Tác giả: admin

  • Tùng im lặng. Sự im lặng quặn lên như một cơn bão không tiếng sét. Tôi sợ anh sẽ sụp đổ. Nhưng anh chỉ ngồi đó, hai tay ôm đầu, nước mắt chảy dài

    Tùng im lặng. Sự im lặng quặn lên như một cơn bão không tiếng sét. Tôi sợ anh sẽ sụp đổ. Nhưng anh chỉ ngồi đó, hai tay ôm đầu, nước mắt chảy dài

    1. Túi đồ từ trên trời rơi xuống

    Tôi tên là Lan, 32 tuổi, sống cùng chồng và mẹ chồng trong căn nhà nhỏ mặt tiền đường Lê Trọng Tấn. Nhà ba tầng, lâu năm, kết cấu kiểu cũ: trần thạch cao chỗ dày chỗ mỏng. Gần đây phòng ngủ vợ chồng tôi nóng bất thường, máy điều hòa bật mà gió chỉ phả ra hơi ấm. Tôi gọi thợ kỹ thuật đến kiểm tra.

    Anh thợ tên Tín, dáng nhỏ thó, hiền lành. Anh vừa đứng lên chiếc thang nhôm, tháo mặt nạ điều hòa, vừa hỏi:

    – Chị dùng bao lâu rồi?
    – Cũng 5 năm rồi. Dạo này nó yếu lắm.

    Tín soi đèn pin lên sâu bên trong trần nhà, nhíu mày:

    – Ơ… Trong này có cái gì lạ lắm chị ơi.

    Tim tôi đập thình thịch.

    – Lạ… là sao?

    Tín luồn tay lên khe hở giữa trần và dàn lạnh, cố lôi ra một vật gì đó. Chỉ vài giây, anh đặt xuống giường… một chiếc túi xách phụ nữ màu đỏ rượu.

    Nhìn cái túi, tôi chết điếng. Loại túi này đắt tiền, sang chảnh, không phải phong cách của tôi. Tôi cảm thấy chân mình mềm nhũn.

    – Em nghĩ chắc ai đó bỏ quên lúc sửa trần? – Tín đoán.

    Nhưng căn nhà này từ khi tôi về làm dâu đến giờ chưa hề sửa lại trần phòng ngủ.

    Túi nằm ở đó, như một sự thật đang thách thức tôi.

    Tín sửa xong máy điều hòa rồi chào ra về. Trước khi đi anh còn nói:

    – Em nghĩ chị nên hỏi lại mọi người trong nhà xem sao. Túi còn khá mới đó chị.

    Tôi đóng cửa phòng, tay run bần bật khi cầm túi lên. Bên ngoài không bụi bặm, chứng tỏ nó chỉ mới được đặt vào đây… không lâu.

    Tôi nghĩ ngay đến chồng.

    Phòng ngủ này là của hai vợ chồng. Nếu có người phụ nữ nào khác từng bước vào đây… tôi chắc sẽ phát điên.

    Ở dưới nhà, tiếng mẹ chồng tôi lục đục dọn cơm. Còn chồng tôi đang đi công tác ở Buôn Ma Thuột, tối mai mới về.

    Tôi hít sâu, sờ vào khóa kéo.

    2. Bên trong chiếc túi

    Trong túi có:

    – Một ví nhỏ
    – Một khăn tay thêu hoa hồng
    – Một chiếc vòng bạc bị gãy mất một mắt
    – Một tờ giấy cũ gấp làm đôi
    – Và… một tấm ảnh đen trắng cỡ nhỏ.

    Tôi mở ví trước. Không có tiền, chỉ có một tờ giấy chứng sinh cũ kỹ, ố vàng, đề năm 1989. Trên giấy ghi tên một người mẹ: Nguyễn Thị Thanh.

    Thanh? Tôi không quen ai tên đó.

    Tiếp theo, tôi mở tấm ảnh. Trong ảnh là một cô gái trẻ khoảng đôi mươi, nét đẹp mảnh mai, gương mặt phảng phất buồn bã. Điều làm tôi giật mình là bên cạnh cô gái ấy là… mẹ chồng tôi, lúc còn trẻ, khoảng ba mươi mấy tuổi.

    Tôi ngồi thụp xuống giường, tay run rẩy. Tại sao ảnh của mẹ chồng lại nằm trong túi đồ phụ nữ được giấu trong trần nhà?

    Và tại sao lại có giấy chứng sinh?

    Tôi mở tiếp tờ giấy gấp đôi. Đó là một lá thư, nét chữ mềm mại:

    “Chị Lệ,
    Em để đứa bé lại cho chị chăm một thời gian. Em không còn lựa chọn nào khác.
    Em biết chị thương em, nên em gửi gắm.
    Nếu một ngày em không quay lại… em mong chị đừng trách em.
    – Thanh”

    Tôi đọc xong mà toàn thân lạnh đi.

    Thanh… gửi con lại cho mẹ chồng tôi?

    Vậy… chồng tôi có phải con ruột của bà Lệ không?

    Ý nghĩ ấy khiến tôi nghẹt thở.

    Bà Lệ – mẹ chồng tôi – vốn ít nói, trầm tính, và từ trước đến nay vẫn luôn có khoảng cách nhẹ với chính con trai mình. Tôi từng cho rằng đó là tính cách. Nhưng giờ thì…

    Tôi đem túi trộm vào phòng làm việc, giấu dưới bàn. Tôi cần nói chuyện với bà. Tôi không muốn tự mình đoán thêm rồi đau lòng vô ích.

    Tôi xuống bếp, nhẹ nhàng:

    – Mẹ ơi, con… muốn hỏi mẹ chuyện này chút được không?

    Bà ngẩng lên, đôi mắt vốn luôn hiền nhưng nay có gì đó cảnh giác.

    – Ừ, có chuyện gì mà mặt mũi con tái thế?

    Tôi nuốt khan.

    – Con… tìm thấy một túi đồ trên trần phòng ngủ. Trong đó có ảnh mẹ và một cô tên Thanh… với giấy chứng sinh.

    Bà Lệ buông đôi đũa xuống bàn đánh “cạch”.

    – Con nói… con tìm thấy ở đâu?

    – Trên trần phòng con ạ.

    Mặt bà trắng bệch như vừa nhìn thấy ma.

    Tôi chưa kịp hỏi thêm thì bà đứng bật dậy, giọng run run:

    – Con đưa mẹ xem!

    Tôi dẫn bà lên phòng, lấy túi ra. Vừa nhìn thấy nó, bà Lệ lập tức ôm chặt vào lòng, nước mắt trào ra như đê vỡ.

    – Trời ơi… tưởng mất rồi…

    – Mẹ… đây là gì ạ? Con không hiểu.

    Bà bóp chặt quai túi, run đến mức tôi phải dìu bà ngồi xuống giường.

    Rồi bà nói, bằng giọng trầm khàn:

    – Con dâu à… chuyện này mẹ giấu mấy chục năm nay. Mẹ không nghĩ… đến lúc nó lại lộ ra theo cách như vậy.

    Tôi nín thở.

    – Cô gái trong hình… là em ruột mẹ. Em gái mẹ – Thanh.

    Tôi đứng hình vài giây.

    – Em gái mẹ? Vậy còn…

    – Đứa bé trong giấy chứng sinh… chính là con của nó.

    Gió điều hòa phả qua lạnh buốt, nhưng không lạnh bằng câu kế tiếp của mẹ chồng:

    – Và đứa bé ấy… chính là chồng con.

    Tôi nắm chặt mép giường cho khỏi ngã. Điều tôi sợ nhất phút trước – hóa ra… lại đúng theo cách còn đau hơn.

    3. Bí mật của một người mẹ

    Bà Lệ kể, giọng đứt quãng như từng câu đều cắt vào tim:

    – Em mẹ yêu một người đàn ông có gia đình. Nó khờ dại, yêu hết mình, rồi có thai. Khi biết tin, anh ta bỏ rơi nó. Lúc ấy nó tuyệt vọng lắm, định phá thai nhưng mẹ ngăn. Nó sinh thằng Tùng… nhưng nó bị trầm cảm sau sinh nặng lắm con à. Nó không dám nhìn con, không đủ can đảm làm mẹ. Một đêm mưa, nó để lại đứa bé cho mẹ rồi bỏ đi… Mẹ tìm nó suốt năm trời nhưng chỉ nhận được tin nó chết vì tai nạn ở miền Trung.

    Tôi lặng người. Vậy chồng tôi… là con của một mối tình bị nguyền rủa?

    – Mẹ nuôi thằng Tùng như con ruột. Ba nó lúc ấy mất sớm rồi, nên hàng xóm ai cũng nghĩ nó là con mẹ. Mẹ chưa từng dám nói nó biết. Mẹ sợ nó sốc, sợ nó hận mẹ vì đã giấu chuyện của mẹ ruột nó…

    Bà lau nước mắt, đôi vai run lẩy bẩy.

    – Còn vì sao túi đồ trên trần? – tôi hỏi khẽ.

    – Lúc mới sinh, mẹ cất túi này kỹ lắm, để làm kỷ vật cho nó sau này… nhưng rồi vợ chồng con dọn về, mẹ sợ các con thấy, lại sợ nó vô tình tìm được. Mẹ… đem giấu lên trần, chỗ ít ai nghĩ đến nhất.

    Tôi nghẹn họng.
    Câu chuyện tôi tưởng giống phim truyền hình – hóa ra lại xảy ra ngay trong ngôi nhà nhỏ này.

    Nhưng có một điều còn ám ảnh hơn.

    – Con biết… con nghi ngờ chồng con ngoại tình đúng không? – bà Lệ nhìn tôi đầy thương xót. – Nhưng con yên tâm, thằng Tùng nó không bao giờ làm vậy đâu. Nó thương con lắm.

    Tôi cắn môi đến bật máu.
    Hóa ra lòng mình bé nhỏ đến mức nghi oan cho người yêu mình nhất.

    4. Đêm chồng về

    Tối hôm đó, tôi không ngủ được. Câu chuyện của bà Lệ như một vết cắt dài, đau nhưng không thể trách. Tôi nhìn người đàn ông nằm cạnh mình – Tùng – và chợt hiểu rằng anh đang sống mà không biết nguồn gốc của chính mình.

    Tôi muốn nói cho anh biết, nhưng tôi hiểu đó không phải việc tôi có quyền quyết định.

    Nửa đêm, tôi thấy mẹ chồng đứng lặng ở sân thượng, hướng mặt về phía con đường rợp đèn vàng. Tôi nhẹ nhàng đến bên:

    – Mẹ… có định nói cho anh Tùng không?

    – Mẹ muốn – bà khẽ nói – nhưng mẹ sợ nó đau, sợ nó không gọi mẹ là “mẹ” nữa.

    Tôi nắm tay bà:

    – Nếu là người tốt, anh ấy sẽ hiểu.

    Bà nhìn tôi như thể trong tôi có câu trả lời bà tìm mấy chục năm nay.

    – Con… có thể ngồi cạnh mẹ lúc mẹ nói chuyện với nó không?

    Tôi gật đầu.

    5. Sự thật được mở ra

    Chiều hôm sau, Tùng về. Mới nhìn thấy tôi và mẹ ngồi cùng nhau ở phòng khách, anh lập tức cau mày:

    – Có chuyện gì mà hai người nhìn nghiêm vậy?

    Bà Lệ không nói ngay. Bà đặt túi đỏ xước nhẹ lên bàn.

    – Tùng à… con ngồi xuống đi. Mẹ có điều quan trọng phải nói.

    Anh ngạc nhiên:

    – Túi của ai vậy mẹ?

    Tôi chưa kịp trả lời thì mẹ anh đã khóc.

    Tôi ngồi cạnh, đặt tay lên vai bà, ra hiệu để bà nói những lời khó khăn ấy.

    Rồi bà kể lại tất cả – từ người mẹ ruột tên Thanh, đến việc gửi con, rồi bỏ đi mãi mãi, và cả lý do túi đồ nằm trên trần nhà…

    Tùng im lặng. Sự im lặng quặn lên như một cơn bão không tiếng sét.

    Tôi sợ anh sẽ sụp đổ.
    Nhưng anh chỉ ngồi đó, hai tay ôm đầu, nước mắt chảy dài.

    Một lúc lâu sau, Tùng quỳ xuống trước mẹ mình.

    – Mẹ nuôi con suốt ba mươi mấy năm… mẹ đã hy sinh cả đời vì con. Dù con sinh ra từ ai, mẹ vẫn là mẹ của con. Người sinh ra con chưa chắc là mẹ, nhưng người nuôi dưỡng con mới thật sự là mẹ.

    Câu nói ấy như xoa dịu tất cả những vết thương.

    Bà Lệ bật khóc. Tôi cũng khóc. Ba con người ôm nhau trong căn phòng nhỏ, nơi trước đó vài giờ còn chất chứa hoài nghi và bí mật.

    6. Hạt giống yêu thương

    Những ngày sau đó, Tùng chủ động tìm hiểu về mẹ ruột. Anh đến nơi bà Thanh từng sống, thắp nén nhang ở mộ bà. Trở về, anh nói với tôi:

    – Lan à, anh thấy nhẹ lòng lắm. Anh biết ơn mẹ đã nuôi anh, và biết ơn em… vì đã không giấu anh sự thật này.

    Tôi mỉm cười, nắm tay anh.

    Từ ngày bí mật ấy được mở ra, mẹ chồng tôi như trút được gánh nặng mấy chục năm. Bà vui vẻ, khỏe hơn, và lúc nào cũng nói:

    – Hóa ra chỉ cần nói thật thôi, nỗi sợ cũng tan.

    Còn tôi, tôi hiểu một điều:

    Nghi ngờ trong hôn nhân thường đến từ nỗi sợ, không phải từ sự thật.

    Và đôi khi, những gì ta tưởng là phản bội – lại liên quan đến một nỗi đau khác, sâu xa và âm thầm hơn nhiều.

  • Đ:à:n ông th:ích QH với phụ nữ béo hay mảnh mai? 3 người trong cuộc chia sẻ thật lòng

    Đ:à:n ông th:ích QH với phụ nữ béo hay mảnh mai? 3 người trong cuộc chia sẻ thật lòng

    Bạn có biết đàn ông thích hẹn hò, yêu đương với phụ nữ béo hay mảnh mai hay không?

     

    Tranh luận về sở thích của đàn ông đối với phụ nữ có thân hình béo hay mảnh mai đã và đang diễn ra sôi nổi. Điều này phụ thuộc vào quan niệm thẩm mỹ và ưa thích cá nhân của từng người. Hãy cùng tìm hiểu ý kiến của ba người đàn ông sau đây!

    Anh An, 25 tuổi: “Tôi thích vẻ đẹp đầy đặn, người phụ nữ béo khỏe càng đẹp và đáng yêu, may mắn là vợ tôi không quá béo.”

    Vóc dáng của vợ tôi được miêu tả là mập, đúng như vậy, mỗi phần cơ thể cô ấy đều có một lượng mỡ và cân nặng phù hợp. Điều này hoàn toàn khớp với gu thẩm mỹ của tôi và sở thích của nhiều người đàn ông khác về phụ nữ.

    Phụ nữ có vóc dáng béo thường chọn quần áo hàng ngày đơn giản, rộng rãi để che giấu khuyết điểm và tôn vinh dáng người. Tôi chỉ thích những phụ nữ có hình dáng tròn trịa và mập mạp, che đi những khuyết điểm và làm cho họ trông đẹp, quyến rũ và thu hút mắt.

    dan-ong-thich-phu-nu-beo-hay-gay

    Anh Bình, 30 tuổi: “Phụ nữ béo là một tướng người phú quý trong truyền thuyết.”

    Bên cạnh đó, tôi thường nghe nói rằng phụ nữ có vóc dáng béo thường thể hiện sự thịnh vượng. Mặc dù không có cơ sở khoa học chứng minh điều này, tôi vẫn tin rằng điều đó mang tính tích cực.

    Khi đưa vợ đi chơi vào ngày thường, tôi cảm thấy tự tin vì điều đó cho thấy tôi có khả năng tài chính đủ để đáp ứng nhu cầu của vợ tôi. Nếu không, cô ấy không thể có vóc dáng béo như vậy.

    Vợ tôi là người rất giỏi nấu ăn và rất kỹ tính về ẩm thực. Từ khi chúng tôi kết hôn, tôi may mắn được thưởng thức những món ngon do cô ấy nấu, dù trước đây tôi chưa từng nghe hay thấy về những món đó. Chính nhờ điều đó, tôi cũng đã béo lên và trông khỏe mạnh hơn. Trước đây, tôi có vẻ gầy gò và hơi suy dinh dưỡng, nhưng từ khi có vợ chăm sóc, sức khỏe của tôi đã được cải thiện đáng kể.

    phu-nu-gay-1-ngoisaovn-w591-h467

    Anh Cường, 35 tuổi: “Tôi kết hôn với vợ đã nhiều năm, vợ tôi thuộc tuýp người mập nên tôi cũng có chút mặc cảm.”

    Tuy nhiên, phụ nữ có vóc dáng mập không dễ bị lạnh và họ cũng không cần nhiều quần áo trong mùa đông. Điều này cho thấy phụ nữ mập có lợi thế hơn so với phụ nữ gầy trong mùa đông. Có thể do lượng mỡ dưới da khá dày, chúng có khả năng giữ ấm cho cơ thể và ngay cả khi tôi trì hoãn ăn uống, vợ tôi vẫn chịu đói tốt hơn.

    Vợ tôi không chỉ có khả năng chống lạnh mạnh mẽ, mà chúng tôi còn thân thiết và gần gũi với nhau. Dù là ngày hay đêm, chúng tôi luôn đi cùng nhau dưới một mái nhà hoặc nắm tay nhau khi khám phá khắp nơi. Vợ tôi như một nguồn nhiệt di động, và sức nóng từ cô ấy dường như liên tục truyền đến tôi, làm cho tôi cảm thấy ấm áp và thoải mái hơn.

    Tóm lại, phụ nữ có vóc dáng mập cũng có những ưu điểm riêng của họ và không ít đàn ông thích phụ nữ hơi béo một chút.

    Nguồn: https://www.giaitri.thoibaovhnt.com.vn/dan-ong-thich-quan-he-voi-phu-nu-beo-hay-manh-mai-3-nguoi-trong-cuoc-chia-se-that-long-710627.html

  • Bên trong là một xấp tiền đã ố vàng. — “Số tiền này, bác giữ suốt hai mươi năm. Hôm nay, bác mới có thể trả.”

    Bên trong là một xấp tiền đã ố vàng. — “Số tiền này, bác giữ suốt hai mươi năm. Hôm nay, bác mới có thể trả.”

    LẦN ĐẦU VỀ NHÀ NGƯỜI YÊU, BỐ ANH NHÌN TÔI CHẰM CHẰM RỒI HỎI MỘT CÂU KHIẾN CẢ MÂM CƠM CHẾT LẶNG

    Tôi quen Nam được hơn một năm thì anh mới dắt tôi về nhà ra mắt.

    Không phải vì anh không nghiêm túc, mà vì hoàn cảnh gia đình anh khá đặc biệt. Bố Nam là người ít nói, nghiêm khắc, từng là bộ đội về hưu. Mẹ anh mất sớm, trong nhà chỉ còn hai bố con nương tựa nhau.

    Nam bảo:
    — “Bố anh khó tính, nhưng không phải người xấu. Em đừng lo.”

    Anh nói vậy, nhưng từ lúc ngồi trên chuyến xe về quê anh, tay tôi vẫn lạnh ngắt.

    1. Căn nhà cũ và ánh mắt đầu tiên

    Nhà Nam nằm cuối một con ngõ nhỏ ở ngoại thành. Ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ, tường vàng đã bong tróc từng mảng. Trước sân có một cây xoài già, gốc xù xì, rễ nổi lên như những mạch máu.

    Ngay khi tôi bước qua cổng, có cảm giác như có ai đó đang nhìn mình.

    Bố Nam đứng ở hiên nhà. Ông gầy, lưng hơi còng, mái tóc bạc gần hết. Ánh mắt ông… rất lạ. Không phải dò xét, cũng không phải lạnh lùng, mà giống như đang cố xác nhận một điều gì đó.

    Ông nhìn tôi không chớp.

    Tôi lễ phép cúi đầu:
    — “Cháu chào bác ạ.”

    Ông vẫn nhìn. Vài giây trôi qua dài đến mức tôi nghe rõ tiếng tim mình đập trong lồng ngực.

    Cuối cùng, ông gật đầu:
    — “Vào nhà đi.”

    Nam kéo tay tôi, thì thầm:
    — “Bố anh vậy đó, quen rồi sẽ ổn.”

    Nhưng tôi biết, ánh mắt ấy không hề “bình thường”.

    2. Mâm cơm đầu tiên

    Bữa cơm được dọn ra khá đơn giản: canh rau muống, đĩa cá kho, bát cà pháo, thêm bát thịt rang. Rất đúng kiểu gia đình Bắc truyền thống.

    Chúng tôi ngồi xuống.

    Không khí im lặng đến mức nghe rõ tiếng muỗi vo ve ngoài cửa.

    Bố Nam gắp cho tôi một miếng cá.
    — “Ăn đi.”

    Tôi vội cảm ơn, cúi đầu ăn, nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt ông đang đặt lên mặt mình.

    Ông nhìn rất kỹ. Từ trán, mắt, mũi, đến cả vết bớt nhỏ ở gần khóe môi tôi.

    Nam có vẻ cũng nhận ra sự khác thường.
    — “Bố… sao bố cứ nhìn Linh mãi vậy?”

    Ông không trả lời.

    Ông uống một ngụm nước, đặt chén xuống bàn, rồi đột nhiên hỏi:

    — “Cháu có phải… con gái của bà Hạnh bán xôi ở bến xe huyện không?”

    Câu hỏi vừa dứt, cả mâm cơm chết lặng.

    Đũa trên tay tôi khựng lại.

    Tim tôi như rơi xuống.

    Nam quay phắt sang tôi:
    — “Sao bố biết?”

    Còn tôi, cổ họng nghẹn ứ, không nói nên lời.

    3. Quá khứ tôi chưa từng kể

    Tôi chưa từng kể với Nam về mẹ mình một cách chi tiết.

    Mẹ tôi – bà Hạnh – bán xôi ở bến xe suốt hơn hai mươi năm. Một người đàn bà góa chồng, lưng còng, tay lúc nào cũng ám mùi khói bếp. Tôi lớn lên giữa tiếng xe khách, mùi dầu diesel và những buổi sáng mẹ dậy từ ba giờ.

    Tôi từng rất mặc cảm.

    Mặc cảm vì bạn bè có bố mẹ làm cán bộ, làm kinh doanh, còn mẹ tôi ngồi co ro bên nồi xôi, mặc áo bông cũ.

    Tôi cố học giỏi để thoát khỏi cái bến xe ấy.

    Và tôi chưa bao giờ nghĩ, quá khứ đó lại xuất hiện trong mâm cơm ra mắt nhà người yêu.

    Tôi khẽ gật đầu:
    — “Dạ… đúng ạ.”

    Bố Nam nhìn tôi rất lâu, rồi giọng ông trầm hẳn xuống:
    — “Thế… bố cháu mất năm cháu bao nhiêu tuổi?”

    Nam sững sờ:
    — “Bố!”

    Tôi cúi mặt:
    — “Dạ… cháu năm tuổi.”

    Không ai ăn thêm được miếng nào nữa.

    4. Câu chuyện từ 20 năm trước

    Bố Nam đặt đũa xuống, dựa lưng vào ghế.

    Ông nói, giọng khàn khàn:
    — “Hai mươi năm trước, có một người đàn bà bế con nhỏ, đứng khóc ở bến xe trong mưa. Chồng mất vì tai nạn lao động, trong người không còn đồng nào. Bà ấy xin tôi mượn tiền để đưa con đi viện.”

    Tôi ngẩng đầu lên.

    Tim tôi đập dồn dập.

    — “Người đàn bà đó… là mẹ cháu.”

    Căn phòng im phăng phắc.

    Nam nhìn bố, rồi nhìn tôi, ánh mắt hoang mang.

    Bố anh tiếp tục:
    — “Hôm đó, nếu không có bà ấy, tôi đã mất con trai.”

    Tôi chết lặng.

    5. Bí mật được giấu suốt 20 năm

    Hai mươi năm trước, Nam bị sốt cao co giật khi đang theo bố ra bến xe chờ chuyến hàng. Mẹ Nam vừa mất, bố anh luống cuống, tiền mang theo không đủ.

    Trong lúc hoảng loạn, chính mẹ tôi – người đàn bà nghèo nhất bến xe – đã bán hết nồi xôi, gom từng đồng lẻ, đưa ông tiền, rồi bế Nam chạy vào bệnh viện.

    Bố Nam kể:
    — “Tôi hỏi tên bà ấy, bà chỉ nói: ‘Anh cứ lo cho con đi, tôi cũng có con.’”

    Sau này, khi quay lại tìm, bà Hạnh đã chuyển chỗ bán. Ông tìm mãi không ra.

    — “Tôi nợ bà ấy một mạng người.”

    Giọng ông run lên.

    Tôi bật khóc.

    Lần đầu tiên trong đời, tôi nghe câu chuyện ấy từ một người xa lạ.

    Nam nắm chặt tay tôi.

    6. Câu hỏi khiến mâm cơm chết lặng – và câu trả lời

    Bố Nam nhìn thẳng vào tôi, hỏi lại câu khiến tôi không bao giờ quên:

    — “Cháu có biết, mẹ cháu đã cứu sống con trai bác không?”

    Tôi lắc đầu trong nước mắt.

    — “Không… mẹ cháu chưa từng kể.”

    Ông gật đầu:
    — “Bà ấy chưa bao giờ kể, vì bà ấy không làm việc đó để được trả ơn.”

    Ông đứng dậy, vào buồng trong, mang ra một chiếc hộp gỗ cũ.

    Bên trong là một xấp tiền đã ố vàng.

    — “Số tiền này, bác giữ suốt hai mươi năm. Hôm nay, bác mới có thể trả.”

    Tôi bật dậy:
    — “Bác… cháu không thể nhận.”

    Ông lắc đầu:
    — “Không phải cho cháu. Là cho mẹ cháu. Và cho cả bác – để lòng bác được yên.”

    7. Một bữa cơm khác

    Bữa cơm hôm ấy kết thúc trong nước mắt.

    Nhưng là nước mắt nhẹ nhõm.

    Bố Nam gắp thức ăn cho tôi, giọng đã mềm hơn rất nhiều:
    — “Ăn đi con.”

    Chữ “con” ấy khiến tôi nghẹn ngào.

    Tối đó, Nam nói với tôi:
    — “Anh hiểu vì sao bố nhìn em như vậy rồi.”

    Tôi cười trong nước mắt.

    8. Lần đầu… và cũng là lần cuối

    Trước khi tôi về, bố Nam nói:
    — “Lần đầu cháu về nhà bác, bác hỏi câu đó, không phải để làm khó. Mà để chắc chắn… bác không nhận nhầm ân nhân.”

    Ông cúi đầu trước tôi.

    Tôi vội vàng đỡ ông dậy.

    Ngoài sân, cây xoài già xào xạc trong gió.

    Tôi chợt hiểu:
    Có những mối duyên, phải hai mươi năm sau mới gặp lại – nhưng chưa bao giờ là muộn.

  • Giường ngủ có 3 thứ này: Gia chủ không đau ốm, cũng nợ ngập đầu, đó là gì?

    Giường ngủ có 3 thứ này: Gia chủ không đau ốm, cũng nợ ngập đầu, đó là gì?

    Giường ngủ có 3 thứ này nên tránh để bảo vệ sức khỏe và tài lộc trong gia đình.

    Trong phong thủy, khu vực đầu giường ngủ đóng vai trò quan trọng, ảnh hưởng trực tiếp đến tài lộc, sức khỏe và sự thịnh vượng của gia chủ. Nếu để những vật phẩm không phù hợp ở đầu giường, bạn có thể vô tình cản trở dòng chảy năng lượng tích cực, dẫn đến khó khăn tài chính và vận xui. Dưới đây là 3 thứ tuyệt đối không nên để ở đầu giường và cách khắc phục để cải thiện phong thủy.

    Gương đối diện đầu giường

    Gương đặt đối diện giường ngủ tạo ra luồng năng lượng phản chiếu mạnh, làm rối loạn giấc ngủ và gây bất an. Theo phong thủy, gương có thể “hút” tài lộc ra khỏi nhà, khiến gia chủ hao hụt tiền bạc và gặp khó khăn trong việc tích lũy của cải. Ngoài ra, gương còn được cho là thu hút năng lượng tiêu cực hoặc các thực thể không mong muốn, gây ảnh hưởng xấu đến tinh thần.

    Cách khắc phục: Di chuyển gương ra khỏi phòng ngủ hoặc đặt ở vị trí không đối diện giường.Nếu không thể di dời, hãy che gương bằng vải vào ban đêm để giảm tác động xấu.Thay thế bằng các vật trang trí mang năng lượng tích cực như tranh phong cảnh, cây xanh nhỏ.

    Gương soi chiếu vào nhà nên tránh
    Gương soi chiếu vào nhà nên tránh

    Đồ điện tử như tivi, điện thoại, máy tính

    Các thiết bị điện tử phát ra sóng điện từ, làm xáo trộn trường năng lượng tự nhiên trong phòng ngủ. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ mà còn cản trở dòng chảy tài lộc. Theo phong thủy, đồ điện tử mang tính “Hỏa” mạnh, dễ gây xung đột năng lượng, khiến gia chủ căng thẳng, mất tập trung và khó đạt được sự thịnh vượng.

    Đưa các thiết bị điện tử như tivi, máy tính ra khỏi phòng ngủ.Nếu cần để điện thoại gần giường, hãy đặt ở chế độ máy bay hoặc cách xa đầu giường ít nhất 1 mét.

    Sử dụng đèn ngủ ánh sáng dịu để tạo không gian thư giãn thay vì ánh sáng từ màn hình điện tử.

    đầu giường có thứ này nên tránh
    đầu giường có thứ này nên tránh

    Vật sắc nhọn hoặc đồ vật cũ kỹ, hỏng hóc

    Các vật sắc nhọn như dao, kéo, hoặc đồ trang trí có góc cạnh ở đầu giường tạo ra sát khí, gây áp lực vô hình lên gia chủ. Điều này có thể dẫn đến xung đột trong gia đình, mất đoàn kết và tài chính sa sút. Tương tự, đồ vật cũ kỹ, hỏng hóc tích tụ năng lượng tiêu cực, cản trở vận may và khiến gia chủ khó tiến bộ.

    Loại bỏ ngay các vật sắc nhọn hoặc đồ hỏng khỏi khu vực đầu giường. Thay thế bằng các vật phẩm phong thủy mang năng lượng tích cực như đá thạch anh, tượng Phật nhỏ, hoặc bình hoa nhỏ (không để hoa héo).

    Dọn dẹp thường xuyên để đảm bảo không gian sạch sẽ, thông thoáng, thu hút tài lộc.

    Lời khuyên phong thủy để cải thiện tài vận

    Giữ khu vực này sạch sẽ, tránh để đồ lộn xộn để dòng năng lượng lưu thông tốt.Chọn màu sắc phù hợp: Sử dụng chăn ga gối màu sắc nhẹ nhàng như xanh nhạt, be, hoặc trắng để tạo cảm giác yên bình, thu hút may mắn.

    Đặt vật phẩm phong thủy: Một chiếc đèn ngủ nhỏ, chuông gió nhỏ hoặc hộp gỗ đựng trang sức ở đầu giường có thể kích hoạt năng lượng tích cực.

  • Chào tất cả mọi người!

    Cảm ơn vì đã sử dụng WordPress. Đây là bài viết đầu tiên của bạn. Sửa hoặc xóa nó, và bắt đầu bài viết của bạn nhé!