Tác giả: admin

  • Chăm sóc mẹ già suốt 10 năm nhưng không được chia mảnh đất nào, đến lúc đọc kỹ lại di chúc tôi mới òa khóc

    Chăm sóc mẹ già suốt 10 năm nhưng không được chia mảnh đất nào, đến lúc đọc kỹ lại di chúc tôi mới òa khóc

    Tôi là con út trong gia đình có sáu anh em. Năm anh trai tôi đều là dân kinh doanh ở thành phố, có quyền có thế, đều là những người thành công. Ngược lại, tôi là con út, cuộc sống đơn giản, chỉ là một người nông dân bình thường ở quê, không danh tiếng và cũng chẳng quyền lực.

    Tôi sống ở quê cùng mẹ già trong căn nhà cổ tổ tiên để lại. Suốt 10 năm qua, kể từ khi mẹ bắt đầu yếu đi và cần người chăm sóc, tôi là người ở lại bên bà. Còn các anh trai thì luôn bận rộn với công việc và cuộc sống riêng. Tôi không bao giờ phàn nàn về điều đó, vì dù gì đó cũng là trách nhiệm của một người con.

    Mỗi dịp lễ Tết, các anh chị lại về thăm mẹ, mang theo quà cáp đắt tiền và những lời hỏi thăm ngắn gọn. Họ thường ở lại một, hai ngày rồi lại vội vàng rời đi, để lại căn nhà yên ắng và người mẹ già lặng lẽ với khuôn mặt nhiều tâm sự. Dù không phải người thành đạt như các anh, tôi vẫn thấy cuộc sống mình nhẹ nhàng, bình yên hơn khi được chăm sóc mẹ từng ngày.

    Suốt 10 năm qua, các anh tôi thường hay nhắc đến chuyện đất đai, tài sản của mẹ. Mảnh đất của gia đình tôi rộng lớn, lại ở vị trí đẹp trong làng, có giá trị không nhỏ. Mỗi lần các anh về, họ lại bàn bạc xem ai sẽ được phần nào, và mẹ tôi thường chỉ im lặng, không nói gì. Tôi thì chẳng quan tâm nhiều, vì nghĩ rằng tài sản của mẹ, bà muốn chia cho ai cũng là quyền của bà. Tôi chỉ cần lo cho mẹ được sống vui vẻ trong những ngày cuối đời là đủ.

    Nhưng rồi, mẹ tôi qua đời. Bà ra đi nhẹ nhàng trong giấc ngủ, để lại cho tôi một khoảng trống lớn trong lòng. Ngày mẹ mất, các anh tôi về đầy đủ, đám tang tổ chức long trọng, nhưng trong lòng tôi vẫn cảm thấy lạc lõng. Mẹ tôi đã sống cùng tôi suốt hơn 10 năm qua, tôi quen với sự hiện diện của bà đến nỗi khi bà rời xa, tôi không biết phải đối diện thế nào với căn nhà trống rỗng này.

    Sau đám tang, các anh tôi quyết định họp lại để đọc di chúc của mẹ. Họ háo hức, mong chờ xem mình sẽ được chia phần nào trong khối tài sản mà mẹ để lại. Còn tôi, không quá bận tâm đến việc đó. Ngày đọc di chúc, cả gia đình tôi tập trung đông đủ. Luật sư của mẹ đưa ra bản di chúc, và chúng tôi bắt đầu lắng nghe.

    Tôi đã rất bất ngờ khi thấy mẹ chia hầu hết tài sản, đất đai cho các anh trai tôi. Họ mỗi người một phần, những mảnh đất lớn, có giá trị nhất đều được chia hết cho năm anh trai. Còn tôi, đứa con út đã chăm sóc mẹ suốt bao năm, lại không được nhắc đến trong việc chia tài sản. Di chúc chỉ ghi ngắn gọn rằng: “Đối với thằng út, mẹ không để lại mảnh đất nào.”

    Tôi sững sờ, không tin vào tai mình. Tại sao mẹ lại làm như vậy? Tôi đã bên cạnh mẹ suốt bao năm, lo cho bà từng miếng ăn, giấc ngủ. Trong khi các anh tôi, dù thành đạt nhưng lại chỉ thỉnh thoảng về thăm, không hề chăm sóc mẹ. Vậy mà giờ đây, khi đọc di chúc, tôi lại chẳng được hưởng gì, dù chỉ là một mảnh đất nhỏ. Cảm giác tức giận và oan ức dâng tràn trong lòng tôi. Tôi nghẹn ngào, cố gắng giữ bình tĩnh để không bật khóc trước mặt mọi người.

    Các anh trai tôi có vẻ hài lòng với phần tài sản được chia. Họ nhìn tôi với ánh mắt cảm thông, nhưng trong lòng tôi hiểu rõ, họ không thực sự bận tâm. Đối với họ, việc tôi không được chia phần là điều dễ hiểu. Tôi không có danh tiếng, không thành đạt như họ, chỉ là một người ở quê chăm mẹ. Có lẽ trong mắt họ, tôi chẳng xứng đáng để nhận phần tài sản lớn như họ.

    Tôi lặng lẽ cầm bản di chúc lên đọc lại, hy vọng rằng mình đã bỏ sót điều gì đó. Nhưng khi đọc đến dòng cuối cùng, tôi bỗng giật mình. Có một câu cuối nhỏ, mà khi đọc lướt qua tôi đã không để ý: “Mẹ để lại cho con út toàn bộ căn nhà này, cùng với kỷ vật mà mẹ đã cất giữ trong chiếc hòm gỗ dưới gầm giường của mẹ.”

    Tôi vội vàng chạy lên phòng mẹ, lục tìm chiếc hòm gỗ mà bà đã để lại. Mở nắp hòm ra, tôi thấy bên trong là những cuốn sổ tay cũ kỹ, những bức ảnh gia đình từ thuở xa xưa, và một cuốn sổ tiết kiệm với số tiền lớn hơn cả giá trị những mảnh đất mẹ đã chia cho các anh tôi. Đó là số tiền mà mẹ đã dành dụm suốt cuộc đời, không để lại cho ai ngoài tôi. Nước mắt tôi tuôn trào khi cầm cuốn sổ trên tay. Mẹ đã không bỏ rơi tôi, không hề quên tôi. Mẹ đã để lại cho tôi thứ quý giá nhất, không phải là mảnh đất hay tài sản, mà là tình yêu thương bao la mà suốt cuộc đời bà đã dành cho tôi, đứa con út đã ở bên cạnh bà cho đến những ngày cuối đời.

    Tôi ngồi xuống, nghẹn ngào bật khóc:

    – “Mẹ ơi, con hiểu rồi. Mẹ đã luôn yêu thương con, dù mẹ không nói ra. Con xin lỗi vì đã nghi ngờ mẹ.”

    Cuối cùng, tôi nhận ra rằng, điều quan trọng không phải là tài sản hay đất đai, mà là tình cảm và sự gắn

  • Mẹ chồng tôi bất ngờ bị đ;/ột qu-ỵ nặng, bà được đưa thẳng vào phòng cấp cứu nhưng không kịp, ngay trước khi trút hơi thở cuối cùng, bà nắm lấy tay tôi và thì thầm

    Mẹ chồng tôi bất ngờ bị đ;/ột qu-ỵ nặng, bà được đưa thẳng vào phòng cấp cứu nhưng không kịp, ngay trước khi trút hơi thở cuối cùng, bà nắm lấy tay tôi và thì thầm

    Mẹ chồng tôi đột ngột đổ gục ngay trong bữa cơm tối.
    Chỉ trong vài phút, bà đã rơi vào trạng thái co giật, méo miệng, hơi thở đứt quãng. Xe cấp cứu đến rất nhanh, nhưng mọi thứ diễn ra còn nhanh hơn.

    Bác sĩ lắc đầu khi bà vừa được đẩy vào phòng cấp cứu.
    Đột quỵ quá nặng.
    Không còn nhiều thời gian.

    Tôi đứng ở hành lang, tay lạnh ngắt, đầu trống rỗng. Chồng tôi — Hoàng — thì liên tục gọi điện, gào lên với ai đó, vẻ mặt căng thẳng đến đáng sợ.
    Anh không khóc.
    Chỉ cáu gắt. Nóng nảy. Như thể đang sợ… một điều gì khác.

    Bất ngờ, y tá gọi tôi vào.
    “Mẹ cô muốn gặp riêng.”

    Trong phòng cấp cứu, mẹ chồng tôi nằm đó, người gầy hẳn đi chỉ trong vài giờ. Mắt bà mở hé, đục mờ nhưng khi nhìn thấy tôi, bà bỗng siết chặt tay tôi đến đau điếng.

    Tôi cúi xuống.
    Bà run rẩy, hơi thở khò khè, môi mấp máy rất lâu mới bật ra được tiếng thì thầm:

    “Chạy đi…”
    “…tránh xa con trai ta ra…”

    Tôi chết lặng.

    Bà lắc đầu yếu ớt, nước mắt trào ra từ khóe mắt đã nhăn nheo.
    “Ta… không kịp nữa rồi…”

    Rồi, bằng chút sức tàn cuối cùng, bà lén nhét vào tay tôi một mẩu giấy nhỏ, gấp làm tư, dính đầy mồ hôi lạnh.

    Chưa kịp hỏi thêm, tay bà buông thõng.
    Máy đo tim kéo thành một đường thẳng lạnh lẽo.

    Tôi bước ra ngoài trong trạng thái gần như không còn cảm giác.
    Hoàng ôm tôi rất chặt. Quá chặt.
    “Em ổn không?” — anh hỏi, giọng dịu một cách bất thường.

    Tôi gật đầu.
    Nhưng trong lòng bàn tay, mẩu giấy kia nóng rực như thiêu đốt.

    Đêm đó, khi Hoàng đã ngủ, tôi mới dám mở ra.

    Trên mẩu giấy là một dãy số tài khoản ngân hàng, kèm theo một dòng chữ nguệch ngoạc, run rẩy:

    “Trong két sắt.
    Đừng tin nó.
    Nếu con đọc được dòng này, nghĩa là ta đã thua.”

    Tim tôi đập thình thịch.

    Tôi nhớ lại ánh mắt hoảng loạn của mẹ chồng mỗi khi Hoàng nổi nóng.
    Nhớ những lần bà lén dúi tiền cho tôi, bảo “phòng thân”.
    Nhớ cả những cuộc gọi nửa đêm, khi bà yêu cầu tôi xóa lịch sử camera trong nhà… mà không nói lý do.

    Sáng hôm sau, khi Hoàng đi làm, tôi mở két sắt trong phòng mẹ chồng.

    Bên trong không phải vàng.
    Không phải tiền.

    Mà là một tập hồ sơ bệnh án tâm thần, mang tên Hoàng, được lập từ mười năm trước.

    Chẩn đoán cuối cùng được bôi đỏ:

    Rối loạn nhân cách chống đối xã hội.
    Có xu hướng bạo lực khi bị kích thích.
    Gia đình yêu cầu giữ bí mật tuyệt đối.

    Tôi ngồi sụp xuống sàn.

    Câu nói cuối cùng của mẹ chồng vang lên trong đầu, rõ ràng đến rợn người:

    “Chạy đi…”

    Tôi hiểu ra rồi.
    Bà không nguyền rủa con trai mình.
    Bà cầu cứu tôi.

    Và điều kinh hoàng nhất không phải là mẩu giấy.
    Mà là việc… Hoàng đang đứng ngay sau lưng tôi, giọng anh thì thầm rất khẽ:

    “Em tìm gì trong đó vậy?”

  • Sau khi chia tay bạn trai quen từ thời đại học, 3 tháng sau tôi lên xe hoa với người chồng hiện tại. Người hơn tôi tám tuổi, là trưởng phòng ở một công ty lớn,

    Sau khi chia tay bạn trai quen từ thời đại học, 3 tháng sau tôi lên xe hoa với người chồng hiện tại. Người hơn tôi tám tuổi, là trưởng phòng ở một công ty lớn,

    Lan và Thắng từng là một cặp đôi đẹp trong mắt bạn bè thời đại học. Năm năm bên nhau, từ những ngày thơm thi căng thẳng, những buổi hẹn hò mộc dị ở quán nước ven đường, đến những lần cùng nhau mơ về tương lai, Thắng luôn là cơ sở vững chắc cho Lan. Anh không giàu có, gia cảnh bình thường, nhưng tình yêu anh dành cho cô là chân thành và sâu đậm. Vậy thì, sau ngày tốt nghiệp, Lan chọn chia tay. Cô nói rằng cả hai cần thời gian để tìm hướng đi riêng, nhưng Thắng biết lý do thực sự: anh không thể cho cô cuộc sống mà cô mong muốn.

    Một tháng sau ngày ra trường, Lan lên xe hoa với Tuấn – một người đàn ông cô quen qua mai mối mối gia đình. Tuấn hơn Lan tám tuổi, là trưởng phòng ở một công ty lớn, gia đình có điều kiện, và quan trọng hơn, anh mang lại cho Lan cảm giác an toàn về chất mà cô từng mơ ước. Quyết định nhanh chóng, Lan không muốn để quá khứ làm phổi lay hiện tại. Cô dự định không mời Thắng, không phải ghét bỏ, mà vì không muốn anh khó xử lý khi thấy cô trong Váy cưới bên người khác. Nhưng rồi, sát ngày cưới, xin cô ấy nhẹ nhàng nặng nề. Năm năm không phải ngắn, Thắng đã quá tốt với cô, và cô nghĩ anh xứng đáng được biết đến từ chính miệng mình.

    Tấm bằng đại học cản trở tình duyên người trẻ - Báo VnExpress Đời sống

    Lan nhắn tin cho Thắng, chỉ một dòng ngắn gọn: “Anh ơi, thứ Bảy này em cưới, anh đừng giận em nhé.” Cô không mong anh hồi âm, càng không nghĩ anh sẽ đến. Với tính mộc cách và tự ti của Thắng, Lan tin chắc anh sẽ chỉ yên lành phúc lành từ xa.

    Ngày cưới diễn ra, bữa tiệc được tổ chức trước nhà trai tại một nhà hàng quan trọng. Lan rạng rỡ trong Váy cưới trắng tinh khôi phục, tay trong tay cùng Tuấn tiếp đón khách. Không khí vui vẻ, tiếng cười nói giãn, và ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người khiến Lan cảm thấy mình đã chọn đúng. Đang ngồi ở sảnh, Tuấn tiến nghiêng sang thì thầm với cô: “Nhìn kìa, Chiếc xe sang đậu ngoài kia, chắc khách cưới con ông giám đốc ở tầng trên em ạ. Xe này không dưới 8 tỷ đâu.” Lan gật gù, mắt trôi qua chiếc xe đen bóng loáng đậu trước nhà hàng, thầm nghĩ hôm nay đúng là ngày hội của những người giàu có.
    Nhưng rồi, cửa xe mở ra. Một người đàn ông bước xuống, phong cách sang trọng, phòng trưng bày trong bộ vest được cắt may hoàn hảo. Anh đeo kính nhện, tay cầm một bó hoa trắng tinh tế. Khi anh rút kính, tiến về phía đôi đôi, cả Lan và Tuấn đều đứng hình. Là Thắng. Nhưng không phải Thắng của ngày xưa – anh chàng giản dị, cô rè trong chiếc áo sơ mi cũ và đôi giày thôngn. Thắng trước mặt họ giờ đây tỏa khí chất hoàn toàn khác, từ cách anh bước đi đến ánh mắt tự tin.

    Lan gắn bắp: “Thắng… anh… sao lại…” Cô không thể hoàn thành câu nói, đầu óc quay cuồng với hàng tá câu hỏi. Tuấn đứng bên cạnh cũng ngượng ngùng, không biết phải phản ứng thế nào. Thắng cười nhẹ, đặt bó hoa vào tay Lan: “Chúc mừng em, Lan. Anh chỉ muốn đến tận nơi chúc em hạnh phúc.” Giọng anh bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm, như chứa đựng điều gì đó mà Lan không thể hiểu hết.

    “Nhưng… xe đó… anh…” Lan vẫn chưa hết bàng hoàng. Thắng nhìn theo hướng cô chỉ, mỉm cười nhẹ: “À, xe đó à? Công ty anh mới cấp. Sau khi chia tay em, anh quyết định thay đổi bản thân, thử sức ở nước ngoài. May mắn thì cũng có chút thành phẩm.” Anh nói nhẹ nhàng nhưng từng chữ như xoáy vào lòng Lan. Cô chợt nhớ lại những ngày anh từng nói sẽ cố gắng vì cô, nhưng cô đã không tin, không mong đợi.

    Tuấn nhẹ bình bắt tay Thắng, cố giữ vẻ lịch sự: “Cảm ơn anh đã đến, mời anh vào trong bữa tiệc.” Nhưng Thắng lắc đầu: “ Thôi, anh chỉ Chúc mừng hai người thôi. Anh còn việc phải đi ngay.” Nói rồi, anh quay lưng bước về chiếc xe, để lại Lan đứng đó, tay ôm bó hoa mà làm nặng thêm.

    Khi nào chiếc xe trượt đi, Lan nhìn theo, hãy dâng lên cảm giác bậc cấp khó khăn. Cô đã chọn Tuấn vì sự ổn định, vì những điều cô nghĩ Thắng không có giờ. Nhưng giờ đây, cô không chắc mình có thực sự hiểu Thắng – người đàn ông từng yêu cô hết lòng trong suốt năm năm. Tiệc cưới vẫn diễn ra, nhưng nụ cười trên môi Lan không còn rạng rỡ như trước.

  • Vợ bế con về quê chăm bố ố::m nặng, chồng thuê shipper 500k chở luôn vali quần áo vợ ra bến xe kèm tin nhắn: “Đi khỏi về”

    Vợ bế con về quê chăm bố ố::m nặng, chồng thuê shipper 500k chở luôn vali quần áo vợ ra bến xe kèm tin nhắn: “Đi khỏi về”

    Cơn mưa rào mùa hạ trút xuống xối xả, làm nhòe đi cả khung cảnh bên ngoài cửa sổ chung cư cao cấp. Trong phòng khách, không khí ngột ngạt đến mức tiếng kim đồng hồ tích tắc cũng nghe rõ mồn một. Toàn ngồi vắt chân trên ghế sofa, tay cầm điều khiển tivi nhưng mắt lại liếc xéo về phía vợ. Lan đang vừa địu con, vừa một tay gấp vội mấy bộ quần áo vào chiếc túi du lịch nhỏ.

    – “Cô định đi bao lâu”? – Toàn hất hàm hỏi, giọng đầy vẻ khó chịu. – “Em đã nói với anh rồi. Bố em tai biến nặng, bác sĩ bảo tiên lượng xấu. Em phải về ngay. Anh cho em xin phép đưa con về thăm ông ngoại một thời gian”. Toàn cười khẩy, tiếng cười ngắn ngủn và chói tai: – Thăm gì mà thăm. Đàn bà đi lấy chồng thì phải lo việc nhà chồng. Nhà cửa bộn bề, mẹ tôi thì đau lưng, cô vác con đi để nhà ai hầu? Bố cô già rồi, sinh lão bệnh tử là lẽ thường, có phải cô về là ông ấy sống lại được đâu. Khi nào báo tử hẵng hay”.

    Lan khựng lại. Cô quay sang nhìn chồng, ánh mắt vốn luôn nhẫn nhịn nay bỗng dưng lạnh lẽo đến lạ. Cô không cãi, chỉ lẳng lặng kéo khóa túi xách, bế đứa con mới 8 tháng tuổi lên tay, rồi bước thẳng ra cửa không nói thêm một lời nào.

    – “Cô đi là đi luôn đấy nhé! Cuốn xéo khỏi cái nhà này. Đừng có mà vác mặt về khóc lóc”! – Toàn gào với theo. Cánh cửa đóng sầm lại. Lan đã đi.

    Toàn hậm hực đá vào cái bàn trà. Anh ta cảm thấy bị xúc phạm. Đường đường là trưởng phòng kinh doanh, lương tháng ba chục triệu, vợ thì chỉ ở nhà chăm con (dù trước đó Lan cũng là kế toán trưởng, nghỉ việc vì mẹ chồng ép ở nhà dưỡng thai). Với Toàn, Lan sống sung sướng nhờ tiền của anh, nên cô không có quyền “lên mặt”.

    Mẹ Toàn – bà Phượng, từ trong phòng ngủ đi ra, mặt đắp mặt nạ dưa chuột, giọng chua loét: – “Nó đi rồi hả con? Gớm, cái ngữ con nhà quê, hở tí là đòi về ngoại. Con cứ kệ xác nó. Để mẹ xem nó trụ được mấy ngày. Mà nhà này không có cái thói vợ bỏ đi đâu nhé. Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về. Con làm cho ra ngô ra khoai đi”. Nghe mẹ khích, máu nóng trong người Toàn bốc lên. Anh ta nghĩ: “Được, cô thích đi tôi cho cô đi luôn. Để xem mẹ con cô sống thế nào khi không có tiền của thằng này”.

    Toàn lao vào phòng ngủ, lôi cái vali cỡ đại của Lan ra. Anh ta không xếp, mà vơ tất cả quần áo, đồ đạc của hai mẹ con ném tống ném tháo vào trong. Váy vóc, bỉm sữa, đồ chơi… tất cả lộn xộn như một đống rác. Toàn kéo khóa, gọi ngay cho một dịch vụ ship hàng siêu tốc.

    15 phút sau, shipper đến. Toàn dúi vào tay anh ta tờ 500 nghìn: – Chở ngay cái vali này ra bến xe, tìm đúng chuyến xe về quê vợ tôi, tên nhà xe tôi ghi trong giấy rồi, gửi cho cô ta. Bảo là chồng gửi biếu luôn, không cần trả lại.

    Xong xuôi, Toàn rút điện thoại, soạn một tin nhắn mà anh ta cho là “ngầu” nhất, mang tính sát thương cao nhất gửi cho Lan: “Cô đã bước chân ra khỏi nhà này thì đừng mong quay lại. Vali quần áo tôi đã gửi ship cho cô rồi. Đi luôn đi, khỏi về. Nhà này không chứa chấp loại con dâu coi trọng nhà ngoại hơn nhà chồng. Ký đơn ly hôn tôi sẽ gửi sau.”

    Bấm gửi. Toàn thở hắt ra, cảm giác hả hê lan tỏa khắp người. Anh ta quay sang bà Phượng: – Mẹ yên tâm, phen này con cho nó sáng mắt ra. Không có con, mẹ con nó chỉ có nước ra đê.Bà Phượng cười tít mắt: – Phải thế chứ! Con trai mẹ là giỏi nhất. Thôi, mẹ con mình tính xem tối nay ăn gì ăn mừng. Hai mẹ con Toàn đang hí hửng bàn tính về một tương lai “tự do” không có cô con dâu gai mắt, thì điện thoại của Toàn rung lên bần bật.

    Là tin nhắn của Lan. Toàn nhếch mép: “Đấy, biết ngay mà. Chưa đầy 30 phút đã nhắn tin xin lỗi, van xin quay lại. Đừng hòng ông đây mủi lòng.” Anh ta mở tin nhắn lên, định đọc to cho mẹ nghe để cùng cười nhạo. Nhưng vừa lướt qua dòng đầu tiên, nụ cười trên môi Toàn cứng đờ lại. Mắt anh ta trợn trừng, mặt cắt không còn giọt máu.

    Nội dung tin nhắn hiện lên rõ mồn một: “Cảm ơn anh đã gửi đồ giúp, đỡ công tôi phải quay lại cái căn nhà ấy. Tiện đây tôi cũng báo tin mừng để anh và bố mẹ chuẩn bị tinh thần: Bố anh hiện đang nợ nhóm ‘anh em xã hội’ khu X 500 tiền thua cá độ bóng đá đêm qua. Còn mẹ anh, bà Phượng quý hóa, vừa vỡ hụi dây chuyền sáng nay, tổng nợ đâu đó khoảng hơn 1 tỷ, các con nợ đang kéo đến đấy. Tôi biết chuyện này từ hôm qua nên mới lấy cớ về ngoại gấp để thoát thân. Giờ tôi với con an toàn ở quê rồi. Mời anh ở lại ‘báo hiếu’, trả nốt số nợ 1,5 tỷ đó cho bố mẹ anh nhé. À nhắc để anh nhớ, sổ đỏ căn nhà đang ở vẫn cắm ở ngân hàng đấy, nhà anh vay để trả tiền cờ bạc 1 tỷ hổi đầu năm của em trai anh đấy. Tôi không ngu mà quay lại cái hố vôi ấy đâu. Đơn ly hôn anh cứ gửi, tôi ký ngay lập tức. Chúc may mắn!”

    Điện thoại trên tay Toàn rơi “bộp” xuống sàn nhà.

    – “Cái gì… cái gì thế con? Nó chửi gì à”? – Bà Phượng thấy thái độ lạ của con trai, vội nhặt điện thoại lên xem:. Vừa đọc xong, bà Phượng rú lên một tiếng rồi ngã phịch xuống ghế sofa, mặt xanh như tàu lá chuối. – “Sao… sao nó biết? Mẹ giấu kỹ thế cơ mà”… – “Mẹ”! – Toàn hét lên, giọng lạc đi – “Thế là thật à? Mẹ vỡ hụi thật à? Còn bố đâu”?

    Chưa kịp để bà Phượng trả lời, tiếng chuông cửa reo lên inh ỏi, kèm theo đó là tiếng đập cửa rầm rầm như muốn phá nát cả căn hộ. – “Mở cửa! Thằng Toàn, bà Phượng đâu! Ra đây trả tiền! Trốn đi đâu được”! Tiếng la hét, chửi bới của đám chủ nợ, dân xã hội đen vang vọng cả hành lang chung cư.

    Toàn lao ra ban công nhìn xuống. Dưới sảnh tòa nhà, một đám người xăm trổ đầy mình đang tụ tập, và có cả mấy bà hàng tôm cá đang cầm băng rôn đòi nợ mẹ anh. Lúc này, bố Toàn – người mà nãy giờ Toàn tưởng đi đánh cờ tướng – lẩy bẩy chui ra từ trong tủ quần áo, mặt mũi bầm tím: – “Con ơi… cứu bố… Bọn nó dọa c/ắt g/ân chân bố”…

    Toàn đứng chết lặng giữa phòng khách sang trọng. 1,5 tỷ đồng! Với mức lương của anh, cộng thêm chi phí sinh hoạt đắt đỏ ở thành phố, anh phải làm bao nhiêu năm mới trả hết? Mà không, bọn cho vay nặng lãi đâu có cho anh thời gian.

    Anh chợt nhớ lại ánh mắt lạnh lẽo của Lan lúc ra đi. Hóa ra, đó không phải là sự cam chịu. Đó là ánh mắt của sự thương hại. Cô ấy đã biết tất cả. Cô ấy đã âm thầm chịu đựng sự khinh miệt của gia đình anh, trong khi nắm rõ trong tay quả bom nổ chậm này. Và khi quả bom sắp nổ, cô ấy đã chọn cách rút lui êm thấm nhất, mang theo đứa con – tài sản quý giá nhất, để lại cho anh “cái nhà” mà anh luôn vỗ ngực tự hào.

    Chiếc vali anh gửi đi, hóa ra lại chính là tấm vé giải thoát cuối cùng cho Lan, do chính tay anh trao tặng. Tiếng đập cửa ngày càng mạnh, cánh cửa gỗ lim bắt đầu nứt ra. Toàn nhìn bố mẹ đang ôm nhau run rẩy, rồi nhìn lại dòng tin nhắn cuối cùng của vợ: “Tôi không ngu mà quay lại đâu.”

    Toàn gục xuống, hai tay ôm đầu, tiếng cười chua chát bật ra khỏi cổ họng nhưng nghe như tiếng khóc. Anh ta đã đuổi vợ đi để độc chiếm sự tự do, nhưng không ngờ, thứ anh ta nhận lại là một chiếc lồng sắt nợ nần không lối thoát. Bên ngoài trời mưa vẫn xối xả, nhưng Lan và con thì đã đi xa, rất xa khỏi cơn bão tố sắp ập xuống căn nhà này.

  • Chỉ cần tôi nói không khéo, câu chuyện rất dễ rẽ sang hướng khác: nào là coi nhẹ họ hàng, nào là chỉ biết nhà ngoại, nào là có tiền đi chơi mà không lo tiếp đón

    Chỉ cần tôi nói không khéo, câu chuyện rất dễ rẽ sang hướng khác: nào là coi nhẹ họ hàng, nào là chỉ biết nhà ngoại, nào là có tiền đi chơi mà không lo tiếp đón

    Và rồi, đúng chiều hôm đó, mẹ chồng gọi điện.

    Năm nay, khi thông tin nghỉ Tết dương lịch kéo dài 4 ngày được xác nhận, tôi và chồng gần như quyết định ngay. Đã rất lâu rồi cả nhà chưa đi đâu cùng nhau. Công việc cuốn đi, con cái lớn dần, những chuyến đi cứ bị dời lại hết lần này đến lần khác. Lần này, chúng tôi thống nhất không chần chừ nữa.

    Vé được chọn khá kỹ, phù hợp với lịch học của con, lịch nghỉ của hai vợ chồng. Đặt cọc xong, tôi còn thở phào vì cuối cùng cũng làm được một việc cho gia đình nhỏ của mình. Trong đầu tôi khi ấy chỉ nghĩ đến những ngày được ngủ dậy muộn hơn, ăn uống thong thả, không phải vội vã.

    Và rồi, đúng chiều hôm đó, mẹ chồng gọi điện.

    Giọng bà khá vui, báo rằng bên họ hàng có việc, tiện dịp nghỉ dài nên cả đoàn khoảng 20 người sẽ lên nhà tôi chơi, dự tính đúng mấy ngày Tết dương lịch. Bà nói rất tự nhiên, như thể đó là điều hiển nhiên con dâu phải sắp xếp mà không cần hỏi chúng tôi có bận không.

    Điều đầu tiên tôi nghĩ tới không phải là hủy chuyến đi, mà là phản ứng của mẹ chồng. Bà vốn hay suy diễn, lại không mấy thiện cảm với con dâu. Chỉ cần tôi nói không khéo, câu chuyện rất dễ rẽ sang hướng khác: nào là coi nhẹ họ hàng, nào là chỉ biết nhà ngoại, nào là có tiền đi chơi mà không lo tiếp đón.

    Tôi xin phép mẹ chồng cho tôi gọi lại sau ít phút. Rồi tôi nói chuyện với chồng rất nhanh, đúng trọng tâm. Tôi nói rõ: chuyến đi này đã đặt cọc, cả nhà mong chờ, nhưng cũng không thể để mẹ buồn. Vấn đề không phải là chọn bên nào, mà là chọn cách nói.

    Sau đó, tôi gọi lại cho mẹ chồng. Tôi không nhắc ngay đến việc đi du lịch. Tôi hỏi kỹ lịch trình của đoàn, ai đi, có người già hay trẻ con không, dự tính ăn uống sinh hoạt thế nào. Tôi để bà nói hết, nói đủ, cảm thấy được lắng nghe.

    Rồi tôi mới nhẹ nhàng chia sẻ: Chồng tôi đã đặt chuyến đi trước khi biết kế hoạch này, vé đã cọc, hủy sẽ mất nhiều chi phí. Tôi nói rõ tôi rất tiếc nếu không trực tiếp tiếp đón được và tôi không muốn mẹ nghĩ rằng tôi cố tình né tránh.

    Quan trọng nhất, tôi không dừng lại ở lời từ chối.

    Tôi đề xuất phương án khác: tôi sẽ chuẩn bị sẵn nhà cửa gọn gàng, gửi biếu trước chi phí ăn uống, nhờ người đứng ra tiếp đoàn thay tôi. Nếu mẹ thấy phù hợp, sau chuyến đi tôi sẽ chủ động sắp xếp một buổi khác để mời mọi người lên chơi, không vội vàng, không qua loa.

    Cuộc gọi kết thúc không dài, nhưng đủ để tôi thấy giọng mẹ chồng dịu đi. Bà không vui hẳn, nhưng cũng không khó chịu. Quan trọng là bà không có cảm giác bị đặt vào thế đã rồi.

    Chuyến du lịch của gia đình tôi vẫn diễn ra đúng kế hoạch. Chắc chắc lúc về tôi sẽ chủ động gọi điện hỏi thăm, gửi quà, không nhắc nhiều đến chuyện cũ.

    Chồng tôi nghe chuyện mà chỉ cười tủm tỉm cảm thán: “Vợ đúng là EQ vô cực”. Vậy đó, làm dâu không phải lúc nào cũng là nhường hết, nhưng càng không phải là đối đầu. Có những lúc chỉ cần nói chậm hơn một nhịp, nghĩ thêm một tầng, giữ cho người lớn cảm giác được tôn trọng, mình sẽ giữ được cả kế hoạch của bản thân lẫn hòa khí trong gia đình.

    Không phải lúc nào khéo léo cũng khiến người khác hài lòng hoàn toàn. Nhưng ít nhất, nó giúp mọi chuyện không đi quá xa và với tôi, như vậy là đủ.

  • Đem 20 triệu đến cho mẹ chồng trả viện phí, tôi sững người khi nghe được cuộc trò chuyện của bố mẹ chồng

    Đem 20 triệu đến cho mẹ chồng trả viện phí, tôi sững người khi nghe được cuộc trò chuyện của bố mẹ chồng

    Khi tôi mang thai, sức khỏe yếu, lại phải đối mặt với những thay đổi tâm sinh lý, mọi việc trong nhà trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Chồng tôi thì bận rộn với công việc, áp lực từ cơ quan đè nặng khiến anh không còn thời gian quan tâm nhiều đến gia đình. Anh cũng không giỏi việc nhà, lại càng lúng túng khi chăm sóc vợ bầu. Sau nhiều ngày cân nhắc, chúng tôi quyết định nhờ mẹ chồng đến ở cùng để đỡ đần.

    Chỉ sau một cuộc điện thoại từ chồng tôi, mẹ chồng đã vội vã thu xếp đồ đạc và đến ngay vào ngày hôm sau. Hình ảnh mẹ bước xuống từ chuyến xe khách đường dài, vai đeo túi xách nặng trĩu, ánh mắt ánh lên sự lo lắng cho con dâu khiến tôi xúc động vô cùng.

    Ảnh minh họa

    Khi mẹ chồng đến, ngôi nhà trở nên gọn gàng và sạch sẽ hơn bao giờ hết, với những bữa ăn ngon được chuẩn bị chu đáo. Mỗi ngày mẹ chồng đều hỏi tôi muốn ăn gì, mẹ còn tìm hiểu cách nấu ăn cho bà bầu để đảm bảo dinh dưỡng cho tôi.

    Bố chồng cũng thường xuyên ghé thăm, giúp đỡ và kiểm tra xem có việc gì cần làm không. Trong thời gian tôi ở cữ, cả bố mẹ chồng đều chăm sóc tôi rất tận tình, thay phiên nhau nấu ăn và chăm cháu. Tôi thực sự rất biết ơn vì sự chăm sóc chu đáo của bố mẹ chồng.

    Sau này khi con tôi vào mẫu giáo, bố mẹ chồng mới về quê. Nhưng hễ vợ chồng tôi có việc cần nhờ, ông bà lại đến ngay để chúng tôi có thể yên tâm làm việc.

    Gần đây, mẹ chồng đổ bệnh phải nhập viện. Hay tin, vợ chồng tôi tức tốc về quê và mang theo 20 triệu đồng để hỗ trợ bố mẹ chồng, thanh toán viện phí.

    Khi tới nơi, thấy vẻ mặt mệt mỏi của bố chồng bên giường bệnh của mẹ, chồng tôi lo lắng hỏi han bệnh tình của mẹ rồi bảo bố về nhà tắm rửa, ăn uống, nghỉ ngơi. Thế nhưng, bố chồng lại nói:

    – Các con công việc bận rộn, chạy về làm gì? Ở đây có bố chăm mẹ rồi. Mà các con về đây, ai đưa đón cu Boon đi học, chăm sóc nó?

    Tôi nhẹ nhàng trấn tĩnh bố chồng:

    – Con đã gọi cho bà ngoại chiều nay tới đón cu Boom, chăm sóc thằng bé vài ngày rồi ạ. Bố mẹ cứ yên tâm.

    Nói xong, tôi liền rút ra từ trong túi xách 20 triệu đồng đưa cho bố chồng, bảo ông cầm lấy thanh toán viện phí và lo chi phí ăn uống.

    – Vợ chồng con về vội, chỉ mới rút được từng này tiền, bố cầm tạm đi để lo cho mẹ nhé, thiếu chúng con sẽ đưa thêm.

    Tuy nhiên, bố mẹ chồng lại từ chối nhận tiền, khẳng định rằng họ có đủ tiền và không cần vợ chồng tôi phải tốn kém. Sau đó, bố mẹ chồng bảo vợ chồng tôi về nhà để lo cho con cái. Dùng dằng mãi, bố chồng đã trực tiếp đẩy vợ chồng tôi ra khỏi cửa, quyết không cho chúng tôi ở lại để về nhà chăm con cũng như tránh ảnh hưởng tới công việc.

    Không còn cách nào khác, vợ chồng tôi đành phải ra về. Nhưng đi được một đoạn, tôi chợt nhớ để quên túi xách. Khi quay lại, vợ chồng tôi đã nghe thấy cuộc trò chuyện của bố mẹ chồng trong phòng bệnh.

    Mẹ chồng thì thầm:

    Giọng mẹ chồng khẽ run:

    – Chữa bệnh tốn kém quá ông à. Tôi đang nghĩ hay là mình dừng lại, không điều trị nữa. Từ khi thằng Hải lấy vợ, chúng ta không giúp gì được cho nó, mà giờ lại để nó phải lo thêm cả phần của chúng ta. Con dâu mỗi tháng đều gửi tiền về, lương nó còn cao hơn cả lương chồng. Tôi không muốn hai đứa phải gánh thêm áp lực.

    Bố chồng đáp:

    – Con dâu mình thật sự quá tốt. Không chỉ hiếu thuận, nó còn rất chu đáo. Quà cáp, thuốc men đều gửi về đều đặn mà chưa bao giờ than phiền. Nhà mình có phúc lắm mới được đứa con dâu như thế. Nhưng tôi cũng nghĩ, mình không nên để chúng nó vất vả thêm.

    Nghe những lời ấy, tôi sững người, nước mắt lăn dài. Tôi không ngờ mẹ chồng lại suy nghĩ đến mức muốn từ bỏ điều trị chỉ vì lo lắng cho vợ chồng tôi. Lòng tôi trào dâng nỗi xúc động xen lẫn day dứt. Ông bà đã hy sinh cho chúng tôi quá nhiều, từ lúc tôi mang thai cho đến khi sinh con, và giờ đây vẫn luôn nghĩ đến chúng tôi dù bản thân đang đau ốm.

    Ngay lúc đó, tôi tự hứa với lòng mình rằng, bằng mọi giá, tôi và chồng sẽ cố gắng để chữa trị cho mẹ. Với tôi, sự hiện diện của mẹ chồng không chỉ là nguồn động viên mà còn là niềm tự hào. Gia đình nhỏ của tôi có được sự vẹn toàn như hôm nay chính là nhờ vào sự yêu thương và hy sinh thầm lặng của ông bà. Và giờ đây, đã đến lúc vợ chồng tôi đáp lại phần nào những gì bố mẹ chồng đã dành cho chúng tôi.

  • Lặn lội 300km mang quà Tết tặng thông gia, tôi sững sờ với sự thật phũ phàng

    Lặn lội 300km mang quà Tết tặng thông gia, tôi sững sờ với sự thật phũ phàng

    Tôi và vợ lớn lên ở một vùng quê nghèo, quanh năm chỉ biết đến ruộng vườn, trâu bò. Vợ chồng tôi tuy không dư dả, nhưng luôn cố gắng lo cho các con ăn học tử tế. Bốn đứa con – hai trai, hai gái – đều ngoan ngoãn, học hành giỏi giang và thi đỗ đại học. Đứa con gái lớn là niềm tự hào lớn nhất của gia đình. Cháu học Đại học Ngoại thương, tốt nghiệp loại xuất sắc và ở lại Hà Nội làm việc.

    Rồi một ngày, con gái đưa bạn trai về ra mắt, thông báo muốn làm đám cưới. Phải nói thật, khi con gái đưa con rể về ra mắt, vợ chồng tôi đã cảm thấy bất an. Con rể về mặt ngoại hình, học thức, gia cảnh đều rất tốt. Ông bà thông gia trước đâu cũng sống ở quê nhưng lên Hà Nội lập nghiệp đã lâu nên kinh tế khá giả, có của ăn của để. Nghe con rể giới thiệu: “Con “nhà mặt phố, bố làm to” nên bố không cần lo về chuyện sau con gái bố phải khổ sở”.

    Đúng là kinh tế có khá giả thật, nhưng con rể lại có vẻ xa cách. Cháu ngồi ăn cơm với nhà tôi, dù thịt cá, gà lợn có đủ nhưng chỉ khều khợt vài miếng. Cháu bảo ăn không hợp, vì cháu chỉ thích ăn bò Mỹ, cá tầm… Những thứ đó làm sao tôi kiếm được ở quê. Con rể cũng chỉ ở lại ngủ ở nhà tôi đúng 1 đêm lần ra mắt, còn những lần về sau khi cưới, cháu đều giục con gái tôi nhanh nhanh chóng chóng ngược thành phố.

    Chúng tôi cũng buồn lòng nhưng nghĩ đến chuyện con gái mình được gả vào gia đình giàu có, sung sướng, có tương lai sáng lạn lại tự an ủi. Bố mẹ khổ cực một đời, chỉ mong con cái được mát mặt là đủ.

    Thế nhưng, những chuyện xảy ra sau đó khiến tôi càng trăn trở. Tết năm nay, con gái vừa sinh cháu, nên không thể về quê. Vợ tôi sốt ruột, ngày nào cũng nhắc: “Thương con quá, chẳng biết ở nhà chồng có thoải mái không. Hay là mình mang quà ra thăm con và biếu ông bà thông gia.” Tôi cũng muốn đi, nghĩ đơn giản rằng tấm lòng cha mẹ lúc nào cũng đáng trân trọng, dù quà quê có mộc mạc.

    Tôi chuẩn bị quà quê, đâu đó mấy chục trứng gà ta, 2 yến gạo mới xay, túi khoai tây vừa dỡ từ vườn và 2 con gà trống thiến béo ngậy. Dù chẳng phải thứ gì đắt tiền nhưng đây đều là mồ hôi nước mắt cả năm của vợ chồng tôi. Tôi bắt chuyến xe sớm, mang theo đòn gánh để tiện gánh quà vượt hơn 300 cây số để ra Hà Nội.

    Đến nhà thông gia, vừa thấy tôi, bà thông gia đã niềm nở mở cửa. Thế nhưng, nụ cười của bà nhạt như sương sớm:

    – Ông thông gia ra đây làm gì cho cực, lại còn vác quà cáp cồng kềnh như thế, phiền ông quá!

    Bà đón quà nhưng đặt ngay vào góc nhà, không hề nhìn qua xem tôi mang gì. Câu nào bà nói cũng như đang ám chỉ rằng tôi nên “tặng xong rồi thì về luôn đi.”

    Tôi cười trừ, chơi với cháu ngoại và trò chuyện với con gái được một lát. Trong đôi mắt con gái, tôi thấy thoáng nét buồn, nhưng nó cố giấu đi. Không muốn làm con khó xử, tôi vội cáo từ, nói rằng mình còn phải đi thăm một người bạn cũ rồi về quê ngay trong ngày.

    Ra đến giữa đường, tôi chợt nhớ ra túi quà con gái út gửi cho cháu ngoại mà tôi để quên. Nghĩ thế nào, tôi quyết định quay lại. Nhưng khi vừa đến cổng nhà thông gia, cảnh tượng trước mắt khiến tim tôi như thắt lại.

    Túi khoai tây tôi mang từ quê ra, từng củ vẫn còn lấm đất, bị ném ra cạnh thùng rác. Gà, gạo, và trứng cũng nằm vương vãi, không thương tiếc. Từ bên trong cánh cổng, tiếng bà thông gia vọng ra, đanh gọn:

    – Đống quà này có sạch sẽ không thì ai mà biết? Nhỡ gà cúm, trứng bẩn, khoai mốc thì sao? Cô ăn rồi lây bệnh cho cháu tôi thì sao? Đừng có mà mang đồ nhà quê rẻ tiền này làm hại cả nhà tôi. Vứt hết đi!

    Giọng con gái tôi nghẹn ngào phản đối:

    – Mẹ không thích thì thôi, mẹ không ăn thì để con ăn ạ. Đây là công sức, tình cảm của bố mẹ con, mẹ đừng quá đáng như thế!

    Bà thông gia gắt lên:

    – Cô muốn ăn thì về quê mà ăn, nhà này không thiếu gì. Tôi không muốn cái thứ quê mùa này làm bẩn nhà tôi!

    Ngoài cổng, tôi như chết lặng. Mồ hôi nhễ nhại, tay chân run rẩy. Tôi cúi xuống, nhặt lại từng củ khoai, từng quả trứng, như thể đó là tấm lòng tôi vừa bị vứt bỏ không thương tiếc.

    Tiếng con gái tôi khóc lặng vọng ra từ trong nhà, nhưng tôi không dám gõ cửa thêm một lần nào nữa. Nhìn cánh cổng cao sừng sững, lòng tôi quặn thắt. Tôi muốn phá tung nó ra, kéo con gái và cháu tôi về quê, nơi không có sự dè bỉu, khinh rẻ của những con người trọng vật chất hơn tình cảm. Nhưng rồi tôi đành lặng lẽ quay đi, nước mắt cứ thế chảy dài.

  • Đi làm thuê rồi lân la cặp luôn bà chủ 65 tuổi. Nửa năm sau bà cho hẳn căn biệt thự, ngay đi công chứng giấy tờ tôi mới hú hồn khi mở ra và thấy…

    Đi làm thuê rồi lân la cặp luôn bà chủ 65 tuổi. Nửa năm sau bà cho hẳn căn biệt thự, ngay đi công chứng giấy tờ tôi mới hú hồn khi mở ra và thấy…

    Ngày đầu tiên bước chân vào biệt thự của bà chủ, tôi chỉ nghĩ đơn giản đây là một công việc tạm bợ, chẳng ngờ sau vài tuần, mọi thứ đã đổi khác. Bà chủ 65 tuổi, giàu có, cô độc, và có vẻ khá… dễ gần. Còn tôi – một thanh niên trẻ tuổi, khỏe khoắn, lại biết cách lấy lòng.

    Những câu chuyện vu vơ ban đầu trở thành những cuộc trò chuyện dài hơn, sâu hơn. Bà thường khen tôi là chàng trai trẻ trung, lịch lãm, biết cách lắng nghe. Tôi thì khéo léo bày tỏ sự quan tâm, thỉnh thoảng thêm vài câu nịnh nọt khiến bà bật cười. Dần dần, bà chủ không còn giữ khoảng cách.

    Mọi chuyện bắt đầu khi bà mời tôi lên tầng trên, vào căn phòng riêng của bà mà trước đây không ai được phép bước vào. Chúng tôi trở nên… thân mật hơn. Mối quan hệ giữa tôi và bà không còn đơn thuần là chủ – nhân viên nữa. Chẳng mấy chốc, mối quan hệ giữa tôi và bà chuyển từ phòng làm việc sang… phòng ngủ.

    Bà dường như trẻ lại cả chục tuổi, được sống lại thời còn son khi ở bên tôi. Còn tôi? Ừ thì, làm sao có thể phàn nàn khi cuộc sống quá thoải mái. Nửa năm trôi qua, bà bắt đầu gợi ý chuyện nghiêm túc hơn:

    – Hay là cậu dọn hẳn về đây, sống với tôi? Tôi đã cô đơn quá lâu rồi…

    Tôi gật đầu ngay, không một giây chần chừ. Nghĩ mà xem, sống trong một biệt thự triệu đô, được chăm sóc như ông hoàng, lại chẳng cần phải làm gì vất vả – ai lại từ chối? Kể từ đó, tôi chính thức sống trong thế giới xa hoa: xe cộ sang trọng, quần áo hàng hiệu, những chuyến du lịch đắt đỏ. Đỉnh điểm là khi bà quyết định sang tên biệt thự cho tôi, kèm lời hứa:

    – Sau này, tất cả những gì tôi có đều sẽ là của cậu.

    Tôi như mở cờ trong bụng. Ngày cầm giấy tờ đi công chứng, tôi đã tự nhủ từ giờ mình sẽ trở thành “chạn vương” chính thức, không còn phải lo nghĩ gì nữa. Nhưng khi mở xấp giấy tờ ra, tim tôi chợt thắt lại.

    Tên người thừa kế không phải là tôi, mà là… con gái bà!

    Cô ta xuất hiện bất ngờ, trẻ hơn tôi vài tuổi, ăn mặc sang trọng, bước vào phòng công chứng như thể đã chờ sẵn. Cô nhìn tôi nở nụ cười đầy mỉa mai, ánh mắt sắc lẹm:

    – Cậu nghĩ chỉ dựa vào một thân hình trẻ khỏe là có thể qua mặt được mẹ tôi à? Còn trẻ người non dạ lắm!

    Tôi đứng chết lặng, trong đầu là hàng loạt câu hỏi. Bà chủ thì sao? Tại sao bà lại chơi tôi một vố đau thế này? Trong phút chốc, những gì xa hoa, lộng lẫy nhất tôi có bây lâu nay bỗng hóa hư không.

    Khi tôi quay về biệt thự để tìm bà, thì nơi đó đã trống trơn, không còn bóng dáng bà nữa. Một lá thư được để lại trên bàn:

    “Cậu là một người thú vị, nhưng tuổi trẻ của cậu không thể sánh bằng kinh nghiệm của tôi. Căn biệt thự này, con gái tôi sẽ thay tôi quản lý. Còn cậu, hãy quay về cuộc sống trước đây, cảm ơn vì nửa năm vừa qua đã ở bên bầu bạn với tôi.”

    Tôi quăng lá thư xuống đất, trong lòng vừa tức giận vừa cay đắng. Hóa ra, từ đầu đến cuối, tôi chỉ là một món đồ chơi giúp bà giết thời gian. Cuộc đời chạn vương chưa kịp thăng hoa đã tan thành mây khói.

    Ngày rời khỏi căn biệt thự, tôi ngoái nhìn lại một lần cuối, trong lòng tự hỏi: Làm sao để đòi lại những gì đáng lẽ thuộc về mình? Nhưng sâu thẳm, tôi biết, người tính không bằng trời tính. Tôi đã thua trong một ván bài mà đối thủ quá khéo léo, quá già đời.

  • Bạn gái chàng cán bộ trẻ Bộ Ngoại giao gặp TNGT ở Nghệ An suy sụp khóc nghẹn: “Anh như một món quà mà ông trời đã ban tặng cho em, chỉ tiếc rằng ông trời lại lấy anh đi sớm quá

    Bạn gái chàng cán bộ trẻ Bộ Ngoại giao gặp TNGT ở Nghệ An suy sụp khóc nghẹn: “Anh như một món quà mà ông trời đã ban tặng cho em, chỉ tiếc rằng ông trời lại lấy anh đi sớm quá

    😢 Người yêu chàng cán bộ trẻ Bộ Ngoại giao gặp TNGT khóc nghẹn chia sẻ: “Anh như một món quà mà ông trời đã ban tặng cho em, chỉ tiếc rằng ông trời lại lấy anh đi sớm quá”

    Những lời nhắn gửi giản dị nhưng chất chứa biết bao yêu thương và tiếc nuối, khiến nhiều người rơi nước mắt. Một mối duyên quá đẹp của cặp đôi trai tài gái sắc đã không thể tiếp tục, để lại khoảng trống quá lớn trong lòng những người ở lại.

    Cô chia sẻ:
    “Gửi anh yêu quý!

    Mới bước sang ngày đầu tiên của năm 2026 thôi mà anh nỡ lòng nào ra đi không một lời từ biệt.
    Em không thể quên khoảnh khắc em nhận tin như sét đánh ngang tai, không thể tin nổi anh ạ.

    Anh như một món quà mà ông trời đã ban tặng cho em, chỉ tiếc rằng ông trời lại lấy anh đi sớm quá. Nỗi đau này làm sao có thể nguôi ngoai đây anh, anh về bên ấy nhớ phù hộ cho gia đình và em nha. Cảm ơn anh vì đã đến bên và yêu em, anh đã vất vả nhiều lắm rồi. Những kỉ niệm đẹp đẽ này em xin lưu giữ tại đây và trong tim em.

    Hẹn gặp anh ở một kiếp sống khác, ta sẽ được sống và yêu một cách trọn vẹn hơn anh nhé! Em yêu thương và nhớ anh rất nhiều 🤍

    Vụ TNGT thông xảy ra vào đúng ngày 1/1/2026 đã khiến anh X. S (sinh năm 2001) ra đi mãi mãi, ngay trước thời khắc anh chuẩn bị trở về sum vầy cùng gia đình trong kỳ nghỉ Tết Dương lịch.

    Khi băng qua quốc lộ 48E để sang bên kia đường là về đến nhà, anh không may bị xe khách tông và không qua khỏi.

    Anh S. là cán bộ trẻ đang công tác tại Bộ Ngoại giao, mang trong mình nhiều ước mơ, hoài bão và khát vọng cống hiến. Sự ra đi đột ngột của anh để lại nỗi tiếc thương vô hạn cho gia đình, đồng nghiệp và những người đã từng biết đến một người trẻ hiền lành, đầy trách nhiệm.

    Một tương lai rộng mở đã khép lại khi tuổi đời còn rất trẻ.

    Chia sẻ với chúng tôi, Hà An cho biết mình nhận tin dữ vào khoảng 4h30 sáng ngày 1/1, lúc đó cô đang ở nhà: “Anh họ của anh ấy (tên ở nhà của S. – PV) gọi điện cho mình, anh ấy nói ‘S. gặp tai nạn em à, sợ không qua khỏi, giờ bọn anh đang trên đường về nhà gấp, nếu được thì em cũng cố gắng sắp xếp công việc để về với S. nhé’.

    Khi đó mình đang ngủ, chưa thể định hình được anh ấy nói gì nên chỉ “Dạ” và cúp máy. Sau khi định thần lại, mình liền mở điện thoại lên và xem tin nhắn. Tin nhắn cuối cùng của anh ấy gửi cho mình là ‘Khoảng 1 tiếng nữa anh về tới nhà’ vào lúc 2h sáng. Mình không nghĩ gì cả mà bấm gọi điện cho anh ấy luôn nhưng điện thoại không đổ chuông…

    Chính khoảnh khắc ấy mình nhận ra anh ấy thực sự đã đi rồi, rất đột ngột và bàng hoàng. Tay chân mình run lẩy bẩy, mình không thể đứng vững nhưng đã cố chạy qua phòng mẹ để báo với mẹ” .

    Sau đó Hà An và mẹ cô liền sắp xếp đồ đạc, 6h sáng đã xuất phát từ Hà Giang (cũ), vượt gần 600km về Nghệ An. Sau 12 tiếng di chuyển thì Hà An có mặt tại nhà người yêu.

    “Thật sự thì anh ấy ra đi người đau lòng nhất là bố mẹ và người thân của anh nhưng bản thân mình cũng đau lòng không kém. Trong lúc mình ở trên xe, mọi người ở 2 nhà đều xót xa, hỏi han từng chút một xem mình đi về tới đâu, có an toàn hay không.

    Bố mẹ mình cũng rất thương cho anh và cho mình, vì 2 đứa rất có duyên, yêu thương nhau và đang cùng cố gắng cho tương lai” – Hà An tâm sự.

    Về chuyện tình cảm, Hà An cho biết mình và S. quen nhau từ cuối tháng 8/2025, bắt đầu từ một mối lương duyên tình cờ. Cặp đôi lướt thấy nhau trên MXH nên kết bạn và nhắn tin chuyện trò, trước đó không có một mối liên kết nào.

    Sau khi trò chuyện và tìm hiểu, cả hai mới biết cùng quê ở Nghệ An và có vài người bạn chung. Dù gia đình Hà An đang sống ở Tuyên Quang nhưng quê nội của cô là ở Nghệ An, cùng huyện Tân Kỳ (cũ) với S., 2 nhà cách nhau khoảng 10km.

    “Mình không thể quên một điều gì hết, vẫn nhớ tất cả mọi thứ, tất cả chi tiết từ ngày đầu bọn mình gặp nhau. khoảnh khắc nào cũng là đáng nhớ đối với mình. Trong quá trình yêu nhau, dù mới 5 tháng nhưng bọn mình trải qua rất nhiều sóng gió và thử thách, mãi mới êm đềm một chút thì giờ phải ly biệt…” – Hà An nói.

    Hà An đã rất buồn. Cô cho biết: “Mình tạo kênh đó để chia sẻ về chuyện của 2 đứa. Mình đã đăng khá nhiều video và cũng có bài viral, được mọi người biết đến. Vì vậy khi việc này xảy ra, mình cũng muốn đăng lên video cuối cùng, phần để thông báo và tưởng nhớ anh ấy, phần còn lại là muốn lưu giữ những gì đẹp nhất đã từng trải qua.

    Mình đã làm video ấy vào tối hôm qua, khi đang trên đường trở về nhà, vừa làm mà vừa khóc. Mình nghĩ chắc mọi người sẽ hiểu được lòng mình lúc này. Bản thân mình còn đang không biết phải sống tiếp ra sao khi không còn anh ấy bên cạnh…”.

     

    Vừa từ Hà Nội về Nghệ An nghỉ tết Dương lịch, anh S. băng qua đường để vào nhà thì không may bị ô tô tông trúng, tử vong tại chỗ.

  • Cô tôi lấy chồng năm 22t, khi vừa tốt nghiệp ĐH. Hai vợ chồng sống với nhau gần 20 năm vô cùng hạnh phúc…duy chỉ thiếu mỗi đứa con, nên cuối cùng vẫn phải chia tay.

    Cô tôi lấy chồng năm 22t, khi vừa tốt nghiệp ĐH. Hai vợ chồng sống với nhau gần 20 năm vô cùng hạnh phúc…duy chỉ thiếu mỗi đứa con, nên cuối cùng vẫn phải chia tay.

    Chuyện là thế này.

    Cô tôi kết hôn năm 22 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học sư phạm. Hai gia đình môn đăng hộ đối, cô chú lại rất yêu thương nhau, là cặp vợ chồng đẹp đôi khiến ai cũng ngưỡng mộ. Họ sống với nhau gần 20 năm vô cùng hạnh phúc. Gia đình hai bên có nhà cao cửa rộng đầy đủ cả. Duy họ chỉ thiếu đứa con nên cuối cùng phải chia tay nhau dù trong lòng còn yêu thương nhau lắm.

    … Rồi người chồng lấy vợ mới, sinh ào ào được luôn hai đứa con, trai gái đủ cả !

    Cô tôi nghe tin, vừa đau buồn vừa tự trách bản thân, nghĩ rằng lỗi nằm ở mình. Nhưng vì còn yêu chồng, cô cố gắng chúc phúc cho anh. Trong lòng, cô tự an ủi: “Cũng may, bỏ nhau thì anh mới được làm cha thế này !”

    …Cô âm thầm sống trầm mặc, gương mặt u sầu, nụ cười buồn bã, trông thấy vậy ai cũng ái ngại vô cùng. Nhưng một số đàn ông lại bị hút hồn vì dáng vẻ ấy của cô. Và quanh cô lại bao ong bướm dập dìu …

    Mấy năm trôi qua, một ngày cô đến tìm tôi. Cô ấm ức khóc chẳng nên lời bảo:

    – Bao nhiêu năm mong chờ con cái thì nó chẳng đến, giờ thì không phải lúc, giờ không bỏ thai thì cả hai mất việc. Anh ấy đã có vợ ở quê, cùng làm việc với nhau bao năm nay. Cháu giúp cô với, vì cô giấu cơ quan nên không có giấy giới thiệu chuyển tuyến. (Ngày ấy đi khám bệnh phải có giấy giới thiệu của CQ, nhất là chuyện nạo phá thai lại vô cùng khó khăn. Chuyện ngoại tình cũng bị kỷ luật rất nặng)

    Thế mới biết, đứa con nó đến đúng lúc thì hạnh phúc biết bao, còn đứa con ngoài ý muốn thì rắc rối quá. Ý cô đã quyết, chỉ là đến chỗ người quen nhờ làm giấu diếm cho đỡ tai tiếng và đỡ sợ thôi…

    Tôi khuyên cô nên sinh con, dù có mất việc cũng không quan trọng bằng việc có một đứa con. Sau này cô già yếu còn có nơi để nương tựa. Mà cô cũng đã lớn tuổi, nạo thai to rất nguy hiểm.

    Sau đó cô quyết định sinh đứa bé ra nhưng chuyện “ăn vụng” ấy lại vỡ lở. Cô bị kỷ luật không được đứng lớp dạy học nữa. Ông “bồ” thì bị chuyển đi tỉnh khác .

    Cô sinh được bé gái kháu khỉnh khoẻ mạnh. Cô còn mẹ già và gia đình em trai thương yêu giúp đỡ cô lúc khó khăn trứng nước, cũng mừng.

    Cháu gái xinh xắn học giỏi lắm, toàn trường chuyên lớp chọn, rồi được học bổng du học bên Anh. Du học xong cháu về làm việc ở tổ chức Quốc tế. Thời gian đi du học, cháu đã yêu anh tiến sĩ đẹp trai người Hà Nội cũng du học bên Anh khi đó…

    Hai trẻ yêu nhau mấy năm bên Anh, khi về Việt Nam thì nói chuyện cưới hỏi là lẽ thường tình. Tin tưởng ở sự lựa chọn của các con, mẹ chỉ còn cách: ”Con đặt đâu cha mẹ ngồi đấy”, mong các con hòa hợp, yêu thương nhau cùng sống vui hạnh phúc là cha mẹ mãn nguyện lắm rồi !

    Ngày nhà trai đến xin phép nhà gái cho hai cháu được qua lại tìm hiểu nhau, một chuyện bất ngờ xảy ra làm cả hai họ sững sờ. Ai cũng mắt chữ O miệng chữ A đúng thật không sai.

    Lúc chạm mặt hai họ….thì ra bố chú rể chính là chồng cũ của cô năm xưa. Đúng chuẩn câu: “Em ơi trái đất vẫn tròn/Chúng mình hai đứa vẫn còn gặp nhau…”

    Cô chú đã từng sống hạnh phúc bên nhau gần hai chục năm đầu xanh tuổi trẻ. Vì không có con nên phải chia tay nhau trong đau khổ luyến tiếc…

    Nay được gặp lại nhau sau hơn ba chục năm chia phôi, ai ngờ lại được làm thông gia với nhau thế này, câu chuyện thật là hi hữu…

    Đám cưới rất vui vẻ, hạnh phúc nhân đôi, hai bên gia đình ai cũng tươi cười rạng rỡ. Hạnh phúc hơn cả hai đứa trẻ chắc là ông bà thông gia đấy các bạn ạ!

    Ngày con gái của cô sinh cháu đầu lòng, vì mẹ chồng em ấy mất sớm nên cô hay qua lại nhà thông gia để giúp đỡ cho con gái và cháu ngoại .

    Nhìn cảnh ông thông gia mái đầu điểm bạc, tấm lưng không còn thẳng, lúng túng giúp việc nhà cho con cháu cô mủi lòng quá! Hai người cũng ngoài 70 cả rồi, ốm đau bệnh tật.

    .. Con gái đi lấy chồng rồi cô cũng rất cô đơn. Cháu ngoại còn trứng nước mà mẹ cháu đã phải đi làm, cô tình nguyện làm người bảo mẫu cho mẹ cháu yên tâm công việc. Thế là cô cứ ngày đến giúp con gái và chăm sóc cháu ngoại, tối về nhà mình ngủ vì ngại điều tiếng với ông thông gia. Con cháu thấy hai cụ vẫn còn tình cảm với tác thành cho ông bà về chung một nhà.

    Một thời gian sau cô chú có làm mấy mâm cơm mời họ hàng gần đến dự để mừng cho ông bà cháu “Tái hồi Kim – Trọng”. Mà ông nội – bà ngoại của cháu bảo là: ”Góp gạo thổi cơm chung”! Mừng quá, họ lại được về sống chung một nhà..

    “Như chưa hề có cuộc chia ly!”