Tác giả: admin

  • Sáng hôm đó, tôi lái xe đưa Hoàng — chồng tôi — ra sân bay để đi công tác ba ngày

    Sáng hôm đó, tôi lái xe đưa Hoàng — chồng tôi — ra sân bay để đi công tác ba ngày

    Sáng hôm đó, tôi lái xe đưa Hoàng — chồng tôi — ra sân bay để đi công tác ba ngày.

    Con trai tôi, bé Nam, 5 tuổi, ngồi ghế sau ôm balô khủng long, vừa ngủ gật vừa lẩm bẩm hát mấy câu vu vơ. Trời còn sớm, đường vắng, mọi thứ bình thường đến mức tôi không nghĩ sẽ có chuyện gì xảy ra.

    Xe vừa dừng ở làn trả khách, Hoàng mở cửa, cúi xuống hôn nhẹ lên trán Nam:

    “Ở nhà ngoan nhé con trai, bố về sẽ mua lego.”

    Nam không cười.
    Con chỉ nhìn bố chằm chằm.

    Hoàng kéo vali đi được vài bước thì Nam bỗng níu tay áo tôi, thì thầm, giọng rất nhỏ:

    “Mẹ ơi… con thấy bố…”

    Tôi quay xuống:

    “Con thấy bố làm sao?”

    Nam lắc đầu, mắt tròn xoe, giọng run run:

    “Con thấy bố đi cùng cô hôm trước… cô hay đến nhà mình lúc bố bảo con vào phòng.”

    Tim tôi đập hụt một nhịp.

    Tôi nhìn qua kính chắn gió. Hoàng đang đứng ở cửa sảnh, điện thoại áp sát tai, vẻ mặt căng thẳng.

    “Mẹ ơi… bố không đi công tác đâu,”
    Nam nói tiếp, giọng ngây thơ nhưng dứt khoát,
    “Con thấy vé của bố… không phải vé máy bay.”

    Tôi tấp xe vào lề không suy nghĩ.

    “Ngồi yên trong xe, khóa cửa lại, nghe chưa?”
    Tôi nói, giọng mình còn run hơn con.

    Tôi chạy vào sân bay.

    Giữa sảnh đông người, tôi nhìn thấy Hoàng rất nhanh. Anh đứng cạnh một người phụ nữ mặc váy xanh nhạt, tóc buộc thấp.

     Là Thảo — cô “đồng nghiệp” thường xuyên ghé nhà tôi lúc tôi đi làm về muộn.

    Hai người đứng sát nhau.
    Thảo đưa cho Hoàng một tập giấy.
    Không phải hộ chiếu.

    Là giấy ra vào khoa sản của một bệnh viện tư, tên Hoàng in rõ ràng.

    Tôi đứng chết lặng.

    Chưa kịp định thần, tôi thấy Thảo đặt tay lên bụng, mỉm cười.

    Hoàng cúi xuống, đặt tay lên đó, giọng trầm thấp:

    “Anh chỉ vào làm thủ tục cho em thôi.
    Chiều anh sẽ về.”

    Tôi nghe không sót một chữ.

    Chân tôi như đóng băng xuống nền đá lạnh.

    Hoàng quay người — và nhìn thấy tôi.

    Mặt anh tái mét.

    “Em… em làm gì ở đây?”

    Tôi không gào.
    Không khóc.

    Tôi chỉ giơ điện thoại lên, bật ghi âm.
    Rồi nói chậm rãi:

    “Con mình năm tuổi.
    Nhưng nó nhìn thấy những điều anh nghĩ không ai thấy.”

    Tôi quay lưng đi, từng bước nặng như đeo đá.

    Ngoài xe, Nam ngồi ngoan trong ghế, nhìn tôi bằng đôi mắt rất to.

    “Mẹ ơi… con nói đúng không?”

    Tôi cúi xuống ôm con thật chặt:

    “Ừ. Con đúng rồi.”

    Chuyến “công tác” của Hoàng hôm đó không cất cánh.

    Nhưng cuộc hôn nhân của tôi…
    đã hạ cánh từ khoảnh khắc con trai lên tiếng.

  • “Tiền cưới của con, tiền bán miếng đất bên ngoại con, tiền con vay ngân hàng, tiền con đi may đêm, anh Hùng đi phụ hồ… tất cả đều có giấy tờ.”

    “Tiền cưới của con, tiền bán miếng đất bên ngoại con, tiền con vay ngân hàng, tiền con đi may đêm, anh Hùng đi phụ hồ… tất cả đều có giấy tờ.”

    1. NGÔI NHÀ CẤP BỐN VÀ BA NGƯỜI PHỤ NỮ

    Ngôi nhà cấp bốn nằm sát mé kênh, mái tôn cũ kêu lộp bộp mỗi khi mưa lớn. Căn nhà ấy, người ngoài nhìn vào nghĩ là nhà của bà Tư – mẹ chồng tôi, nhưng thực ra, từng viên gạch, từng bao xi măng đều là tiền mồ hôi nước mắt của vợ chồng tôi.

    Tôi tên Lan, năm nay bốn mươi sáu tuổi. Lấy chồng được hai mươi ba năm, sinh hai đứa con, một trai một gái. Chồng tôi – anh Hùng – làm thợ hồ, quanh năm dãi nắng dầm mưa. Còn tôi bán tạp hóa nhỏ trước hiên nhà, thêm nghề may vá lặt vặt cho hàng xóm.

    Ngày mới cưới, chúng tôi ở chung với mẹ chồng. Khi đó, bà Tư đã góa chồng hơn mười năm, tính tình cay nghiệt, miệng lúc nào cũng nói:

    – “Nhà này là của tao. Tụi bây ở nhờ thì biết điều chút.”

    Tôi nhịn. Nhịn vì chồng, vì con, vì nghĩ “một điều nhịn, chín điều lành”.

    Nhưng tôi không ngờ, cái sự nhịn ấy kéo dài hơn hai mươi năm, để rồi đến một ngày, bà ném thẳng cây chổi vào người tôi, đòi điện thoại và sổ đỏ.


    2. “CỦA CHỒNG CÔNG VỢ, NHƯNG TAO LÀ MẸ NÓ”

    Hôm đó là một buổi chiều tháng bảy, trời oi ả. Tôi đang ngồi may lại cái áo cho khách thì bà Tư từ ngoài sân bước vào, mặt hầm hầm.

    – “Lan!”

    – “Dạ?”

    – “Đưa điện thoại đây!”

    Tôi ngẩng lên, ngạc nhiên:

    – “Má lấy điện thoại con làm gì?”

    Bà không trả lời, cầm luôn cây chổi dựng góc nhà, ném thẳng về phía tôi. Cây chổi trúng vai, đau điếng.

    – “Tao nói đưa điện thoại và sổ đỏ đây!”

    Cả người tôi run lên. Hai đứa con tôi đứng chết trân ở cửa buồng.

    – “Má… má bình tĩnh. Sổ đỏ con cất để làm giấy tờ ngân hàng…”

    – “Cất cái gì mà cất! Nhà này là của chồng mày, công sức của nó. Mà tao là mẹ nó. Tao có quyền!”

    Bà chỉ tay thẳng vào mặt tôi, giọng the thé:

    – “Tụi bây ăn ở nhà tao, giờ còn giấu sổ đỏ hả?”

    Tôi cười chua chát.

    Nhà của bà?

    Tôi nhớ lại từng đêm hai vợ chồng đếm từng đồng tiền lẻ. Nhớ những năm con còn nhỏ, tôi phải vay nóng đóng tiền học. Nhớ lúc xây nhà, bà chỉ đứng ngoài chỉ tay năm ngón, không bỏ một đồng.

    Vậy mà hôm nay, bà nói một câu gọn lỏn:

    – “Của chồng công vợ, nhưng tao là mẹ nó!”


    3. SỰ IM LẶNG CỦA NGƯỜI CHỒNG

    Hùng đi làm về đúng lúc không khí trong nhà căng như dây đàn.

    – “Có chuyện gì vậy má?”

    Bà Tư lập tức quay sang con trai:

    – “Mày coi con vợ mày đi! Giấu sổ đỏ, giấu điện thoại, chắc âm mưu bán nhà!”

    Hùng quay sang tôi, ánh mắt lúng túng:

    – “Lan… có thật không?”

    Tôi nhìn chồng, trong lòng đau như dao cắt.

    – “Anh nghĩ sao?”

    Anh im lặng.

    Chính sự im lặng ấy khiến tôi hiểu: suốt hai mươi mấy năm, tôi chưa bao giờ là người chủ thực sự trong căn nhà này.


    4. SỰ THẬT VỀ CĂN NHÀ

    Tôi đứng dậy, giọng chậm rãi:

    – “Má nói nhà này là của chồng con, công sức của ảnh, đúng không?”

    – “Chứ còn ai!”

    Tôi gật đầu:

    – “Vậy má có nhớ ngày xây nhà, tiền đâu ra không?”

    Bà sững lại.

    – “Tiền cưới của con, tiền bán miếng đất bên ngoại con, tiền con vay ngân hàng, tiền con đi may đêm, anh Hùng đi phụ hồ… tất cả đều có giấy tờ.”

    Tôi bước vào buồng, lấy ra một xấp hồ sơ, đặt lên bàn.

    – “Sổ đỏ đứng tên con.”

    Bà Tư tròn mắt:

    – “Cái gì?!”

    Hùng cũng bàng hoàng:

    – “Lan… sao lại đứng tên em?”

    – “Vì lúc đó anh nợ xấu, ngân hàng không cho vay. Anh quên rồi sao?”

    Không khí trong nhà nặng nề đến nghẹt thở.


    5. GIỌT NƯỚC TRÀN LY

    Bà Tư đập bàn:

    – “Dù đứng tên ai, thì cũng là nhà của con tao! Mày không có quyền bán!”

    Tôi nhìn thẳng vào mắt bà, bình tĩnh đến lạ:

    – “Má yên tâm. Con không bán lén.”

    Rồi tôi lấy điện thoại, mở một tin nhắn, đặt trước mặt bà.

    – “Nhà này… con bán rồi.”

    Cả nhà chết lặng.

    Hai đứa con tôi há hốc miệng. Hùng tái mét.

    – “Em… em nói cái gì?”

    – “Con bán rồi.” – tôi lặp lại – “Bán để trả nợ ngân hàng, lo cho con ăn học, và mua một căn nhà nhỏ khác.”

    Bà Tư run rẩy:

    – “Mày… mày dám…”

    – “Con dám.” – tôi đáp – “Vì đây là tài sản hợp pháp của con.”


    6. ĐÊM DÀI NHẤT CUỘC ĐỜI

    Đêm đó, Hùng ngồi ngoài hiên đến khuya.

    – “Sao em không nói với anh?”

    – “Nói để làm gì, khi anh chưa từng đứng về phía em?”

    Anh cúi đầu.

    – “Anh sai rồi…”

    Tôi thở dài:

    – “Em không trách anh nữa. Nhưng em mệt rồi.”

    Hai mươi ba năm làm dâu, tôi đã cạn kiệt sức lực.


    7. KẾT

    Một tháng sau, gia đình tôi chuyển ra ở riêng. Căn nhà mới nhỏ, nhưng yên tĩnh.

    Bà Tư về ở với người con gái út. Từ đó, bà ít liên lạc.

    Có người nói tôi bất hiếuhỗn láo.

    Nhưng chỉ tôi biết, tôi đã sống quá lâu trong sự coi thường.

    Làm dâu không có nghĩa là đánh mất quyền làm người.
    Nhẫn nhịn không đồng nghĩa với chịu đựng mãi mãi.

    Ở tuổi bốn mươi sáu, lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mình được làm chủ chính cuộc

  • Vì ch/án đời nên tôi lấy đại anh thợ xây nghèo khó, đêm tân hôn tôi ‘h/óa đ/á’ khi anh tiết l/ộ danh tính thật phía sau hộp vàng kh/ủng…

    Vì ch/án đời nên tôi lấy đại anh thợ xây nghèo khó, đêm tân hôn tôi ‘h/óa đ/á’ khi anh tiết l/ộ danh tính thật phía sau hộp vàng kh/ủng…

    Cách đây nửa năm, tôi vẫn đang v/ật v/ã với một người đàn ông S/ở Kha/nh. Anh ta yêu tôi 4 năm trời, cả hai cũng đã về nhà đối phương ra mắt. Tôi luôn nghĩ yêu lâu đến vậy, kết hôn là chuyện sớm muộn. Thế nhưng sang đến năm thứ 4, anh ta bắt đầu thay lòng đổi d/ạ. Khi tôi phát hiện thì cả hai đã ăn hỏi, cô gái kia còn có b/ầu được 3 tháng. Biết mình đã dành thời gian cho kẻ không ra gì, tôi quyết định chấm dứt mọi chuyện.

    Sau chi/a ta/y, tôi vật vã và mất hết niềm tin vào tình yêu. Khi quen chồng hiện tại, tôi cũng đến với anh vì mục đích lấp đầy khoảng trống. Chúng tôi yêu nhau được 3 tháng thì anh cầu hôn tôi. Nghĩ yêu lâu dài hay nhanh chóng cũng chẳng quam trọng, bởi tôi chính là minh chứng. Vì thế, tôi đồng ý lời cầu hôn.

    Phải nói kỹ hơn một chút, chồng tôi làm thợ xây (trước đó anh giới thiệu với tôi như vậy), từ trước đến giờ, tôi chưa từng đi theo các công trình của anh vì công việc của cả hai không có sự kết nối. Mặc dù vậy, tôi không xem đó là điểm yếu. Đàn ông chỉ cần có chí lớn thì sớm hay muộn cũng sẽ có sự nghiệp của riêng mình.

    Đêm tân hôn, khi chuẩn bị đi ngủ, chồng tôi liền dựng vợ dậy. Anh đặt lên giường một cái hộp nhỏ khiến tôi số/c lặng….

    Đêm tân hôn, khi tôi vừa tháo lớp trang sức cuối cùng, định nằm xuống thì chồng tôi bất ngờ ngồi dậy.

    — “Khoan đã em.”

    Giọng anh trầm, khác hẳn vẻ xuề xòa thường ngày.
    Anh bước đến chiếc vali cũ vẫn mang theo từ ngày cưới, lôi ra một chiếc hộp nhỏ màu đen, đặt ngay ngắn lên giường.

    — “Mở ra đi.”

    Tôi cau mày. Trong đầu thoáng hiện lên đủ thứ suy nghĩ:
    Trang sức cưới? Hay thứ gì đó anh mua trả góp?

    Nhưng khi nắp hộp bật mở, tôi hóa đá.

    Bên trong là một xấp giấy tờ dày, kèm theo một thẻ kim loại màu đen ánh vàng, khắc tên anh — Nguyễn Hoàng Minh — cùng logo một tập đoàn xây dựng lớn mà tôi từng nghe trên báo kinh tế.

    Tôi sững sờ:
    — “Cái… cái này là sao?”

    Anh thở dài, lần đầu tiên tôi thấy vẻ mệt mỏi thật sự trong ánh mắt người đàn ông mà tôi nghĩ chỉ là “anh thợ xây nghèo”.

    — “Anh xin lỗi vì đã không nói sớm. Anh không muốn em đến với anh vì tiền.”

    Anh chậm rãi kể.

    Hóa ra, anh là người sáng lập và sở hữu hơn 60% cổ phần của một tập đoàn xây dựng, chuyên nhận các dự án hạ tầng lớn. Việc anh đi làm thợ xây không phải vì nghèo, mà vì anh muốn trực tiếp trải nghiệm công việc ở tầng thấp nhất, để hiểu công nhân, kiểm soát chất lượng và… cũng để trốn khỏi những mối quan hệ đầy toan tính.

    — “Anh đã từng đính hôn một lần,” anh nói khẽ.
    — “Cô ấy yêu anh vì danh thiếp, vì xe sang. Khi anh giả vờ phá sản để thử lòng, cô ấy biến mất chỉ sau một tuần.”

    Tôi lặng người.

    Anh nhìn thẳng vào tôi:
    — “Khi gặp em, anh biết em vừa bị phản bội. Anh nghĩ… nếu em chọn anh, trong hoàn cảnh anh chỉ là một người thợ xây, thì có lẽ em cần một người chồng, chứ không cần một cái ví.”

    Tôi bật cười mà nước mắt cứ trào ra.

    Bao nhiêu uất ức, chán chường vì mối tình cũ, vì bị phản bội, vì tự ti lấy “đại” một người đàn ông nghèo… bỗng chốc sụp đổ.

    — “Vậy nếu hôm nay em không mở hộp này thì sao?” tôi hỏi.

    Anh cười, nhẹ nhõm:
    — “Thì anh vẫn là thợ xây của em.
    — Chỉ khác là từ mai, anh sẽ xây cho em một cuộc đời đàng hoàng.”

    Tôi ôm lấy anh, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi cảm thấy an toàn.

    Ngoài kia, pháo hoa mừng cưới còn sót lại nổ vang trời.
    Còn tôi hiểu ra một điều:

    👉 Lấy đại vì chán đời, không ngờ lại cưới trúng người đàn ông duy nhất đủ kiên nhẫn vá lại niềm tin đã vỡ nát trong tôi.

  • Từ ngày mẹ chồng biết tôi kiếm được 50 triệu một tháng, thái độ của bà đổi hẳn. Không còn mỉa mai, không còn soi mói, mà là… ra lệnh.

    Từ ngày mẹ chồng biết tôi kiếm được 50 triệu một tháng, thái độ của bà đổi hẳn. Không còn mỉa mai, không còn soi mói, mà là… ra lệnh.

    Từ ngày mẹ chồng biết tôi kiếm được 50 triệu một tháng, thái độ của bà đổi hẳn. Không còn mỉa mai, không còn soi mói, mà là… ra lệnh.

    Bà gọi chồng tôi ra nói thẳng:
    “Vợ mày kiếm được thế thì nuôi thêm vài miệng ăn có sao. Máu mủ ruột rà cả.”

    Và thế là ba người em chú từ ngoài trang trại được đưa về.
    Hai trai một gái. Đã lớn, khỏe mạnh, nhưng quen sống kiểu ăn sẵn – ngủ kỹ – sai phụ nữ trong nhà.

    Từ ngày họ về, tôi thành người giúp việc không công.

    Sáng dậy nấu ăn.
    Trưa đi làm về vẫn phải dọn mâm.
    Tối giặt đồ, rửa bát cho cả nhà.

    Một lần tôi mệt, chưa kịp dọn mâm, mẹ chồng đập đũa xuống bàn:
    “Cô kiếm được tiền thì phải biết phục vụ họ. Không thì tiền nhiều để làm gì?”

    Chồng tôi im lặng.

    Tối hôm đó, tôi không cãi.
    Không khóc.
    Không phản ứng.

    Tôi chỉ âm thầm lên kế hoạch.

    Sáng hôm sau, tôi xin nghỉ làm một ngày, nói là đau bụng. Mẹ chồng hậm hực nhưng vẫn để tôi ở nhà… phục vụ đủ ba bữa.

    Bữa trưa, tôi nấu đầy mâm.
    Bữa tối, còn nấu sang hơn thường ngày.

    Họ ăn rất ngon.
    Mẹ chồng còn cười mãn nguyện:
    “Thấy chưa, con dâu kiếm tiền là phải thế.”

    Ăn xong, tôi nhẹ nhàng nói:
    “Con vừa ký hợp đồng mới, người ta yêu cầu xác nhận tình trạng cư trú trong nhà để chuyển lương.”

    Mẹ chồng sáng mắt:
    “Xác nhận đi, ký hết cho chúng nó ở đây lâu dài.”

    Tôi gật đầu, lấy xấp giấy ra.

    Nhưng không phải hợp đồng.

    Đó là đơn đăng ký tạm trú – kèm cam kết chi trả sinh hoạt – chia đều thu nhập hộ gia đình, theo đúng quy định công ty tôi yêu cầu khi có người ăn theo.

    Tôi nói rất bình thản:
    “Lương con 50 triệu.
    Chia đều 5 người trong nhà.
    Mỗi người 10 triệu.
    Ai cũng phải đóng góp lại tiền ăn, điện nước, sinh hoạt.”

    Ba người em chú đứng sững.

    Một người lắp bắp:
    “Ủa… tụi em tưởng chị nuôi tụi em chứ?”

    Tôi cười nhẹ:
    “Con nuôi được mẹ.
    Chứ không nuôi nổi người lớn khỏe mạnh.”

    Mẹ chồng đổi sắc mặt, quát:
    “Cô giở trò gì vậy?”

    Tôi nhìn thẳng vào bà, lần đầu tiên không né:
    “Con kiếm tiền, nhưng không mua được quyền làm nô lệ.”

    Chưa đầy một ngày sau, chuyện không thể ngờ xảy ra.

    Ba người em chú xách đồ bỏ về trang trại.
    Mẹ chồng gọi điện khắp nơi kể tôi “bất hiếu”.
    Nhưng khi hàng xóm hỏi: “Sao con dâu không nuôi?”
    Bà không nói được câu nào.

    Tối đó, lần đầu tiên trong nhà, không ai dám sai tôi.

    Còn chồng tôi… lặng lẽ đưa cho tôi ly nước, nói rất nhỏ:
    “Anh xin lỗi… giờ anh mới hiểu.”

    Có những người chỉ tôn trọng bạn
    khi bạn cho họ thấy: tiền bạn kiếm được không phải để họ ngồi lên đầu.

  • Tôi thuê dâu trông con sau khi vợ tôi qua đời vì thường xuyên phải đi công tác. Hôm về nhà sớm hơn kế hoạch, tôi thấy con gái 8 tuổi đang quỳ lau sàn nhà, trên lưng cõng đứa em

    Tôi thuê dâu trông con sau khi vợ tôi qua đời vì thường xuyên phải đi công tác. Hôm về nhà sớm hơn kế hoạch, tôi thấy con gái 8 tuổi đang quỳ lau sàn nhà, trên lưng cõng đứa em

    Vợ tôi mất được hai năm.

    Từ ngày đó, căn nhà rộng hơn nhưng lạnh hẳn. Tôi thường xuyên phải đi công tác xa, đành thuê một người phụ nữ về trông hai đứa nhỏ. Bà ta ngoài bốn mươi, quê xa, nói năng nhỏ nhẹ, miệng lúc nào cũng “anh yên tâm, tôi thương trẻ con lắm”.

    Tôi tin.
    Vì tôi cần phải tin.

    Hôm đó, tôi về nhà sớm hơn kế hoạch nửa ngày. Không báo trước. Chỉ muốn ôm con một cái cho đỡ nhớ.

    Cửa mở ra, nhà im phăng phắc.

    Tôi bước vào phòng khách thì khựng lại.

    Con gái tôi — tám tuổi — đang quỳ xuống lau sàn. Trên lưng nó cõng em trai mới hai tuổi. Thằng bé ngủ gục, đầu gục vào vai chị. Hai tay con bé run run, nhưng vẫn cố lau cho sạch từng vệt nước.

    Tôi chết lặng.

    Tôi chưa kịp bước ra thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên từ bếp.

    Người giúp việc bắt máy.

    Tôi đứng nép sau bức tường. Và tôi nghe thấy.

    “Ừ, tôi bắt con bé làm quen rồi.
    Con chị lớn thì cho nó tập việc sớm, không sau này hư.”

    Tôi nín thở.

    “Ba nó hiền lắm. Đi suốt.
    Vợ chết rồi, có biết gì đâu.”

    Tay tôi siết chặt.

    “Con bé khóc à?
    Kệ nó. Khóc quen rồi thì hết.”

    Bà ta cười khẩy.

    “Có lần tôi dọa: không nghe lời là tao nói ba mày bỏ mày luôn.
    Thế là ngoan ngay.”

    Tai tôi ù đi.
    Mọi thứ trước mắt như tối sầm.

    Tôi nhìn ra giữa phòng.

    Con gái tôi vẫn quỳ.
    Mồ hôi chảy ướt trán.
    Nó cắn môi, không dám khóc.
    Như thể sợ chỉ cần phát ra tiếng động… sẽ có chuyện còn tệ hơn.

    Cuộc điện thoại kết thúc.

    Tôi bước ra.

    Bà giúp việc giật mình, chưa kịp nói gì thì tôi đã bế thằng bé khỏi lưng con gái, đặt xuống ghế.

    Tôi quỳ xuống trước mặt con.

    “Con làm gì thế này?”

    Con bé nhìn tôi.
    Chỉ một giây thôi — rồi nó bật khóc nức nở, ôm chặt lấy cổ tôi:

    “Con xin lỗi ba… con lau chưa sạch… đừng bỏ con…”

    Câu nói đó đâm thẳng vào tim tôi.

    Tôi đứng dậy, quay sang người giúp việc, giọng bình tĩnh đến đáng sợ:

    “Cô thu dọn đồ đạc. Rời khỏi nhà tôi trong 10 phút.”

    Bà ta lắp bắp:

    “Anh hiểu lầm rồi—”

    Tôi đưa điện thoại lên.

    “Cô nói tiếp câu nào nữa, tôi bật đoạn ghi âm này cho công an nghe.”

    Mặt bà ta tái mét.

    Tối hôm đó, tôi xin nghỉ toàn bộ chuyến công tác dài hạn.
    Tôi chuyển công việc.
    Ít tiền hơn cũng được.

    Tôi ngồi trên sàn, lau lại vết nước con gái tôi vừa lau ban nãy.
    Con bé ngồi cạnh, cẩn thận đặt tay lên tay tôi:

    “Ba… để con làm.”

    Tôi lắc đầu.

    “Không.
    Việc của con là được làm trẻ con.”

    Từ hôm đó, tôi hiểu ra một điều:

    Không phải ai nói thương trẻ con…
    cũng thật sự thương.

    Và có những tổn thương,
    nếu người lớn không về sớm hơn một bước,
    sẽ theo con trẻ suốt cả đời.

  • Chú Hùng nhận một cuốc xe khá xa. Điểm đón là bến xe. Điểm đến là một vùng quê, cách hơn trăm cây số

    Chú Hùng nhận một cuốc xe khá xa. Điểm đón là bến xe. Điểm đến là một vùng quê, cách hơn trăm cây số

    v

    Chú Xe Ôm Giúp Cô Gái Trẻ Về Quê Ăn Tết, 5 Ngày Sau, Một Cuộc Gọi Đã Thay Đổi Cuộc Đời Chú!

    Chú tên Hùng, năm nay năm mươi bảy tuổi.

    Ở cái tuổi mà nhiều người đã an phận, có lương hưu, có cháu bế trên tay, thì chú Hùng vẫn ngày ngày ngồi trên chiếc xe máy cũ, bật ứng dụng, chờ cuốc xe tiếp theo. Chiếc xe ấy đã theo chú hơn mười năm, sơn tróc từng mảng, động cơ kêu không đều, nhưng vẫn là tài sản quý giá nhất mà chú còn giữ được.

    Chú từng có một gia đình.

    Nhà không lớn, nhưng lúc nào cũng có tiếng nói cười. Vợ chú bán hàng ngoài chợ, còn chú làm thợ điện công trình. Cuộc sống tuy vất vả nhưng đủ đầy. Cho đến một ngày, tai nạn xảy ra trên công trường. Chú mất việc, mất sức lao động nặng. Tiền dành dụm cạn dần vì thuốc men.

    Vợ chú đổ bệnh sau đó không lâu.

    Rồi bà mất.

    Con trai duy nhất bỏ quê lên thành phố, lâu lắm mới gọi về một lần. Không phải nó xấu, chỉ là cuộc sống cuốn nó đi, giống như đã từng cuốn chú đi trước đó.

    Từ ngày ấy, chú Hùng chạy xe ôm.

    Không mong giàu. Chỉ mong đủ sống.

    Chiều hôm đó là hai mươi tám Tết.

    Không khí ngoài đường hối hả. Người ta chở đào, chở quất, chở bao nhiêu hy vọng về nhà. Ai cũng có nơi để về. Ai cũng có người đợi.

    Chú Hùng nhận một cuốc xe khá xa. Điểm đón là bến xe. Điểm đến là một vùng quê, cách hơn trăm cây số.

    Chú nhìn màn hình, tay do dự.

    Cuốc xa. Trời lạnh. Đường vắng. Lại là ngày cận Tết.

    Nhưng rồi chú bấm nhận cuốc.

    Chú cũng không biết vì sao.

    Cô gái đứng chờ ở bến xe trông rất trẻ. Áo khoác mỏng, balo cũ đeo trước ngực. Khi chú dừng xe, cô ngẩng lên, mỉm cười rất lễ phép.

    “Dạ… chú là chú Hùng phải không ạ?”

    “Ừ, chú đây. Cháu về quê à?”

    Cô gật đầu.

    Giọng cô nhỏ, nhưng rõ ràng.

    Chú Hùng giúp cô buộc lại balo, dặn dò đội mũ cẩn thận rồi nổ máy.

    Đường dài. Gió lạnh. Cả hai im lặng suốt một quãng.

    Chú không thích hỏi nhiều. Người đi xa thường mang theo những câu chuyện không muốn kể.

    Một lúc sau, cô gái lên tiếng:

    “Chú… chú có hay chạy cuốc xa vậy không ạ?”

    “Ít lắm.” – chú cười – “Nhưng hôm nay gần Tết, chú rảnh.”

    Cô im lặng một lát rồi nói nhỏ:

    “Cháu sợ chú không nhận…”

    Chú nhìn cô qua gương chiếu hậu.

    “Sao lại sợ?”

    Cô cúi đầu.

    “Vì cháu… cháu không chắc mình đủ tiền.”

    Câu nói đó khiến tim chú Hùng khẽ thắt lại.

    “Không sao.” – chú đáp nhẹ – “Cứ về tới nhà đã.”

    Cô gái mím môi, mắt đỏ lên, nhưng cố quay mặt đi.

    Trên đường, cô kể.

    Tên cô là Lan, hai mươi hai tuổi. Lên thành phố học rồi ở lại làm việc. Công việc không ổn định. Lương thấp. Tiền nhà tăng. Cuối cùng, cô nghỉ việc.

    “Cháu định về quê ăn Tết rồi tính tiếp.” – cô nói – “Ít nhất… ở nhà còn có ba mẹ.”

    Chú Hùng nghe mà thấy lòng nặng trĩu.

    Chú hiểu cảm giác ấy. Cảm giác muốn quay về nơi mình từng thuộc về, khi thế giới bên ngoài không còn chỗ đứng cho mình nữa.

    Khi xe dừng lại đổ xăng, chú thấy Lan đứng nép một góc, kiểm tra điện thoại liên tục. Tay cô run nhẹ.

    “Có chuyện gì không cháu?” – chú hỏi.

    Lan lắc đầu.

    “Dạ không… chỉ là cháu còn đúng một ít tiền.”

    Chú không hỏi thêm.

    Tối muộn, xe về tới đầu làng.

    Đường nhỏ, tối, chỉ có ánh đèn vàng hắt ra từ vài ngôi nhà xa xa. Chú Hùng dừng xe trước một căn nhà đơn sơ, cổng gỗ cũ.

    Lan xuống xe, lục balo rất lâu.

    Rồi cô nghẹn ngào:

    “Chú ơi… cháu xin lỗi… cháu chỉ còn từng này…”

    Số tiền trên điện thoại còn chưa tới một nửa tiền cuốc.

    Chú Hùng nhìn con số, rồi nhìn khuôn mặt tái đi vì lo lắng của cô.

    Chú tắt máy xe.

    “Về nhà đi cháu.” – chú nói – “Ba mẹ đang đợi.”

    Lan sững sờ.

    “Chú… chú không lấy tiền sao?”

    Chú cười hiền:

    “Coi như chú có thêm một đứa cháu về ăn Tết an toàn.”

    Nước mắt Lan rơi xuống không kịp lau.

    Cô cúi đầu thật sâu, rồi bất ngờ ôm chầm lấy chú.

    “Cháu cảm ơn chú…” – cô nức nở – “Cháu sẽ không quên đâu.”

    Cửa nhà mở ra. Một người phụ nữ chạy ra ôm lấy Lan. Tiếng gọi “con ơi” vang lên trong đêm.

    Chú Hùng quay xe, không dám nhìn lâu.

    Trên đường về, chú thấy lòng mình vừa ấm, vừa trống.

    Năm ngày sau.

    Sáng mùng Ba Tết, chú Hùng đang vá lại chiếc áo cũ thì điện thoại rung.

    Số lạ.

    “Dạ alo?”

    “Chú Hùng phải không ạ?”

    Giọng Lan.

    “Cháu… cháu xin lỗi vì làm phiền chú, nhưng cháu có thể gặp chú không? Cháu có chuyện rất quan trọng.”

    Chú ngạc nhiên, nhưng gật đầu.

    Khi gặp lại, Lan đi cùng một người đàn ông trung niên, ăn mặc giản dị nhưng ánh mắt rất sắc.

    Người đó giới thiệu:

    “Tôi là ba của Lan.”

    Rồi ông cúi đầu trước chú Hùng.

    “Cảm ơn chú đã đưa con gái tôi về nhà an toàn.”

    Chú lúng túng xua tay.

    “Chuyện nhỏ thôi anh.”

    Người đàn ông nhìn chú rất lâu rồi nói:

    “Tôi điều hành một công ty vận tải nhỏ. Tôi đang cần một người quản lý đội xe. Không cần bằng cấp cao. Chỉ cần tử tế và có trách nhiệm.”

    Ông dừng lại.

    “Lan kể cho tôi nghe chuyện của chú.”

    Chú Hùng sững người.

    “Tôi muốn mời chú về làm việc.” – ông nói – “Nếu chú đồng ý.”

    Chú không nói được gì.

    Năm mươi bảy tuổi. Một cơ hội mà chú chưa từng dám nghĩ tới.

    Vài tháng sau, chú Hùng không còn chạy xe ôm nữa.

    Chú quản lý một đội xe nhỏ. Cuộc sống chưa giàu, nhưng đủ để chú sửa lại căn nhà cũ, đủ để chú ngủ ngon mỗi đêm mà không lo ngày mai.

    Mỗi dịp Tết, Lan vẫn gọi cho chú.

    “Chú là người đã kéo cháu về nhà.” – cô nói – “Và cũng là người kéo cuộc đời cháu lại đúng hướng.”

    Chú Hùng chỉ cười.

    Chú không nghĩ mình đã thay đổi cuộc đời ai.

    Chú chỉ biết, lòng tốt đôi khi không cần điều kiện.

    Và có những cuộc gọi đến muộn…
    Nhưng đủ để thay đổi cả một đời

  • Sáng hôm đó, tôi lái xe đưa Hoàng — chồng tôi — ra sân bay để đi công tác ba ngày

    Sáng hôm đó, tôi lái xe đưa Hoàng — chồng tôi — ra sân bay để đi công tác ba ngày

    Sáng hôm đó, tôi lái xe đưa Hoàng — chồng tôi — ra sân bay để đi công tác ba ngày.

    Con trai tôi, bé Nam, 5 tuổi, ngồi ghế sau ôm balô khủng long, vừa ngủ gật vừa lẩm bẩm hát mấy câu vu vơ. Trời còn sớm, đường vắng, mọi thứ bình thường đến mức tôi không nghĩ sẽ có chuyện gì xảy ra.

    Xe vừa dừng ở làn trả khách, Hoàng mở cửa, cúi xuống hôn nhẹ lên trán Nam:

    “Ở nhà ngoan nhé con trai, bố về sẽ mua lego.”

    Nam không cười.
    Con chỉ nhìn bố chằm chằm.

    Hoàng kéo vali đi được vài bước thì Nam bỗng níu tay áo tôi, thì thầm, giọng rất nhỏ:

    “Mẹ ơi… con thấy bố…”

    Tôi quay xuống:

    “Con thấy bố làm sao?”

    Nam lắc đầu, mắt tròn xoe, giọng run run:

    “Con thấy bố đi cùng cô hôm trước… cô hay đến nhà mình lúc bố bảo con vào phòng.”

    Tim tôi đập hụt một nhịp.

    Tôi nhìn qua kính chắn gió. Hoàng đang đứng ở cửa sảnh, điện thoại áp sát tai, vẻ mặt căng thẳng.

    “Mẹ ơi… bố không đi công tác đâu,”
    Nam nói tiếp, giọng ngây thơ nhưng dứt khoát,
    “Con thấy vé của bố… không phải vé máy bay.”

    Tôi tấp xe vào lề không suy nghĩ.

    “Ngồi yên trong xe, khóa cửa lại, nghe chưa?”
    Tôi nói, giọng mình còn run hơn con.

    Tôi chạy vào sân bay.

    Giữa sảnh đông người, tôi nhìn thấy Hoàng rất nhanh. Anh đứng cạnh một người phụ nữ mặc váy xanh nhạt, tóc buộc thấp.

     Là Thảo — cô “đồng nghiệp” thường xuyên ghé nhà tôi lúc tôi đi làm về muộn.

    Hai người đứng sát nhau.
    Thảo đưa cho Hoàng một tập giấy.
    Không phải hộ chiếu.

    Là giấy ra vào khoa sản của một bệnh viện tư, tên Hoàng in rõ ràng.

    Tôi đứng chết lặng.

    Chưa kịp định thần, tôi thấy Thảo đặt tay lên bụng, mỉm cười.

    Hoàng cúi xuống, đặt tay lên đó, giọng trầm thấp:

    “Anh chỉ vào làm thủ tục cho em thôi.
    Chiều anh sẽ về.”

    Tôi nghe không sót một chữ.

    Chân tôi như đóng băng xuống nền đá lạnh.

    Hoàng quay người — và nhìn thấy tôi.

    Mặt anh tái mét.

    “Em… em làm gì ở đây?”

    Tôi không gào.
    Không khóc.

    Tôi chỉ giơ điện thoại lên, bật ghi âm.
    Rồi nói chậm rãi:

    “Con mình năm tuổi.
    Nhưng nó nhìn thấy những điều anh nghĩ không ai thấy.”

    Tôi quay lưng đi, từng bước nặng như đeo đá.

    Ngoài xe, Nam ngồi ngoan trong ghế, nhìn tôi bằng đôi mắt rất to.

    “Mẹ ơi… con nói đúng không?”

    Tôi cúi xuống ôm con thật chặt:

    “Ừ. Con đúng rồi.”

    Chuyến “công tác” của Hoàng hôm đó không cất cánh.

    Nhưng cuộc hôn nhân của tôi…
    đã hạ cánh từ khoảnh khắc con trai lên tiếng.

  • Trọng tài Việt Nam đột quỵ trên sân bóng, qua đời sau cơn đau ngực

    Trọng tài Việt Nam đột quỵ trên sân bóng, qua đời sau cơn đau ngực

    Trọng tài V.League Vũ Nguyên Vũ mới đây đã chia sẻ câu chuyện đau lòng về sự ra đi của một trọng tài bóng đá phong trào vào tối 24/12.

    Sự việc diễn ra tại một trận bóng đá phong trào ở Bà Rịa – Vũng Tàu (cũ). Khi đang điều khiển trận đấu, trọng tài Dương Hồng Phát có dấu hiệu đau ngực, cố gắng tựa vào hàng rào sân.

    Trong đoạn video dài gần 2 phút, đồng nghiệp và các cầu thủ trên sân cố gắng hỗ trợ trọng tài Dương Hồng Phát. Tuy nhiên sau đó trọng tài này dần mất ý thức, co giật. Anh được những người xung quanh sơ cứu và đưa đến bệnh viện gần nhất, nhưng cuối cùng không qua khỏi.

     - Ảnh 1.

    Trọng tài Dương Hồng Phát có dấu hiệu đau ngực và được các cầu thủ hỗ trợ.

     - Ảnh 2.

    Nhưng cuối cùng anh đã không qua khỏi.

    Trọng tài Dương Hồng Phát là là gương mặt thân quen của các cầu thủ phong trào địa phương, cũng như một số trọng tài chuyên nghiệp lân cận. Trên trang cá nhân, trọng tài V.League Vũ Nguyên Vũ bày tỏ sự thương tiếc trước sự ra đi đột ngột của người đàn em.

    Các thành viên của cộng đồng bóng đá phong trào tại địa phương cũng bày tỏ sự bàng hoàng, đồng thời gửi lời chia buồn đến gia đình trọng tài Dương Hồng Phát.

  • XIN CHIA BUỒN

    XIN CHIA BUỒN

    Cập nhật giá vàng sáng 26.12: Thị trường đi ngang. Vàng đang nhận dự báo rất tích cực từ nhiều chuyên gia, tổ chức tài chính.

    Theo báo Lao động có đăng tải bài viết với tiêu đề: “Cập nhật giá vàng sáng 26.12: Nhận dự báo rất tích cực”, nội dung chính như sau:

    Giá vàng miếng SJC

    Tính đến 6h00, giá vàng miếng SJC được Tập đoàn DOJI niêm yết ở ngưỡng 156,8-158,8 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra), giảm 400.000 đồng/lượng cả hai chiều. Chênh lệch giá mua vào – bán ra ở ngưỡng 2 triệu đồng/lượng.

    Giá vàng miếng SJC được Bảo Tín Minh Châu niêm yết ở ngưỡng 156,8-158,8 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra), giảm 400.000 đồng/lượng cả hai chiều. Chênh lệch giá mua vào – bán ra ở ngưỡng 2 triệu đồng/lượng.

    Diễn biến giá vàng SJC những phiên giao dịch gần đây. Biểu đồ: Khương Duy
    Diễn biến giá vàng SJC những phiên giao dịch gần đây. Biểu đồ: Khương Duy

    Tập đoàn Vàng Bạc Đá Quý Phú Quý niêm yết giá vàng miếng SJC ở ngưỡng 155,8-158,8 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra), giảm 400.000 đồng/lượng cả hai chiều. Chênh lệch giá mua vào – bán ra ở ngưỡng 3 triệu đồng/lượng.

    Giá vàng miếng SJC tại một số đơn vị kinh doanh. Bảng: Khương Duy
    Giá vàng miếng SJC tại một số đơn vị kinh doanh. Bảng: Khương Duy

    Giá vàng nhẫn 9999

    Tính đến 6h00, Tập đoàn DOJI niêm yết giá vàng nhẫn ở ngưỡng 154-157 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra), đi ngang cả hai chiều. Chênh lệch mua vào – bán ra ở mức 3 triệu đồng/lượng.

    Bảo Tín Minh Châu niêm yết giá vàng nhẫn ở ngưỡng 155,3-158,3 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra), giảm 200.000 đồng/lượng cả hai chiều. Chênh lệch mua vào – bán ra ở mức 3 triệu đồng/lượng.

    Diễn biến giá vàng nhẫn những phiên giao dịch gần đây. Biểu đồ: Khương Duy
    Diễn biến giá vàng nhẫn những phiên giao dịch gần đây. Biểu đồ: Khương Duy

    Tập đoàn Vàng Bạc Đá Quý Phú Quý niêm yết giá vàng nhẫn ở ngưỡng 154,5-157,5 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra), giảm 300.000 đồng/lượng cả hai chiều. Chênh lệch mua vào – bán ra ở mức 3 triệu đồng/lượng.

    Khoảng cách mua – bán neo cao khiến rủi ro cho nhà đầu tư cá nhân tăng lên. Nhà đầu tư cá nhân, nhất là những người có tâm lý “lướt sóng”, cần cân nhắc kỹ lưỡng trước khi xuống tiền.

    Giá vàng nhẫn trơn tại một số đơn vị kinh doanh. Bảng: Khương Duy
    Giá vàng nhẫn trơn tại một số đơn vị kinh doanh. Bảng: Khương Duy

    Giá vàng thế giới

    Giá vàng thế giới niêm yết lúc 6h00 ở ngưỡng 4.478,6 USD/ounce, đi ngang so với một ngày trước.

    Diễn biến giá vàng thế giới những phiên giao dịch gần đây. Biểu đồ: Khương Duy
    Diễn biến giá vàng thế giới những phiên giao dịch gần đây. Biểu đồ: Khương Duy

    Dự báo giá vàng

    Thị trường vàng thế giới vừa trải qua kỳ nghỉ lễ Giáng sinh nên giao dịch trầm lắng, giá gần như đi ngang.

    Các tổ chức tài chính quốc tế và cơ quan nghiên cứu thị trường đang đưa ra nhiều dự báo đáng chú ý về triển vọng giá vàng trong năm 2026, với điểm chung là kỳ vọng kim loại quý này sẽ duy trì mặt bằng giá cao trong bối cảnh kinh tế và địa chính trị toàn cầu còn nhiều bất ổn. Dù mức độ lạc quan khác nhau, phần lớn các kịch bản đều cho rằng vàng tiếp tục giữ vai trò quan trọng như một tài sản trú ẩn và công cụ phòng ngừa rủi ro dài hạn.

    Trong nhóm dự báo tích cực, J.P. Morgan Global Research cho rằng, giá vàng có thể đạt mức trung bình khoảng 5.055 USD/ounce vào quý IV/2026. Tổ chức này thậm chí đưa ra kịch bản lạc quan hơn, theo đó giá vàng có thể tiến sát 5.400 USD/ounce nếu nhu cầu đầu tư tiếp tục tăng mạnh và các ngân hàng trung ương duy trì hoạt động mua vào.

    Theo phân tích của J.P. Morgan Global Research, sự bất ổn kéo dài của kinh tế thế giới cùng với rủi ro địa chính trị là những yếu tố then chốt thúc đẩy dòng tiền tìm đến vàng.

    Cùng quan điểm về xu hướng tăng, Goldman Sachs dự báo giá vàng có thể đạt khoảng 4.900 USD/ounce vào tháng 12.2026. Goldman Sachs nhấn mạnh rằng, chu kỳ chính sách tiền tệ toàn cầu đang tiến gần giai đoạn nới lỏng, khiến chi phí cơ hội của việc nắm giữ vàng giảm xuống. Bên cạnh đó, tổ chức này cho hay, lạm phát dù có xu hướng hạ nhiệt nhưng khó quay về mức thấp bền vững trong ngắn hạn, qua đó tiếp tục hỗ trợ sức hấp dẫn của vàng.

    Ở góc nhìn mang tính phân tích chu kỳ, World Gold Council cho rằng năm 2026 có thể là giai đoạn giá vàng biến động mạnh, với biên độ tăng – giảm lớn hơn so với các năm trước. Theo Hội đồng Vàng Thế giới, sự đan xen giữa các yếu tố hỗ trợ như nhu cầu trú ẩn và các yếu tố gây áp lực như khả năng phục hồi kinh tế toàn cầu sẽ khiến thị trường vàng không đi theo một đường tăng thẳng, mà xuất hiện nhiều nhịp điều chỉnh đáng kể.

    Một số tổ chức và nhóm phân tích thị trường khác đưa ra dự báo trung dung hơn, cho rằng giá vàng trong năm 2026 có thể dao động phổ biến trong vùng 4.500-4.800 USD/ounce. Các kịch bản này phản ánh quan điểm rằng, dù vàng vẫn được hỗ trợ bởi nhu cầu đầu tư và mua ròng từ ngân hàng trung ương, song đà tăng có thể bị kìm hãm phần nào nếu đồng USD mạnh lên hoặc tăng trưởng kinh tế toàn cầu cải thiện rõ rệt.

    Theo báo Người lao động cũng đăng tải bài viết với tiêu đề: “Giá vàng hôm nay 26-12: Vàng miếng SJC, vàng nhẫn tăng trở lại”, nội dung chính như sau:

    Mở cửa ngày giao dịch 26-12, các công ty SJC, PNJ, DOJI đồng loạt niêm yết giá vàng miếng SJC mua vào 157,6 triệu đồng/lượng, bán ra 159,6 triệu đồng/lượng, tăng 800.000 đồng mỗi lượng so với hôm qua.

    Giá vàng trang sức các loại cũng ghi nhận mức tăng lên 600.000 đồng, khi được giao dịch ở mức 153,1 triệu đồng/lượng mua vào, 156,1 triệu đồng/lượng bán ra.

    Tuy nhiên, đến gần 9 giờ, công ty SJC điều chỉnh giá vàng miếng xuống còn 157,2 – 159,2 triệu đồng/lượng (mua-bán); trong khi vàng trang sứ vẫn giữ nguyên như đầu ngày.

    So với mốc cao nhất lịch sử 159,9 tire6u5 đồng/lượng, giá vàng miếng vẫn đang thấp hơn khoảng 700.000 đồng.

    Trên thế giới, thị trường Mỹ và châu Âu đêm qua đóng cửa nghỉ lễ Giáng sinh và năm mới  nhưng vẫn kịp chốt giá ở mức 4.514 USD/ounce.

    Trong khi tại thị trường châu Á sáng nay, giá vàng hôm nay biến động giằng co quanh mốc 4.500 USD/ounce.Giá vàng hôm nay 26 - 12: Vàng miếng SJC và vàng nhẫn tăng trở lại - Ảnh 2.

    Giá vàng miếng SJC tăng trở lại

    Theo giới phân tích, sự không chắc chắn về thuế quan và nhu cầu mạnh mẽ từ các quỹ ETF, ngân hàng trung ương đã đẩy giá vàng lên mức cao kỷ lục trên 4.000 USD/ounce vào năm 2025. Chưa hết, trong dự báo mới nhất JP Morgan cho rằng nhu cầu mới từ tập đoàn bảo hiểm khổng lồ của Trung Quốc và cộng đồng tiền điện tử có thể giúp giá vàng vượt qua mốc 5.055 USD vào cuối năm sau.

    Các chuyên gia của JP Morgan dự báo thị trường tăng giá sẽ tiếp tục khi các động lực chính vẫn mạnh mẽ. Ông Natasha Kaneva, người đứng đầu chiến lược hàng hóa toàn cầu tại JP Morgan cho biết xu hướng dài hạn về dự trữ, cùng nhu cầu đa dạng hóa đầu tư vào vàng vẫn còn tiếp diễn. Đồng USD yếu hơn, lãi suất thấp hơn ở Mỹ, sự bất ổn kinh tế và địa chính trị theo truyền thống là những yếu tố tích cực thúc đẩy giá vàng.

    Dự báo giá của JP Morgan Global Research còn dựa trên nhu cầu mạnh mẽ liên tục từ các nhà đầu tư, cùng với nhu cầu tiếp tục từ các ngân hàng trung ương – dự kiến trung bình đạt 585 tấn mỗi quý trong năm 2026.

    Hiện giá vàng thế giới quy đổi theo tỉ giá niêm yết vào khoảng 143,7 triệu đồng/lượng.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Ngày mẹ chồng xách vali đi du lịch dài ngày, bà không quên dặn bố chồng ở nhà “chăm sóc con dâu đang ở cữ cho cẩn thận

    Ngày mẹ chồng xách vali đi du lịch dài ngày, bà không quên dặn bố chồng ở nhà “chăm sóc con dâu đang ở cữ cho cẩn thận

    Ngày mẹ chồng xách vali đi du lịch dài ngày, bà còn đứng ở cửa dặn với theo: “Ông ở nhà nhớ chăm sóc con dâu đang ở cữ cho cẩn thận nhé.” Tôi cười trừ, nghĩ bụng chắc cũng chỉ là cơm nước, nhắc uống thuốc, trông chừng tôi lúc đêm vì sinh mổ còn yếu. Bố chồng vốn ít nói, dáng người gầy, lúc nào cũng đeo cặp kính dày. Tôi không hề nghĩ sẽ có điều gì vượt quá giới hạn.

    Những ngày đầu, mọi việc đúng như tôi tưởng. Ông nấu cháo, sắc lá xông, nhắc tôi uống thuốc đúng giờ. Nhưng từ ngày thứ ba, tôi bắt đầu nhận ra vài điều lạ. Ánh mắt ông thường dừng lại lâu hơn cần thiết. Khi đưa bát cháo, tay ông chạm nhẹ vào tay tôi, dù không cần. Tôi tự trấn an rằng mình nhạy cảm sau sinh, tâm lý bất ổn nên suy diễn.

    Đến buổi tối, mọi thứ bắt đầu khiến tôi bất an thật sự. Căn nhà chỉ có ba người: tôi, con và bố chồng. Chồng tôi đi làm xa, vài tháng mới về. Mỗi đêm, khoảng gần mười giờ, khi tôi vừa ru con ngủ, cửa phòng tôi lại khẽ mở. Bố chồng bước vào, nói giọng rất nhỏ: “Bố vào xem cháu ngủ có yên không.” Ông đứng đó lâu hơn mức bình thường, mắt nhìn khắp phòng, rồi mới quay ra.

    Đêm thứ hai, thứ ba, việc ấy lặp lại. Tôi bắt đầu khóa cửa. Nhưng đến nửa đêm, tôi nghe tiếng lạch cạch. Cửa không mở được, nhưng tay nắm khẽ rung lên, như có ai đó thử vặn. Tôi nằm im, tim đập thình thịch, con ngủ ngoan trong vòng tay tôi. Sáng hôm sau, bố chồng vẫn bình thản như không có gì xảy ra.

    Điều khiến tôi thực sự hoảng sợ là đêm thứ sáu. Tôi quên khóa cửa. Khi mở mắt ra, tôi thấy ông đứng rất gần giường, tay cầm chiếc điện thoại bật sáng. Thấy tôi cựa mình, ông giật mình, vội nói: “À… bố soi đèn xem con có sốt không.” Rồi ông quay đi nhanh đến mức tôi không kịp phản ứng.

    Từ hôm đó, tôi không dám ngủ sâu. Tôi để ý thấy ông thường xuyên giặt ga giường cho tôi, dù tôi không nhờ. Một cảm giác ghê sợ dâng lên, nhưng tôi không dám kể với ai. Tôi sợ mình bị cho là nghĩ bậy về người lớn tuổi, sợ gia đình tan nát.

    Cho đến ngày mẹ chồng trở về. Bà vừa bước vào phòng tôi đã khựng lại. Ánh mắt bà dán chặt vào một chi tiết nhỏ trên tủ đầu giường, sắc mặt tái đi. Bà quay sang nhìn bố chồng, giọng run run: “Cái này… sao lại ở đây?”
    Và tôi biết, cơn ác mộng của mình chưa dừng lại

    Mẹ chồng đứng chết lặng trước tủ đầu giường của tôi. Trên đó là một cuốn sổ nhỏ bìa đen, mép sờn cũ, không phải đồ của tôi. Bà cầm lên, tay run đến mức tôi thấy rõ. Tôi chưa từng mở cuốn sổ ấy, thậm chí không biết nó xuất hiện từ lúc nào.

    “Ông giải thích đi.” Giọng mẹ chồng khàn đặc, khác hẳn vẻ vui vẻ khi vừa về đến nhà.

    Bố chồng đứng ở cửa, mặt cứng đờ. Ông nói đó chỉ là sổ ghi chép thuốc men cho tôi. Nhưng mẹ chồng lật từng trang, rồi bật khóc. Tôi tò mò và sợ hãi, cố gượng ngồi dậy. Trong cuốn sổ không chỉ có tên thuốc, mà còn là những dòng ghi ngày giờ rất chi tiết: giờ tôi ngủ, giờ tôi thức cho con bú, thậm chí cả những nhận xét về tôi sau sinh.

    Mẹ chồng quay sang tôi, nước mắt chảy dài: “Con có biết vì sao mẹ hoảng không?” Rồi bà kể, giọng đứt quãng. Hơn hai mươi năm trước, khi bà mới sinh chồng tôi, bà từng phát hiện bố chồng có thói quen theo dõi quá mức, ghi chép sinh hoạt của người khác. Khi ấy, vì gia đình, vì con nhỏ, bà chọn im lặng sau khi ông hứa sẽ thay đổi và đi điều trị tâm lý.

    Tôi lạnh người. Những hành động tôi chịu đựng không phải ngẫu nhiên, mà là sự tái diễn của một vấn đề cũ. Mẹ chồng nói thêm, bà chỉ yên tâm đi du lịch vì tin rằng ông đã ổn suốt nhiều năm qua. Không ngờ, khi bà vắng nhà, mọi thứ lại vượt tầm kiểm soát.

    Bố chồng cuối cùng cũng cúi đầu. Ông thừa nhận đã “quan tâm quá mức”, rằng ông chỉ muốn chắc chắn tôi và cháu an toàn. Nhưng mẹ chồng hỏi thẳng: “Vậy vì sao ông chụp ảnh trong phòng con dâu?” Câu hỏi ấy như nhát dao. Tôi sững sờ. Hóa ra đêm ông cầm điện thoại, không chỉ là soi đèn.

    Không khí trong phòng đặc quánh. Tôi ôm con, tay run bần bật. Mẹ chồng lập tức yêu cầu tôi chuyển sang phòng khác ngủ cùng bà. Bà khóa chặt cửa, để tôi ngồi xuống rồi nắm tay tôi: “Con xin lỗi vì đã để con phải chịu chuyện này.”

    Đêm đó, tôi không ngủ được. Tôi nghĩ đến những đêm cửa rung lên, những lần ông đứng quá gần. Tôi vừa sợ, vừa thấy mình may mắn vì mẹ chồng đã kịp về. Nhưng sự thật mà bà hé lộ vẫn chưa phải tất cả.

    Sáng hôm sau, mẹ chồng gọi điện cho chồng tôi, yêu cầu anh về ngay. Bà cũng nói sẽ đưa bố chồng đi gặp bác sĩ tâm lý lại. Trước khi đi, bà mở chiếc tủ lớn trong phòng ngủ của hai ông bà, lấy ra một chiếc hộp sắt. Bà nói khẽ, nhưng đủ để tôi nghe: “Mẹ phải cho con biết hết, để con tự bảo vệ mình.”

    Trong hộp, ngoài những cuốn sổ cũ hơn, còn có một thứ khiến tôi nghẹn thở. Và tôi hiểu rằng, nếu mọi chuyện chỉ dừng lại ở cuốn sổ, thì đã quá nhẹ nhàng so với sự thật phía sau.

    Trong chiếc hộp sắt, ngoài những cuốn sổ ghi chép từ nhiều năm trước, còn có một xấp ảnh đã ngả màu. Tôi không dám cầm, nhưng chỉ cần nhìn lướt qua cũng đủ hiểu. Đó là ảnh chụp lén trong nhà, ở nhiều góc khác nhau, của những người phụ nữ từng sống chung dưới mái nhà này: em gái chồng khi còn ở nhà, một người họ hàng từng ở nhờ, và cả mẹ chồng tôi thời trẻ.

    Mẹ chồng nhắm mắt lại, giọng trầm xuống: “Mẹ đã từng nghĩ mình chịu đựng là đủ, miễn gia đình yên ổn. Nhưng mẹ đã sai.” Bà nói bố chồng mắc một dạng rối loạn kiểm soát và ám ảnh theo dõi, không bộc lộ ra ngoài xã hội nên rất khó phát hiện. Những năm gần đây, khi tuổi già, bệnh có dấu hiệu quay lại mạnh hơn.

    Chồng tôi về nhà trong ngày hôm đó. Khi nghe hết mọi chuyện, anh lặng đi rất lâu. Anh xin lỗi tôi liên tục, rồi ôm con vào lòng như sợ mất. Quyết định được đưa ra nhanh chóng nhưng không hề dễ dàng: bố chồng sẽ chuyển đến ở cùng người thân khác một thời gian, song song với việc điều trị bắt buộc. Mẹ chồng nói bà sẽ theo sát, không để mọi thứ bị che giấu thêm lần nào nữa.

    Tôi được đưa về nhà ngoại ở tạm để ổn định tinh thần. Những ngày đầu, tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa, nhưng dần dần, cảm giác an toàn quay trở lại. Tôi đi gặp chuyên gia tâm lý, học cách vượt qua nỗi sợ và cảm giác tội lỗi vô lý vì đã “không lên tiếng sớm hơn”.

    Điều khiến tôi day dứt nhất là nhận ra, nếu mẹ chồng không phát hiện cuốn sổ hôm đó, tôi có thể đã tiếp tục im lặng. Sự im lặng ấy không chỉ làm tổn thương tôi, mà còn có thể để lại hậu quả lâu dài cho con tôi sau này.

    Vài tháng sau, tôi quay lại nhà chồng, nhưng mọi thứ đã khác. Nhà được lắp thêm khóa, camera ở khu vực chung, và ranh giới cá nhân được đặt ra rõ ràng. Mẹ chồng thay đổi hẳn, bà quan tâm tôi không chỉ bằng lời nói, mà bằng hành động bảo vệ thực sự.

    Câu chuyện của tôi không có yếu tố siêu nhiên, không có bí mật ghê rợn như phim ảnh, nhưng nó đủ đáng sợ vì quá đời thực. Nó cho tôi hiểu rằng, đôi khi nguy hiểm không đến từ người lạ, mà từ chính nơi ta nghĩ là an toàn nhất. Và chỉ một chi tiết nhỏ, nếu được nhìn thẳng và xử lý đúng lúc, có thể cứu một người khỏi những ám ảnh kéo dài cả đời.