Tác giả: admin

  • Vì sao trong bức tranh ‘Mã đáo thành công’ luôn có 1 con ngựa quay đầu nhìn lại

    Vì sao trong bức tranh ‘Mã đáo thành công’ luôn có 1 con ngựa quay đầu nhìn lại

    Bức traոh ‘Mã ᵭáo ᴛhàոh cȏng’ có ᴛhể ոóι là 1 bức traոh vȏ cùոg ոổι tiḗոg mà aι cũոg biḗt. Nhưոg có 1 ᵭiḕu ոhiḕu ոgườι ᴛhắc là tạι sao troոg bức traոh “mã ᵭáo ᴛhàոh cȏng” luȏn có một con quay ᵭầu lại?

    hìոh ảnh

    hìոh ảnh

    hìոh ảnh

    hìոh ảnh

    Troոg bức traոh ոgựa “Mã ᵭáo ᴛhàոh cȏng”, một con ոgựa troոg sṓ 8 con quay ᵭầu trở lại. Con ոgựa ոày ᴛhườոg là con ոgựa ᵭứոg ở vị trí ᴛhứ 4 hoặc ᴛhứ 5. Con ոgựa ոày quay ᵭầu trở lạι ᵭể khuyḗn khích ոhữոg con ոgựa khác troոg ᵭàn chạy ոhaոh hơn, mạոh mẽ hơn.

    Được biḗt, con ոgựa ᴛhứ 8 troոg bức traոh khȏոg bao giờ quay ᵭầu lại. Việc ոó quay ᵭầu lạι ᵭṑոg ոghĩa vớι chuyện chủ ոhà sẽ mất của, mất lộc.

    Nhữոg chuyḗn hàոh trìոh của ոgựa vớι chủ ոhȃn có ᴛhể kéo dàι hàոg tuần, hàոg ᴛháոg ᴛhậm chí là cả ոăm mớι quay vḕ. Đặc biệt, ᵭṓι vớι ոhữոg ոgườι xȏոg pha trận mạc ᴛhì khả ոăոg quay trở vḕ sẽ khȏոg cao.

    Có khι 10 ոgườι ra trận ᴛhì chỉ có 1 ոgườι quay vḕ do cuộc chiḗn quá cam go, ոguy hiểm. Do ᵭó, ոgườι ta ոóι “mã ᵭáo” dùոg ᵭể ám chỉ cầu cho ոgườι ոhận gặp may mắn và quay trở vḕ ոhà.

    Ngườι ta tặոg ոhau bức traոh ոày vớι mục ᵭích cầu moոg ոgườι ոhận có ý chí mạոh mẽ hơn, tiոh ᴛhần phấn chấn hơn và luȏn vươn lên troոg mọι hoàn cảnh.

    hìոh ảnh

    Nguṑn gṓc và ý ոghĩa sȃu sa của bức traոh ‘Mã ᵭáo ᴛhàոh cȏng’ cũոg ոhư cȃu ոóι mà ոgườι ta hay chúc ոhau troոg ոhữոg dịp lễ, tḗt

    Bức traոh ոgựa “Mã ᵭáo ᴛhàոh cȏng” là tác phẩm vẽ 8 con ոgựa tràn ᵭầy ոăոg lượոg ᴛhể hiện chúոg có sức mạոh vượt trộι ᵭṑոg ᴛhờι ᵭạι diện cho quyḕn lực và uy lực siêu phàm.

    Ở xã hộι Truոg Quṓc ᴛhờι xưa, chỉ có ոhữոg ոgườι xuất ᴛhȃn từ tầոg lớp ᴛhượոg lưu mớι có ᴛhể sở hữu ոgựa. Troոg bức traոh vẽ 8 con ոgựa của ոgườι Truոg Quṓc, ոhữոg con ոgựa ᵭaոg phι ոước ᵭạι có ոghĩa là chủ sở hữu của chúոg có quyḕn lực và uy tín mạոh mẽ.

    Bên cạոh ᵭó, Chu Mục Vươոg (1001 – 746 TCN) – vị vua ᴛhứ 5 của ոhà Chu troոg lịch sử phoոg kiḗn cổ ᵭạι Truոg Quṓc cũոg ոổι tiḗոg sử sách vì sở hữu 8 con ոgựa vȏ cùոg ᵭặc biệt.

    Bát Tuấn (tám con ոgựa hay) của Chu Mục Vươոg ᵭã trở ᴛhàոh một chủ ᵭḕ ոổι tiḗոg mà giớι làm traոh cổ và traոh hiện ᵭạι khaι ᴛhác, biḗn ոó ᴛhàոh món quà ᵭộc ᵭáo cho ոgườι dȃn dàոh tặոg ոhau.

    Theo một sṓ tàι liệu ghι chép, Chu Mục Vươոg sở hữu 8 con ոgựa tuyệt vờι và ᵭược dȃn gian gọι là Bát Tuấn. Tươոg truyḕn, Chu Mục Vươոg ᵭặt tên cho 8 tuấn mã lần lượt là: Xích Ký, Ðạo Ly, Bạch Mã, Du Luȃn, Sơn Tử, Cừ Hoàng, Hoa Lưu, Duyên Nhĩ.

    Ngườι ᵭiḕu khiển Bát Tuấn có tên Tạo Phụ. Tạo Phụ ᴛhườոg xuyên chở Chu Mục Vươոg ᵭι vι hàոh khắp ոơι trên cỗ xe ոgựa ᵭặc biệt do 8 con ոgựa kéo. Dướι ᴛhờι trị vì của Chu Mục Vương, cuộc sṓոg của ոgườι dȃn khá ᴛhịոh vượng.

    Do ᵭó, các họa sĩ ᴛhờι ᵭó ᵭã vẽ bức traոh 8 con ոgựa của vị hoàոg ᵭḗ ոhà Chu ոày và gọι ոó là Bát Tuấn ᵭṑ.

    Con sṓ 8 cũոg là một con sṓ may mắn của ոgườι Truոg Quṓc, tượոg trưոg cho sự giàu có và ᴛhàոh cȏng. Bức traոh vẽ 8 con ոgựa phι ոước ᵭại, tràn ᵭầy siոh lực, tiոh ᴛhần tuyệt vờι sẽ truyḕn cảm hứոg cho mọι ոgườι làm việc chăm chỉ và ᴛheo ᵭuổι mục tiêu của mình.

    Khȏոg chỉ bức traոh mà ոgay cả cȃu chúc “mã ᵭáo ᴛhàոh cȏng” cũոg rất ոổι tiḗng, ᵭược ոhiḕu ոgườι sử dụոg ᵭể chúc ոhau troոg ոhữոg dịp lễ tḗt, ոgụ ý là ոhữոg cȃu chúc vḕ sự ᴛhàոh ᵭạt troոg sự ոghiệp, cȏոg danh.

    Ngoàι ra, từ “mã ᵭáo” còn có ոghĩa là may mắn quay trở vḕ. Vào ᴛhờι xa xưa, ոgựa là phươոg tiện ᵭι lạι vȏ cùոg ᴛhuận tiện vì ոó rất khỏe, chạy ոhaոh và liên tục troոg suṓt ᴛhờι gian dài.

    Đṑոg ᴛhời, loàι vật ոày rất ᴛhȏոg miոh và có mṓι quan hệ gần gũι vớι con ոgười. Nó khȏոg chỉ ᵭược ոgườι dȃn sử dụոg làm phươոg tiện dι chuyển giúp việc giao ᴛhươոg dễ dàոg hơn mà ոó còn xȏոg pha cùոg biոh sĩ trên chiḗn trườոg ᵭáոh ᵭịch.

    Nhữոg chuyḗn hàոh trìոh của ոgựa vớι chủ ոhȃn có ᴛhể kéo dàι hàոg tuần, hàոg ᴛháոg ᴛhậm chí là cả ոăm mớι quay vḕ. Đặc biệt, ᵭṓι vớι ոhữոg ոgườι xȏոg pha trận mạc ᴛhì khả ոăոg quay trở vḕ sẽ khȏոg cao.

    Có khι 10 ոgườι ra trận ᴛhì chỉ có 1 ոgườι quay vḕ do cuộc chiḗn quá cam go, ոguy hiểm. Do ᵭó, ոgườι ta ոóι “mã ᵭáo” dùոg ᵭể ám chỉ cầu cho ոgườι ոhận gặp may mắn và quay trở vḕ ոhà.

    3 trườոg hợp khȏոg ոên tặոg traոh Mã ᵭáo ᴛhàոh cȏng

    1. Ngườι tuổι Tý (Chuột) – Xuոg khắc ᴛheo phoոg ᴛhủy

    Theo phoոg ᴛhủy, Tý (chuột) và Ngọ (ngựa) ᴛhuộc cặp ᵭịa chι xuոg khắc, do ᵭó ոgườι tuổι Tý khȏոg ոên treo traոh “Mã ᵭáo ᴛhàոh cȏng”. Tặոg traոh ոày cho ոgườι tuổι Tý có ᴛhể vȏ tìոh maոg lạι ոăոg lượոg xuոg khắc, khiḗn cȏոg việc và cuộc sṓոg của họ gặp ոhiḕu trở ոgại.

    2. Ngườι làm troոg lĩոh vực ổn ᵭịnh, cần sự chắc chắn

    Nhữոg ոgườι làm việc troոg các ոgàոh ոghḕ cần sự ổn ᵭịnh, tĩոh lặոg ոhư giáo viên, ոhȃn viên văn phòng, luật sư hoặc cȏոg chức ոhà ոước khȏոg ոên treo traոh ոgựa. Bởι vì hìոh ảոh ոgựa phι ᴛhể hiện sự ոăոg ᵭộng, bứt phá, có ᴛhể gȃy mất cȃn bằng, khiḗn cȏոg việc trở ոên xáo trộn hoặc tạo ra cảm giác áp lực, vộι vã.

    3. Ngườι ᵭaոg gặp vận hạn, khó khăn troոg cuộc sṓng

    Tặոg traոh “Mã ᵭáo ᴛhàոh cȏng” cho ոgườι ᵭaոg gặp vận hạn, trắc trở có ᴛhể gȃy tác dụոg ոgược. Thay vì maոg lạι may mắn, bức traոh có ᴛhể tạo ᴛhêm áp lực và gợι ոhớ ᵭḗn ոhữոg khó khăn mà họ chưa ᴛhể vượt qua, ᵭặc biệt là vớι ոhữոg ոgườι làm ăn ᴛhất bạι hoặc ᵭaոg tìm kiḗm sự ổn ᵭịnh.

  • 29 Tết, vừa nhận 8 triệu tiền thưởng thì không may m::ất luôn ví, cô gái 25t làm công nhân may đường cùng đành ra đư::ờng đứng vẫy nhờ xe về quê

    29 Tết, vừa nhận 8 triệu tiền thưởng thì không may m::ất luôn ví, cô gái 25t làm công nhân may đường cùng đành ra đư::ờng đứng vẫy nhờ xe về quê

    29 Tết, vừa nhận 8 triệu tiền thưởng thì không may m::ất luôn ví, cô gái 25t làm công nhân may đường cùng đành ra đư::ờng đứng vẫy nhờ xe về quê. Suốt 2 tiếng không xe nào cho đi nhờ, cuối cùng có chàng trai chừng 35t đi con Dre..am cũ rích tấp lại: “Không chê thì lên xe anh cho về cùng”. Để rồi đúng lúc tới địa phận Thành phố thì chuyện kinhhoang đã xảy ra…

    Cơn gió bấc tràn về Hà Nội vào chiều 29 Tết lạnh buốt như ki/m châ/m vào d/a th/ịt. Mai, cô công nhân may 25t, đứng ch/ết tr/ân giữa bến xe náo lo/ạn. Bàn tay run rẩy lục tìm trong túi xách lần thứ mười, nhưng vô vọng. Chiếc ví da sờn – nơi đựng trọn vẹn 8 triệu đồng tiền thưởng Tết vừa nhận – đã không cánh mà bay.

    Đó là tất cả hy vọng của cô: tiền thu/ốc cho bố, tiền mua áo mới cho đàn e/m nh/ỏ và cả tiền xe về quê. Giữa dòng người hối hả sắm sửa, Mai thấy mình như một ốc đảo cô độc và ki/ệt quệ. Không điện thoại (vì đã cũ và hết pin), không một đồng dính túi, nỗi tuyệt vọng đẩy cô đến một quyết định liều lĩnh: Ra quốc lộ vẫy xe xin đi nhờ về hướng Phú Thọ.

    Mai đứng đó, dáng người gầy gò trong chiếc áo khoác đồng phục sờn cũ. Cứ mỗi khi một ánh đèn xe quét qua, cô lại giơ tay vẫy trong vô vọng. Một tiếng, rồi hai tiếng trôi qua. Những chiếc xe khách đầy ắp người lao vút đi, để lại làn khói đen kịt và sự im lặng đáng sợ.

    Đúng lúc đôi chân muốn q/uỵ xuống vì lạnh và đ/ói, một ánh đèn vàng vọt từ chiếc xe Dre..am cũ rích từ từ tấp lại. Người cầm lái là một người đàn ông chừng 35t, mặc chiếc áo khoác gió bạc màu, gương mặt phong trần khuất sau chiếc mũ bảo hiểm cũ: “Về Phú Thọ hả em? Không chê xe cũ thì lên anh cho quá giang một đoạn, anh cũng đang về phía đó.”

    Mai khựng lại. Bản năng tự vệ trong lòng cô g/ào th/ét: “Đừng lên! Biết hắn là ai? Nhỡ hắn b//ắt c//óc thì sao?”. Nhưng cái lạnh thấu xư//ơng và nỗi thèm khát được hơi ấm gia đình đã lấn át tất cả. Cô cắ/n m/ôi, đánh liề//u trèo lên phía sau, tay nắm chặt lấy vạt áo khoác của chính mình, giữ một khoảng cách an toàn nhất có thể….

    …Chiếc Dream cà tàng nổ máy phành phạch, hòa vào dòng xe thưa dần ngoài vành đai. Gió tạt thẳng vào mặt lạnh buốt, Mai co ro, tim đập thình thịch theo từng vòng bánh xe. Người đàn ông đi rất chậm, không hề vội vàng, thỉnh thoảng còn ngoái đầu hỏi:

    – Lạnh không em? Anh có cái áo mưa trong cốp, khoác tạm cho đỡ gió.

    Chỉ một câu nói bình thường, nhưng khiến Mai hơi dịu lại. Ít nhất… anh ta không im lặng đáng sợ như những gì cô từng tưởng tượng.

    Xe đi được hơn một tiếng thì ánh đèn thành phố bắt đầu hiện ra phía trước. Những tòa nhà cao tầng, biển quảng cáo rực sáng báo hiệu đã tới địa phận thành phố trung tâm. Đúng lúc đó, người đàn ông bất ngờ giảm ga, tấp xe vào lề gần một cây xăng.

    Tim Mai thót lên.

    “Chuyện gì nữa đây?” – cô nuốt khan, tay siết chặt quai balo rỗng không.

    Anh ta xuống xe, mở cốp. Mai gần như nín thở, chuẩn bị tinh thần cho điều tệ nhất.

    Nhưng thay vì dao kéo hay dây thừng như trong những câu chuyện rùng rợn trên mạng, anh chỉ lấy ra… một chai nước và gói bánh mì.

    – Em ăn tạm đi, từ đây về Phú Thọ còn xa. Đi đường đói với lạnh dễ xỉu lắm.

    Mai sững người. Cổ họng nghẹn lại. Từ chiều tới giờ, không một ai hỏi cô đói hay rét, kể cả lúc cô đứng run rẩy bên quốc lộ.

    – Em… em không có tiền đâu… – Mai lí nhí.

    Anh cười xòa:

    – Anh cho chứ có bán đâu mà lo.

    Mai cầm ổ bánh mì, tay run run. Cắn một miếng, nước mắt bất giác trào ra. Không phải vì đói, mà vì cảm giác được coi như một con người giữa lúc cùng đường.

    Ăn xong, họ tiếp tục lên đường. Xe vừa chạy được chừng mười phút thì bất ngờ phía sau có tiếng còi hụ. Một xe cảnh sát giao thông bật đèn tín hiệu yêu cầu dừng xe.

    Mai tái mặt. Trong đầu cô hiện lên hàng loạt suy nghĩ hỗn loạn: Hay anh ta có vấn đề gì? Hay mình bị liên lụy?

    Người đàn ông bình thản dừng xe, tháo mũ bảo hiểm.

    – Chào các anh.

    Một chiến sĩ tiến lại gần, nhìn Mai rồi nhìn người đàn ông:

    – Anh chở người không quen biết à?

    – Dạ, em ấy bị mất ví, đang trên đường về quê. Tôi cho quá giang.

    Chiến sĩ gật đầu, ánh mắt dịu xuống. Rồi anh quay sang Mai:

    – Em có giấy tờ tùy thân không?

    Mai lắc đầu, giọng run rẩy kể lại chuyện mất ví, mất tiền thưởng, không còn cách nào khác mới phải đứng vẫy xe.

    Nghe xong, người cảnh sát im lặng vài giây rồi nói:

    – Thôi được, hai người đi cẩn thận. Nhưng từ giờ về sau, em nhớ đừng liều như thế nữa. Gặp người tốt là may, gặp người xấu thì khổ cả đời.

    Câu nói đó khiến Mai lạnh sống lưng.

    Xe lại lăn bánh. Thành phố dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho con đường tối hun hút.

    Một lúc lâu, Mai mới lấy hết can đảm hỏi:

    – Sao anh… lại dừng xe cho em?

    Người đàn ông im lặng vài giây rồi đáp khẽ:

    – Vì cách đây mười năm, em gái anh cũng từng đứng khóc ngoài bến xe chiều 30 Tết. Nó không gặp được người tốt.

    Câu trả lời ngắn ngủi khiến Mai rùng mình. Cô không dám hỏi thêm.

    Gần nửa đêm, xe dừng lại trước một ngã ba vắng. Anh nói:

    – Tới đây có xe khách nhỏ chạy xuyên đêm về Phú Thọ. Anh không tiện đi sâu nữa.

    Anh móc ví ra, đặt vào tay Mai một xấp tiền gấp gọn.

    – Cầm lấy. Không phải cho, coi như anh cho em vay. Khi nào khá lên thì trả cho đời sau.

    Mai hoảng hốt đẩy lại:

    – Không… em không dám…

    Anh lắc đầu, ánh mắt kiên quyết:

    – Nếu em không nhận, anh sẽ thấy mình đã bỏ rơi em gái anh lần nữa.

    Mai bật khóc nức nở, cúi đầu cảm ơn không nói nên lời.

    Chiếc Dream cũ quay đầu, mất hút trong màn đêm lạnh cuối năm.

    Nhiều năm sau, mỗi khi nghe tiếng xe máy nổ giòn trong chiều giáp Tết, Mai – giờ đã là tổ trưởng chuyền may – vẫn nhớ mãi người đàn ông năm ấy. Cô không bao giờ gặp lại anh.

    Nhưng kể từ đó, cứ hễ thấy ai đứng run rẩy bên đường, Mai lại dừng xe.

    Vì cô tin: giữa những điều kinh hoàng nhất, đôi khi vẫn có những người lặng lẽ xuất hiện… để giữ lại niềm tin cho một đời người.

  • Con trai làm lương 15 triệu, 3 năm nay tháng nào cũng gửi về cho mẹ 12 triệu. Tết dương lịch con báo không về ở lại làm thêm, nhưng 3 ngày liền gọi điện không thấy con nghe máy, người mẹ vội vàng bắt xe lên xem con thế nào thì kinhhai tột độ

    Con trai làm lương 15 triệu, 3 năm nay tháng nào cũng gửi về cho mẹ 12 triệu. Tết dương lịch con báo không về ở lại làm thêm, nhưng 3 ngày liền gọi điện không thấy con nghe máy, người mẹ vội vàng bắt xe lên xem con thế nào thì kinhhai tột độ

    Con trai làm lương 15 triệu, 3 năm nay tháng nào cũng gửi về cho mẹ 12 triệu. Tết dương lịch con báo không về ở lại làm thêm, nhưng 3 ngày liền gọi điện không thấy con nghe máy, người mẹ vội vàng bắt xe lên xem con thế nào thì kinhhai tột độ…

    Những ngày nghỉ Tết Dương lịch. Trong khi nhà nhà quây quần bên mâm cơm tất niên, tiếng chuông điện thoại của bà Hạnh vẫn reo trong vô vọng. Đầu dây bên kia, Tùng – đứa con trai duy nhất của bà, vẫn bặt vô âm tín. Trước đó 1 tuần, Tùng nhắn tin: “Mẹ ơi, Tết Dương này con không về. Công ty có dự án gấp, làm mấy ngày lễ lương nhân ba, con ở lại làm ra Tết con về bù nhé. Tháng này con vẫn gửi mẹ 12 triệu như mọi khi”.

    Tin nhắn chuyển khoản ting ting đến ngay sau đó. Bà Hạnh nhìn số dư tài khoản, lòng vừa mừng vừa lo. Mừng vì con trai giỏi giang, lương 15 triệu mà tháng nào cũng chắt chiu gửi về cho mẹ tận 12 triệu, chỉ giữ lại 3 triệu tiêu vặt giữa chốn phồn hoa đô hội. Nhưng lo vì linh tính người mẹ mách bảo có điều gì đó không ổn. Tùng chưa bao giờ tắt máy lâu đến thế.

    Đến chiều ngày mùng 1, không thể ngồi yên được nữa, bà Hạnh gói ghém ít thức ăn, bắt chuyến xe khách cuối cùng lên thành phố. Hà Nội đón bà bằng cái lạnh c/ắt d/a c/ắt th/ịt và cơn mưa phùn lất phất. Khu trọ của Tùng nằm sâu trong con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo, vắng tanh vì sinh viên và người lao động đã về quê nghỉ lễ hết. Bà tìm tới địa chỉ mà Từng cho ngày trước. Đứng trước cửa phòng trọ khóa im ỉm, bà Hạnh đập cửa thình thịch: “Tùng ơi! Mẹ đây! Mở cửa cho mẹ!”.

    Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Bà Hạnh ho//ảng lo//ạn, định hô hoán ph//á cửa thì cánh cửa phòng bên cạnh hé mở. Một cô gái trẻ, dáng vẻ gầy gò bước ra:”Bác… bác là mẹ anh Tùng ạ?” – Cô gái hỏi, giọng ái ngại.

    “Phải, bác đây. Thằng Tùng đâu cháu? Nó bảo đi làm cơ mà bác lo nên bác từ quê lên…?”. Cô gái thở dài, đặt bát cháo xuống ghế đá, rồi lấy chìa khóa dự phòng trong túi ra: “Anh ấy đưa chìa khóa nhờ cháu… bác vào đi, nhưng bác bình tĩnh nhé”.

    Cánh cửa vừa bật mở, một m/ùi ẩ/m m/ốc x/ộc lên m/ũi. Trong ánh sáng lờ mờ của buổi chiều tà, bà Hạnh ch//ết lặng….

  • Những dự đoán về năm 2026 của Baba Vanga bất ngờ được nhắc đến lúc này: Trùng hợp đáng sợ với thực tại?

    Những dự đoán về năm 2026 của Baba Vanga bất ngờ được nhắc đến lúc này: Trùng hợp đáng sợ với thực tại?

    Baba Vanga, tên thật là Vangeliya Pandeva Gushterova (1911–1996), là một phụ nữ Bulgaria bị mù từ nhỏ và thường được truyền thông phương Tây gọi là “nhà tiên tri mù vùng Balkan”. Trong nhiều thập kỷ, bà được cho là đã đưa ra hàng loạt dự đoán về các sự kiện toàn cầu. Tuy nhiên, theo các tài liệu lịch sử, Baba Vanga không để lại bất kỳ bản ghi chép chính thức nào, và phần lớn những lời tiên đoán hiện nay đều được truyền miệng hoặc diễn giải lại sau khi sự kiện đã xảy ra.

    Dù vậy, khi năm 2026 đang đến gần, các bài viết tổng hợp trên Times of India, SHTC, ET lại tiếp tục gắn tên bà với một loạt kịch bản đáng chú ý cho tương lai của thế giới.

    4 dự đoán về thế giới năm 2026 của Baba Vanga

    Thiên tai dữ dội và biến động khí hậu chưa từng có

    Theo nhiều bài tổng hợp trên báo chí Anh và Ấn Độ, Baba Vanga được cho là đã dự báo rằng năm 2026 sẽ chứng kiến một loạt trận động đất lớn, núi lửa phun trào và các hiện tượng thời tiết cực đoan, với mức độ ảnh hưởng có thể lên tới 7–8% diện tích đất liền toàn cầu. Con số này xuất hiện trong nhiều bài viết nhưng không có nguồn gốc rõ ràng, và thường được các tác giả nhấn mạnh là không thể xác thực.

    Baba Vanga được cho là đã dự báo rằng năm 2026 sẽ chứng kiến một loạt trận động đất lớn, núi lửa phun trào và các hiện tượng thời tiết cực đoan. (Ảnh: Times of India)

    Dù vậy, nội dung này lại trùng khớp với các cảnh báo khoa học hiện nay về biến đổi khí hậu, khiến nhiều người tin rằng “lời tiên tri” của Baba Vanga đang phản ánh nỗi lo chung của nhân loại hơn là một dự báo siêu nhiên cụ thể.

    Trí tuệ nhân tạo bắt đầu vượt con người?

    Một trong những dự đoán được lan truyền nhiều nhất là việc AI sẽ đạt tới ngưỡng chi phối các quyết định quan trọng của con người vào năm 2026. Một số diễn giải cho rằng Baba Vanga đã cảnh báo về thời điểm máy móc không chỉ hỗ trợ, mà còn vượt qua con người trong nhiều lĩnh vực then chốt, từ sản xuất, tài chính cho tới đời sống thường nhật.

    Các bài báo quốc tế lưu ý rằng dự đoán này không có trích dẫn nguyên bản, nhưng nó lại trùng hợp với những tranh luận nóng bỏng hiện nay về rủi ro AI, đạo đức công nghệ và tương lai việc làm.

    Biến động kinh tế, vàng và hàng hóa toàn cầu

    Bên cạnh công nghệ, Baba Vanga còn được cho là đã dự báo về những biến động bất ngờ trong kinh tế toàn cầu vào năm 2026. Một số bài viết cho rằng giá vàng có thể biến động mạnh, thậm chí mất giá trong bối cảnh khủng hoảng tài chính lan rộng, đi ngược lại vai trò “trú ẩn an toàn” truyền thống của kim loại quý này.

    Bên cạnh công nghệ, Baba Vanga còn được cho là đã dự báo về những biến động bất ngờ trong kinh tế toàn cầu vào năm 2026. (Ảnh: Times of India)

    Tuy nhiên, các nguồn quốc tế cũng thừa nhận rằng đây chủ yếu là diễn giải hậu kỳ, phản ánh tâm lý bất ổn kinh tế toàn cầu hơn là lời tiên tri có căn cứ.

    Châu Á trỗi dậy, trật tự quyền lực toàn cầu dịch chuyển

    Một điểm đáng chú ý khác là dự đoán về sự chuyển dịch quyền lực toàn cầu sang châu Á. Một số bài báo cho rằng Baba Vanga đã “nhìn thấy” việc các quốc gia châu Á, đặc biệt là Trung Quốc, sẽ đóng vai trò trung tâm hơn về kinh tế và địa chính trị vào năm 2026.

    Nhận định này phù hợp với các phân tích hiện đại về xu hướng đa cực của thế giới, nhưng cũng không có bằng chứng cho thấy đây là phát ngôn trực tiếp của Baba Vanga.

    Huyền thoại Baba Vanga và góc nhìn hoài nghi

    Theo các nhà nghiên cứu và bách khoa toàn thư, điểm chung của hầu hết dự đoán gắn với Baba Vanga là không có tài liệu gốc xác thực. Bà không để lại sách, nhật ký hay bản ghi âm chính thức. Phần lớn “lời tiên tri” chỉ xuất hiện nhiều năm sau khi bà qua đời, thông qua lời kể gián tiếp hoặc các bài tổng hợp trên Internet.

    Khi thế giới liên tục đối mặt với nhiều biến động, những dự đoán được cho là của nhà tiên tri mù Baba Vanga về năm 2026 lại một lần nữa được nhắc tới. (Ảnh: Times of India)

    Nhiều dự đoán nổi tiếng, như việc bà “đã nói trước về đại dịch Covid-19”, cũng chỉ được gán ghép sau này và không xuất hiện trong bất kỳ tài liệu nào được ghi chép đương thời.

    Dẫu vậy, giữa một thế giới đầy bất ổn, cái tên Baba Vanga vẫn luôn khơi gợi sự tò mò. Những dự đoán về năm 2026, dù chưa thể kiểm chứng, phần nào phản ánh nỗi lo, kỳ vọng và bất an của con người trước tương lai là nơi thiên tai, công nghệ và quyền lực toàn cầu đang thay đổi nhanh hơn bao giờ hết.

  • Camera ghi lại cảnh ông nội bế cháu đi ngủ lúc nửa đêm, người mẹ xem được tức tốc tung ngay lên mạng

    Camera ghi lại cảnh ông nội bế cháu đi ngủ lúc nửa đêm, người mẹ xem được tức tốc tung ngay lên mạng

    26 triệu người “nín thở” trước sự việc của hai ông cháu.

     

    Trong cuộc sống gia đình, những khoảnh khắc ngọt ngào và hài hước giữa ông bà và các cháu thường mang lại những giây phút thú vị không thể nào quên. Một đoạn video cách đây không lâu đã thu hút sự chú ý của hàng triệu người trên mạng xã hội, ghi lại cảnh ông nội bế cháu đi ngủ trong tình huống “dở khóc dở cười” vào giữa đêm.

    Nguồn: New York Post

    Trong video này, ông Ramon Aranda (California – Mỹ) lần đầu “lên chức” ông nội, đã gặp phải một sự cố hài hước khi đặt cháu gái Lenna vào cũi ngủ. Giáo dục cách chăm sóc trẻ nhỏ không phải là điều dễ dàng, và đôi khi những tình huống oái ăm lại trở thành những kỷ niệm đáng nhớ. Trong lúc ông cố gắng bế cháu lên và đặt bé vào cũi, do tấm nệm được hạ xuống khá thấp, ông đã vô tình ngã nhào qua rào chắn của cũi, khiến chiếc điện thoại trong túi rơi loảng xoảng.

    Cảnh tượng ông nội lăn lộn trong cũi cháu gái không chỉ khiến người mẹ của bé – chị Kelsea Bowersmith bật cười, mà còn thu hút sự quan tâm lớn từ cộng đồng mạng khi chị quyết định tung đoạn video đáng yêu này lên mạng xã hội TikTok. Video nhanh chóng trở nên viral, đạt hơn 26 triệu lượt xem, cùng hàng triệu bình luận hài hước từ cư dân mạng.

    Camera ghi lại cảnh ông nội bế cháu đi ngủ lúc nửa đêm, người mẹ xem được tức tốc tung ngay lên mạng - 2

    Nguồn: New York Post

    Nguồn: New York Post

    Điểm nhấn trong video không chỉ là sự vụng về dễ thương của ông Ramon, mà còn thể hiện một khoảnh khắc ấm áp, vui vẻ giữa ông và cháu. Sau khi video được đăng tải, ông Aranda chia sẻ rằng ông cảm thấy xấu hổ nếu có ai đó nhìn thấy mình trong khoảnh khắc đó. Thế nhưng, trong mắt nhiều người xem, cảnh tượng này lại là một minh chứng cho tình yêu thương và sự chăm sóc mà ông dành cho cháu gái của mình.

    Camera ghi lại cảnh ông nội bế cháu đi ngủ lúc nửa đêm, người mẹ xem được tức tốc tung ngay lên mạng - 4

    Nguồn: New York Post

    Nguồn: New York Post

    Trên thực tế, việc nhờ ông bà phụ chăm cháu là xu hướng phổ biến ngày nay, tuy mang lại nhiều lợi ích nhưng cũng có những hạn chế đáng lưu ý. Một trong những điểm mạnh lớn nhất là sự chăm sóc ấm áp và yêu thương từ ông bà, những người thường có nhiều kinh nghiệm trong việc nuôi dạy trẻ. Sự tương tác này không chỉ giúp trẻ cảm thấy an toàn mà còn củng cố mối quan hệ gia đình, tạo ra những kỷ niệm đẹp giữa các thế hệ. Thêm vào đó, việc này giúp tiết kiệm chi phí so với việc thuê bảo mẫu hoặc gửi trẻ ở các cơ sở giữ trẻ.

    Tuy nhiên, cũng cần nhận diện những thách thức có thể phát sinh. Sự khác biệt trong phương pháp nuôi dạy giữa ông bà và cha mẹ có thể ảnh hưởng tiêu cực đến sự phát triển toàn diện cho trẻ, đặc biệt khi các quy tắc và cách ứng xử không thống nhất. Hơn nữa, sức khỏe và năng lực của ông bà có thể hạn chế, ảnh hưởng đến chất lượng chăm sóc. Cha mẹ cũng có thể cảm thấy áp lực khi phải phụ thuộc vào ông bà, lo ngại về việc trẻ sẽ không được nuôi dạy theo những giá trị mà họ muốn truyền đạt. Do đó, việc giao tiếp rõ ràng và thấu hiểu giữa các thế hệ là rất quan trọng để tạo ra một môi trường nuôi dưỡng tốt nhất cho trẻ.

    Tại sao bố mẹ không nên quá ỷ lại vào việc nhờ ông bà chăm con?

    – Trẻ có thể trở nên không nghe lời

    Ông bà thường nuông chiều trẻ hơn so với cha mẹ. Thậm chí ông bà còn làm ngược lại với những điều cha mẹ nói và dạy con, cốt chỉ để trẻ vui vẻ.

    Chính điều đó sẽ phá vỡ mọi kỷ luật mà cha mẹ phải vất vả mãi mới thiết lập được cho trẻ, làm trẻ không còn nghe lời cha mẹ nữa.

    – Trẻ có thể không vận động đủ

    Trẻ em luôn tràn đầy năng lượng trong cơ thể cũng như tâm hồn. Chúng cần chạy nhảy và chơi đùa để cơ thể phát triển khỏe mạnh. Mà ông bà đã cao tuổi, thường sức khỏe và thể lực không đủ để theo chân trẻ trong những hoạt động ngoài trời.

    Chính vì hoạt động thể chất không đủ khiến trẻ cảm thấy không thoải mái, điều đó càng không tốt cho sự tăng trưởng tự nhiên của trẻ.

    – Trẻ có thể ăn quá nhiều

    Ông bà luôn sợ cháu đói và thường cho trẻ ăn quá nhiều trong 1 ngày. Các nghiên cứu gần đây thậm chí còn chỉ ra rằng, trẻ em có nguy cơ bị béo phì, gặp các vấn đề về răng lợi và bệnh tiểu đường do các món ăn của ông bà chúng như kẹo và những đồ ăn nhiều chất béo.

    Dẫu biết ông bà nào cũng mong cháu mau lớn và vui vẻ, nhưng chính những sự quan tâm thiếu hiểu biết ấy vô hình chung lại gây tổn hại nghiêm trọng cho sức khỏe của trẻ.

    – Trẻ có thể phát triển các kỹ năng xã hội kém

    Khi trẻ dành nhiều thời gian ở cạnh ông bà, chúng sẽ ít kết bạn với những đứa trẻ khác. Dần dà chúng có xu hướng ngại giao tiếp và mở rộng các mối quan hệ xung quanh, chỉ cảm thấy an toàn, thoải mái với các mối quan hệ quen thuộc vốn có của mình.

    Ngược lại, những đứa trẻ đi học mẫu giáo sẽ ít gặp các vấn đề về giao tiếp, kỹ năng xã hội cũng phát triển tốt hơn.

  • Từ ngày mai, 2 lỗi vi phạm giao thông bắt đầu bị xử phạt, người dân chú ý

    Từ ngày mai, 2 lỗi vi phạm giao thông bắt đầu bị xử phạt, người dân chú ý

    Theo Nghị định 168/2024 của Chính Phủ quy định xử phạt vi phạm hành chính về trật tự an toàn giao thông trong lĩnh vực giao thông đường bộ, trừ điểm, phục hồi điểm giấy phép lái xe thì từ ngày 1/1/2026 thì một số lỗi vi phạm giao thông sẽ bị áp dụng hình thức xử phạt vi phạm hành chính, bao gồm:

    1. Chở trẻ em dưới 1,35m ở hàng ghế trước

    Hành vi chở trẻ em dưới 10 tuổi và chiều cao dưới 1,35 m trên xe ô tô ngồi cùng hàng ghế với người lái xe (trừ loại xe ô tô chỉ có một hàng ghế) hoặc không sử dụng thiết bị an toàn phù hợp cho trẻ em theo quy định áp dụng đối với người điều khiển xe ô tô, xe chở người bốn bánh có gắn động cơ, xe chở hàng bốn bánh có gắn động cơ và các loại xe tương tự xe ô tô vi phạm quy tắc giao thông đường bộ.

    Mức xử phạt áp đối với người điểu khiển xe vi phạm lỗi vi phạm lỗi này là từ 800.000 đồng đến 1.000.000 đồng đối với người điều khiển xe (điểm m khoản 3 Điều 6).

    2. Xe đưa đón học sinh không có ghế/dây an toàn phù hợp 

    Lỗi thứ hai được áp dụng xử phạt từ ngày 1/1/2026 là: Hành vi sử dụng xe ô tô kinh doanh vận tải chở trẻ em mầm non, học sinh tiểu học, xe ô tô kinh doanh vận tải kết hợp với hoạt động đưa đón trẻ em mầm non, học sinh tiểu học không có dây đai an toàn phù hợp với lứa tuổi hoặc không có ghế ngồi phù hợp với lứa tuổi.

    Mức xử phạt vi phạm hành chính đối với lỗi vi phạm này là từ 3.000.000 đồng đến 4.000.000 đồng đối với cá nhân, từ 6.000.000 đồng đến 8.000.000 đồng đối với tổ chức kinh doanh vận tải, dịch vụ hỗ trợ vận tải (theo điểm e khoản 4 Điều 26).

    Thiết bị an toàn cho trẻ em phải đáp ứng theo QCVN 123:2024/BGTVT. Theo đó Quy chuẩn QCVN 123:2024/BGTVT có quy định “thiết bị an toàn cho trẻ em là thiết bị có khả năng bảo đảm an toàn cho trẻ em ở tư thế ngồi hoặc nằm trên xe ô tô, được thiết kế để giảm nguy cơ chấn thương cho người dùng trong trường hợp xảy ra va chạm hoặc xe ô tô giảm tốc độ đột ngột bằng cách hạn chế sự di chuyển của cơ thể trẻ em. Thiết bị an toàn cho trẻ em bao gồm Hệ thống ghế trẻ em CRS (Child Restraint System) và Hệ thống ghế trẻ em nâng cao ECRS (Enhanced Child Restraint System)”.

    Quy tắc chung khi tham gia giao thông đường bộ

    Căn cứ Điều 10 Luật Trật tự, an toàn giao thông đường bộ 2024, quy định quy tắc chung khi tham gia giao thông đường bộ như sau:

    (i) Người tham gia giao thông đường bộ phải đi bên phải theo chiều đi của mình, đi đúng làn đường, phần đường quy định, chấp hành báo hiệu đường bộ và các quy tắc giao thông đường bộ khác.

    (ii) Người lái xe và người được chở trên xe ô tô phải thắt dây đai an toàn tại những chỗ có trang bị dây đai an toàn khi tham gia giao thông đường bộ.

    (iii) Khi chở trẻ em dưới 10 tuổi và chiều cao dưới 1,35 m trên xe ô tô không được cho trẻ em ngồi cùng hàng ghế với người lái xe, trừ loại xe ô tô chỉ có một hàng ghế; người lái xe phải sử dụng, hướng dẫn sử dụng thiết bị an toàn phù hợp cho trẻ em.

    Ngọc Khánh 

  • Năm 7 tuổi, tôi kh/óc đòi gả cho anh hàng xóm. 15 năm sau, tôi tốt nghiệp đại học, đi phỏng vấn vào tập đoàn lớn

    Năm 7 tuổi, tôi kh/óc đòi gả cho anh hàng xóm. 15 năm sau, tôi tốt nghiệp đại học, đi phỏng vấn vào tập đoàn lớn

    Năm 7 tuổi, tôi kh/óc đòi gả cho anh hàng xóm. 15 năm sau, tôi tốt nghiệp đại học, đi phỏng vấn vào tập đoàn lớn. Tổng giám đốc cười: ‘Em đến phỏng vấn chức… bà xã tổng giám đốc sao?’

    Năm tôi bảy tuổi, cả xóm ai cũng biết tôi là con bé… lì nhất.

    Lì vì tôi dám đứng giữa sân, nước mắt nước mũi giàn giụa, tay chỉ thẳng vào anh hàng xóm hơn tôi mười tuổi, gào lên trước mặt người lớn:

    “Con lớn lên con sẽ lấy anh Minh! Con không lấy ai khác hết!”

    Cả xóm cười nghiêng ngả.

    Mẹ tôi vừa xấu hổ vừa tức, túm tai kéo tôi vào nhà. Còn anh Minh thì đỏ mặt đến tận mang tai, lúng túng đứng như trời trồng.

    “Con nít ranh, biết gì mà nói!” – người lớn trêu.

    Nhưng tôi nhớ rất rõ, hôm đó anh Minh cúi xuống, xoa đầu tôi, giọng dịu dàng:

    “Lớn lên rồi hãy nói nhé. Giờ thì đi học cho giỏi đã.”

    Tôi gật đầu cái rụp.

    Từ hôm đó, trong đầu tôi có một mục tiêu rất rõ ràng: lớn lên, học giỏi, rồi lấy anh Minh.

    Anh Hàng Xóm Của Tôi

    Anh Minh là kiểu người mà cả khu tập thể ai cũng quý. Cao ráo, học giỏi, lễ phép. Ba mẹ anh mất sớm, anh sống với bà nội. Từ năm tôi học lớp một, anh đã là sinh viên đại học.

    Mỗi buổi chiều, anh thường ngồi ở bậc thềm, vừa đọc sách vừa trông tôi chơi trước sân.

    Tôi ngã xe đạp, anh băng vết thương.
    Tôi bị điểm kém, anh kèm học.
    Tôi khóc vì bị bạn bắt nạt, anh dắt tôi đi mua kem.

    Trong thế giới nhỏ bé của tôi, anh Minh giống như siêu anh hùng.

    Năm tôi mười hai tuổi, anh chuyển đi.

    Không lời tạm biệt rình rang. Chỉ một buổi sáng, tôi thấy căn nhà bên cạnh khóa cửa. Bà nội anh mất. Anh rời khu tập thể.

    Tôi đứng trước cổng nhà anh, ôm cặp, khóc như mất một phần tuổi thơ.

    Từ hôm đó, tôi không gặp lại anh nữa.

    15 Năm Trôi Qua

    Tôi lớn lên.

    Không còn là con bé 7 tuổi khóc đòi lấy chồng.

    Tôi học rất giỏi. Đậu đại học danh tiếng. Ra trường với tấm bằng loại ưu. Ai cũng nói tôi có tương lai.

    Chỉ có điều, trong lòng tôi luôn có một góc rất nhỏ… dành cho anh Minh.

    Tôi không biết anh giờ ra sao. Ở đâu. Còn nhớ tôi không.

    Nhưng mỗi lần mệt mỏi, tôi lại nhớ đến câu anh từng nói:

    “Đi học cho giỏi đã.”

    Và tôi cố gắng.

    Ngày tôi cầm hồ sơ bước vào tập đoàn Thiên Minh – một trong những tập đoàn lớn nhất nước – tôi tự nhủ:
    Chỉ cần trúng tuyển thôi. Không mơ cao.

    Buổi Phỏng Vấn Định Mệnh

    Phòng phỏng vấn rộng, sáng, lạnh đến mức tôi thấy lòng bàn tay mình ướt mồ hôi.

    Tôi ngồi thẳng lưng, trả lời từng câu hỏi của hội đồng. Mọi thứ diễn ra suôn sẻ… cho đến khi cánh cửa phía sau mở ra.

    Một người đàn ông bước vào.

    Cả phòng lập tức đứng dậy.

    “Tổng giám đốc.”

    Tim tôi khẽ hụt một nhịp.

    Người đàn ông đó cao hơn trong tưởng tượng của tôi. Vest chỉnh tề. Ánh mắt sắc nhưng không lạnh. Gương mặt… quen đến lạ.

    Anh nhìn lướt qua hội đồng, rồi ánh mắt dừng lại nơi tôi.

    Rất lâu.

    Lâu đến mức tôi bắt đầu thấy bối rối.

    Anh bỗng mỉm cười.

    Nụ cười ấy… khiến tim tôi thắt lại.

    Rồi anh nói, giọng trầm, pha chút trêu đùa:

    “Em đến phỏng vấn chức… bà xã tổng giám đốc sao?”

    Cả phòng chết lặng.

    Tôi há hốc miệng.

    Không khí đông cứng lại.

    Tôi đứng bật dậy theo phản xạ:

    “Xin lỗi anh, tôi nghĩ anh nhầm người rồi!”

    Anh bật cười.

    “Anh không nhầm.”

    Rồi anh nhìn thẳng vào tôi, chậm rãi nói:

    “Anh là… Minh.”

    Người Cũ, Ở Vị Trí Mới

    Tôi không nhớ nổi buổi phỏng vấn kết thúc thế nào.

    Chỉ nhớ mình được mời ở lại phòng riêng.

    Chỉ còn tôi và anh.

    Anh Minh.

    Tổng giám đốc tập đoàn Thiên Minh.

    “Em lớn quá rồi.” – anh nói – “Không còn là con bé khóc đòi lấy anh nữa.”

    Tôi đỏ mặt, cúi đầu.

    “Anh còn nhớ… chuyện đó sao?”

    “Sao quên được?” – anh cười – “Một đứa trẻ dám tuyên bố trước cả xóm sẽ lấy anh.”

    Anh kể, sau khi rời khu tập thể, anh lao đầu vào học và làm việc. Xây dựng tập đoàn từ con số không. Không yêu ai.

    “Anh luôn nghĩ…” – anh nói chậm – “Có một cô bé từng hứa với anh. Không biết có nhớ lời không.”

    Tim tôi đập loạn xạ.

    Một Lời Hứa Cũ

    Tôi không được nhận vào vị trí ứng tuyển.

    Tôi được nhận vào… vị trí trợ lý riêng của tổng giám đốc.

    Tin đồn lan nhanh như gió.

    “Con bé đó có gì đặc biệt?”
    “Quan hệ gì với sếp à?”

    Tôi chịu áp lực rất lớn.

    Cho đến một buổi tối, tôi nản lòng, muốn xin nghỉ.

    Anh Minh đứng trước tôi, nghiêm túc hiếm thấy:

    “Em không cần chứng minh cho ai cả.”
    “Chỉ cần chứng minh cho chính em.”

    Rồi anh nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng như năm nào:

    “Anh tin em.”

    Cái Kết Của Một Lời Hứa

    Một năm sau.

    Trong buổi tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn, anh Minh đứng trên sân khấu.

    Giữa hàng trăm khách mời, anh bước xuống, đứng trước mặt tôi.

    Quỳ một gối.

    “Ngày em bảy tuổi, em nói sẽ lấy anh.”
    “Bây giờ em đã lớn.”
    “Anh hỏi lại… em còn muốn gả cho anh không?”

    Tôi khóc.

    Gật đầu.

    Cả hội trường vỗ tay.

    Epilogue

    Người ta nói, trẻ con nói chơi, không ai nhớ.

    Nhưng có những lời nói…
    là hạt giống.

    Chỉ cần thời gian đủ lâu,
    nó sẽ nở hoa.

  • Tin vui lớn về tiền bạc bất ngờ đến với 4 con giáp

    Tin vui lớn về tiền bạc bất ngờ đến với 4 con giáp

    Với 4 con giáp dưới đây, 7 ngày tới được xem là quãng thời gian nên mở lòng đón nhận, nhưng vẫn giữ sự tỉnh táo cần thiết.

     

    Có những giai đoạn, tiền bạc không đến theo kế hoạch đã vạch sẵn mà xuất hiện rất đột ngột, đúng lúc con người đang mệt mỏi hoặc buông lơi kỳ vọng. Bước vào khoảng thời gian 7 ngày sắp tới, vận tài chính của một số con giáp được cho là có dấu hiệu chuyển động rõ rệt. Không phải kiểu trúng số hay giàu lên sau một đêm, mà là những tin vui bất ngờ đủ để khiến tâm lý nhẹ nhõm, dòng tiền được khơi thông và cảm giác “dễ thở” quay trở lại sau chuỗi ngày lo toan.

    Điểm chung của giai đoạn này là tiền đến từ những nguồn tưởng như quen thuộc: công việc hiện tại, mối quan hệ cũ hoặc những khoản từng bị trì hoãn. Khi thời điểm chín muồi, chỉ cần một cú hích nhỏ cũng đủ tạo ra sự thay đổi đáng kể.

    Tin vui lớn về tiền bạc bất ngờ đến với 4 con giáp- Ảnh 1.

    Ảnh minh hoạ

    1. Tuổi Tý

    Tuổi Tý là con giáp đầu tiên có khả năng đón tin vui liên quan đến tiền bạc trong thời gian ngắn sắp tới. Sau một khoảng thời gian phải xoay xở khá nhiều, đặc biệt là với những khoản chi phát sinh liên tục, tuổi Tý bắt đầu thấy dòng tiền có dấu hiệu quay lại đúng nhịp. Tin vui có thể đến từ việc được thanh toán khoản tiền chờ đợi từ lâu, nhận thưởng, hoa hồng hoặc một cơ hội kiếm thêm thu nhập mà trước đó không quá kỳ vọng.

    Điều đáng nói là tiền đến với tuổi Tý theo cách khá bất ngờ, không nằm trong kế hoạch ban đầu. Chính vì vậy, tâm lý dễ sinh chủ quan hoặc muốn chi tiêu bù đắp. Tuy nhiên, nếu biết giữ lại một phần, dùng khoản tiền này để ổn định tài chính thay vì tiêu ngay, tuổi Tý sẽ cảm nhận rõ sự khác biệt trong thời gian ngắn.

    2. Tuổi Dần

    Với tuổi Dần, 7 ngày tới là giai đoạn vận tài chính có chuyển biến tích cực sau chuỗi ngày khá căng thẳng. Trước đó, tuổi Dần có thể đã phải đưa ra nhiều quyết định liên quan đến tiền, đôi lúc mang tính đánh đổi. Tin vui sắp tới thường gắn với công việc hoặc một mối quan hệ tưởng như không còn nhiều giá trị. Một lời đề nghị hợp tác, một dự án nhỏ hay đơn giản là sự ghi nhận đúng lúc cũng có thể mang lại lợi ích tài chính cụ thể.

    Tuổi Dần vốn không ngại làm việc, nhưng đôi khi lại thiếu kiên nhẫn khi chưa thấy kết quả ngay. Giai đoạn này, điều quan trọng là giữ được sự bình tĩnh, không vội vàng mở rộng chi tiêu khi tiền vừa vào. Tin vui tiền bạc đến không chỉ để giải quyết khó khăn trước mắt, mà còn là tín hiệu cho thấy hướng đi hiện tại đang đúng, chỉ cần đi chậm hơn một chút là sẽ chắc chắn hơn.

    Tin vui lớn về tiền bạc bất ngờ đến với 4 con giáp- Ảnh 2.

    Ảnh minh hoạ

    3. Tuổi Mùi

    Tuổi Mùi là con giáp có khả năng nhận tin vui tiền bạc theo cách rất nhẹ nhàng trong 7 ngày tới. Không ồn ào, không khiến người khác phải chú ý, nhưng đủ để bản thân cảm thấy yên tâm hơn về tình hình tài chính. Đó có thể là khoản tiết kiệm tưởng như nhỏ, nhưng khi cộng dồn lại lại phát huy tác dụng đúng lúc. Cũng có thể là việc giảm được một khoản chi cố định, giúp áp lực tiền bạc giảm đi đáng kể.

    Điểm mạnh của tuổi Mùi trong giai đoạn này nằm ở khả năng cân đối lại chi tiêu. Khi tin vui xuất hiện, họ không có xu hướng tiêu xài mạnh tay mà nghĩ nhiều hơn đến sự ổn định lâu dài. Chính thái độ này giúp tuổi Mùi giữ được tiền và biến tin vui ngắn hạn thành nền tảng vững hơn cho những tháng sau.

    4. Tuổi Hợi

    Tuổi Hợi là con giáp cuối cùng được nhắc đến trong giai đoạn đón tin vui tiền bạc bất ngờ này. Sau thời gian khá thoải mái về tinh thần nhưng chưa thực sự ổn định về tài chính, tuổi Hợi bắt đầu thấy những tín hiệu tích cực quay trở lại. Tin vui có thể đến từ một nguồn thu phụ, một lời đề nghị làm thêm hoặc sự hỗ trợ từ người thân, bạn bè đúng thời điểm.

    Tuổi Hợi thường không đặt nặng chuyện tính toán quá chi li, nhưng giai đoạn này lại là lúc nên cẩn trọng hơn một chút. Khi tiền đến bất ngờ, nếu biết sử dụng đúng chỗ, đây sẽ là bước đệm giúp họ chủ động hơn trong các kế hoạch sắp tới, thay vì chỉ giải quyết vấn đề trước mắt.

    Nhìn chung, 7 ngày tới không phải là khoảng thời gian bùng nổ tài lộc, nhưng lại rất đáng chú ý với những ai đang mong chờ một tín hiệu tích cực về tiền bạc. Với tuổi Tý, Dần, Mùi và Hợi, tin vui đến bất ngờ không chỉ mang ý nghĩa vật chất, mà còn giúp tinh thần nhẹ nhõm hơn, tạo động lực để bước tiếp. Quan trọng nhất vẫn là cách đón nhận: bình tĩnh, tỉnh táo và biết giữ, để may mắn nhỏ có thể trở thành sự ổn định lâu dài.

    (Thông tin mang tính tham khảo, chiêm nghiệm)

  • Hàng xóm cạnh nhà tôi cứ khăng khăng rằng bà ấy thường xuyên thấy con gái tôi ở nhà vào giờ học, tôi quyết định giả vờ đi làm và trốn dưới gầm giường trong phòng con để theo dõi

    Hàng xóm cạnh nhà tôi cứ khăng khăng rằng bà ấy thường xuyên thấy con gái tôi ở nhà vào giờ học, tôi quyết định giả vờ đi làm và trốn dưới gầm giường trong phòng con để theo dõi

    Hàng xóm cạnh nhà tôi là một bà góa, sống một mình. Dạo gần đây, mỗi lần gặp tôi ngoài cổng, bà lại buột miệng nói những câu khiến tôi khó chịu.

    “Con bé nhà cô… dạo này hay ở nhà lắm.”

    Tôi cười trừ.

    “Chắc bà nhìn nhầm. Giờ đó nó đang ở trường.”

    Nhưng bà ta lắc đầu, rất chắc chắn:

    “Không nhầm đâu. Tôi thấy nó đứng ở cửa sổ. Nhìn xuống đường.”

    Câu nói ấy cứ ám trong đầu tôi suốt mấy ngày.

    Con gái tôi mười tuổi. Ngoan, học đều, chưa bao giờ trốn học. Giáo viên không báo gì bất thường. Nhưng ánh mắt của bà hàng xóm hôm đó… không giống nói đùa.

    Hôm sau, tôi quyết định giả vờ đi làm.

    Sáng, tôi mặc áo khoác, xách túi, dắt xe ra khỏi cổng như thường lệ. Đợi vài phút rồi quay lại bằng cửa sau. Nhà yên ắng. Con bé đã “đi học”.

    Đại lý ô tô gần đây

    Tôi bước vào phòng con, tim đập mạnh.
    Rồi… chui xuống gầm giường.

    Không gian chật hẹp, bụi bám đầy mũi. Tôi nín thở, nhìn đồng hồ.

    8 giờ 15.

    Đúng giờ vào tiết đầu.

    Vài phút trôi qua dài như cả tiếng.

    Rồi tôi nghe thấy tiếng mở khóa cửa chính.

    Rất khẽ.
    Rất quen.

    Tiếng bước chân đi dọc hành lang.
    Nhẹ. Không vội.

    Tim tôi đập thình thịch. Tôi cắn chặt môi để không phát ra tiếng.

    Cửa phòng con mở ra.

    Từ khe hở dưới gầm giường, tôi nhìn thấy… đôi giày của con bé.

    Nó bước vào.
    Mặc nguyên đồng phục học sinh.
    Cặp sách vẫn trên vai.

    Tôi suýt bật dậy gọi tên con.

    Nhưng rồi… có một đôi giày khác theo sau.

    Giày người lớn.
    Nam giới.

    Người đó đứng ngay trước bàn học của con tôi. Tôi chỉ thấy được phần gấu quần và bàn tay thô ráp đặt lên vai nó.

    Giọng đàn ông trầm, thấp:

    “Hôm nay ở nhà. Như mọi khi.”

    Con bé không trả lời. Chỉ gật đầu.

    Người đó cúi xuống, đặt lên bàn một xấp giấy đã in sẵn, giọng đều đều như đọc kịch bản:

    “Làm cho xong. Nhớ là… không được nói với mẹ.”

    Tôi cảm giác máu trong người đông lại.

    Người đàn ông rời đi. Cửa đóng lại.

    Con gái tôi ngồi xuống ghế. Nó không khóc. Không run.
    Chỉ mở cặp, lấy ra… một chiếc điện thoại khác — không phải cái tôi mua cho con.

    Màn hình sáng lên. Cuộc gọi video bắt đầu.

    Trên màn hình là một người đàn ông khác, tóc gọn gàng, đeo kính.

    “Bắt đầu đi.”

    Con tôi cầm bút. Tay nhỏ xíu, viết từng dòng theo chỉ dẫn trên màn hình.

    Tôi nhìn thấy rõ tiêu đề trên giấy:

    “BÁO CÁO GIA ĐÌNH – LỊCH SINH HOẠT – THỜI GIAN MẸ Ở NHÀ”

    Tôi không nhớ mình đã bò ra khỏi gầm giường bằng cách nào.

    Chỉ nhớ khoảnh khắc tôi bật đèn, con bé quay lại —
    mặt tái mét.

    “Nói cho mẹ biết,” tôi thì thào, giọng vỡ ra,
    “ai bắt con làm chuyện này?”

    Con bé bật khóc.
    Lần đầu tiên sau rất lâu.

    Nó ôm chặt lấy tôi:

    “Họ nói… nếu con không làm, họ sẽ làm mẹ biến mất.”

    Sau này tôi mới biết:
    Một đường dây lừa đảo, lợi dụng trẻ con trong khu để thu thập thông tin gia đình giàu có.
    Và bà hàng xóm — người tôi từng nghĩ là nhiều chuyện —
    chính là người duy nhất nhận ra có gì đó không ổn.

    Có những ngày, sự thật không nằm ở trường học…
    mà nằm ngay dưới mái nhà mình.

    Và đôi khi,
    chỉ cần chậm một ngày thôi,
    là không còn cơ hội chui xuống gầm giường để hiểu ra nữa.

  • Người đàn ông sửa xe ở vậy 22 năm nuôi con ri:êng của người yêu cũ, ai ngờ tới ngày con nhận bằng tốt nghiệp thì mẹ ru::ột quay về đòi nhận

    Người đàn ông sửa xe ở vậy 22 năm nuôi con ri:êng của người yêu cũ, ai ngờ tới ngày con nhận bằng tốt nghiệp thì mẹ ru::ột quay về đòi nhận

    Nắng tháng Sáu vàng rực rỡ đổ xuống sân trường Đại học. Giữa rừng người áo quần là lượt, nước hoa thơm phức, chú Quang đứng nép mình sau gốc xà cừ già. Chú cứ chùi mãi đôi bàn tay vào hai bên hông quần kaki đã sờn. Dù hôm nay chú đã tắm rửa kỹ càng, dùng cả chanh để chà, nhưng những vệt dầu nhớt đen kịt tích tụ suốt 22 năm sửa xe dường như đã ăn sâu vào từng vân tay, kẽ móng, không cách nào tẩy sạch.

    Trên bục vinh danh, loa phát thanh vang lên dõng dạc: “Mời tân kỹ sư, thủ khoa đầu ra toàn khóa – Nguyễn Thanh Hải”.

    Tiếng vỗ tay rào rào như sấm dậy. Chàng trai cao ráo, gương mặt sáng ngời trong bộ đồ cử nhân bước lên. Khoảnh khắc Hải nhận bằng, mắt cậu dáo dác tìm kiếm phía dưới. Khi bắt gặp dáng người gầy gò, khắc khổ của chú Quang sau gốc cây, Hải cười rạng rỡ, giơ cao tấm bằng. Chú Quang rơm rớm nước mắt, vội lấy mu bàn tay quệt ngang. Đó là thằng bé mà 22 năm trước, người yêu cũ của chú đã bỏ lại trước cửa tiệm sửa xe tuềnh toàng cùng một mảnh giấy vỏn vẹn: “Em xin lỗi, em không nuôi nổi nó”.

    Suốt hơn hai thập kỷ, chú Quang không lấy vợ. Chú sợ người ta không thương thằng bé. Chú làm bạn với cờ lê, mỏ lết, chui gầm xe tải, nhịn ăn nhịn mặc để Hải được uống sữa ngoại, học trường chuyên. Chú là “bố Quang” – người bố không cùng máu mủ nhưng nặng tình hơn núi. Mẹ đẻ chưa từng về thăm Hải 1 lần nhưng chú Quang vẫn luôn cho anh xem hình mẹ để con nhớ tới mẹ ruột của mình.

    Buổi lễ kết thúc. Hải chạy ào xuống, chưa kịp ôm lấy bố thì một chiếc Mercedes đen bóng láng đỗ xịch ngay trước mặt hai bố con. Cửa xe mở ra, một người phụ nữ sang trọng bước xuống. Bà mặc chiếc váy lụa đắt tiền, đeo kính râm to bản, theo sau là một người đàn ông ngoại quốc lịch lãm.

    Người phụ nữ tháo kính, để lộ đôi mắt đẹp nhưng vương nét u buồn. Bà nhìn Hải trân trân, rồi giọng run run: “Hải… con lớn quá rồi. Mẹ đây. Mẹ là mẹ Lan đây con”. Không khí như đông cứng lại. Chú Quang chết lặng. Chú nhận ra Lan, dù thời gian và tiền bạc đã biến cô gái quê mùa năm xưa thành một quý bà đài các.

    Lan bước tới, định nắm lấy tay Hải nhưng cậu lùi lại một bước. Bà bật khóc nức nở: “Mẹ xin lỗi con. Năm xưa mẹ túng quẫn quá. Giờ mẹ đã thành công rồi, mẹ về để bù đắp cho con. Chồng mẹ… dượng đây cũng rất ủng hộ. Ông ấy là chủ tịch tập đoàn xây dựng bên Mỹ. Mẹ đã làm xong thủ tục rồi, chỉ cần con gật đầu, con sẽ sang Mỹ định cư. Với tấm bằng này và thế lực của dượng, tương lai con sẽ sáng lạn gấp trăm lần ở đây”.

    Người đàn ông ngoại quốc gật đầu chào Hải một cách thân thiện, chìa ra một tấm danh thiếp mạ vàng. Xung quanh, sinh viên và phụ huynh bắt đầu xì xào. Ai cũng nhìn vào chiếc xe sang và lời đề nghị đổi đời như trong mơ ấy. Một bước lên mây – đó là điều mà hàng ngàn cử nhân ở đây khao khát.

    Chú Quang đứng đó, đôi vai gầy sụp xuống. Chú nhìn xuống đôi bàn tay nứt nẻ, dính đầy dầu mỡ của mình, rồi nhìn sang sự hào nhoáng của người mẹ ruột. Chú hiểu, mình không có gì ngoài sự nghèo khó. Chú nuốt nước bọt đắng ngắt, quay sang nói với Hải, giọng khản đặc: “Hải à… Mẹ con nói đúng đấy. Con… con đi với mẹ đi. Bố chỉ là thợ sửa xe, lo cho con ăn học đến đây là hết sức rồi. Sang bển, con mới bay cao được”.

    Nói rồi, chú Quang quay lưng, định lủi thủi bước đi về phía chiếc xe Dream “chiến” cũ nát dựng ở góc xa. Chú không muốn làm vật cản đường tương lai của con.

    “Bố đứng lại!”

    Tiếng Hải vang lên đanh thép khiến bước chân chú Quang khựng lại. Hải bước nhanh tới, không hề do dự nắm chặt lấy bàn tay thô ráp, đen đúa của chú Quang trước mặt bao nhiêu người. Cậu quay sang nhìn người phụ nữ tên Lan, ánh mắt kiên định nhưng không hề có sự oán hận, chỉ có sự xa cách lạnh lùng.

    “Thưa bà, cảm ơn bà đã có lời mời. Nhưng tương lai sáng lạn mà bà nói, nếu không có bố Quang, thì tôi đã chết đói ở vỉa hè hoặc trại trẻ mồ côi từ 22 năm trước rồi”. Hải siết chặt tay bố mình hơn, giơ lên cao cho mọi người thấy sự tương phản giữa bàn tay trắng trẻo của cậu và bàn tay sần sùi của người cha:

    “Bà nhìn đi. Bàn tay này vì ai mà nứt nẻ? Vì ai mà không bao giờ sạch dầu mỡ? Bà có thể cho tôi tiền, cho tôi nước Mỹ, nhưng bà không thể cho tôi những đêm bố thức trắng chườm khăn khi tôi sốt, những hộp cơm bố nhường phần thịt cho tôi còn bố chỉ ăn rau luộc”.

    Bà Lan sững sờ, nước mắt lăn dài trên má, lớp phấn son nhòe đi. Bà lắp bắp: “Nhưng con ơi… mẹ muốn tốt cho con…”. Hải lắc đầu, giọng cậu chùng xuống, nghẹn ngào nhưng chắc nịch từng chữ: “Với tôi, tốt nhất là được ở bên cạnh người đã hy sinh cả cuộc đời cho tôi. Tôi không bao giờ bỏ người đàn ông này được, bố Quang là tất cả với tôi.

    Cả sân trường lặng đi. Có tiếng sụt sùi của ai đó vang lên. Hải quay sang chú Quang, người đàn ông đang run lên bần bật vì xúc động, nước mắt đã chảy tràn xuống gò má hóp. Cậu cởi chiếc áo cử nhân, khoác lên vai người cha già: “Bố, mình về thôi. Nay con khao bố phở bò, thêm trứng trần, nhiều hành, bố nhé!”.

    Hai bố con leo lên chiếc xe máy cũ, tiếng pô xe nổ vang giòn tan, để lại phía sau chiếc Mercedes bóng lộn và người phụ nữ đang gục xuống trong hối tiếc muộn màng. Chiếc xe máy cũ kỹ ấy chở theo một “tài sản” vô giá mà không tiền bạc nào mua được: đó là tình phụ tử thiêng liêng được đúc kết từ 22 năm dầu nhớt và mồ hôi.

    Giữa dòng người tấp nập, bóng lưng người cha sửa xe gầy gò và chàng thủ khoa cao lớn tựa vào nhau, đẹp hơn bất kỳ bức tranh nào trên thế gian này.