Tác giả: admin

  • Không thể tin nổi, vợ cũ tái hôn với tài xế của tôi nhưng thân phận thật của anh ta mới làm tôi bàng hoàng lẫn xấu hổ

    Không thể tin nổi, vợ cũ tái hôn với tài xế của tôi nhưng thân phận thật của anh ta mới làm tôi bàng hoàng lẫn xấu hổ

    Nhưng ngay từ lúc bước vào sảnh tiệc, Hoàng đã bắt đầu thấy không ổn.

    Hoàng và Lan ly hôn đã tròn bảy năm.

    Cuộc hôn nhân ấy, nếu nhìn từ bên ngoài, chẳng có gì quá bi kịch. Hoàng làm ăn, Lan ở nhà lo hậu phương. Chỉ có điều, trong mắt Hoàng, vợ mình ngày càng trở nên “vô dụng”: không tạo ra tiền, không khéo léo quan hệ, không biết nhẫn nhịn đúng lúc. Đỉnh điểm là khi Lan phát hiện Hoàng có người khác.

    Hoàng vẫn nhớ rất rõ hôm ấy. Lan không làm ầm ĩ, không đánh ghen, chỉ ngồi xuống và nói một câu rất bình thản rằng cô muốn ly hôn. Hoàng còn cười khẩy, cho rằng phụ nữ ra ngoài làm ăn, va chạm, có chút ong bướm là chuyện bình thường. Anh thậm chí còn nói thẳng: chỉ cần Lan ngoan ngoãn, anh sẽ không để cô thiệt thòi.

    Nhưng Lan không chọn cách đó. Cô ký đơn ly hôn rất nhanh, dọn đồ đi gọn gàng, không tranh chấp gì. Hoàng lúc ấy vừa bực vừa khinh. Anh tin rằng rồi Lan sẽ sớm hối hận, bởi ngoài việc làm vợ anh, cô chẳng có gì trong tay.

    Sau ly hôn không lâu, công việc của Hoàng cũng bắt đầu lao dốc. Thị trường khó khăn, đối tác rút lui, dự án đổ bể. Cuối cùng, công ty giải thể. Hoàng buộc phải cho toàn bộ nhân viên nghỉ việc, trong đó có cả Duy – người tài xế đã gắn bó với gia đình anh suốt nhiều năm.

    Duy ít nói, điềm đạm, làm việc đâu ra đó. Trong mắt Hoàng, anh ta chỉ là một người lái xe đúng nghĩa: đúng giờ, đúng việc, không hơn không kém. Ngày thanh lý hợp đồng, Duy chỉ cúi đầu chào rồi đi, không một lời than thở.

    Bảy năm trôi qua, cuộc sống của Hoàng cũng không khá hơn là bao. Làm lại từ đầu ở tuổi trung niên không dễ. Anh ít khi nghĩ đến Lan, càng không nghĩ đến Duy. Cho đến một ngày, trong một cuộc gặp bạn cũ, Hoàng nghe tin Lan sắp tái hôn.

    Điều khiến anh bật cười là cái tên chú rể – Minh Duy.

    Không thể tin nổi, vợ cũ tái hôn với tài xế của tôi nhưng thân phận thật của anh ta mới làm tôi bàng hoàng lẫn xấu hổ- Ảnh 1.

    Ảnh minh họa

    Hoàng cười thành tiếng, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa khinh thường vừa khó chịu. Vợ cũ của anh, người phụ nữ từng chê anh, cuối cùng lại đi lấy… tài xế. Một bước lùi thảm hại, Hoàng nghĩ vậy.

    Anh quyết định đi đám cưới. Một phần vì tò mò, một phần vì muốn chứng kiến tận mắt “cái kết” của Lan. Hoàng ăn mặc chỉnh tề, mang theo phong bì vừa đủ, trong đầu đã chuẩn bị sẵn vài nụ cười xã giao và ánh mắt thương hại.

    Nhưng ngay từ lúc bước vào sảnh tiệc, Hoàng đã bắt đầu thấy không ổn.

    Buổi tiệc được tổ chức ở một khách sạn lớn. Cách bài trí không phô trương nhưng rất chỉn chu. Khách mời đa phần là doanh nhân, giới công nghệ, ăn nói tự tin, phong thái đĩnh đạc. Lan xuất hiện với vẻ điềm tĩnh, khác hẳn hình ảnh người vợ lặng lẽ ngày xưa. Còn Minh Duy… không còn là dáng vẻ của một người lái xe nữa.

    Hoàng chỉ thực sự chết lặng khi nhìn thấy bảng giới thiệu cô dâu chú rể.

    Nguyễn Minh Duy – Giám đốc điều hành Công ty công nghệ X , một cái tên đang nổi lên rất nhanh trong ngành.

    Hoàng không nhớ mình đã ngồi bao lâu, uống bao nhiêu ly. Trong đầu anh liên tục lật lại ký ức cũ: những chuyến xe dài, những lần Duy im lặng nghe anh nói chuyện làm ăn, những lúc Hoàng vô tình buông lời coi thường và cả 1 vài lần anh ta nhắc nhở Hoàng “em thấy chị nhà anh hình như ốm lắm”…

    Trong một khoảnh khắc ngột ngạt, Hoàng bước vào nhà vệ sinh để trấn tĩnh. Và ở đó, anh chạm mặt Minh Duy.

    Hai người đàn ông đứng cạnh nhau trước bồn rửa tay. Không ai nói gì trước. Duy nhìn Hoàng, ánh mắt bình thản, không hằn học, cũng không hả hê. Trước khi rời đi, anh chỉ nói một câu, rất khẽ: “Cảm ơn sự khinh thường của anh. Nó đã cho chúng tôi đủ động lực, người phụ nữ chờ cơm anh những năm ấy đã nuôi lớn giấc mơ của tôi thành hiện thực”.

    Hoàng đứng chết lặng.

    Lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy xấu hổ không phải vì thất bại, mà vì đã từng nghĩ mình ở vị trí được quyền xem thường người khác. Lan không lấy “tài xế của anh”. Cô chỉ chọn một người đàn ông biết đi cùng cô, biết trân trọng những giá trị nhỏ bé nhất.

    Còn Hoàng, cuối cùng mới hiểu: Có những thứ mất đi không phải vì sai một bước, mà vì đã quá lâu đứng sai vị trí mà không hề hay biết.

  • Bố ở quê đưa giấy nợ 900 triệu cho 3 con trai nhờ trả giúp nhưng 2 người con trai cả tức giận tr;á;ch m;ó;c bố đủ điều, chỉ riêng con út dám gánh vác rồi đón ông về chăm sóc.

    Bố ở quê đưa giấy nợ 900 triệu cho 3 con trai nhờ trả giúp nhưng 2 người con trai cả tức giận tr;á;ch m;ó;c bố đủ điều, chỉ riêng con út dám gánh vác rồi đón ông về chăm sóc.

    Nhưng khi nhìn mái tóc bạc trắng, dáng lưng còng của bố, tôi không đành. Tôi cầm giấy nợ, ký tên nhận trả thay, rồi thu xếp đón ông về ở chung để tiện chăm sóc.

    Một năm trôi qua, cuộc sống không hề dễ dàng. Tôi làm ngày làm đêm để trả nợ, nhiều khi cơm chỉ có dĩa rau muống luộc. Vợ tôi cũng phải bỏ bớt mua sắm, thậm chí bán cả chiếc xe tay ga mới mua. Đổi lại, tôi thấy nụ cười hiếm hoi trên gương mặt bố khi được sum vầy cùng con cháu.

    Đúng ngày tròn một năm kể từ hôm tôi ký giấy nợ, bố gọi tôi vào phòng, bảo ngồi xuống. Ông lấy từ ngăn kéo ra một tờ giấy A4 gấp làm đôi, đặt ngay ngắn trước mặt tôi.

    – Con đọc đi.

    Tôi mở ra… và sững sờ.

    Không phải giấy nợ. Cũng không phải giấy cảm ơn. Mà là bản di chúc – trong đó ghi rõ toàn bộ căn nhà 3 tầng giữa phố, cùng mảnh đất hơn 300m² ở trung tâm thị trấn, đều để lại cho tôi.

    Tôi ngước lên, chưa kịp nói gì thì bố mỉm cười:

    – Suốt đời bố chỉ muốn biết… lúc khó khăn, ai mới thật lòng với mình.

    Lúc đó, tôi vừa xúc động, vừa cay mắt. Và cũng chính giây phút ấy, tôi nghe tiếng bước chân ngoài cửa – là anh cả và anh hai. Ánh mắt họ dán chặt vào tờ giấy di chúc trên tay tôi, mặt biến sắc…

    Nhiều năm sau, người con út làm ăn khấm khá, gia đình yên ấm hạnh phúc. Ngày giỗ bố, anh về thắp nén hương, đứng trước di ảnh mà lòng bồi hồi. Hai người anh, khi biết chuyện bố từng cho em một khoản tiền, cũng có chút chạnh lòng, nhưng rồi chẳng ai dám trách. Họ hiểu, những năm tháng bố còn khỏe, bản thân đã từng mải lo cuộc sống riêng, ít khi ngó ngàng, quan tâm.

    Con cái đôi khi quên mất rằng cha mẹ khi già yếu không chỉ cần miếng cơm manh áo, mà còn cần nhất là sự có mặt, sự sẻ chia của các con. Cả một đời họ đã âm thầm chăm sóc, nuôi nấng con cái, chẳng bao giờ kể công, chỉ mong đến lúc cuối đời vẫn thấy con bên cạnh.

    Tài sản mà bố để lại ấy, suy cho cùng, không chỉ là sự ưu ái, mà còn là phần thưởng cho đứa con đã luôn ở bên cha lúc khó khăn nhất. Bởi có những món quà không chỉ là tiền bạc, mà là cả một đời yêu thương, lặng lẽ gói ghém trong bàn tay cha.

    Và có lẽ, ở đời này, ai chịu thiệt thòi, vất vả để giữ trọn chữ hiếu, người đó mới thật sự là người có phúc và sẽ luôn có phần.

  • Ngày cưới, ai cũng thương hại tôi vì bị mẹ k:ế gả cho người chồng ngh::èo chỉ làm phụ hồ

    Ngày cưới, ai cũng thương hại tôi vì bị mẹ k:ế gả cho người chồng ngh::èo chỉ làm phụ hồ

    Ngày tôi lên xe hoa, cả làng xầm xì, người thân ái ngại. Ai cũng bảo bà Liễu – mẹ kế của tôi – thật ác độc. Tôi là con riêng của chồng, bà nuôi tôi từ năm 10 tuổi. Vậy mà ngày tôi lấy chồng, bà gả tôi cho Nam – một anh chàng phụ hồ, quần áo lúc nào cũng ám mùi vôi vữa, bố mẹ mất sớm, gia cảnh bần hàn. Trong khi đó, có một anh chàng nhà giàu trên phố, lương tháng 30 triệu đồng, gia đình có xe hơi đến dạm ngõ thì bà Liễu dứt khoát từ chối. Bà mắng tôi trước mặt mọi người: “Loại mày chỉ xứng lấy thằng thợ hồ thôi, lấy chồng giàu người ta lại bảo tôi tham tiền, trèo cao ngã đau.”

    Ngày cưới, tôi khóc hết nước mắt, lẳng lặng bước lên chiếc xe máy cũ kỹ của Nam. Trong túi tôi, bà chỉ nhét vỏn vẹn vài bộ quần áo cũ. Ai nấy đều tặc lưỡi: “Đúng là mấy đời bánh đúc có xương, tống cổ con chồng ra khỏi nhà một cách tàn nhẫn!”

    Sau đêm tân hôn trong căn nhà cấp bốn đơn sơ nhưng sạch sẽ, tôi thức dậy với tâm trạng nặng trĩu. Nghĩ đến cảnh cơm áo gạo tiền sắp tới, tôi lo đến phát run. Trong túi không còn đồng nào, tôi ngập ngừng bước ra sân, thấy Nam đang lau chùi bộ đồ nghề thợ xây của anh.

    Tôi lí nhí, không dám nhìn thẳng vào mắt chồng: “Anh ơi… cho em xin… 500 ngàn đi chợ được không? Trong người em không còn tiền, mà đồ ăn trong bếp cũng hết rồi.”. Nam dừng tay, nhìn tôi một hồi lâu. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ rút chiếc điện thoại đời cũ từ túi quần ra, bấm bấm cái gì đó rồi đi vào nhà trong. Tôi đứng đó, tim đập thình thịch, nghĩ thầm: Hay là anh ấy cũng không có tiền? Hay mình vừa đòi hỏi quá đáng?

    5 phút sau, chiếc điện thoại tôi để trên bàn rung lên bần bật. Một tin nhắn ngân hàng hiện lên. Tôi dụi mắt ba lần, tưởng mình đang mơ. Con số hiện ra không phải 500 ngàn, mà là 500.000.000 VNĐ.

    Tôi sững sờ, chạy vào nhà hét lên: “Anh Nam! Anh chuyển nhầm à? Sao lại là 500 triệu?”

    Nam mỉm cười, lau bàn tay còn dính chút bụi vôi rồi nắm lấy tay tôi. Giọng anh trầm ấm, khác hẳn vẻ thô kệch ngày thường: “Không nhầm đâu. Đây là số tiền anh tặng em, em có thể để làm tiết kiệm riêng. Anh không phải là thợ hồ bình thường, Lan ạ. Anh là kỹ sư xây dựng, và anh sở hữu một công ty thầu công trình lớn trên thành phố. Anh thích ra công trường cùng anh em, thích tự tay xây những viên gạch đầu tiên nên mọi người cứ gọi là thợ hồ. Anh muốn tìm một người vợ thương anh vì chính con người anh, chứ không phải vì cái danh giám đốc. Đây là nhà anh, nơi vẫn có bát hương của bố mẹ nên anh giữ nó làm kỉ niệm”.

    Tôi chưa kịp hết bàng hoàng thì anh tiếp tục: “Và người giới thiệu anh cho em, thực ra là mẹ Liễu. Mẹ đã âm thầm tìm hiểu anh suốt một năm nay. Mẹ dặn anh phải đóng vai nghèo khổ để thử lòng người đời, và cũng để bảo vệ em khỏi sự nhòm ngó của những kẻ tham tiền.”

    Chiều hôm đó, Nam đưa tôi về thăm nhà trên chiếc xe sang trọng anh gửi ở đầu làng từ tối qua. Thấy chúng tôi, bà Liễu đang ngồi nhặt rau ngoài sân bỗng đứng phắt dậy, vẻ mặt vẫn lạnh lùng nhưng đôi mắt bà ngân ngấn nước.

    Lúc này, bà mới thú nhận sự thật khiến mọi người trong làng ngã ngửa: “Các người cứ bảo tôi ác. Nhưng cái anh chàng lương 30 triệu trên phố kia, thực chất là kẻ ăn bám. Bố mẹ hắn ta bỏ tiền túi ra trả lương cho con trai để làm màu đi hỏi vợ. Nhà họ giàu thật đấy, nhưng họ coi con dâu quê mình như người ở, lấy về chỉ có nước làm nô lệ cho họ thôi. Còn thằng Nam, tôi biết nó tự thân lập nghiệp, chịu khó, lại hiền lành. Tôi thà để con Lan mang tiếng lấy thợ hồ mà được cưng chiều, còn hơn gả nó vào nhà hào nhoáng mà sống trong tủi nhục.”

    Bà nhìn tôi, giọng nghẹn lại: “Mẹ không có vàng bạc cho con, mẹ chỉ có thể cho con một tấm chồng tốt nhất. Con có trách mẹ đóng kịch quá đạt không?”. Tôi ôm chầm lấy mẹ Liễu mà khóc. Hóa ra, đằng sau sự khắc nghiệt, đằng sau những lời mắng chửi “tống cổ” là một sự tính toán tỉ mỉ, đầy bao dung của một người mẹ. Bà đã dùng danh dự của mình để đổi lấy một tương lai màu hồng cho đứa con chồng mà bà yêu thương như ruột thịt.

    Từ đó, cuộc đời tôi thực sự bước sang một trang mới. Tôi không còn phải lo 500 ngàn tiền chợ, cũng không phải ở căn nhà quê cũ kĩ như người ta vẫn tưởng nhưng tôi học được bài học vô giá về giá trị con người. Nam đưa tôi lên phố, sống trong căn hộ cao cấp và hỗ trợ tôi tiếp tục việc học. Còn mẹ Liễu, bà vẫn sống ở quê, nhưng mỗi tháng chúng tôi đều về thăm, mang theo tình yêu và lòng biết ơn sâu sắc nhất.

    Ai đó từng nói “Mấy đời bánh đúc có xương”, nhưng với tôi, mẹ kế chính là người đã tặng cho tôi bộ xương sống vững chãi nhất để bước vào đời.

  • Đàn bà tình nguyện cặp kè với đàn ông đã có vợ con thường do 3 nguyên nhân: Số 1 rất phổ biến

    Đàn bà tình nguyện cặp kè với đàn ông đã có vợ con thường do 3 nguyên nhân: Số 1 rất phổ biến

    Có nhiều người phụ nữ chấp nhận làm tình nhân cho đàn ông đã có vợ con, chủ yếu do các nguyên nhân sau đây.

     

    Có nhiều người phụ nữ bất chấp tất cả để ngoại tình, cặp kè với chồng người khác, vậy đâu là lý do khiến họ làm vậy?

    Tìm kiếm sự thỏa mãn và thoải mái về mặt cảm xúc

    5 sự thật về suy nghĩ của đàn ông khi gần gũi với vợ - Góc tâm tình - Việt Giải Trí

    Một số phụ nữ sẵn sàng trở thành người tình của người khác là do họ cảm thấy trống rỗng hoặc không hài lòng về tình cảm trong mối quan hệ hiện tại, đôi khi, họ cần tìm kiếm sự đồng hành của người khác để lấp đầy sự trống trải này. Trở thành nhân tình của người khác có thể giúp họ tìm thấy sự thoải mái và hài lòng về mặt cảm xúc, từ đó giảm bớt lo lắng và cô đơn bên trong.

    Người phụ nữ một khi cảm thấy cô đơn và trống rỗng trong một thời gian dài, thì cô ấy sẽ chọn cách này để giải tỏa. Bởi khi phụ nữ gặp một người đàn ông dịu dàng và chu đáo, luôn mang đến cho cô ấy sự hỗ trợ và an ủi về mặt tinh thần, cô ấy sẽ cảm thấy rằng mình không còn cô đơn nữa. Bằng cách này, người phụ nữ sẽ tìm thấy sự thỏa mãn về mặt cảm xúc trong mối quan hệ.

    Tìm kiếm cảm giác mạnh và tìm kiếm phiêu lưu

    Một số phụ nữ sẵn sàng làm người tình của người khác là vì họ khao khát sự phiêu lưu và phấn khích. Họ có thể đang cảm thấy rằng cuộc sống này quá buồn tẻ và cần một số kích thích mới để lấp đầy sự trống rỗng bên trong. Việc trở thành nhân tình của người khác có thể mang lại cho họ sự tươi mới và đam mê, đồng thời khiến họ cảm thấy đó là một trải nghiệm hoàn toàn khác với cuộc sống hàng ngày của họ.

    Tiểu Y là một phụ nữ rất thành đạt những cuộc sống lặp đi lặp lại khiến cô thấy tẻ nhạt. Cô đã gặp một người đàn ông thú vị, tràn đầy năng lượng và thích phiêu lưu. Tiểu Y quyết định làm người tình của anh bởi đã khiến cô có một sự kích thích chưa từng có. Họ cùng nhau khám phá nhiều lãnh thổ chưa được khám phá và đi đến nhiều nơi thú vị. Mối quan hệ này đã khiến Tiểu Y cảm thấy thỏa mãn và phấn khích.

    Tìm cách được chú ý và đánh giá cao

    Vì sao vợ chồng 'gần gũi' nhau nhiều hơn vào những kỳ nghỉ?

    Một số phụ nữ có thể chọn làm người tình của ai đó bởi vì họ khao khát được quan tâm và chú ý. Họ có thể đang cảm thấy bị bỏ rơi hoặc bị gạt ra ngoài lề trong các mối quan hệ hiện tại và khao khát được quan tâm, chăm sóc nhiều hơn.

    Trở thành người tình của người khác đã đáp ứng nhu cầu được coi trọng của họ và mang lại cho họ cảm giác tuyệt vời khi trở nên đặc biệt.

    Tiểu Muội là một phụ nữ đã có chồng nhưng cô luôn cảm thấy bị bỏ rơi và thờ ơ trong cuộc hôn nhân này. Tiểu Muội gặp một người đàn ông chu đáo và quan tâm, người đã lắng nghe câu chuyện của cô, chú ý đến nhu cầu của cô thậm chí dành cho cô rất nhiều tình yêu và sự quan tâm. Cũng chính từ điều này khiến Tiểu Muội đồng ý chọn làm nhân tình của anh ấy.

    Vì anh ấy đã cho cô cảm giác được chú ý và coi trọng. Mối quan hệ đó đã mang lại cho Tiểu Muội sự viên mãn về mặt cảm xúc và lấp đầy khoảng trống trong cuộc hôn nhân lạnh nhạt này.

  • Phong bì của thông gia nghèo khiến gia đình quan chức về hưu im phăng phắc

    Phong bì của thông gia nghèo khiến gia đình quan chức về hưu im phăng phắc

    Bố tôi từng là quan chức nên đám tang của bà nội rất đông người đến viếng. Nhiều người đặt phúng phong bì rất dày rồi rời đi rất nhanh, nhưng cũng có những người nhiệt tình ở lại đến lúc xong việc.

    Tôi sinh ra trong một gia đình khá giả, có bố là lãnh đạo sở. Anh trai và 2 chị gái đều đã lập gia đình và chị dâu, anh rể của tôi đều là con cái trong các gia đình kinh doanh giàu có. Chỉ có tôi lấy vợ là con gái nông thôn.

    Bố mẹ vợ tôi là nông dân nhưng nuôi dạy con rất kỹ, cho ăn học đàng hoàng. Gần 5 năm kết hôn, vợ tôi không để mất lòng ai bên phía nhà chồng.

    Cách đây 3 năm, bố tôi về hưu. Cứ tưởng từ nay, bố được an nhàn đầu óc, thảnh thơi bên gia đình thì bà nội tôi đổ bệnh nặng. Thấy bố mẹ chăm bà vất vả, vợ tôi thường xuyên qua lại hỗ trợ. Vài tháng gần đây, cô ấy sang ở hẳn nhà bố mẹ để trông bà ban đêm.

    Thú thực, từ ngày bố về hưu, cuộc sống của gia đình tôi thay đổi khá nhiều. Khi bố còn đương chức, 3 gia đình thông gia giàu có qua lại đều. Từ lúc bố nghỉ hưu, những cuộc thăm hỏi thưa dần. Bà tôi ốm, họ cũng chỉ qua thăm 1 lần. Riêng nhà vợ tôi, tuần nào bố mẹ cũng gửi trứng gà, rau sạch, gà đen, chim bồ câu… để tẩm bổ cho bà.

    Tuần trước, sau thời gian dài chống chọi bệnh tật, bà tôi mất. Nhà tôi không tổ chức đám tang rình rang nhưng nhân viên cũ, bạn bè, đối tác…của bố vẫn tới rất đông.

    Bố mẹ vợ, bố mẹ chồng của các anh chị tôi đến viếng bà, đi những chiếc xe sang trọng, xếp kín đầu ngõ. Họ thắp hương, đặt phong bì dày lên bàn, hỏi han vài câu xã giao rồi xin phép về sớm.

    Tôi nghe thấy mẹ chồng chị gái tôi nói: “Cuối năm, đang lúc kinh doanh tốt, bố mẹ không ở lại lâu được. Hai đứa lo việc bà xong thì nhanh chóng về hỗ trợ nhé”.

    Khi họ đi khuất, anh cả tôi buông giọng mỉa mai: “Lúc bố còn đương chức thì khác hẳn, giờ thái độ họ thay đổi thế à?”. Thế nhưng bố mẹ vợ anh cũng đến viếng chóng vánh, chẳng ở lại lâu.

    Bố mẹ vợ tôi đến muộn nhất. Ông bà đi xe khách rồi bắt taxi vào, còn mang theo bó hoa cúc, túi cam vườn thắp hương bà. Mẹ vợ tôi khóc đỏ hoe mắt bên linh cữu. Bố vợ tôi thì không nói gì nhiều, xắn tay phụ giúp gia đình.

    Tối muộn, bố mẹ vợ về nhà tôi ngủ rồi sáng lại qua đám tang sớm. Đưa bà đi chôn cất xong xuôi, bố mẹ mới chào gia đình, về quê cho kịp chuyến xe. Tôi biết ơn bố mẹ vô cùng vì đường xa xôi mà vẫn tới chia buồn với gia đình, hỗ trợ nhiều việc.

    Tối đó, bố gọi 4 anh em tôi vào phòng riêng để ghi lại phong bì, sau này còn đáp lễ mọi người. Những phong bì dày được xếp chồng. Con số lớn, nhưng không ai vui. bài tâm sự

    Phong bì của thông gia nghèo khiến gia đình quan chức về hưu im phăng phắc. Ảnh minh họa
    Tới chiếc phong bì của bố mẹ vợ tôi, anh cả nhếch mép: “Này, phong bì bố mẹ vợ chú út. Chú tự bóc xem”. Bố tôi quay sang: “Đưa cho bố”.

    Bố chậm rãi bóc chiếc phong bì. Bên trong ngoài 1 triệu đồng tiền phúng viếng, còn có một cuốn sổ tiết kiệm có 50 triệu đồng. Kẹp trong đó là mảnh giấy viết tay:

    “Thưa anh chị thông gia, số tiền này là tiền năm xưa, bà cho vợ chồng tôi để mua hồi môn cho cháu L. Khi ấy nhà tôi nghèo, chẳng chuẩn bị được tươm tất cho con. Chính bà đã bí mật gửi tiền và dặn dò: ‘Con gái đi lấy chồng, nhất định phải ngẩng cao đầu’.

    Sau này, nhiều lần lên thăm bà, chúng tôi xin được gửi trả số tiền nhưng bà kiên quyết từ chối và không cho nói với ai. Nay bà mất, chúng tôi xin gửi lại bà. Ân nghĩa này, cả đời chúng tôi không quên”.

    Cả gia đình tôi im phăng phắc. Bố tôi đặt cuốn sổ lên bàn thờ bà nội, thắp nhang và đứng lặng rất lâu.

    “Tiền bạc, chức tước cũng chỉ là nhất thời. Ở đời nay, ân nghĩa mới là điều còn mãi. Bố mong các con sau này cũng hiểu điều đó, tự răn dạy chính mình”, bố nói với 4 anh em tôi rồi rưng rưng nước mắt rời đi.

    Mời độc giả chia sẻ quan điểm và gửi tâm sự của mình đến chúng tôi. Biết đâu, câu chuyện của bạn có thể giúp ai đó tìm thấy sự đồng cảm, hoặc đơn giản là giúp chính bạn vơi đi những muộn phiền.

    Tâm sự gửi về email: Bandoisong@vietnamnet.vn hoặc bình luận phía cuối bài.

  • Chồng tôi thường đưa con riêng của tôi đến nhà bà ngoại chơi vào cuối tuần khi tôi đi vắng, cho đến ngày con gái tôi gọi ra sau nhà thú nhận

    Chồng tôi thường đưa con riêng của tôi đến nhà bà ngoại chơi vào cuối tuần khi tôi đi vắng, cho đến ngày con gái tôi gọi ra sau nhà thú nhận

    Tôi tên Lan, 33 tuổi, tái hôn được hai năm với Hùng – người đàn ông tử tế mà tôi nghĩ trời thương mới ban cho mình sau cuộc hôn nhân đầu đổ nát. Con gái riêng của tôi, bé Na 8 tuổi, cũng rất quý anh. Mỗi cuối tuần tôi đi làm ca, Hùng đều nói sẽ đưa Na sang nhà ngoại chơi cho khuây khỏa. Tôi tin anh.

    Cho đến chiều chủ nhật tuần đó.

    Trời mưa lâm râm. Tôi về sớm hơn mọi khi. Không thấy Hùng và con đâu, tôi gọi điện thì anh nói đang trên đường đưa Na về từ nhà ngoại.

    Nhưng chỉ một phút sau, Na mở cửa bước vào từ sân sau – áo còn ướt mưa.

    Tôi chết lặng.

    Tôi quỳ xuống, hỏi con:
    Sao con ở đây? Bố dượng đưa con đi đâu?

    Na nhìn quanh như sợ ai nghe thấy, rồi kéo tôi ra phía sau nhà – đúng góc khuất cây mít nơi Hùng thường chẻ củi.

    Giọng con run rẩy:

    “Mẹ ơi… ông ấy không đưa con đi nhà ngoại… Ông ấy đưa con đi…”

    “…đến nghĩa trang cuối xóm.”

    Tôi nổi da gà, ôm chặt lấy con:
    “Để làm gì?”

    Na rưng rưng:

    “Ông ấy bắt con quỳ trước mộ bà nội cũ của ông ấy… rồi nói con phải xin lỗi vì đã ‘lấy mất mẹ khỏi ông ấy’…
    Ông ấy còn bắt con hứa… nếu mẹ với ông ấy có con riêng… con phải tự dọn ra khỏi nhà.”

    Tôi sững sờ, ruột gan đứt đoạn. Bà nội mà Na nhắc đến… là mẹ ruột của Hùng, người đã mất cách đây 10 năm vì bị chính chồng cũ của Lan chửi mắng dằn vặt. Hùng luôn đau đáu chuyện đó.

    Tôi run giọng hỏi:
    “Ông ấy có làm gì con không?”

    Na bật khóc:

    “Ông ấy nói nếu con kể cho mẹ, ông ấy sẽ đem con đến chỗ đó lần nữa, lúc tối…”

    Ngay lúc Na nói xong, tiếng khóa cổng lách cách vang lên. Hùng về.

    Tôi đứng dậy, nhìn anh ta trong ánh chớp mưa, khuôn mặt đầm đìa nước nhưng ánh mắt đầy thứ gì đó tối tăm, lạnh lẽo…

    “Lan, anh nói rồi mà. Anh đưa con đi chơi ở nhà ngoại, em không tin anh à?”

    Ngay sau lưng anh…
    một mảng đất đỏ còn mới dính trên giày.

    Tôi ôm lấy con, lùi lại.

    “Hùng… tôi biết hết rồi.”

    Anh ta nở nụ cười mệt mỏi, chậm rãi đóng cổng lại.

    “Vậy thì… để anh nói nốt phần còn lại.”

    Anh ta bước từng bước vào nhà, giọng trầm xuống:

    “Bà nội nó chết… là vì người MẸ THẬT của nó.”

    Tôi đông cứng.

    “Lan… em tưởng nó là con ruột em thật à?”

    “Anh nói rồi… nó giống ai em có bao giờ tự hỏi chưa?”

  • Vợ bế con về quê chăm bố ố::m nặng, chồng thuê shipper 500k chở luôn vali quần áo vợ ra bến xe kèm tin nhắn: “Đi khỏi về”

    Vợ bế con về quê chăm bố ố::m nặng, chồng thuê shipper 500k chở luôn vali quần áo vợ ra bến xe kèm tin nhắn: “Đi khỏi về”

    Cơn mưa rào mùa hạ trút xuống xối xả, làm nhòe đi cả khung cảnh bên ngoài cửa sổ chung cư cao cấp. Trong phòng khách, không khí ngột ngạt đến mức tiếng kim đồng hồ tích tắc cũng nghe rõ mồn một. Toàn ngồi vắt chân trên ghế sofa, tay cầm điều khiển tivi nhưng mắt lại liếc xéo về phía vợ. Lan đang vừa địu con, vừa một tay gấp vội mấy bộ quần áo vào chiếc túi du lịch nhỏ.

    – “Cô định đi bao lâu”? – Toàn hất hàm hỏi, giọng đầy vẻ khó chịu. – “Em đã nói với anh rồi. Bố em tai biến nặng, bác sĩ bảo tiên lượng xấu. Em phải về ngay. Anh cho em xin phép đưa con về thăm ông ngoại một thời gian”. Toàn cười khẩy, tiếng cười ngắn ngủn và chói tai: – Thăm gì mà thăm. Đàn bà đi lấy chồng thì phải lo việc nhà chồng. Nhà cửa bộn bề, mẹ tôi thì đau lưng, cô vác con đi để nhà ai hầu? Bố cô già rồi, sinh lão bệnh tử là lẽ thường, có phải cô về là ông ấy sống lại được đâu. Khi nào báo tử hẵng hay”.

    Lan khựng lại. Cô quay sang nhìn chồng, ánh mắt vốn luôn nhẫn nhịn nay bỗng dưng lạnh lẽo đến lạ. Cô không cãi, chỉ lẳng lặng kéo khóa túi xách, bế đứa con mới 8 tháng tuổi lên tay, rồi bước thẳng ra cửa không nói thêm một lời nào.

    – “Cô đi là đi luôn đấy nhé! Cuốn xéo khỏi cái nhà này. Đừng có mà vác mặt về khóc lóc”! – Toàn gào với theo. Cánh cửa đóng sầm lại. Lan đã đi.

    Toàn hậm hực đá vào cái bàn trà. Anh ta cảm thấy bị xúc phạm. Đường đường là trưởng phòng kinh doanh, lương tháng ba chục triệu, vợ thì chỉ ở nhà chăm con (dù trước đó Lan cũng là kế toán trưởng, nghỉ việc vì mẹ chồng ép ở nhà dưỡng thai). Với Toàn, Lan sống sung sướng nhờ tiền của anh, nên cô không có quyền “lên mặt”.

    Mẹ Toàn – bà Phượng, từ trong phòng ngủ đi ra, mặt đắp mặt nạ dưa chuột, giọng chua loét: – “Nó đi rồi hả con? Gớm, cái ngữ con nhà quê, hở tí là đòi về ngoại. Con cứ kệ xác nó. Để mẹ xem nó trụ được mấy ngày. Mà nhà này không có cái thói vợ bỏ đi đâu nhé. Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về. Con làm cho ra ngô ra khoai đi”. Nghe mẹ khích, máu nóng trong người Toàn bốc lên. Anh ta nghĩ: “Được, cô thích đi tôi cho cô đi luôn. Để xem mẹ con cô sống thế nào khi không có tiền của thằng này”.

    Toàn lao vào phòng ngủ, lôi cái vali cỡ đại của Lan ra. Anh ta không xếp, mà vơ tất cả quần áo, đồ đạc của hai mẹ con ném tống ném tháo vào trong. Váy vóc, bỉm sữa, đồ chơi… tất cả lộn xộn như một đống rác. Toàn kéo khóa, gọi ngay cho một dịch vụ ship hàng siêu tốc.

    15 phút sau, shipper đến. Toàn dúi vào tay anh ta tờ 500 nghìn: – Chở ngay cái vali này ra bến xe, tìm đúng chuyến xe về quê vợ tôi, tên nhà xe tôi ghi trong giấy rồi, gửi cho cô ta. Bảo là chồng gửi biếu luôn, không cần trả lại.

    Xong xuôi, Toàn rút điện thoại, soạn một tin nhắn mà anh ta cho là “ngầu” nhất, mang tính sát thương cao nhất gửi cho Lan: “Cô đã bước chân ra khỏi nhà này thì đừng mong quay lại. Vali quần áo tôi đã gửi ship cho cô rồi. Đi luôn đi, khỏi về. Nhà này không chứa chấp loại con dâu coi trọng nhà ngoại hơn nhà chồng. Ký đơn ly hôn tôi sẽ gửi sau.”

    Bấm gửi. Toàn thở hắt ra, cảm giác hả hê lan tỏa khắp người. Anh ta quay sang bà Phượng: – Mẹ yên tâm, phen này con cho nó sáng mắt ra. Không có con, mẹ con nó chỉ có nước ra đê.Bà Phượng cười tít mắt: – Phải thế chứ! Con trai mẹ là giỏi nhất. Thôi, mẹ con mình tính xem tối nay ăn gì ăn mừng. Hai mẹ con Toàn đang hí hửng bàn tính về một tương lai “tự do” không có cô con dâu gai mắt, thì điện thoại của Toàn rung lên bần bật.

    Là tin nhắn của Lan. Toàn nhếch mép: “Đấy, biết ngay mà. Chưa đầy 30 phút đã nhắn tin xin lỗi, van xin quay lại. Đừng hòng ông đây mủi lòng.” Anh ta mở tin nhắn lên, định đọc to cho mẹ nghe để cùng cười nhạo. Nhưng vừa lướt qua dòng đầu tiên, nụ cười trên môi Toàn cứng đờ lại. Mắt anh ta trợn trừng, mặt cắt không còn giọt máu.

    Nội dung tin nhắn hiện lên rõ mồn một: “Cảm ơn anh đã gửi đồ giúp, đỡ công tôi phải quay lại cái căn nhà ấy. Tiện đây tôi cũng báo tin mừng để anh và bố mẹ chuẩn bị tinh thần: Bố anh hiện đang nợ nhóm ‘anh em xã hội’ khu X 500 tiền thua cá độ bóng đá đêm qua. Còn mẹ anh, bà Phượng quý hóa, vừa vỡ hụi dây chuyền sáng nay, tổng nợ đâu đó khoảng hơn 1 tỷ, các con nợ đang kéo đến đấy. Tôi biết chuyện này từ hôm qua nên mới lấy cớ về ngoại gấp để thoát thân. Giờ tôi với con an toàn ở quê rồi. Mời anh ở lại ‘báo hiếu’, trả nốt số nợ 1,5 tỷ đó cho bố mẹ anh nhé. À nhắc để anh nhớ, sổ đỏ căn nhà đang ở vẫn cắm ở ngân hàng đấy, nhà anh vay để trả tiền cờ bạc 1 tỷ hổi đầu năm của em trai anh đấy. Tôi không ngu mà quay lại cái hố vôi ấy đâu. Đơn ly hôn anh cứ gửi, tôi ký ngay lập tức. Chúc may mắn!”

    Điện thoại trên tay Toàn rơi “bộp” xuống sàn nhà.

    – “Cái gì… cái gì thế con? Nó chửi gì à”? – Bà Phượng thấy thái độ lạ của con trai, vội nhặt điện thoại lên xem:. Vừa đọc xong, bà Phượng rú lên một tiếng rồi ngã phịch xuống ghế sofa, mặt xanh như tàu lá chuối. – “Sao… sao nó biết? Mẹ giấu kỹ thế cơ mà”… – “Mẹ”! – Toàn hét lên, giọng lạc đi – “Thế là thật à? Mẹ vỡ hụi thật à? Còn bố đâu”?

    Chưa kịp để bà Phượng trả lời, tiếng chuông cửa reo lên inh ỏi, kèm theo đó là tiếng đập cửa rầm rầm như muốn phá nát cả căn hộ. – “Mở cửa! Thằng Toàn, bà Phượng đâu! Ra đây trả tiền! Trốn đi đâu được”! Tiếng la hét, chửi bới của đám chủ nợ, dân xã hội đen vang vọng cả hành lang chung cư.

    Toàn lao ra ban công nhìn xuống. Dưới sảnh tòa nhà, một đám người xăm trổ đầy mình đang tụ tập, và có cả mấy bà hàng tôm cá đang cầm băng rôn đòi nợ mẹ anh. Lúc này, bố Toàn – người mà nãy giờ Toàn tưởng đi đánh cờ tướng – lẩy bẩy chui ra từ trong tủ quần áo, mặt mũi bầm tím: – “Con ơi… cứu bố… Bọn nó dọa c/ắt g/ân chân bố”…

    Toàn đứng chết lặng giữa phòng khách sang trọng. 1,5 tỷ đồng! Với mức lương của anh, cộng thêm chi phí sinh hoạt đắt đỏ ở thành phố, anh phải làm bao nhiêu năm mới trả hết? Mà không, bọn cho vay nặng lãi đâu có cho anh thời gian.

    Anh chợt nhớ lại ánh mắt lạnh lẽo của Lan lúc ra đi. Hóa ra, đó không phải là sự cam chịu. Đó là ánh mắt của sự thương hại. Cô ấy đã biết tất cả. Cô ấy đã âm thầm chịu đựng sự khinh miệt của gia đình anh, trong khi nắm rõ trong tay quả bom nổ chậm này. Và khi quả bom sắp nổ, cô ấy đã chọn cách rút lui êm thấm nhất, mang theo đứa con – tài sản quý giá nhất, để lại cho anh “cái nhà” mà anh luôn vỗ ngực tự hào.

    Chiếc vali anh gửi đi, hóa ra lại chính là tấm vé giải thoát cuối cùng cho Lan, do chính tay anh trao tặng. Tiếng đập cửa ngày càng mạnh, cánh cửa gỗ lim bắt đầu nứt ra. Toàn nhìn bố mẹ đang ôm nhau run rẩy, rồi nhìn lại dòng tin nhắn cuối cùng của vợ: “Tôi không ngu mà quay lại đâu.”

    Toàn gục xuống, hai tay ôm đầu, tiếng cười chua chát bật ra khỏi cổ họng nhưng nghe như tiếng khóc. Anh ta đã đuổi vợ đi để độc chiếm sự tự do, nhưng không ngờ, thứ anh ta nhận lại là một chiếc lồng sắt nợ nần không lối thoát. Bên ngoài trời mưa vẫn xối xả, nhưng Lan và con thì đã đi xa, rất xa khỏi cơn bão tố sắp ập xuống căn nhà này.

  • Bỏ 2 con thơ 4t theo tr::ai, 22 năm sau mẹ ru::ột vác mặt đến đám cưới đòi 500 triệu “công đ:ẻ”

    Bỏ 2 con thơ 4t theo tr::ai, 22 năm sau mẹ ru::ột vác mặt đến đám cưới đòi 500 triệu “công đ:ẻ”

    Khách sạn sang trọng bậc nhất thành phố hôm nay ngập tràn hoa tươi. Đó là đám cưới đôi của hai chị em song sinh Mai và Lan. Cả hai cô gái đều xinh đẹp, giỏi giang và lấy được những người chồng thành đạt, tử tế.

    Trong bộ vest cũ được là phẳng phiu, ông Minh đứng nép ở một góc sảnh, đôi bàn tay thô ráp, chai sần cứ đan chặt vào nhau vì hồi hộp. Hôm nay, ông là người cha hạnh phúc nhất thế gian. Nhìn hai đứa con gái lộng lẫy trong bộ váy cưới trắng tinh khôi, mắt ông nhòe đi. Ký ức về những ngày tháng gà trống nuôi con ùa về như một cuốn phim quay chậm.

    Hai mươi hai năm trước, ngôi nhà cấp bốn dột nát ấy từng rung chuyển bởi tiếng khóc xé lòng của hai đứa trẻ lên bốn. Vợ ông – bà Hạnh, chê ông nghèo, chê cảnh “một túp lều tranh hai trái tim vàng” là ngu ngốc. Bà dứt áo ra đi vào một buổi chiều mưa tầm tã, để lại hai đứa con thơ dại đang sốt li bì.

    Ông nhớ như in cảnh mình bế hai con chạy theo chiếc ô tô đen bóng đỗ đầu ngõ, nhưng chiếc xe ấy rồ ga phóng đi, bắn bùn đất lấm lem lên ba cha con. Từ đó, ông Minh vừa làm cha, vừa làm mẹ. Ban ngày ông đi phụ hồ, bốc vác, tối về đi nhặt ve chai. Có những ngày mưa bão, ba cha con chia nhau gói mì tôm, ông chỉ dám húp nước, nhường cái cho con. Bàn tay ông nứt nẻ, chảy máu vì xi măng, vôi vữa, nhưng chưa bao giờ ông để hai con phải nghỉ học một ngày.

    Mai và Lan lớn lên, hiểu chuyện và thương bố vô cùng. Hai cô nỗ lực học hành, ra trường làm việc tại các tập đoàn lớn rồi gặp được ý trung nhân. Hôm nay là ngày ông Minh mãn nguyện nhất, ngày ông trao tay hai “báu vật” của đời mình cho những chàng rể hiền. Buổi lễ bắt đầu. Ánh đèn sân khấu rực rỡ chiếu vào ông Minh khi ông dắt tay hai con gái bước lên lễ đường. Tiếng nhạc du dương, không gian lắng đọng đầy xúc động.

    Bỗng nhiên, cánh cửa hội trường bật mở rầm rầm. Một người phụ nữ trung niên, ăn mặc lòe loẹt, trang điểm đậm nhưng không che được nét khắc khổ và sự toan tính, xông vào. Bà ta giật lấy micro từ tay MC, hét lớn: – Dừng lại! Đám cưới này không thể tiếp tục nếu không có sự đồng ý của mẹ nó!

    Cả hội trường ngỡ ngàng. Tiếng xì xào nổi lên. Ông Minh chết lặng. Dù hai mươi hai năm đã trôi qua, ông vẫn nhận ra người đàn bà ấy. Là Hạnh. Bà Hạnh nhìn quanh hội trường sang trọng, ánh mắt sáng rực lên vẻ tham lam. Bà ta quay sang phía nhà trai, giọng đanh lại: – Tôi là mẹ ruột của hai cái đứa này. Nghe nói chúng nó lấy chồng giàu, nhà ở phố lớn. Thế mà ngày vui trọng đại, chúng nó dám lờ đi người mẹ đứt ruột đẻ đau này à?

    Rồi bà ta quay sang ông Minh, hất hàm: – Ông Minh, ông dạy con kiểu gì thế? Hôm nay tôi nói thẳng, công tôi mang nặng đẻ đau, giờ con gái lấy chồng đại gia, tôi yêu cầu mỗi đứa đưa tôi 250 triệu. Tổng là 500 triệu. Không đưa đủ, tôi sẽ quậy nát cái đám cưới này, để xem nhà chồng chúng nó còn mặt mũi nào mà nhìn thiên hạ!

    Không khí chùng xuống, căng thẳng tột độ. Bố mẹ chồng của Mai và Lan cau mày, chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Ông Minh run rẩy bước lên, định nói gì đó để xoa dịu tình hình, để bảo vệ danh dự cho con.

    Nhưng Mai và Lan đã nắm chặt tay bố, giữ ông lại. Hai cô gái nhìn nhau, gật đầu, rồi cùng bước lên phía trước, đối mặt với người đàn bà đang hùng hổ kia. Không một giọt nước mắt, ánh mắt họ sắc lạnh và kiên định. Mai cầm micro, giọng cô vang lên đanh thép, rõ ràng từng từ: – “Bà vừa nói đến hai chữ “mẹ ruột” sao? Bà nói đến công “mang nặng đẻ đau” sao”? Bà Hạnh vênh mặt: – “Chứ sao! Không có tao đẻ ra thì làm gì có chúng mày đứng đây mà mặc váy cô dâu”.

    Lan tiếp lời, giọng cô nghẹn ngào nhưng đầy phẫn nộ: – “Đúng, bà có công sinh, nhưng bà không có công dưỡng. Bà hãy nhớ lại đi, 22 năm trước, ai là người dứt áo bỏ lại hai chị em con cùng bố đang ốm đau để bước lên ô tô theo người đàn ông lạ? Ngày đó, chị em tôi mới 4 tuổi, chạy theo xe bà đến mức ngã trầy xước cả mặt mũi, bà có ngoái lại nhìn một lần không”?

    Cả hội trường im phăng phắc. Những vị khách bắt đầu nhìn bà Hạnh với ánh mắt khinh bỉ. Mai tiếp tục, hướng tay về phía ông Minh: – “Khi chúng tôi đói, bố là người nhịn ăn nhường cơm. Khi chúng tôi sốt, bố là người thức trắng đêm chườm khăn. Khi chúng tôi đỗ đại học, bố là người bán đi chiếc xe máy cà tàng duy nhất để đóng học phí. Trong suốt 22 năm qua, bà ở đâu? Bà có biết con mình sống chết ra sao không? Hay bà đang vui vẻ ở một nơi nào đó, cho đến khi nghe tin chúng tôi lấy chồng giàu thì mò về đòi tiền”?

    Bà Hạnh bắt đầu lúng túng, mặt đỏ bừng nhưng vẫn cố gào lên: – “Mày… đồ bất hiếu! Tao là mẹ mày… – Bà không xứng đáng! – Lan ngắt lời, giọng cô đanh lại như thép – 500 triệu ư? Một đồng bà cũng không được nhận đâu! Người xứng đáng nhận tất cả sự hiếu kính, tất cả tài sản và tình yêu của chúng tôi, chỉ có một người duy nhất. Đó là Bố tôi – ông Nguyễn Văn Minh.

    Mai quay sang nhìn đội bảo vệ đang đứng chờ lệnh ở góc phòng: – Thưa các anh bảo vệ, người đàn bà này đang gây rối trật tự và tống tiền công khai. Bà ta làm loạn, chúng tôi sẽ nhờ công an can thiệp. Xin mời các anh đưa bà ta ra ngoài giúp chúng tôi! Bà Hạnh tái mét mặt mày. Bà ta không ngờ hai đứa con gái yếu đuối ngày xưa giờ lại cứng rắn đến thế. Thấy bảo vệ tiến lại gần, bà ta gào thét, lăn ra ăn vạ: – “Ối làng nước ơi! Con cái giàu sang phụ rẫy mẹ già! Trời cao có mắt không”!

    Nhưng không ai thương cảm. Ngược lại, một tràng pháo tay vang lên từ phía bàn tiệc. Ban đầu lác đác, sau đó rào rào như sấm dậy. Mọi người vỗ tay ủng hộ hành động dứt khoát của hai cô dâu. – :Đúng lắm! Đuổi bà ta đi! – Loại mẹ bán con, không có tư cách đứng ở đây”! Bảo vệ nhanh chóng kẹp tay bà Hạnh, lôi xềnh xệch ra khỏi cửa lớn mặc cho bà ta chửi bới om sòm. Cánh cửa đóng lại, trả lại sự trang nghiêm cho buổi lễ.

    Mai và Lan quay lại ôm chầm lấy ông Minh. Lúc này, người cha già mới bật khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má hóp: – “Bố ơi, bố đừng khóc. Ngày vui của chúng con mà. – Lan lau nước mắt cho bố. – Bố xin lỗi… bố làm khổ các con… – Ông Minh nghẹn ngào. – Không bố ạ. Bố là niềm tự hào lớn nhất của chúng con”. Hai chàng rể cũng bước tới, nắm lấy tay bố vợ: – “Bố yên tâm, chúng con sẽ cùng Mai và Lan phụng dưỡng bố. Bố vất vả cả đời rồi, giờ là lúc bố an hưởng tuổi già”.

    Tiếng vỗ tay lại vang lên, lần này ấm áp và chân thành hơn bao giờ hết. Trong ánh đèn lung linh, hình ảnh ba cha con ôm nhau khóc cười hạnh phúc trở thành khoảnh khắc đẹp nhất, xóa tan đi bóng ma của sự tham lam và ích kỷ vừa thoáng qua. Ông Minh hiểu rằng, dù không có người phụ nữ kia, ông đã nuôi dạy nên hai đóa hoa rực rỡ nhất, kiên cường nhất.

  • Một kҺι ƌã пgoạι tìпҺ Ьȇп пgoàι, ƌàп ȏпg sẽ kҺȏпg ƌộпg vào 3 ƌιểm sau của pҺụ пữ пữa

    Một kҺι ƌã пgoạι tìпҺ Ьȇп пgoàι, ƌàп ȏпg sẽ kҺȏпg ƌộпg vào 3 ƌιểm sau của pҺụ пữ пữa

    Một người ᵭàn ȏng ᵭã có người ⱪhác trong ʟòng, ⱪhi anh ta ⱪhȏng còn yêu bạn, sẽ chẳng còn quan tȃm ᵭḗn cảm xúc của bạn nữa. Khi bạn vui, anh ta chẳng quan tȃm, nḗu bạn ⱪhȏng vui thì anh ta cũng sẽ chẳng dỗ dành bạn, nói chung thì thái ᵭộ của anh ta dành cho bạn cực ⱪỳ thờ ơ.

    Khȏng chạm vào cơ thể, từ chṓi sự thȃn mật

    Nḗu một người ᵭàn ȏng ⱪhȏng yêu bạn, anh ta sẽ cảm thấy nhàm chán với cơ thể của bạn, và thậm chí còn ⱪhó chịu ⱪhi nhìn thấy bạn.

    Lúc này mọi suy nghĩ của anh ta ᵭã hướng vḕ người phụ nữ ⱪhác, anh ta chẳng còn ham muṓn và hứng thú với bạn nữa. Dù cho bạn có ăn mặc ᵭẹp ᵭḗn ᵭȃu cũng chẳng ⱪhiḗn anh ấy rung ᵭộng, vì ᵭã ⱪhȏng còn quan tȃm ᵭḗn bạn nữa nên dù bạn ʟàm gì cũng vȏ ích.

    Nhiḕu người vợ có chṑng ngoại tình tȃm sự rằng nhiḕu ⱪhi muṓn thȃn mật với chṑng nhưng anh ta ᵭḕu từ chṓi. Cuṓi cùng vì chẳng chịu nổi mà người vợ quyḗt ᵭịnh ʟy hȏn. Thḗ nên ᵭȃy có thể ʟà một dấu hiệu ᵭể nhận biḗt ᵭàn ȏng ngoại tình. Nḗu anh ta ra ngoài ăn vụngkhi vḕ nhà sẽ ⱪhȏng ᵭộng ᵭḗn vợ. Một ⱪhi từ chṓi vợ vḕ mặt thể xác thì ᵭó ʟà dấu hiệu của sự phản bội, phụ nữ ⱪhȏng nên bất cẩn.

    (ảnh minh họa)

    (ảnh minh họa)

    Khȏng chạm vào tȃm trí của bạn, hoàn toàn ⱪhȏng ᵭể ý ᵭḗn bạn

    Một người ᵭàn ȏng ᵭã có người ⱪhác trong ʟòng, ⱪhi anh ta ⱪhȏng còn yêu bạn, sẽ chẳng còn quan tȃm ᵭḗn cảm xúc của bạn nữa. Khi bạn vui, anh ta chẳng quan tȃm, nḗu bạn ⱪhȏng vui thì anh ta cũng sẽ chẳng dỗ dành bạn, nói chung thì thái ᵭộ của anh ta dành cho bạn cực ⱪỳ thờ ơ. Trước ᵭȃy thì nḗu yêu bạn và thấy bạn có tȃm trạng ⱪhȏng tṓt, anh ấy sẽ cṓ gắng chiḕu ʟòng bạn và ʟàm cho bạn thật hạnh phúc. Nhưng giờ ᵭȃy anh ta ⱪhi có nhȃn tình thì sẽ chỉ muṓn quan tȃm nhȃn tình của mình mà thȏi.

    Phụ nữ có thể nhận ra ở nhà anh ta ʟúc nào tỏ ra thờ ơ với bạn, dù bạn có ʟàm tṓt ᵭḗn ᵭȃu thì anh cũng ⱪhȏng quan tȃm. Bạn có tệ ra sao anh ta cũng chẳng hỏi han. Thậm chí bạn có bị oan ức và ⱪhóc ʟóc, anh ấy cũng chỉ nghịch ᵭiện thoại di ᵭộng và coi như ⱪhȏng có chuyện gì xảy ra. Cuṓi cùng, tȃm trí của anh ấy ᵭḕu hướng vḕ những người phụ nữ ⱪhác. Và việc anh ấy ra ngoài tìm ⱪiḗm sự tươi mới bên ngoài chỉ còn ʟà vấn ᵭḕ thời gian mà thȏi.

    Khi ᵭàn ȏng ngoại tình thì anh ta sẽ ᵭṓi xử với vợ bằng sự thờ ơ, chán ghét mà thȏi.

    Khȏng ᵭụng chạm tới cuộc sṓng của bạn, họ sẽ vẽ một ᵭường ranh giới rõ ràng với bạn

    Khi một người ᵭàn ȏng có tình cảm với người ⱪhác, anh ấy sẽ ⱪhȏng quan tȃm ᵭḗn bạn và cũng ⱪhȏng ᵭụng chạm vào cuộc sṓng của bạn trong tương ʟai, thậm chí còn vạch ra một ranh giới rõ ràng với bạn.

    Dù cuộc sṓng của bạn có tṓt ᵭẹp hay ⱪhȏng, anh ta cũng chẳng còn muṓn tham gia và sẽ dần ʟoại bạn ra ⱪhỏi tầm mắt của mình. Ngay cả ⱪhi hai người sṓng chung, anh ta cũng sẽ ⱪhȏng chịu trách nhiệm với bạn.

    (ảnh minh họa)

    (ảnh minh họa)

    Đa phần những người ᵭàn ȏng này ᵭḕu rất ích ⱪỷ. Anh ấy sẽ ⱪhȏng quan tȃm ᵭḗn gia ᵭình, cuộc sṓng của bạn bởi từ ʟȃu ᵭã ᵭánh mất trách nhiệm và ᵭạo ᵭức của mình.

    Khi ᵭḗn thời ᵭiểm thích hợp thì rất có thể anh ta sẽ ᵭòi ʟy hȏn ᵭể ᵭḗn tìm nhȃn tình của mình.

  • Số lượng u tuyến giáp ngày càng tăng nhanh, bác sĩ khuyên nên ăn ít hơn loại thực phẩm này

    Số lượng u tuyến giáp ngày càng tăng nhanh, bác sĩ khuyên nên ăn ít hơn loại thực phẩm này

    U tuyến giáp (nhân giáp) – Nguyên nhân và những điều cần lưu ý

    U tuyến giáp (nhân giáp) là một bệnh lý phổ biến, có thể khiến vùng cổ xuất hiện khối u khi kích thước lớn dần. Những năm gần đây, số ca mắc bệnh này ngày càng tăng, chủ yếu nhờ vào việc phát hiện sớm qua khám sức khỏe định kỳ.

    Nguyên nhân gây u tuyến giáp có thể liên quan đến ô nhiễm môi trường, yếu tố di truyền và chế độ ăn uống. Đáng lo ngại là nhiều người chỉ phát hiện bệnh khi thăm khám tình cờ hoặc khi xuất hiện triệu chứng bất thường, nhưng vẫn chưa thực sự chú ý đến những nguy cơ tiềm ẩn.

    Các Loại Rau Họ Cải

    Rau họ cải như cải thìa, cải xoăn, cải bắp… chứa nhiều goitrogens – hợp chất cản trở sự hấp thụ iốt vào tuyến giáp và làm giảm hormone kích thích tuyến giáp (TSH). Việc tiêu thụ quá nhiều, đặc biệt khi ăn sống, có thể làm tăng nguy cơ bướu cổ và u tuyến giáp. Tuy nhiên, nếu nấu chín, enzyme trong rau sẽ bị phá vỡ, giúp giảm lượng goitrogens. Người bệnh vẫn có thể ăn nhưng cần hạn chế.

    Các Sản Phẩm Từ Đậu Nành

    Đậu nành chứa Isoflavone – chất có thể làm suy giảm khả năng sản xuất hormone tuyến giáp. Dù không phải là thực phẩm bị cấm hoàn toàn, nhưng người bệnh nên hạn chế tiêu thụ quá nhiều đậu nành và các chế phẩm từ đậu nành. Với những bệnh nhân đã phẫu thuật tuyến giáp và cần bổ sung hormone tuyến giáp từ thuốc, việc tiêu thụ đậu nành cần được kiểm soát chặt chẽ.

    Thực Phẩm Chế Biến Sẵn, Nhiều Phụ Gia

    Thực phẩm chế biến sẵn hoặc đóng hộp thường chứa ít dinh dưỡng nhưng lại có nhiều chất bảo quản, chất béo xấu và gia vị không kiểm soát được. Những thành phần này có thể làm giảm khả năng sản xuất thyroxine của tuyến giáp, gây ảnh hưởng đến quá trình điều trị. Người bệnh cần bổ sung thực phẩm tươi, giàu dinh dưỡng để nâng cao sức khỏe và hỗ trợ hiệu quả điều trị.

    Thực Phẩm Chứa Caffeine

    Caffeine có thể làm giảm khả năng hấp thụ thuốc điều trị u tuyến giáp, vì vậy không nên uống cà phê hoặc dùng thực phẩm chứa caffeine trong vòng 1 giờ sau khi uống thuốc. Dù không thuộc nhóm thực phẩm cần kiêng tuyệt đối, nhưng caffeine có thể gây tim đập nhanh, khó thở và ảnh hưởng đến thể trạng chung của người bệnh. Vì vậy, cần hạn chế tiêu thụ các đồ uống và thực phẩm chứa caffeine.

    Rượu Bia – Kẻ Thù Của Tuyến Giáp

    Rượu bia không chỉ ức chế quá trình sản xuất hormone tuyến giáp mà còn làm tổn thương các tế bào tuyến giáp. Ngoài ra, đây còn là tác nhân gây hại đến nhiều cơ quan trong cơ thể, tích tụ độc tố và có thể dẫn đến nhiều bệnh lý nghiêm trọng. Vì vậy, người bệnh tuyến giáp cần tránh xa rượu bia để bảo vệ sức khỏe.

    Thực Phẩm Giàu Iốt

    Cả tình trạng thừa và thiếu iốt đều có thể gây rối loạn chức năng tuyến giáp. Nếu bệnh nhân được chỉ định điều trị bằng iốt phóng xạ, cần tránh tiêu thụ thực phẩm giàu iốt trước đó để không làm giảm hiệu quả điều trị. Sau khi điều trị, cũng cần kiểm soát lượng iốt trong khẩu phần ăn, đặc biệt là thực phẩm như hải sản, rong biển…

    Thức Ăn Cứng – Không Phù Hợp Sau Phẫu Thuật

    Sau khi phẫu thuật tuyến giáp, hệ tiêu hóa chưa hồi phục hoàn toàn, nên người bệnh cần tránh các thực phẩm cứng, khô như hạt, đậu sống, khô bò, mực khô, thịt nướng… Những thực phẩm này có thể gây khó nuốt, đầy hơi, khó tiêu và thậm chí ảnh hưởng đến vết mổ.

    Hạn chế thực phẩm chứa nhiều gluten

    Gluten có thể gây kích thích niêm mạc đường ruột, đặc biệt là ruột non, và ảnh hưởng đến khả năng hấp thụ thuốc hỗ trợ thay thế hormone tuyến giáp. Những thực phẩm chứa nhiều gluten bao gồm lúa mì, lúa mạch, yến mạch và các sản phẩm chế biến sẵn như thịt hộp, xúc xích, khoai tây chiên và bia.

    Các chuyên gia dinh dưỡng khuyên rằng người bệnh u tuyến giáp vẫn có thể tiêu thụ một lượng vừa phải ngũ cốc nguyên cám như yến mạch và lúa mạch để đảm bảo cung cấp đủ dưỡng chất nhưng không làm tăng nguy cơ hấp thụ gluten quá mức.

    Tránh thực phẩm cay và chua

    Các loại gia vị cay như tiêu, ớt và bột nêm có thể gây khó tiêu, ảnh hưởng đến hệ tiêu hóa và làm tổn thương niêm mạc cổ họng. Đặc biệt, với những người vừa phẫu thuật tuyến giáp, việc tránh thực phẩm có nhiều gia vị sẽ giúp ổn định vết mổ và bảo vệ cổ họng tốt hơn.

    U tuyến giáp nên ăn gì?

    Ngoài việc kiêng khem hợp lý, người bệnh u tuyến giáp cần lựa chọn thực phẩm phù hợp để hỗ trợ quá trình điều trị và phục hồi.

    1. Rau lá xanh

    Các loại rau như rau diếp cá, rau mồng tơi, rau muống chứa nhiều chất xơ giúp tăng cường hệ tiêu hóa và cung cấp các khoáng chất quan trọng như magie, hỗ trợ trao đổi chất của tuyến giáp. Rau mồng tơi còn giàu vitamin C, giúp nâng cao sức đề kháng.

    2. Sản phẩm từ sữa

    Sữa và các chế phẩm từ sữa cung cấp canxi, đạm và tinh bột giúp người bệnh duy trì năng lượng và cải thiện tình trạng suy nhược. Nên ưu tiên sữa nguyên chất, sữa ít béo và sữa chua, đồng thời chọn loại có hàm lượng kẽm và selen cao để hỗ trợ chức năng tuyến giáp.

    3. Trái cây mọng nước

    Các loại quả như dâu tây, nho, việt quất chứa nhiều chất chống oxy hóa, giúp bảo vệ cơ thể khỏi tác hại của gốc tự do và tăng cường sức khỏe tuyến giáp.

    4. Đậu và các loại hạt

    Ngoại trừ đậu nành, người bệnh có thể bổ sung các loại đậu khác để cung cấp chất béo lành mạnh, chất xơ và protein hỗ trợ hồi phục. Tuy nhiên, chỉ nên ăn dưới 100g/ngày để kiểm soát lượng chất béo.

    5. Cá béo

    Cá hồi, cá thu và cá mòi là nguồn cung cấp protein và omega-3 dồi dào, giúp tái tạo tế bào và ổn định sức khỏe. Tuy nhiên, cần tránh các loại cá biển chứa hàm lượng thủy ngân cao để bảo vệ tuyến giáp.

    6. Trái cây có múi

    Cam, quýt, chanh, bưởi là những loại trái cây giàu vitamin C giúp tăng cường sức đề kháng và hỗ trợ chức năng tuyến giáp. Ngoài ra, táo, lê, dưa hấu cũng là những lựa chọn tốt.

    7. Ớt chuông

    Ớt chuông chứa nhiều vitamin C và carotenoid giúp giảm viêm, bảo vệ tế bào tuyến giáp và hạn chế nguy cơ bệnh tiến triển thành ung thư.

    8. Cà chua

    Lycopene và carotenoid trong cà chua giúp tăng cường hệ miễn dịch và hỗ trợ quá trình điều trị u tuyến giáp.

    9. Cà rốt

    Cà rốt giàu beta-carotene và chất xơ giúp cải thiện hệ tiêu hóa, hỗ trợ điều chỉnh hormone tuyến giáp và giảm triệu chứng bệnh.

    10. Măng tây

    Măng tây chứa nhiều vitamin C, selen, mangan, kẽm và beta-carotene, giúp giảm viêm và hạn chế các triệu chứng của u tuyến giáp.

    Ba nhóm thực phẩm hỗ trợ tuyến giáp khỏe mạnh

    Thay vì tiêu thụ quá nhiều cà chua, các chuyên gia khuyến nghị bổ sung những thực phẩm sau để giúp tuyến giáp hoạt động tốt hơn:

    1. Thực phẩm giàu selen

    Selen là vi chất quan trọng giúp bảo vệ tuyến giáp khỏi tác động của gốc tự do, đồng thời làm giảm sự phát triển của các khối u. Các thực phẩm giàu selen bao gồm hạt Brazil, hải sản và trứng.

    2. Thực phẩm giàu vitamin D

    Vitamin D đóng vai trò quan trọng trong việc tăng cường hệ miễn dịch, giảm viêm và hỗ trợ tuyến giáp hoạt động ổn định. Bạn có thể bổ sung vitamin D từ dầu gan cá, trứng và sữa.

    3. Trái cây giàu chất chống oxy hóa

    Chất chống oxy hóa giúp bảo vệ tế bào tuyến giáp và làm chậm sự phát triển của u tuyến giáp. Các loại trái cây như việt quất, cam quýt và kiwi là những lựa chọn tuyệt vời.

    Chế độ dinh dưỡng hợp lý đóng vai trò quan trọng trong việc kiểm soát bệnh u tuyến giáp. Hãy hạn chế những thực phẩm có thể gây ảnh hưởng tiêu cực và tăng cường bổ sung các thực phẩm có lợi. Ngoài ra, đừng quên kiểm tra sức khỏe định kỳ và tham khảo ý kiến bác sĩ để có phương pháp điều trị phù hợp.

    Chế độ ăn uống cân bằng giúp kiểm soát u tuyến giáp hiệu quả

    Trong thời gian điều trị bệnh u tuyến giáp, chế độ dinh dưỡng là chìa khóa quan trọng góp phần giúp người bệnh duy trì sức khỏe ổn định. Bên cạnh việc chủ động tìm hiểu u tuyến giáp kiêng ăn rau gì, người bệnh còn cần tuân thủ các nguyên tắc ăn uống sau:

    • Gần như các loại rau xanh đều chứa nhiều vitamin C, vitamin K, mangan, isothiocyanates, sulforaphane… kể cả những loại rau mà người bệnh u tuyến giáp nên hạn chế. Người bệnh không nên kiêng tuyệt đối bất kỳ loại rau nào, trừ các trường hợp do bác sĩ chỉ định.
    • Để giữ nguyên giá trị dinh dưỡng trong các loại rau xanh, không nên nấu rau ở nhiệt độ cao và trong thời gian dài. Cách chế biến rau tốt nhất là chần sơ, hấp, xào nhanh, tắt bếp ngay sau khi rau vừa chín tới. Đối với rau luộc, nên cho rau vào nước lạnh sau khi vớt rau ra khỏi nồi.
    • Ngoài rau xanh, thịt, cá, trứng, sữa, hải sản… cũng là những nguồn thực phẩm cần có trong thực đơn mỗi ngày của người bệnh u tuyến giáp. Người bệnh nên đa dạng thức ăn, đồng nghĩa với đa dạng dưỡng chất như omega 3, protein, đồng, sắt, kẽm… cho cơ thể, giúp sức khỏe phục hồi nhanh chóng.