngơi của mọi người.

    Thứ hai, tán dâu tương đối rậm rạp, trồng cây dâu ngoài sân dễ dẫn đến nhà thiếu ánh nắng, người sống trong môi trường khép kín lâu ngày dễ mắc bệnh. Ngoài ra, quả dâu khi trưởng thành sẽ rụng nhiều, dễ để lại vết ố bẩn trên mặt đất, cần phải vệ sinh thường xuyên, điều này sẽ làm tăng gánh nặng bảo trì sân ở một mức độ nhất định nên không thích hợp để trồng cây dâu trong sân.

    trồng cây phong thuỷ,

    2. Cây liễu

    Cây liễu là loại cây mang tính nữ điển hình, khi đến mộ cúng tổ tiên, người ta thường cắm một cành liễu trước mộ, sau đó treo một ít tiền trên cành liễu, đây gọi là “làm lễ”, biểu thị. Ngoài ra, khi làm lễ trong các nghi lễ an táng, người con hiếu thảo thường phải cầm một cây gậy hiếu thảo, cây gậy hiếu thảo ở đây được làm bằng cây liễu, tương truyền có tác dụng “gọi hồn”. Theo người xưa, cây liễu không nên trồng ngoài sân.

    Trong mắt một số người, cây liễu có ý nghĩa xấu, cách phát âm của “liu” và “liu” giống nhau, họ cho rằng cây liễu tượng trưng cho “trượt đi”, vì vậy người ta cho rằng cây liễu không nên được trồng xung quanh nhà, đặc biệt là phía sau nhà.

    Mặc dù không có cơ sở khoa học cho những nhận định trên nhưng cây liễu trong quá trình sinh trưởng sẽ tạo ra những bông hoa liễu, những bông hoa liễu rơi theo gió vào mùa xuân rất dễ bị hít vào cơ thể và gây dị ứng. Ngoài ra, hệ thống rễ của cây liễu thường phát triển nhanh chóng và mở rộng ra diện rộng, không những gây ảnh hưởng đến sự phát triển của các cây xung quanh khác, thậm chí có thể làm hỏng đường ống hoặc móng ngầm, ngôi nhà có nguy cơ bị nứt, sập. Có câu “Không trồng dâu đằng trước thì đằng sau không trồng liễu”.

    trồng cây phong thuỷ,

    3. Cây hoa hoè

    Cây Sophora japonica (hoa hoè) là một loại cây rụng lá phổ biến, còn được gọi là Sophora japonica hoặc Sophora japonica Trung Quốc. Chúng là những cây phát triển nhanh, duyên dáng và thường được trồng ở công viên, đường phố và sân trong. Hoa của cây Sophora japonica có mùi thơm, khi nở có màu trắng hoặc vàng nhạt rất đẹp, gỗ cứng và bền nên thường được dùng làm đồ mộc, đồ thủ công.

    Cây Sophora japonica không có yêu cầu khắt khe về đất, có thể phát triển bình thường ở điều kiện đất chua đến vôi và hơi mặn-kiềm, vì vậy cây sophora japonica rất phổ biến ở nông thôn nhưng không thích hợp trồng ngoài sân.

    Chữ “槐” trong cây hoa hoè được ghép từ chữ “木” và chữ “鬼” nên cây hoa hoè cũng là một loại cây bóng mát, tổ tiên chúng ta mê tín cho rằng trồng cây hoa hoè trong sân sẽ gặp điều xui xẻo. Tất nhiên, đây là không có cơ sở khoa học cho nhận định này.

    Giải thích khoa học: Cây hoa hoè là cây cao, tán tươi tốt, thân tương đối dày. Nếu diện tích sân nhỏ, trồng cây hoa hoè có thể chiếm gần hết diện tích, ảnh hưởng nghiêm trọng đến ánh sáng trong nhà, thứ hai, cây hoa hoè vào mùa hoa tiết ra một lượng lớn phấn hoa, một số người có thể bị dị ứng với phấn hoa hoè, gây ra các triệu chứng dị ứng. Do đó, trồng cây hoa hoè trong sân sẽ ảnh hưởng đến sự thoải mái của dân xung quanh sân, đặc biệt là những người nhạy cảm với các triệu chứng dị ứng.

    trồng cây phong thuỷ,
    Ads

    Cây Dương không trồng mộ là cây gì?

    1. Cây đào

    Người xưa có câu: “Sau mộ không nên có cây, dây leo, trước mộ không nên có hoa đào”. Trong văn hóa truyền thống, gỗ đào là loại gỗ nam tính điển hình. Gỗ đào kiếm là biểu tượng của sự canh giữ. xua đuổi tà ma, mồ mả là nơi an nghỉ, cây đào trồng cạnh mộ có mâu thuẫn với nhau nên trồng cây đào cạnh mộ là điều cấm kỵ.

    Khi nhắc đến quả đào, người ta thường nghĩ đến đào, vì vậy quả đào còn là biểu tượng của sự trường thọ, thông thường người cao tuổi thường chuẩn bị bánh hình quả đào cho ngày sinh nhật của mình, tượng trưng cho sự trường thọ của người già. Mộ tượng trưng cho cái chết, màu hoa đào đỏ tươi, trồng cây đào cạnh mộ trang nghiêm sẽ trông không hợp chỗ.

    trồng cây phong thuỷ,

    2. Tre

    Người xưa có câu: “Thà không ăn thịt còn hơn sống không có tre”, trúc xanh quanh năm tượng trưng cho sự kiên trì, tre thường được trồng trước và sau nhà.

    Người xưa có câu: “Trúc mọc trước mộ thì phải dời mồ”, tức là không nên trồng tre trúc cạnh mộ. Trước hết, hệ thống rễ tre rất phát triển, nếu cạnh mộ có tre, hệ thống rễ tre rất có thể sẽ kéo dài vào bên trong mộ, gây hư hại cho lăng mộ và quan tài. Sự phát triển tươi tốt của tre thường thu hút một số loài động vật đến làm tổ xung quanh rừng tre, hoặc đậu trên đó, mộ có thể có lỗ hoặc đơn giản là bị sập. Để bảo vệ lăng mộ và tỏ lòng thành kính với người đã khuất, việc trồng tre cạnh mộ là không phù hợp.

    trồng cây phong thuỷ,

    3. Cây tông dù

    Ngoài cây đào, cây trúc cũng không thích hợp trồng cây tông dù cạnh mộ, có ba nguyên nhân chính:

    Trước hết, cây tông dù là loại cây sinh trưởng nhanh, bộ rễ phát triển tốt nên dễ phát triển nhanh xung quanh lăng, có thể làm hỏng kết cấu của lăng và dễ gãy, nếu người hái không cẩn thận, có thể bị ngã do cành gãy, rất nguy hiểm. Nếu một người bị ngã khi đang hái, một số người có thể mê tín tin rằng tổ tiên của họ đã không bảo vệ.

    Ngoài ra, cây tông dù là cây nam tính, mồ mả là nơi có năng lượng âm mạnh, trồng cây cạnh mộ có thể ảnh hưởng đến phong thủy, vì mục đích hòa bình không nên trồng cây tông dù cạnh mộ.

    trồng cây phong thuỷ,

    Tóm lại, trồng cây trong sân có thể giúp con người tận hưởng được lợi ích về vẻ đẹp, sự trong lành, bóng mát, mát mẻ,… đồng thời đáp ứng được nhu cầu tâm lý và giá trị thực tiễn của con người. Trong văn hóa truyền thống của chúng ta, việc chọn cây trong nhà và xung quanh mộ đều mang tính âm dương. Những cây che bóng như cây dâu, cây liễu, cây hoa hoè không thích hợp trồng ở môi trường trong nhà, còn những cây che nắng như cây đào, cây tre, cây tông dù không thích hợp trồng xung quanh mộ.

    Dù trồng cây trong sân hay bên mộ, khi chọn cây chúng ta cũng phải xem xét đầy đủ đặc điểm sinh trưởng và tác động của cây đến môi trường để con người và thiên nhiên có thể chung sống hòa hợp.

    Nguồn: https://ngoisao.vn/theo-dong-su-kien/kien-thuc/co-cau-cay-am-khong-trong-nha-cay-duong-khong-trong-mo-ma-keo-gia-dinh-suy-vong-cay-am-la-cay-gi-cay-duong-la-gi-476552.htm

  • 61 tuổi, tôi kết hôn với mối tình đầu. Đêm tân hôn cởi áo vợ mà tôi sốc điếng người, quá đau xót cho những gì cô ấy đã trải qua

    61 tuổi, tôi kết hôn với mối tình đầu. Đêm tân hôn cởi áo vợ mà tôi sốc điếng người, quá đau xót cho những gì cô ấy đã trải qua

    Năm nay tôi đã 61 tuổi, từng có một cuộc hôn nhân viên mãn. Vợ chồng tôi mở cửa hàng kinh doanh ở thành phố, công việc làm ăn khá phát đạt nên nhà tôi cũng thuộc dạng có của ăn của để. Vợ chồng tôi chỉ có một cô con gái, con bé cũng đã lấy chồng. Sau khi kết hôn, thấy vợ chồng con gái hạnh phúc hòa thuận, tôi và vợ rất vui mừng, thầm nghĩ cuộc đời chẳng còn gì phải lo lắng nữa.

    Thế nhưng, cuộc đời mà, đâu ai biết trước. 6 năm trước, vợ tôi qua đời vì UT vú. Cú sốc đó khiến tôi suy sụp, chẳng còn tâm trí đâu mà tiếp tục công việc. Tôi giao hết việc kinh doanh lại cho con gái và con rể.

    Ban đầu, tôi nghĩ mình sẽ ổn. Tôi rủ vài người bạn thân đi du lịch, tìm niềm vui trong những chuyến đi. Nhưng được vài lần thì dịch bệnh xảy ra, tôi buộc phải ở nhà. Quanh quẩn một mình trong căn nhà trống trải, tôi thấy mình như muốn trầm cảm. Con gái thấy không ổn nên khuyên tôi nên tìm người bạn đời mới để ông bà có thể chăm sóc lẫn nhau, tâm sự với nhau những điều trong lòng. Không chịu được cảm giác một mình, tôi cũng đồng ý và hứa với con gái rằng sẽ thử tìm đối tượng để tìm hiểu.

    Con gái tôi nhờ trung tâm mai mối, sắp xếp cho tôi vài buổi xem mắt. Thế nhưng tất cả những đó đều chẳng đi đến đâu, người thì tính cách không phù hợp, người thì mở miệng ra đã nhắc chuyện tiền bạc khiến tôi rất khó chịu. Vài lần như vậy, tôi nghĩ chắc duyên chưa tới, thôi thì cứ để mọi chuyện tự nhiên, cái gì đến rồi sẽ đến.

    Và quả thật, số phận thực sự là điều kỳ diệu.

    Một ngày cách đây nửa năm, tôi về tham dự tiệc sinh nhật của một người bạn học cũ mà đã lâu không gặp. Mấy chục năm mất liên lạc, mãi 3 năm trước mới gặp lại nhau, thế nên khi nhận được lời mời, tôi vui vẻ bắt xe đến nhà người bạn đó. Khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, tôi nhìn thấy một gương mặt vừa lạ vừa quen. Cô ấy cũng đang nhìn về phía tôi. Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, cả hai chúng tôi đều bất ngờ tới mức điếng người. Bao nhiêu kỷ niệm thời còn son cứ thế ùa về.

    Cô ấy là Thư, là mối tình đầu của tôi, kém tôi 3 tuổi. Chúng tôi cùng quê nhưng khác làng. Hồi trẻ cô ấy rất xinh đẹp, có nhiều người thích nhưng cô ấy lại chọn tôi. Lúc đó, vì gia đình đều rất nghèo, bố mẹ cô ấy muốn con gái được đổi đời nên ngăn cấm không cho lấy tôi. Sau đó cô ấy kết hôn với một người đàn ông trên thị trấn, cũng từ đó chúng tôi mất liên lạc.

    Mặc dù chúng tôi đã không gặp nhau mấy chục năm nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua tôi đã nhận ra Thư. Cô ấy mỉm cười: “Lâu không gặp, dạo này anh khỏe không?”

    Sau khi trò chuyện với cô ấy nhiều hơn, tôi biết Thư ly hôn cách đây 20 năm và có một cậu con trai đã lập gia đình. Trước khi nghỉ hưu, cô ấy dạy tại một trường tiểu học ở cùng thành phố nơi tôi sống, vậy mà chúng tôi chưa từng gặp nhau bao giờ. Hóa ra, hôn nhân của Thư rất ngắn ngủi, sau khi con trai chào đời, chồng cô ấy ngoại tình với vợ người khác, còn thường xuyên bạo lực vợ con.

    Lúc đó, việc ly hôn là một điều vô cùng xấu hổ. Gia đình cô ấy cho rằng điều đó như bôi tro trát trấu vào mặt, không chịu nhận mẹ con Thư nên cô ấy quyết tâm đưa con lên thành phố tìm việc. Sau đó, Thư trở thành giáo viên tiểu học, một mình nuôi con. Con trai Thư lấy vợ và đang sinh sống ở một tỉnh khác.

    Sau buổi gặp mặt định mệnh ấy, chúng tôi có trò chuyện và gặp nhau thêm một số lần.  Rồi tôi ngỏ lời muốn nối lại với Thư, tôi muốn cùng cô ấy bầu bạn tuổi về già. Thu im lặng rất lâu rồi từ chối tôi. Tôi ngạc nhiên hỏi lý do, Thư ngập ngừng rồi đáp: “Em…em không còn là một người phụ nữ nguyên vẹn nữa”.

    Nhưng tôi gạt đi, tôi nói rằng chỉ muốn ở bên cô ấy, còn những cái khác tôi không quan tâm. Cuối cùng cô ấy mỉm cười gật đầu với tôi trong nước mắt và đồng ý lấy tôi.

    Sau đó, chúng tôi đều hỏi ý kiến các con. Cả con gái tôi và con trai Thư đều rất ủng hộ, chúng nói không thể ở bên cạnh bố mẹ nên chúng tôi có thể chăm sóc nhau khiến chúng yên tâm làm việc.

    Ngày kết hôn, tôi và Thư chỉ làm một bữa cơm thân mật mời con cái trong gia đình đến chung vui. Đêm tân hôn, trong ánh đèn ấm áp, tôi đưa tay tháo cúc áo của Thư. Chiếc áo rơi xuống, tôi giật mình. Tôi thấy ngực trái của cô ấy dày đặc những vết khâu.

    Tôi sốc đến mức không thể nói được. Trong phút chốc, tôi tự hỏi vết sẹo này đau đớn đến mức nào, tại sao Thư lại phải chịu đựng điều đó? Lúc này, gương mặt Thư tràn ngập nước mắt, nghẹn ngào nói: “Em nói rồi, em không còn nguyên vẹn nữa…”.

    Lúc này tôi mới tỉnh táo lại, tôi ôm cô ấy và nói: “Không sao đâu, chỉ là anh hơi bất ngờ thôi. Chuyện gì đã xảy ra với em, em mắc bệnh gì sao?”

    Ảnh minh họa

    Hóa ra Thư từng được chẩn đoán mắc bệnh UT vú – căn bệnh quái ác đã cướp đi người vợ quá cố của tôi. Thư phát hiện bệnh cách đây 6 năm, rất may là được phát hiện sớm nhưng vẫn phải cắt bỏ một bên. Cô đã đi khám định kỳ 6 năm nay và may mắn không hề tái phát. Nhưng vì thiếu một bên ngực nên Thư dần trở nên tự ti. Bác sĩ và gia đình đã động viên Thư nhiều lần rằng còn sống mới là điều quan trọng nhất.

    Vì thế, khi nghe tôi nói muốn nối lại quan hệ với cô ấy vào ngày hôm đó, Thư đã đấu tranh nội tâm rất lâu, sợ tôi sẽ không thích cô ấy. Ban đầu Thư muốn giải thích với tôi nhưng tôi đã ngắt lời khiến Thư ngại không dám mở lời nữa.

    Nghe xong những lời cô ấy nói, tôi bật khóc. Thư nhìn tôi và nói: “Nếu anh thấy phiền và không thể chấp nhận thì em có thể rời đi ngay bây giờ và làm thủ tục ly hôn vào ngày mai”.

    Tôi nắm lấy tay Thư, khẳng định không bao giờ có chuyện đó. Tôi đã hứa với Thư và con trai cô ấy rằng sẽ chăm sóc Thư và bầu bạn cùng cô ấy, tôi nhất định sẽ làm được. Với cái tuổi của chúng tôi bây giờ, có được sức khoẻ là vui lắm rồi, chút khiếm khuyết trên cơ thể nào có đáng gì?

    Bây giờ, chúng tôi sống rất hạnh phúc, cùng nhau đi bộ mỗi ngày, cùng nhau đọc báo, cùng nhau mua đồ và nấu ăn, cùng nhau trò chuyện. Mong rằng cuộc sống này sẽ kéo dài thật lâu, vậy là tôi đủ mãn nguyện rồi.

  • Tôi bỏ Hưng – anh người yêu 4 năm nhưng nghèo để cưới doanh nhân hơn 1 giáp. Nhưng câu nói của anh trong đêm tân hôn đã khiến tôi sụp đổ

    Tôi bỏ Hưng – anh người yêu 4 năm nhưng nghèo để cưới doanh nhân hơn 1 giáp. Nhưng câu nói của anh trong đêm tân hôn đã khiến tôi sụp đổ

    Tôi từng yêu một chàng trai nghèo ở quê suốt 4 năm. Anh ấy hiền lành, chăm chỉ, và luôn cố gắng vì tôi. Nhưng cuộc sống cơ cực của anh không thể mang lại cho tôi tương lai mà tôi khao khát. Khi quyết định chia tay để kết hôn với một người đàn ông giàu có, tôi đã hứng chịu không ít lời chỉ trích từ gia đình và bạn bè. Họ nói tôi tham lam, thực dụng. Nhưng trong lòng, tôi tin mình chọn đúng. Tôi không thể sống mãi trong cảnh nghèo khó.

    Chồng tôi tên Khánh, anh là một doanh nhân thành đạt hơn tôi 12 tuổi. Chúng tôi quen nhau qua mai mối, và chỉ sau 6 tháng, anh đã ngỏ lời cầu hôn. Ở anh, tôi thấy được sự chín chắn, một cuộc sống đầy đủ, không phải lo nghĩ về cơm áo gạo tiền. Thế nhưng, đến đêm tân hôn, những lời anh nói khiến tôi chết lặng và nhận ra mình đã sai lầm.

    Tiệc cưới xa hoa kết thúc, chúng tôi trở về căn biệt thự của anh. Căn phòng ngủ được trang trí lộng lẫy, mọi thứ đều hoàn hảo như trong giấc mơ. Tôi vui mừng khôn xiết vì sau hôm nay, tôi đã trở thành bà chủ của căn biệt thự triệu đô trên phố.

    Nhưng khi đèn tắt thì anh lại ôm gối sang phòng khác ngủ, ánh mắt anh trầm xuống, không còn vẻ vui mừng như ban ngày.

     “Anh muốn nói với em điều này” – anh bắt đầu, giọng điềm tĩnh nhưng có chút nặng nề. trên tay anh cầm tờ giấy mà tôi có cảm giác ẩn chứa điều gì đó rất khủng khiếp..

    Tôi nhìn anh, trong lòng dấy lên một nỗi lo lắng. Anh đưa cho tôi tờ gig dấy lên một nỗi lo lắng.

     “Anh từng có một cuộc hôn nhân thất bại. Vợ cũ anh đã bỏ đi sau khi anh quyết định triệt sản. Anh không muốn sinh con nữa, vì anh không có thời gian và anh nghĩ việc nuôi dạy con cái không phù hợp với cuộc sống của mình”.

    Tôi ngỡ ngàng, không tin vào tai mình. Những lời anh nói như gáo nước lạnh dội thẳng vào hy vọng và ước mơ của tôi. Tôi muốn có một gia đình, muốn có những đứa con để vun đắp hạnh phúc, nhưng anh đã đóng lại cánh cửa đó mà không một lời bàn bạc trước.

    (Ảnh minh họa)

    – “Tại sao anh không nói với em sớm?”. Tôi nghẹn ngào, nước mắt trào ra. “Em đã từ bỏ tất cả để đến với anh, vậy mà anh lại giấu em chuyện này?”

    Anh nhìn tôi, ánh mắt anh không có vẻ áy náy, chỉ có sự bình thản.

     “Anh nghĩ em lấy anh không phải vì muốn có con, mà vì em muốn một cuộc sống đủ đầy hơn. Anh tin em sẽ hiểu và chấp nhận điều này”.

    Đêm đó, tôi không thể ngủ. Cả căn phòng sang trọng như đang bóp nghẹt lấy tôi. Hình ảnh chàng trai nghèo ở quê lại hiện về. Anh ấy từng nói với tôi:

     “Chúng ta không giàu, nhưng anh sẽ làm tất cả để em hạnh phúc. Chỉ cần em tin anh”.

    Tôi đã cười nhạt trước lời hứa đó. Nhưng giờ đây, giữa căn biệt thự lộng lẫy này, tôi lại thèm khát sự chân thành ấy biết bao.

    Những ngày sau, tôi cố gắng giữ vẻ ngoài bình thường. Tôi không dám kể với ai về sự thật. Mỗi ngày sống bên anh Khánh, tôi càng thấy lạc lõng. Anh là người chồng tốt, chu cấp đầy đủ, nhưng khoảng cách trong tâm hồn giữa chúng tôi ngày càng lớn.

    Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, tự hỏi mình có thể sống tiếp cuộc hôn nhân này không. Nhưng mỗi khi thấy anh hờ hững trước mong muốn làm mẹ của tôi, tôi nhận ra mình không thể thay đổi anh. Ngày mai, tôi sẽ quyết định rời xa cuộc hôn nhân này vì tôi biết mình không thể ôm hy vọng có con với 1 người đàn ông đã triệt sản.

  • Nghe lời bố khuyên tôi đem 4 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi Công chứng, chồng tôi hoàn toàn không hề hay biết, cho đến khi em chồng cần tiền mua nhà

    Nghe lời bố khuyên tôi đem 4 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi Công chứng, chồng tôi hoàn toàn không hề hay biết, cho đến khi em chồng cần tiền mua nhà

    Bố tôi là một người đàn ông cả đời lăn lộn trên thương trường, ánh mắt ông luôn nhìn thấu những điều mà đứa con gái đang chìm đắm trong tình yêu như tôi không thấy được. Ngày tôi chuẩn bị lên xe hoa với Thành – một chàng kiến trúc sư tài hoa nhưng gia cảnh phức tạp, bố nắm tay tôi dặn dò kỹ lưỡng:

    “Thanh à, tình yêu là thứ có hạn kỳ, nhưng tài sản là thứ bảo vệ con cả đời. Trước khi kết hôn, con nhất định phải chừa cho mình một đường lui. Đừng để sự chân thành biến mình thành kẻ trắng tay nếu một ngày gió đổi chiều.”

    Nghe lời bố, tôi lẳng lặng mang 4 tỷ đồng tiền hồi môn và sổ đỏ căn nhà phố mà ông tặng riêng cho tôi đi làm thủ tục công chứng tài sản riêng trước hôn nhân. Thành hoàn toàn không biết điều này. Anh vẫn nghĩ rằng khi chúng tôi thành vợ chồng, tất cả sẽ là “của chồng công vợ”.

    Ba năm đầu, cuộc sống trôi qua khá êm đềm. Tôi là một người vợ biết điều, lương tháng của tôi dùng để chi tiêu gia đình, còn lương của Thành anh nói để tiết kiệm “lo việc lớn”. Tôi không mảy may nghi ngờ, cho đến khi em gái Thành – Ngọc – chuẩn bị lấy chồng.

    Ngọc là cô em chồng điển hình của những bộ phim kịch tính: thích xài đồ hiệu nhưng lười lao động. Mẹ chồng tôi thì coi con trai và con gái là vàng ngọc, còn tôi chỉ là cái “máy in tiền” không hơn không kém. Trong bữa cơm tối mùng 10 tháng Chạp, mẹ chồng tôi đặt bát xuống, thản nhiên ra lệnh: “Cái Ngọc nó sắp cưới, bên nhà trai yêu cầu phải có căn chung cư đứng tên nó làm hồi môn thì mới sang trọng. Vợ chồng con tính toán thế nào, rút tiết kiệm ra cho em nó mượn 3 tỷ mua căn hộ bên phía Đông đi.”

    Tôi sững người: “Mẹ, 3 tỷ là số tiền lớn. Đó là tiền chúng con tích góp để sinh con và mua xe, con đang thả để có bầu rồi…”

    Thành lập tức ngắt lời tôi, giọng anh lộ rõ sự gia trưởng bấy lâu nay che giấu: “Em đừng ích kỷ thế. Có mỗi đứa em gái, anh lo cho nó thì có mất đi đâu mà thiệt. Tiền trong tài khoản của em vẫn còn 4 tỷ cơ mà? Anh đã hứa với mẹ và em rồi.”

    Tôi im lặng. Hóa ra Thành vẫn luôn theo dõi số dư trong tài khoản của tôi. Anh ta mặc nhiên coi số tiền hồi môn của tôi là “quỹ chung” để anh ta thể hiện bản lĩnh anh cả. Đỉnh điểm là sáng hôm sau, khi tôi đang ở cơ quan, điện thoại báo tin nhắn đăng nhập tài khoản ngân hàng từ một thiết bị lạ. Tôi rùng mình. Thành biết mật khẩu của tôi vì tôi vốn không đề phòng anh ta. Tôi vội vàng mở laptop, truy cập hệ thống quản lý tài sản đã được bố tôi thiết lập bảo mật riêng.

    Cùng lúc đó, tại văn phòng công chứng nhà đất, Thành đang ngồi cạnh mẹ và em gái. Anh ta tự tin cầm điện thoại, mở ứng dụng ngân hàng của tôi. Anh ta muốn chuyển thẳng số tiền 3 tỷ đồng vào tài khoản chủ đầu tư để làm hợp đồng đặt cọc cho Ngọc. Anh ta gọi điện cho tôi: Em qua văn phòng công chứng để chuyển tiền mua nhà cho cái Ngọc, mẹ anh và Ngọc đang ngồi đợi. Đến nhanh đi”.

    15 phút sau tôi có mặt, Thành khó chịu: “Tài khoản của em vẫn còn 4 tỷ, đây là tiền bố mẹ em cho 2 vợ chồng ngày cưới, nó là của chung. Anh quyết định cho cái Ngọc mua căn nhà rồi, em chuyển tiền đi đừng có cãi”.

    Mẹ chồng tôi cũng nhảy bổ lên: “Thanh! Con chuyển khoản nhanh đi đừng để gia đình ta nhục nhã với thông gia”. Cô em chồng thì: “Chị chuyển nhanh không người ta mua mất căn góc đẹp của em bây giờ”…

    Tôi nhìn Thành, người đàn ông tôi từng yêu thương, cười mỉm: “Tài sản nào là tài sản chung của hai vợ chồng? 4 tỷ đó và căn nhà là bố tôi cho riêng tôi trước khi kết hôn mà. Tôi đã đi công chứng tài sản từ trước khi kết hôn rồi”. Tôi đặt tập giấy tờ trước mặt gia đình nhà chồng.

    Thành nhìn tôi với ánh mắt hình viên đạn: “Cô dám phòng bị cả tôi sao? Chúng ta là vợ chồng, sao cô lại đi công chứng tài sản riêng sau lưng tôi?” Tôi mỉm cười, nụ cười lạnh lẽo nhất từ trước đến nay: “Nếu tôi không phòng bị, thì hôm nay 4 tỷ đồng mồ hôi nước mắt của bố tôi đã biến thành căn nhà đứng tên em gái anh rồi, đúng không? Anh định ‘hào phóng’ trên xương máu của vợ mình sao?”

    Thành quát lớn: “Cô là con dâu nhà này, tiền của cô cũng là tiền của nhà này!”

    “Tiếc quá,” tôi rút tờ đơn ly hôn đã soạn sẵn trong túi xách ra, đặt lên bàn trước mặt ba con người đang ngỡ ngàng. “Từ giây phút này, tôi không còn là con dâu nhà này nữa. Mọi tài sản, từ căn nhà chúng ta đang ở đến số tiền trong thẻ, đều là tài sản riêng của tôi đã được công chứng trước khi cưới. Anh có 24 giờ để dọn ra khỏi nhà tôi.”

    Ngọc bật khóc vì hụt mất căn nhà mơ ước, mẹ chồng tôi gào thét chửi rủa, còn Thành ngồi phịch xuống ghế, chết lặng. Anh ta hiểu rằng, khi tôi đã nắm trong tay “đường lui” mà bố dặn, anh ta hoàn toàn không có cửa để xoay chuyển tình thế.

    Tôi bước ra khỏi văn phòng công chứng, hít một hơi thật sâu không khí se lạnh của những ngày cuối năm.

    Tối hôm đó, bố gọi điện cho tôi. Ông không hỏi về cuộc ly hôn, chỉ nhẹ nhàng bảo: “Về nhà ăn cơm với bố, có món cá kho con thích”. Tôi bật khóc. Hóa ra, đường lui mà bố bắt tôi chuẩn bị không chỉ là tiền bạc hay nhà cửa, mà chính là sự tự trọng và quyền tự quyết cuộc đời mình.

    4 tỷ đồng vẫn còn đó, căn nhà vẫn còn đó, và quan trọng nhất, tôi đã không để sự tử tế của mình bị lợi dụng đến cạn kiệt. Hôn nhân có thể tan vỡ, nhưng bản thân tôi thì không.

  • 33t có bằng Tiến sĩ nhưng vẫn ế chỏng chơ, tôi ch:án đ:ời thuê anh chàng đá:nh giày với giá 4 triệu về ra mắt bố mẹ cho qua 4 ngày Tết

    33t có bằng Tiến sĩ nhưng vẫn ế chỏng chơ, tôi ch:án đ:ời thuê anh chàng đá:nh giày với giá 4 triệu về ra mắt bố mẹ cho qua 4 ngày Tết

    33 tuổi. Cầm trên tay tấm bằng Tiến sĩ Kinh tế, hiện đang là trưởng bộ phận chiến lược của một công ty có tiếng, tôi có tất cả những gì một người phụ nữ hiện đại mơ ước: tiền tài, địa vị, nhan sắc. Nhưng trong mắt bố mẹ tôi ở quê, tôi chỉ là một “quả bom nổ chậm”, một món hàng tồn kho mất giá thảm hại cần phải thanh lý gấp. Tết năm nay, mẹ tôi ra tối hậu thư: “Mày không dẫn thằng nào về thì đừng có vác mặt về cái nhà này nữa. Tao nhục với làng xóm lắm rồi!”.

    Chiều 29 Tết, tôi lang thang ở góc phố cổ Hà Nội, lòng rối như tơ vò. Tôi chán đời đến mức muốn thuê đại một ai đó cho xong chuyện. Bỗng nhiên, mắt tôi va phải một người đàn ông đang cặm cụi đánh giày bên vỉa hè. Anh ta mặc chiếc áo sơ mi hơi sờn, tay áo xắn cao, để lộ cánh tay rắn chắc, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi nhưng góc cạnh và rất nam tính.

    Một ý nghĩ điên rồ lóe lên. Tôi tiến lại gần, hất hàm hỏi: – “Này anh, đánh một đôi bao nhiêu”? Anh ta ngẩng lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn tôi một lúc rồi đáp: – “Tùy tâm cô thôi”. – “Được. Tôi có một “kèo” này thơm hơn đánh giày cả năm. 4 triệu cho 4 ngày Tết. Về quê đóng giả người yêu tôi. Bao ăn ở, xe cộ tôi lo. Anh làm không”?

    Tôi chờ đợi một sự mặc cả, hoặc vẻ khúm núm. Nhưng không, anh ta nhếch mép cười, một nụ cười nửa miệng đầy thú vị: – “4 triệu? Được, tôi nhận. Nhưng tôi có điều kiện: Cô không được phép chê bai xuất thân của tôi trước mặt bố mẹ cô”. Tôi gật đầu cái rụp. Thợ đánh giày thì đã sao, miễn là có “cái xác” đàn ông đem về là được.

    Chuyến xe về quê diễn ra suôn sẻ lạ lùng. Người đàn ông tên Hùng này ít nói nhưng rất lịch thiệp. Về đến nhà, bố mẹ tôi mừng như bắt được vàng. Dù tôi giới thiệu anh chỉ là nhân viên quèn, bố tôi vẫn lôi anh vào mâm rượu tiếp đãi nồng hậu. Điều khiến tôi kinh ngạc là Hùng… diễn quá sâu. Anh ta không hề tỏ ra khúm núm hay tự ti của một người lao động chân tay thấp kém. Anh ngồi đàm đạo với bố tôi về thời sự, về kinh tế vĩ mô, thậm chí còn sành sỏi bình luận về chai rượu vang Chile mà tôi biếu bố. Cách anh cầm ly rượu, cách anh gắp thức ăn cho mẹ tôi, tất cả đều toát lên một khí chất đĩnh đạc, sang trọng đến khó hiểu.

    – “Thằng Hùng được đấy con ạ. Nghèo tiền nhưng không nghèo chí.” – Bố tôi gật gù khen ngợi sau bữa cơm tất niên. Tôi thở phào, nhưng trong lòng bắt đầu dấy lên một nỗi lo sợ mơ hồ. Tôi sợ mình đang lừa dối bố mẹ quá trớn, và sợ cả ánh mắt sâu thẳm của Hùng mỗi khi nhìn tôi.

    Đêm mùng 2 Tết. Sau khi tiếp khách khứa họ hàng mệt nhoài, tôi về phòng nằm vật ra giường. Cửa phòng hé mở, Hùng bước vào. Theo thỏa thuận, chúng tôi ngủ chung phòng để bố mẹ không nghi ngờ, nhưng tôi ngủ giường, anh ngủ dưới đất. – “Này cô Tiến sĩ”, – Hùng lên tiếng, giọng trầm ấm – “Cô thực sự nghĩ hạnh phúc có thể mua được bằng 4 triệu sao”?

    Tôi ngồi dậy, thở dài: – “Anh không hiểu đâu. Áp lực của tôi kinh khủng lắm. Tôi chỉ cần qua cái Tết này thôi. Xong việc tôi sẽ lì xì thêm cho anh 1 triệu”. Hùng bật cười. Anh tiến lại gần bàn trang điểm, thò tay vào túi quần rồi đặt lên bàn một tấm danh thiếp mạ vàng sang trọng. – Tôi nghĩ cô nên xem cái này trước khi định giá tôi.

    Tôi cầm tấm card lên. Dòng chữ in nổi đập vào mắt khiến tôi nằm vật ra giường, tim như ngừng đập: TRẦN MẠNH HÙNG – TỔNG GIÁM ĐỐC TẬP ĐOÀN ĐẦU TƯ H&C. Địa chỉ văn phòng: Tòa nhà K.N, Hà Nội.

    Tôi bật dậy như lò xo, lắp bắp: – “Cái… cái gì thế này? Anh… anh lừa tôi à? Anh là đánh giày cơ mà”? Hùng kéo ghế ngồi đối diện tôi, vẻ mặt nghiêm túc nhưng ánh mắt lấp lánh ý cười: – Hôm đó là 28 Tết. Tôi đang đợi tài xế đến đón đi tất niên công ty. Bác đánh giày ở góc phố ấy đông khách quá, làm không kịp. Tôi ghét đi giày bẩn nên mượn đồ nghề của bác ấy tự đánh cho mình. Đúng lúc đó thì cô xuất hiện, mặt hằm hằm, tưởng tôi là thợ và ném cho tôi cái đề nghị 4 triệu đó.

    Tôi há hốc mồm, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Hóa ra tôi đã thuê một Tổng giám đốc, người có thể trả lương cho tôi cả đời, về làm… bình phong với giá 4 triệu đồng!

    – “Tại sao… tại sao anh lại đồng ý”? – Tôi lí nhí. – “Vì tôi tò mò”. – Hùng nhìn thẳng vào mắt tôi – “Một nữ Tiến sĩ kiêu ngạo, dám thuê trai lạ về nhà, rốt cuộc là người thế nào? Và quan trọng hơn, tôi cũng đang bị mẹ giục cưới vợ y như cô vậy. Tôi nghĩ đây là duyên phận”.

    Tôi cúi gầm mặt, không biết chui vào đâu cho đỡ ngượng. – “Giờ tôi trả lại cô 4 triệu”. – Hùng nói tiếp – “Nhưng tôi muốn thay đổi điều khoản hợp đồng”. – “Thay… thay đổi gì”? – “Chúng ta sẽ không diễn nữa. Tôi muốn tìm hiểu cô nghiêm túc. Cô có bằng Tiến sĩ, tôi là Giám đốc, chúng ta “môn đăng hộ đối” đấy chứ? Bố mẹ cô cũng rất quý tôi. Vấn đề bây giờ chỉ là ở cô thôi”.

    Trái tim già cỗi 33 năm của tôi bỗng nhiên đập loạn nhịp như g::ái 18. Sự thông minh, hóm hỉnh và cả sự chân thành trong cách anh cư xử với gia đình tôi mấy ngày qua không phải là diễn. Đó là con người thật của anh.

    Sáng hôm sau, tôi e thẹn bước ra khỏi phòng, thấy Hùng đang ngồi uống trà với bố. Thấy tôi, anh nháy mắt tinh nghịch. Bố tôi cười ha hả: – :Thằng Hùng nó bảo bố nó muốn xin phép cho hai đứa qua lại chính thức. Bố đồng ý cả hai tay hai chân:!

    Đúng một tháng sau. Một đám cưới cổ tích diễn ra tại khách sạn sang trọng nhất Hà Nội. Tôi mặc chiếc váy cưới lộng lẫy, tay trong tay với “anh chàng đánh giày” trị giá 4 triệu đồng của mình. Trong lễ cưới, khi MC hỏi về cơ duyên gặp gỡ, Hùng cầm micro, nhìn tôi âu yếm và nói: – Vợ tôi là một nhà đầu tư đại tài. Cô ấy chỉ bỏ ra 4 triệu đồng vốn ban đầu và thu về lợi nhuận là cả cuộc đời tôi.

    Cả khán phòng vỗ tay rào rào. Tôi mỉm cười hạnh phúc, thầm cảm ơn sự nhầm lẫn ngớ ngẩn ngày 28 Tết năm ấy. Hóa ra, tình yêu không cần tìm kiếm đâu xa, đôi khi nó nằm ngay ở vỉa hè, bên cạnh một hộp xi đánh giày, chờ ta dũng cảm bước tới và nắm lấy.

  • PGĐ Bệnh viện K nêu 9 dấu hiệu của các loại ung thư, nếu có nên đi khám càng sớm càng tốt

    PGĐ Bệnh viện K nêu 9 dấu hiệu của các loại ung thư, nếu có nên đi khám càng sớm càng tốt

    94 nghìn người Việt chết vì ung thư mỗi năm

    Mới đây, tại “Diễn đàn chuyên gia ung thư các nước Đông Dương” Giáo sư Trần Văn Thuấn – Giám đốc Bệnh viện K trung ương đưa ra báo cáo báo cáo của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), trong khoảng 57 triệu trường hợp tử vong năm 2008 có 36 triệutrường hợp là do bệnh không lây nhiễm (chiếm 63%).

    GS Thuấn nhấn mạnh, ung thư – một trong những nguyên nhân gây tử vong cao do bệnh không lây nhiễm đang trở thành gánh nặng lớn tại các quốc gia trên thế giới, đặc biệt với các nước nghèo, các nước đang phát triển.

    Tại Việt Nam, gánh nặng ung thư ngày càng gia tăng trên phạm vi cả nước và đòi hỏi sự quan tậm đặc biệt của toàn xã hội.

    Theo số liệu của Ghi nhận ung thư toàn cầu (GLOBOCAL) và ước tính của ghi nhận ung thư Việt Nam, mỗi năm Việt Nam có hơn 126.000 ca mắc mới và khoảng 94.000 người tử vong vì ung thư. Phần lớn người bị bệnh ung thư đến khám và điều trị ở giai đoạn muộn nên việc điều trị càng khó khăn và tốn kém.

    PGĐ Bệnh viện K nêu 9 dấu hiệu của các loại ung thư, nếu có nên đi khám càng sớm càng tốt - Ảnh 1.

    Giáo sư Trần Văn Thuấn.

    Theo GS Thuấn, 5 loại bệnh ung thư thường gặp hiện nay ở nam giới đó là ung thư phổi, ung thư tuyến tiền liệt, ung thư đại trực tràng, ung thư dạ dày và ung thư gan,

    Ở nữ giới đứng đầu là ung thư vú, ung thư đại trực tràng, ung thư cổ tử cung, ung thư phổi và ung thư dạ dày. Hiện nay ở hai giới đáng báo động nhất đó là ung thư phổi, ung thư đại trực tràng và ung thư dạ dày.

    Ở người bình thường, các tế bào của cơ thể sinh sôi để giữ cho cơ thể khoả mạnh, hoạt động tốt. Các tế bào chết sẽ có tế bào mới thay thế nhưng tế bào ung thư tăng trưởng không theo an bài, sinh sôi nảy nở không ngừng trở thành tế bào bất tử. Các tế bào tích tụ lại thành khối u bướu.

    Ung thư có rất nhiều loại, mỗi bệnh có những biểu hiện khác nhau. Dấu hiệu và triệu chứng sẽ phụ thuộc vào ung thư ở bộ phận nào và độ lớn của khối ung thư ảnh hưởng lên các bộ phận nội tạng của cơ thể cũng như tế bào.

    Các triệu chứng ban đầu của ung thư có thể khá chung chung và không rõ rệt. Nguyên do là tế bào ung thư sử dụng nhiều năng lượng của cơ thể cung cấp, hoặc chúng tiết ra những chất thay đổi quá trình hấp thụ năng lượng của cơ thể từ thức ăn.

    PGĐ Bệnh viện K nêu 9 dấu hiệu của các loại ung thư, nếu có nên đi khám càng sớm càng tốt - Ảnh 2.

    Bệnh nhân ung thư xạ trị tại BV K Tân Triều (Ảnh: Thùy Linh/Báo Lao Động)

    9 dấu hiệu cần nhớ

    PGS.TS Lê Văn Quảng – Phó Giám đốc BV K Trung ương, Chủ nhiệm Bộ môn Ung thư – Đại học Y Hà Nội cho biết, việc sàng lọc và phát hiện sớm ung thư rất quan trọng nhưng hiện nay người Việt đa số phát hiện bệnh ở giai đoạn muộn. PGS Quảng đã đưa ra 9 gợi ý dấu hiệu khuyến cáo người dân cần đi kiểm tra sức khoẻ ngay.

    1. Ho kéo dài (gợi ý ung thư phổi) các đợt ho kéo dài và không thuyên giảm gây cho người bệnh nhiều phiền toái. Loại trừ ho do cảm lạnh, cúm và các bệnh dị ứng, đôi khi ho do một tác dụng phụ của thuốc. Ho kéo dài được định nghĩa là kéo dài hơn ba hoặc bốn tuần

    2. Tiết dịch bất thường (ung thư vú, ung thư cổ tử cung). Theo một số nghiên cứu cho biết, chảy máu âm đạo ở thời kỳ mãn kinh có thể là dấu hiệu của nhiều bệnh như ung thư cổ tử cung, ung thư nội mạc tử cung và ung thu buồng trứng.

    PGĐ Bệnh viện K nêu 9 dấu hiệu của các loại ung thư, nếu có nên đi khám càng sớm càng tốt - Ảnh 3.

    PGS.TS Lê Văn Quảng.

    3. Đi ngoài ra máu (ung thư đại trực tràng) có thể phân biệt đi ngoài ra máu, nếu chảy máu do trĩ là triệu chứng đi ngoài ra máu tươi ngay sau khi đi ngoài. Máu do ung thư đại trực tràng như máu gà cắt tiết phủ lên trên phân.

    Khi đi ngoài ra máu lẫn với nhầy trong phân thì phải nghĩ tới ung thư đại tràng do máu chảy. Ở niêm mạc vùng ung thư có thể bị viêm nên tiết nhầy.

    4. Rối loạn tiêu hóa kéo dài, thay đổi thói quen đại tiện (ung thư đường tiêu hóa và ung thư tiết niệu).

    Đại tràng là nơi chứa phân, bài tiết phân trong quá trình tiêu hóa nên ở giai đoạn sớm, người bị ung thư đại tràng thường hay bị chứng rối loạn đại tiện, bài tiết phân như: đi táo, đi lỏng thất thường, hôm thì táo hôm thì lỏng hoặc có thời gian đi lỏng kéo dài, có thời gian táo bón kéo dài cần đi kiểm tra ngay để phát hiện được sớm bệnh.

    5. Đau nửa đầu , ù tai (ung thư vòm họng). Do tai – mũi – họng có mối liên hệ với nhau chính vì vậy những bệnh nhân mắc ung thư vòm họng cũng sẽ gặp phải triệu chứng khá điển hình, đó là suy giảm thính lực, ù tai, nhức đầu một bên.

    6. Nói khó, nuốt vướng (ung thư thanh quản thực quản), khi có cảm giác nuốt nghẹn, nuốt vướng trong thời gian kéo dài mọi người nên đi khám ngay vì đây có thể là dấu hiệu đầu tiên cảnh báo nguy cơ mắc bệnh.

    Rất nhiều người khi được chẩn đoán ung thư thực quản đều tỏ ra khá ngạc nhiên và cho biết họ đã có triệu chứng nuốt vướng đã xuất hiện được một thời gian khá dài trước đó.

    7. Nổi u cục bất thường (ung thư phần mềm). Khối u thường cứng, ít di động, bản thân nó không đau nhưng có thể gây đau ở tổ chức chung quanh. Khối u lớn nhanh. Thường thấy xuất hiện dưới da hoặc dính vào da, đặc biệt là ở vú, tinh hoàn, các hạch, mô mềm…

    8. Nổi hạch bất thường (ung thư hạch) . Các hạch thường nằm ở cổ, nách và bẹn và các hạch này có thể hơi to nếu bị nhiễm trùng và sẽ nhỏ đi khi nhiễm trùng được điều trị hoặc khỏi hẳn.

    Tuy nhiên, nếu hạch vẫn to dần lên trong hơn 1 tháng, hoặc tạo thành những khối không hết hẳn và không liên quan tới nhiễm trùng, thì nên cảnh giác với khả năng ung thư, như ung thư máu và ung thư hạch.

    9. Thay đổi tính chất nốt ruồi (ung thư sắc tố). Nốt ruồi (u hắc tố) ở da bổng dưng lớn nhanh, gồ lên, ngứa, chảy máu là những dấu hiệu báo động u hắc tố (melanoma) có thể chuyển thành ung thư (melanocarcinoma).

    PGS Quảng nhấn mạnh, không cần phải chờ có dấu hiệu mới đi khám mà cần khám sàng lọc phát hiện sớm để đánh giá mỗi cá thể hay cộng đồng khỏe mạnh về mặt lâm sàng, nhằm phát hiện ung thư tiềm ẩn hoặc tình trạng tiền ung thư.

    Nếu bản thân ai đó có tiền căn hoặc trong gia đình có người bị ung thư hoặc bản thân có thói quen sinh hoạt chưa đúng như hút thuốc nhiều… cần sớm đi khám sàng lọc bệnh ung thư.

    Ung thư đại tràng: Nguyên nhân, nguy cơ mắc bệnh và dấu hiệu nhận biết

    Ung thư đại tràng: Nguyên nhân, nguy cơ mắc bệnh và dấu hiệu nhận biết

  • Thụy Sĩ tuyên bố quốc tang 5 ngày sau thảm kịch “chưa từng có” đêm giao thừa khiến 155 người thương vong

    Thụy Sĩ tuyên bố quốc tang 5 ngày sau thảm kịch “chưa từng có” đêm giao thừa khiến 155 người thương vong

    Vụ hoả hoạn đã khiến khoảng 40 người thiệt mạng và 115 người bị thương.

    Phát biểu trước truyền thông, Tổng thống Thụy Sĩ Guy Parmelin gọi đây là một trong những biến cố đau thương nhất trong lịch sử đất nước. Ông nhấn mạnh: “Đây là một thảm kịch với quy mô chưa từng được biết đến”, đồng thời bày tỏ niềm tiếc thương sâu sắc trước việc “nhiều sinh mạng trẻ tuổi đã ra đi, cùng những ước mơ và dự định còn dang dở”.

    Thụy Sĩ tuyên bố quốc tang 5 ngày sau thảm kịch "chưa từng có" đêm giao thừa khiến 155 người thương vong- Ảnh 1.

    Nhiều người đã tới đặt hoa tưởng niệm tại hiện trường vụ cháy (Ảnh: AFP)

    Theo lời các nhân chứng, vụ cháy bùng phát vào khoảng 1h30 sáng tại quán Le Constellation, sau khi pháo sáng hoặc que lửa được cắm vào các chai champagne trong lúc ăn mừng năm mới. Hai nhân chứng nữ cho biết với kênh BFMTV (Pháp) rằng một nhân viên pha chế đã bế một nữ đồng nghiệp đang cầm chai champagne có gắn pháo sáng.

    Ngọn lửa nhanh chóng bén lên trần nhà, rồi chỉ trong vài giây đã lan rộng khắp không gian tầng hầm chật kín người. Nhiều nạn nhân là thanh thiếu niên. Một nhân chứng kể lại cảnh dòng người hoảng loạn chen lấn, tìm cách thoát thân qua cầu thang hẹp dẫn lên phía trên.

    Tối cùng ngày, hàng trăm người đã tụ tập trong im lặng giữa thời tiết giá lạnh, đặt hoa và thắp nến tưởng niệm các nạn nhân. Nhiều người tham dự cho biết họ vẫn chưa liên lạc được với bạn bè, người thân hoặc biết tin có người đang trong tình trạng nguy kịch.

    Thụy Sĩ tuyên bố quốc tang 5 ngày sau thảm kịch "chưa từng có" đêm giao thừa khiến 155 người thương vong- Ảnh 2.

    Hiện trường bên trong đám cháy (Ảnh: X)

    Ulysse Brozzo, 16 tuổi, huấn luyện viên trượt tuyết địa phương, chia sẻ rằng nhiều bạn bè của anh có mặt trong quán bar vào thời điểm xảy ra cháy. Một số người đã an toàn, nhưng vẫn còn nhiều người anh chưa nhận được tin tức. “Đây là một bi kịch thực sự. Khi đó có hàng trăm người ở bên trong”, Brozzo nói, cho biết một người quen đang hôn mê tại bệnh viện Sion.

    Các đoạn video do người sống sót ghi lại cho thấy ngọn lửa bùng lên ngay phía trên quầy bar, trong khi những hình ảnh khác ghi nhận cảnh lửa cam bốc ra từ tầng trệt và một số người nằm bất động trên đường phố bên ngoài.

    Công tố viên bang Valais Beatrice Pilloud cho biết cuộc điều tra vẫn đang được tiến hành và từ chối bình luận về khả năng nến hoặc nguồn lửa khác gây ra hỏa hoạn. Bà xác nhận cầu thang dẫn xuống tầng hầm rất hẹp và cho rằng còn quá sớm để kết luận về vấn đề lối thoát hiểm.

    Chỉ huy cảnh sát bang Valais Frédéric Gisler cho biết lực lượng chức năng có mặt tại hiện trường lúc 1h32, chỉ hai phút sau khi nhận được cuộc gọi khẩn cấp. Báo động đỏ đã được kích hoạt, với nhiều đội cứu hỏa, 42 xe cứu thương và 13 trực thăng được điều động. Các nạn nhân sau đó được chuyển tới các bệnh viện ở Sion, Lausanne, Geneva và Zurich.

    Theo Tổng thống Parmelin, nhiều người sống sót bị bỏng nặng và tổn thương phổi nghiêm trọng. Bệnh viện Đại học Lausanne cho biết đang điều trị 22 bệnh nhân trong độ tuổi từ 16 đến 26, trong đó 8 người từng phải hồi sức ngay khi nhập viện. “Quá trình điều trị sẽ rất dài và phức tạp, có thể kéo dài nhiều tuần, thậm chí nhiều tháng”, Giám đốc bệnh viện Claire Charmet cho hay.

    Giới chức hiện đang tiến hành nhận dạng các nạn nhân và thu thập mẫu ADN từ thân nhân. Một số người gặp nạn là du khách nước ngoài. Bộ Ngoại giao Italy xác nhận 16 công dân nước này đang mất tích và 12 người bị thương, trong khi Pháp cho biết 8 công dân Pháp chưa được tìm thấy.

    Crans-Montana là khu nghỉ dưỡng trượt tuyết nổi tiếng với khoảng 10.000 dân, nằm trên dãy Alps của Thụy Sĩ. Quán Le Constellation, mở cửa từ năm 2015, được mô tả là điểm vui chơi bình dân, chủ yếu phục vụ giới trẻ và du khách. Theo truyền thông Pháp, địa điểm này có sức chứa khoảng 300 người trong nhà.

    Giới chức Thụy Sĩ kêu gọi người dân và du khách thận trọng trong những ngày tới, hạn chế các sự cố có thể gây thêm áp lực cho hệ thống y tế vốn đang quá tải sau thảm kịch.

    Nguồn: The Guardian

  • “Bi kịch” khi về quê ăn Tết: cán bộ ngoại giao bị xe khách đâ:m t:ử vo:ng ngay trước cổng nhà, “lỡ hẹn” khoảnh khắc đoàn viên mãi mãi

    “Bi kịch” khi về quê ăn Tết: cán bộ ngoại giao bị xe khách đâ:m t:ử vo:ng ngay trước cổng nhà, “lỡ hẹn” khoảnh khắc đoàn viên mãi mãi

    Di chuyển từ Hà Nội về quê Nghệ An để nghỉ Tết Dương lịch, khi đến khu vực trước nhà bố mẹ, nam thanh niên qua đường không may bị ô tô tông trúng dẫn tới tử vong.

    Báo ViettNamNet đã đưa tin với tiêu đề “Về quê nghỉ Tết Dương lịch, nam thanh niên gặp tai nạn tử vong trước cửa nhà”

    Chiều 1/1, trao đổi với PV VietNamNet, lãnh đạo UBND xã Tân Phú (tỉnh Nghệ An) cho biết, vụ tai nạn giao thông xảy ra trên địa bàn đã khiến một người tử vong tại chỗ.

    Trước đó, anh Đ.X.S. (SN 2001, trú xóm Thuận Yên, xã Tân Phú, Nghệ An) đi xe khách từ Hà Nội về Nghệ An để nghỉ Tết Dương lịch.

    Khoảng 3h ngày 1/1, xe khách dừng đối diện cổng nhà bố mẹ anh S. Lúc này, anh S. băng qua Quốc lộ 48E để về nhà thì bất ngờ bị một xe khách khác lưu thông trên tuyến tông trúng. Cú tông mạnh khiến anh S. tử vong tại chỗ.

    a hiện trườngtn.webp
    Hiện trường vụ tai nạn. Ảnh: CTV

    Theo lãnh đạo UBND xã Tân Phú, anh S. là cán bộ công tác tại Hà Nội, về thăm gia đình nhân dịp nghỉ Tết Dương lịch thì không may gặp nạn ngay trước cổng nhà.

    Nhận được tin báo, lực lượng chức năng ở Nghệ An nhanh chóng có mặt tại hiện trường để điều tra, làm rõ nguyên nhân vụ tai nạn.

    Báo Người Lao Động cũng đưa tin về vụ việc với tiêu đề “Vừa xuống xe về nhà nghỉ Tết, nam thanh niên bị xe khách tông tử vong”

    Theo thông tin ban đầu, vụ tai nạn thương tâm xảy ra vào 3 giờ ngày 1-1, vào thời gian trên anh Đ.X.S. (SN 2001, trú xóm Thuận Yên, xã Tân Phú, Nghệ An) đang trên đường về nhà sau khi xuống xe khách từ Hà Nội.

    Nam thanh niên tử vong do tai nạn giao thông sau khi nghỉ Tết Dương lịch - Ảnh 1.

    Hiện trường vụ tai nạn. Ảnh: T.Kỳ

    Khi anh S. băng qua quốc lộ 48E để về nhà ở phía đối diện đã bị xe khách tông. Cú va chạm mạnh khiến nạn nhân tử vong tại chỗ.

    Theo một cán bộ xã Tân Phú xác nhận anh S. là cán bộ thuộc Bộ Ngoại giao. Anh S. về thăm gia đình nhân dịp nghỉ Tết Dương lịch.

    Nhận được tin báo, lực lượng chức đã có mặt tại hiện trường để phong tỏa, điều tiết giao thông và làm rõ nguyên nhân vụ việc.

    Anh S. là cán bộ công tác tại Bộ Ngoại giao, về thăm gia đình nhân dịp nghỉ Tết Dương lịch thì không may gặp nạn ngay trước cổng nhà.

    1767316546573.png

    1767316556101.png

    1767316564700.png

    Tiếc thương em quá, cầu mong gia đình vượt qua được mất mát to lớn này🙏

    Nguồn https://vietnamnet.vn/ve-que-nghi-tet-duong-lich-nam-thanh-nien-gap-tai-nan-tu-vong-truoc-cua-nha-2478166.html

  • Học vấn và sự nghiệp xuất sắc của cán bộ ngoại giao sinh năm 2003 vừa qua đời vì TNGT ở Nghệ An

    Học vấn và sự nghiệp xuất sắc của cán bộ ngoại giao sinh năm 2003 vừa qua đời vì TNGT ở Nghệ An

    Vừa từ Hà Nội về Nghệ An nghỉ tết Dương lịch, anh S. băng qua đường để vào nhà thì không may bị ô tô tông trúng, tử vong tại chỗ.

    Đặng Xuân Sơn còn trẻ tuổi nhưng tài năng xuất chúng, trong ảnh là anh đang phỏng vấn

    Báo Phụ nữ Thành phố Hồ Chí Minh ngày 1/1/2025 đưa tin: “Về quê nghỉ tết, nam thanh niên gặp nạn tử vong ngay trước cửa nhà”, cho biết nội dung vụ việc xảy ra như sau: 

    Chiều 1/1, lãnh đạo UBND xã Tân Phú (tỉnh Nghệ An) cho biết, trên địa bàn vừa xảy ra vụ tai nạn giao thông thương tâm khiến 1 người tử vong khi về quê nghỉ tết Dương lịch.

    Hiện trường nơi xảy ra vụ tai nạn thương tâm – Ảnh: Khánh Trung

    Nạn nhân là anh Đ.X.S. (25 tuổi, trú xóm Thuận Yên, xã Tân Phú), đang làm việc tại Hà Nội. Tối 31/12/2025, nam thanh niên này đi xe khách từ Hà Nội về Nghệ An để nghỉ tết Dương lịch.

    Khoảng 3g sáng 1/1, xe khách dừng đối diện cổng nhà anh S nằm cạnh Quốc lộ 48E. Lúc này, anh S. xuống xe, băng qua đường để vào nhà thì không may bị một xe khách khác lưu thông trên tuyến tông trúng.

    Cú tông mạnh khiến anh S. tử vong tại chỗ. Tiếp nhận thông tin, các lực lượng chức năng nhanh chóng có mặt tại hiện trường để điều tra, làm rõ nguyên nhân vụ tai nạn.

    Tạp chí Sở hữu trí tuệ cũng đăng bài: “Hiện trường thương tâm vụ chàng trai về quê ăn Tết tử vong ngay trước cửa nhà, hé lộ lý do đau lòng”, cho biết nội dung sau: 

    Chiều 1-1, VietNamNet đưa tin, lãnh đạo UBND xã Tân Phú (tỉnh Nghệ An) xác nhận, một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng xảy ra trên địa bàn đã khiến một người tử vong tại chỗ.

    Theo thông tin ban đầu, nạn nhân là anh Đ.X.S. (sinh năm 2001, trú xóm Thuận Yên, xã Tân Phú). Trước đó, anh S. đi xe khách từ Hà Nội về Nghệ An để nghỉ Tết Dương lịch cùng gia đình.

    tai-nan-tu-vong-truoc-nha-1

    Khoảng 3h sáng 1-1, xe khách dừng trả anh S. tại khu vực đối diện cổng nhà bố mẹ trên Quốc lộ 48E. Khi anh S. vừa băng qua đường để về nhà thì bất ngờ bị một xe khách khác đang lưu thông trên tuyến tông trúng. Cú va chạm mạnh khiến nạn nhân tử vong ngay tại hiện trường.

    Lãnh đạo UBND xã Tân Phú cho biết, anh S. là cán bộ đang công tác tại Hà Nội, tranh thủ kỳ nghỉ Tết Dương lịch trở về thăm gia đình nhưng không may gặp tai nạn ngay trước cửa nhà.

    tai-nan-tu-vong-truoc-nha-2

    Nhận được tin báo, các lực lượng chức năng tỉnh Nghệ An đã nhanh chóng có mặt để khám nghiệm hiện trường, điều tra và làm rõ nguyên nhân vụ tai nạn.

    Còn mấy bước chân về đến nhà, anh Đ.X.S. (SN 2001, trú xóm Thuận Yên, xã Tân Phú, Nghệ An) qua đường không may bị ô tô tông trúng dẫn tới tử vong. :(

    Anh S. là cán bộ công tác tại Bộ Ngoại giao, về thăm gia đình nhân dịp nghỉ Tết Dương lịch thì không may gặp nạn ngay trước cổng nhà.

    1767316546573.png

    1767316556101.png

    1767316564700.png

    Tiếc thương em quá, cầu mong gia đình vượt qua được mất mát to lớn này🙏

    Nguồn https://vietnamnet.vn/ve-que-nghi-tet-duong-lich-nam-thanh-nien-gap-tai-nan-tu-vong-truoc-cua-nha-2478166.html

  • 2 năm đi làm xa gửi về 1,1 tỷ đồng nhưng bố mẹ khẳng định “không nhận được”, tôi đến ngân hàng xin kiểm tra camera thì phát hiện sự thật cả đời không thể quên…

    2 năm đi làm xa gửi về 1,1 tỷ đồng nhưng bố mẹ khẳng định “không nhận được”, tôi đến ngân hàng xin kiểm tra camera thì phát hiện sự thật cả đời không thể quên…

    2 năm bươn chải nơi xứ người, cô gái Trung Quốc tin tiền mình gửi về đã giúp bố mẹ xây nhà. Thế nhưng sự thật khiến cô chết lặng.

    *Bài viết dưới đây là chia sẻ của  tác giả Vương Phương được đăng tải trên nền tảng Sohu (Trung Quốc).

    Manh mối hé lộ từ một cuộc gọi bất ngờ

    Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi tối hôm đó. Từ Singapore, tôi run run hỏi bố qua điện thoại:

    “Bố, 2 năm nay con gửi về 300.000 NDT (hơn 1,1 tỷ đồng) chắc đủ để xây nhà rồi chứ ạ?”.

    Bố tôi nghe vậy ngạc nhiên đáp: “Tiền gì? Bố chưa nhận được đồng nào của con cả.”

    Nghe câu ấy, toàn thân tôi lạnh toát. Hai năm qua, tôi làm phục vụ trong một nhà hàng Trung Quốc ở Singapore. Ngần ấy thời gian, tôi đã tích góp gần 300.000 NDT – con số mà trước đây một cô gái nông thôn như tôi chưa từng dám nghĩ tới. Mỗi tháng tôi đều chuyển từng khoản về tài khoản của bố và cẩn thận lưu lại mọi giao dịch. Vậy mà giờ đây, bố lại nói ông chưa từng nhận được một đồng.

    Tôi tưởng bố đang đùa nên hỏi thêm một lần nữa, thế nhưng ông vẫn kiên quyết: “Thật đấy, bố không nhận được.” 

    Tôi mở lại danh sách chuyển khoản trên ứng dụng ngân hàng. Từng giao dịch đều hiển thị “thành công”, thông tin người nhận khớp hoàn toàn với thông tin của bố tôi. Vậy tiền đã chạy đi đâu?

    Hôm sau, tôi lập tức  đặt vé máy bay về nước, quyết tìm cho ra sự thật. Vừa về đến nhà, tôi cùng bố mẹ ra ngân hàng kiểm tra sao kê. Sau khi kiểm tra, tôi sững người khi phát hiện tiền vẫn về đúng tài khoản của bố, nhưng bị rút sạch chỉ sau đó vài giờ. Không những vậy, tất cả các giao dịch rút tiền đều diễn ra vào lúc nửa đêm.

    Nhân viên ngân hàng thấy vậy thì gợi ý: “Muốn biết ai rút tiền, chỉ còn cách xem lại camera ở cây ATM.”

    Cuộc điều tra hé lộ sự thật

    Sau khi kiểm tra camera, chúng tôi phát hiện vào thời điểm tiền bị rút đi, có một người đàn ông thường xuất hiện ở máy ATM của ngân hàng. Anh ta nhập mật khẩu rất thành thục rồi rút sạch tiền, động tác thuần thục đến mức khó tin. Rõ ràng người này biết mật khẩu của bố tôi.

    Sau khi loại trừ những người trong nhà, tôi nghĩ ngay đến vài người họ hàng từng mượn thẻ ATM của bố để rút tiền. Tuy nhiên, ai cũng phủ nhận, khiến lòng tôi càng rối như tơ vò. Nếu không phải người ngoài, vậy còn ai có thể làm chuyện đó?

    Tôi quay lại ngân hàng, đề nghị phóng to từng đoạn video. Dù hình ảnh khá mờ nhưng người đàn ông trong video có một đặc điểm khiến tôi chú ý: dáng đi hơi khập khiễng, bước chân nghiêng nhẹ sang phải. Đó chính là đặc điểm không thể nhầm lẫn của cậu ruột tôi sau khi bị tai nạn vài năm trước. Khoảnh khắc phát hiện ra sự thật, cả nhà tôi như chết lặng.

    2 năm đi làm xa gửi về 1,1 tỷ đồng nhưng bố mẹ khẳng định “không nhận được”, tôi đến ngân hàng xin kiểm tra camera thì phát hiện sự thật cả đời không thể quên- Ảnh 1.

    Ảnh minh hoạ: Internet

    Tôi nhớ lại những sự thay đổi của cậu trong 2 năm qua: bỗng dưng mua xe mới, mấy dịp lễ Tết còn bao cả nhà đi ăn nhà hàng sang trọng. Khi ấy, ai cũng mừng cho cậu vì tưởng việc kinh doanh đã khấm khá hơn. Nhưng giờ nhìn lại, từng đồng cậu tiêu xài phóng tay có thể chính là tiền của tôi.

    Sau khi lưu lại toàn bộ bằng chứng từ ngân hàng, chúng tôi lái xe đến nhà cậu. Vừa mở cửa, cậu vẫn tươi cười chào đón chúng tôi như chẳng có chuyện gì. Càng nhìn sự thân mật ấy, lòng tôi càng quặn lại.

    Chúng tôi đặt trước mặt cậu bảng sao kê và ảnh từ camera. Khi nhìn kỹ những tấm ảnh, sắc mặt cậu trắng bệch. Căn phòng chìm vào im lặng. Mấy phút sau, cậu khuỵu xuống, bật khóc. Cậu thừa nhận đã lấy toàn bộ số tiền tôi gửi cho bố vì làm ăn thua lỗ, nợ nần chồng chất, bị chủ nợ đe dọa.

    “Ban đầu, cậu chỉ định rút ít, rồi sẽ trả lại… Nhưng càng lún càng sâu…” – cậu nghẹn giọng.

    Hoá ra, hai năm trước bố tôi từng bị ốm phải nhập viện và nhờ cậu đi rút tiền để thanh toán viện phí. Khi ấy, bố đưa thẻ ATM cho cậu giữ tạm. Vì tuổi cao hay quên, sau khi xuất viện bố nghĩ mình đã nhận lại thẻ, trong khi thực tế nó vẫn nằm trong ví của cậu. Tôi lại gửi tiền về trong âm thầm, không nói rõ cho bố mẹ nên họ cũng không hề phát hiện ra điều bất thường.

    Những năm tôi đi làm xa, cậu thường ghé nhà, hỏi han chuyện tôi ở Singapore, còn khen tôi biết lo cho bố mẹ. Giờ nghĩ lại, những lời quan tâm ấy hoá ra chỉ nhắm vào số tiền tôi gửi về. Tôi hiểu cậu bế tắc, nhưng không thể chấp nhận việc cậu đánh đổi niềm tin của cả gia đình như vậy.

    Khi mẹ tôi hỏi: “Tiền của nó, cậu định bao giờ trả?”, cậu chỉ biết gục đầu: “Em không có tiền… có lẽ sẽ trả dần”. Nhưng “trả dần” đến bao giờ thì cậu tôi không có câu trả lời.

    Cuộc nói chuyện kết thúc mà không có phương án. Nếu tôi báo công an, cậu sẽ phải chịu trách nhiệm hình sự. Nhưng nếu không báo, tôi có thể sẽ không bao giờ lấy lại được số tiền đó. Cả đêm hôm ấy, tôi gần như thức trắng. Đó không chỉ là mất mát vật chất, mà còn là nỗi đau bị người thân phản bội.

    Hôm sau, tôi quay lại nhà cậu, mang theo tờ cam kết trả nợ tôi tự soạn: 300.000 NDT trả trong 3 năm, mỗi năm 100.000 NDT. Nếu quá hạn, cậu sẽ chịu trách nhiệm trước pháp luật. Cậu tôi miễn cưỡng ký vào tờ giấy đó rồi bán xe và đưa tôi trước một phần.

    Tôi nhận tiền mà lòng nặng trĩu. Sau tất cả, tôi hiểu một điều: sự chủ quan trong quản lý tiền bạc chính là cánh cửa dẫn đến sai lầm và tổn thương. Trước áp lực vật chất, bất kỳ ai cũng có thể đánh mất sự tử tế. Vì vậy, hãy tự bảo quản tốt tài sản của mình, đừng để người khác có cơ hội lợi dụng.

    (Theo Sohu)

    https://kenh14.vn/2-nam-di-lam-xa-gui-ve-11-ty-dong-nhung-bo-me-khang-dinh-khong-nhan-duoc-toi-den-ngan-hang-xin-kiem-tra-camera-thi-phat-hien-su-that-ca-doi-khong-the-quen-215251205000347436.chn