Tác giả: admin

  • Mẹ tôi mất vừa tròn 49 ngày bố đã đón vợ mới trẻ hơn 20 tuổi về nhà. Tôi ê chề, nhục nhã vì những lời đồn thổi của hàng xóm về bố

    Mẹ tôi mất vừa tròn 49 ngày bố đã đón vợ mới trẻ hơn 20 tuổi về nhà. Tôi ê chề, nhục nhã vì những lời đồn thổi của hàng xóm về bố

    Mẹ tôi qua đời vào một buổi chiều mưa u ám. Cái chết bất ngờ của bà trong một vụ tai nạn giao thông đã xáo trộn hoàn toàn cuộc sống của tôi và bố. Mẹ là người phụ nữ dịu dàng, tận tụy, dành cả cuộc đời chăm lo cho gia đình nhỏ. Khi mẹ ra đi, ngôi nhà vốn đầy ắp tiếng cười giờ chỉ còn lại sự trống trải và lạnh lẽo.

    Những ngày sau tang lễ, tôi dường như sống trong nỗi buồn không dứt. Căn nhà nhỏ giờ thiếu vắng hình bóng quen thuộc, không còn mùi thơm của bữa sáng mẹ chuẩn bị, không còn những câu hỏi han đầy yêu thương. Bố tôi cũng chẳng khá hơn. Ông ít nói, khuôn mặt lặng lẽ, đôi mắt thẳm sâu chất chứa nỗi đau khó giãi bày. Mỗi tối, tôi thấy ông ngồi một mình trong phòng khách, nhìn chằm chằm vào bức ảnh của mẹ được đặt trang trọng trên bàn thờ.

    Tôi biết ông cũng đau đớn như tôi, nếu không muốn nói là còn đau đớn hơn. Cả cuộc đời của ông đã gắn bó với mẹ, hai người cùng nhau vượt qua bao thăng trầm của cuộc sống.

    Nhưng không ai ngờ, chỉ mới tròn 49 ngày sau khi mẹ mất, bố tôi đã thay đổi.

    Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi tối mà tôi không bao giờ quên được. Khi tôi vừa bước vào nhà sau giờ làm việc mệt mỏi, ánh đèn trong phòng khách sáng rực, khác hẳn với không khí ảm đạm thường ngày. Ngạc nhiên hơn, tôi nhìn thấy một người phụ nữ trẻ đang ngồi trò chuyện vui vẻ với bố tôi.

    Cô ta trẻ trung, trẻ hơn bố khoảng 20 tuổi, thậm chí có khi còn gần bằng tôi. Mái tóc dài xoăn nhẹ, đôi mắt to tròn với làn da trắng nõn, và cách cô ta cười nói với bố tôi khiến tôi thấy khó chịu vô cùng. Cô ta thản nhiên ngồi trong nhà tôi, như thể đã quen thuộc với nơi này từ lâu.

    Tôi không kìm được mà hỏi thẳng:

    “Cô là ai? Tại sao lại ở đây?”

    Bố tôi ngẩng lên, vẻ mặt hơi ngượng ngập nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Ông đứng dậy, tay nắm lấy tay cô gái trẻ, nhìn tôi nói một cách chậm rãi nhưng chắc chắn:

    “Đây là Ngọc, vợ mới của bố.”

    Cả thế giới như sụp đổ ngay trước mắt tôi. Vợ mới? Chưa đầy 49 ngày sau khi mẹ tôi mất, bố đã đi lấy vợ mới? Lòng tôi dậy sóng, sự phẫn nộ tràn ngập. Không thể tin được rằng bố lại có thể làm điều đó với một người phụ nữ trẻ hơn mình đến tận 20 tuổi.

    Cả tối hôm đó, tôi không nói lời nào. Tôi chỉ nhìn bố và Ngọc với ánh mắt tràn đầy sự tức giận, khinh bỉ. Sau khi Ngọc rời đi, tôi lập tức đối mặt với bố.

    “Bố nghĩ gì vậy? Mẹ mới 49 ngày, mà bố đã cưới vợ mới? Bố không còn nhớ đến mẹ nữa sao?” Tôi không kìm được cơn giận, nước mắt trào ra.

    Bố tôi lặng im một lúc, rồi nói, giọng điềm đạm hơn tôi tưởng:

    “Bố biết con giận, nhưng bố cũng có cuộc sống của bố. Ngọc là người mang lại cho bố niềm vui trong những ngày qua, và bố tin con sẽ hiểu.”

    Hiểu? Làm sao tôi có thể hiểu được chuyện này? Bố đang phản bội mẹ, phản bội chính gia đình này. Tôi chẳng thể nói thêm gì, chỉ bỏ về phòng với lòng ngổn ngang.

    Những ngày sau đó, Ngọc bắt đầu đến nhà thường xuyên hơn. Cô ta thản nhiên như thể đã là một phần của gia đình này từ lâu. Bố không ngần ngại giới thiệu cô với hàng xóm, bạn bè, thậm chí còn đưa cô đi chụp ảnh cưới. Tôi càng lúc càng không thể chịu đựng được nữa.

    Những ánh mắt xì xào của người ngoài làm tôi cảm thấy nhục nhã. Mọi người đều biết mẹ tôi vừa mất, và giờ bố đã cưới một người vợ mới, trẻ hơn tôi. Những lời bàn tán, cười cợt làm tôi không dám đối diện với ai. Tôi đi làm về chỉ muốn trốn trong phòng, tránh xa khỏi căn nhà mà tôi từng yêu thương, giờ đã trở nên xa lạ.

    Tôi quyết định sẽ phải làm điều gì đó. Ngọc không thể chiếm lấy vị trí của mẹ trong gia đình này. Tôi đã mất mẹ, nhưng tôi không thể mất luôn cả ngôi nhà và bố. Tôi phải đuổi cô ta ra khỏi đây.

    Tôi quyết định sẽ tạo áp lực. Tôi bắt đầu tìm cách khiến Ngọc cảm thấy không thoải mái khi ở trong ngôi nhà này. Tôi luôn tỏ thái độ lạnh lùng, thậm chí khinh miệt khi cô ta xuất hiện. Tôi không ngần ngại làm cho cô ta cảm thấy mình không được chào đón.

    Ngọc dường như nhận ra sự thù địch từ tôi, nhưng cô ta vẫn tỏ ra lịch sự. Cô không phản ứng lại, chỉ im lặng chấp nhận mọi thứ.

    Nhưng rồi một ngày, sự việc đã diễn ra theo cách mà tôi không ngờ tới.

    Một hôm nọ, khi tôi vừa bước vào nhà đã nghe thấy những tiếng động lạ từ phòng của bố. Ban đầu là tiếng thì thầm nhỏ, sau đó là những tiếng rên khe khẽ. Tôi bối rối, cố gắng không để ý, nhưng âm thanh ấy lại vang lên rõ hơn, đầy vẻ khó chịu và có phần đau đớn.

    Tim tôi chợt đập nhanh, một cảm giác lo lắng xâm chiếm. Tôi đã có sẵn những nghi ngờ về mối quan hệ giữa bố và Ngọc. Liệu họ có đang làm điều gì sau lưng tôi không? Liệu bố có thực sự hạnh phúc với cô vợ trẻ này? Những suy nghĩ tiêu cực dồn dập khiến tôi đứng ngồi không yên.

    Tôi đứng dậy, lặng lẽ tiến đến cửa phòng bố. Bây giờ tôi nghe rõ hơn, đó là tiếng chịu đựng của cơn đau. Tim tôi thắt lại, lo lắng cho sức khỏe của bố. Những ngày gần đây, ông có vẻ mệt mỏi hơn trước, nhưng tôi quá bận với những suy nghĩ riêng mà không để ý đến tình trạng của ông.

    Sau một hồi ngập ngừng, tôi quyết định đẩy cửa phòng bố.

    Cánh cửa vừa mở, cảnh tượng trước mắt khiến tôi bất ngờ. Thay vì một hình ảnh khó chịu mà tôi đã tưởng tượng, tôi thấy bố đang nằm trên giường, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn. Ông ôm chặt lấy bụng, cả người đẫm mồ hôi. Ngọc ngồi cạnh, vẻ mặt hoảng hốt, lo lắng, đang tìm kiếm trong ngăn kéo để lấy thuốc cho bố.

    Tôi sững lại, bối rối và ngượng ngùng. Hóa ra, bố tôi đang bị cơn đau dạ dày hành hạ – căn bệnh mà ông đã phải chịu đựng suốt nhiều năm qua nhưng gần đây trở nên tệ hơn. Tôi chưa từng để ý đến điều đó, chỉ mải mê với những cảm xúc cá nhân của mình mà không nhận ra tình trạng sức khỏe của bố.

    Ngọc quay sang nhìn tôi, giọng khẩn thiết:

    “Anh ấy đau bụng từ chiều mà cố chịu đựng. Bây giờ cơn đau tăng lên, tôi đang cố giúp anh ấy uống thuốc.”

    Tôi nhìn vào ánh mắt của Ngọc, nhận ra sự chân thành và lo lắng trong đó. Cô không phải người phụ nữ ích kỷ, tính toán như tôi đã nghĩ. Thực tế, cô đang chăm sóc cho bố với tất cả sự tận tụy và tình cảm mà một người vợ tốt cần có.

    Tôi bước tới gần, không còn cảm giác xa lạ hay thù địch như trước nữa. Tôi giúp Ngọc đưa thuốc cho bố uống, rồi cùng cô hỗ trợ ông nằm xuống, nghỉ ngơi cho đến khi cơn đau dịu lại. Khoảnh khắc đó, tôi nhận ra rằng, dù tuổi tác chênh lệch, dù tôi đã có những suy nghĩ tiêu cực về cô ta, nhưng Ngọc thực sự quan tâm đến bố tôi.

    Tôi lặng lẽ đứng dậy, bước ra ngoài để họ có không gian riêng. Lòng tôi bỗng thấy nhẹ nhõm hơn, như vừa gỡ bỏ được một gánh nặng. Cuộc sống không phải lúc nào cũng theo ý mình, nhưng quan trọng là phải biết trân trọng những gì mình đang có, và chấp nhận những thay đổi để tiến về phía trước.

  • Chú rể và 15 cây vàng cưới cùng biến mất trong đêm tân hôn, cả đời này tôi không bao giờ quên được đêm ấy

    Chú rể và 15 cây vàng cưới cùng biến mất trong đêm tân hôn, cả đời này tôi không bao giờ quên được đêm ấy

    Kết hôn sau 7 tháng yêu nhau, thú thật tôi vẫn có điểm không hài lòng ở Vinh, chồng tôi. Đó là anh hơi khô khan, không biết lãng mạn, chiều lòng bạn gái.

    Tuy nhiên mẹ tôi bảo đàn ông cốt ở bản lĩnh và trách nhiệm. Vinh có công việc ổn định, mức lương khá, gia đình tử tế, không dính líu vào thói hư tật xấu nào, là một người chồng tốt. Nghe lời mẹ nên tôi đồng ý làm vợ anh tuy nhiên trong lòng vẫn có phần tủi thân.

    Rõ ràng anh đã cùng tôi lên phòng tân hôn, chính anh còn giục tôi đi tắm trước, tại sao Vinh đột ngột biến mất. Tôi muốn gọi cho anh thì phát hiện điện thoại của tôi cũng không thấy đâu. Choáng váng hơn cả là tiền vàng cưới cũng không cánh mà bay. Rõ ràng Vinh đã ôm 15 cây vàng của chúng tôi do 2 bên gia đình trao tặng mà trốn mất rồi!

    Tôi lao xuống tìm bố mẹ chồng gào khóc, báo cho ông bà biết. Bố mẹ chồng đều hốt hoảng chẳng hiểu nguyên nhân tại sao. Mẹ chồng bảo rõ ràng Vinh rất hào hứng với đám cưới, anh không có người khác cũng không nợ nần gì. Hành động ôm vàng bỏ trốn trong đêm tân hôn quá sức bất thường và khó lý giải.

    Tôi khóc lóc thảm thiết. Số tôi đúng là bất hạnh, biết thế không kết hôn cho rồi. Vốn đã không hài lòng lắm về cuộc hôn nhân này, cuối cùng lại còn rơi vào cảnh ngang trái tới mức này. Chắc hẳn Vinh có vấn đề gì đó mà ông bà không hay, hay anh ta là người đồng tính, bảo sao mà có vẻ lạnh nhạt với tôi trong suốt thời gian yêu nhau!

    Bố mẹ chồng hết lời khuyên nhủ tôi, còn bảo nếu sau 3 ngày không liên lạc được với Vinh thì ông bà sẽ đền bù cho tôi thỏa đáng, chịu hoàn toàn trách nhiệm vì dù sao đó cũng là con trai họ.

    Nhưng chưa cần chờ đến 3 ngày, mờ sáng hôm đó Vinh đã trở về. Bố mẹ chồng cuống quýt hỏi lý do nhưng anh chỉ lắc đầu rồi kéo tôi lên phòng. Đóng cửa phòng, anh đưa cho tôi một phong bì dày bịch. Tôi mở ra xem mà xây xẩm mặt mày, bên trong đều là ảnh của tôi và người cũ lúc còn thân mật bên nhau. Thâm chí anh ta còn có cả ảnh em đang không một mảnh vải che thân.

    – Hôm qua trong lúc em tắm, hắn ta đã gọi điện, nhắn tin đến đòi tiền, nếu không sẽ công khai những tấm ảnh này để em phải xấu mặt. Anh đã hẹn gặp hắn ta. – Chồng tôi dõng dạc kể

    – Nhưng tất nhiên đời nào anh giao tiền cho hắn. Anh chỉ mang tiền theo để hắn ta tin tưởng mất cảnh giác mà thôi. Em biết đấy, anh có học võ mà, khi hắn chủ quan anh liền khống chế lấy xấp ảnh này rồi xóa cả ảnh gốc trong điện thoại. Đêm qua em đã lo lắng lắm phải không? 

    Tôi ngơ ngẩn nhìn anh, nước mắt rơi lã chã vì biết ơn. Bây giờ tôi mới nhận thấy quyết định kết hôn với Vinh là đúng đắn hơn bao giờ hết. Chẳng những anh không hề ghen tuông, để bụng chuyện quá khứ của tôi mà còn có đủ bản lĩnh và sự mạnh mẽ để bảo vệ tôi trước chiêu trò bỉ ổi của người cũ.

    Mẹ tôi nói đúng, đàn ông cốt ở bản lĩnh và trách nhiệm. Người cũ tâm lý, ga lăng nhưng đằng sau vẻ đạo mạo, lịch lãm của anh ta lại là một nhân cách thối nát. Ngược lại Vinh tưởng chừng khô khan, thiếu quan tâm vợ song tôi lại tìm được sự an tâm, bình yên tuyệt đối.

    Đêm tân hôn của chúng tôi không có những nồng nàn say đắm nhưng chắc chắn là cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên được. Tôi sẽ luôn nhớ và trân trọng khoảnh khắc này bằng tất cả tấm lòng mình, chăm sóc chồng và gia đình thật tốt để không phụ lòng anh.

  • Con trai tôi chộp lấy thắt lưng để ép tôi ký giấy ủy quyền đất đai. Con dâu tôi đắc chí cười nói: “Giờ thì mọi thứ sẽ thuộc về bọn con.”

    Con trai tôi chộp lấy thắt lưng để ép tôi ký giấy ủy quyền đất đai. Con dâu tôi đắc chí cười nói: “Giờ thì mọi thứ sẽ thuộc về bọn con.”

    Tôi đã ngoài bảy mươi.

    Căn nhà này, mảnh đất này, là thứ tôi và chồng tôi tích cóp cả đời. Ông mất sớm, tôi ở vậy nuôi các con khôn lớn. Tôi từng nghĩ, chỉ cần mình còn sống, các con còn về… là đủ.

    Nhưng tôi đã nhầm.

    Con trai tôi đứng ngay trước mặt, tay chộp lấy chiếc thắt lưng, giọng gằn xuống:

    “Mẹ ký đi. Giờ mẹ già rồi, giữ đất làm gì nữa?”

    Tôi lùi lại một bước.
    Tim đau đến nghẹn thở.

    Con dâu tôi ngồi trên ghế, khoanh tay, cười nhạt:

    “Mẹ đừng làm khó tụi con. Ký xong là xong chuyện.
    Giờ thì mọi thứ sẽ thuộc về vợ chồng con.”

    Trên bàn là giấy ủy quyền đất đai.
    Tờ giấy mỏng mà nặng như cả cuộc đời tôi.

    Tôi nhìn hai đứa.
    Những đứa con tôi từng nhịn ăn, nhịn mặc để nuôi.
    Giờ nhìn tôi như nhìn một cái chướng ngại.

    “Nếu mẹ không ký,” con trai tôi giơ cao thắt lưng,
    “đừng trách con vô lễ.”

    Tôi không khóc.
    Cũng không van xin.

    Tôi chỉ nhìn đồng hồ treo tường, rồi nói chậm rãi:

    “Ừ. Mẹ ký.”

    Cả hai đứa sững lại.
    Không ngờ tôi đầu hàng nhanh đến vậy.

    Nhưng tôi không với lấy cây bút.

    “Chờ mẹ… mười phút.”

    Con dâu tôi bật cười khinh khỉnh:

    “Mẹ còn bày đặt trò gì nữa?”

    Tôi không đáp.

    Đúng mười phút sau, chuông cửa vang lên.

    Bấm. Bấm.

    Con dâu tôi ra mở cửa.
    Và nụ cười trên mặt nó tắt ngấm.

    Ngoài cửa là công an khu vực.
    Bên cạnh là luật sư.
    Sau cùng… là trưởng họ.

    Luật sư bước vào, đặt hồ sơ lên bàn:

    “Chúng tôi được mời đến theo yêu cầu của bà.
    Hành vi đe dọa, cưỡng ép người cao tuổi ký giấy tờ tài sản
    có dấu hiệu vi phạm pháp luật.”

    Công an nhìn chiếc thắt lưng trong tay con trai tôi:

    “Anh bỏ vật đó xuống.”

    Bộp.

    Chiếc thắt lưng rơi khỏi tay nó.

    Trưởng họ thở dài, giọng nặng như đá:

    “Cha mất chưa bao lâu, mẹ còn sống mà các anh chị ép đến mức này…
    Từ nay, họ không chấp nhận hành vi này.”

    Con dâu tôi run giọng:

    “Chỉ là chuyện trong nhà thôi mà…”

    Luật sư lật sang trang cuối cùng:

    “Đây là di chúc mới, đã được công chứng.
    Toàn bộ đất đai sẽ đưa vào quỹ thờ tự và dưỡng lão,
    không đứng tên bất kỳ người con nào.”

    Căn phòng chết lặng.

    Tôi nhìn các con, giọng không cao, không thấp:

    “Mẹ già thật.
    Nhưng mẹ còn minh mẫn.
    Và mẹ không để công sức cả đời mình đổi lấy sự đe dọa.”

    Con trai tôi sụp xuống ghế.
    Con dâu tôi mặt tái mét.

    Mười phút trước, chúng nghĩ mẹ đã yếu.
    Mười phút sau, chúng hiểu ra:

    Có những bà mẹ im lặng không phải vì sợ…
    mà vì đang bảo vệ phần cuối cùng của sự tự trọng.

    Và có những đứa con,
    chỉ khi đứng trước pháp luật và họ hàng,
    mới nhớ ra mình đã từng được nuôi bằng cả một đời nhẫn nhịn.

  • Nữ diễn viên hài Lê Giang bị TNGT, xe t:ô:ng vào dải phân cách trên cao tốc

    Nữ diễn viên hài Lê Giang bị TNGT, xe t:ô:ng vào dải phân cách trên cao tốc

    Lê Giang bất ngờ gặp sự cố nguy hiểm khiến bạn bè, đồng nghiệp và khán giả lo lắng. Nữ nghệ sĩ đã lên tiếng về tình trạng hiện tại.

    Theo báo Dân Việt đưa tin “Lê Giang gặp sự cố nguy hiểm” với nội dung chính như sau:

    Lê Giang gặp sự cố khi tham gia giao thông

    Lê Giang cho biết cô vẫn chưa hết bàng hoàng khi kể lại sự việc. Theo chia sẻ, trong lúc di chuyển, tài xế đã ngủ gục khiến xe t:ông vào dải phân cách. Rất may, nhờ kịp thời phát hiện và lên tiếng cảnh báo, sự việc không gây hậu quả nghiêm trọng. Lê Giang bày tỏ sự may mắn khi cho rằng bản thân đã được “trời, ông bà phù hộ” nên thoát nạn trong gang tấc.

    Lê Giang gặp nguy hiểm khi đi đường. Ảnh: FBNV

    Sau khi Lê Giang chia sẻ về sự cố nguy hiểm, nhiều nghệ sĩ đã gửi lời hỏi thăm và động viên. Nghệ sĩ Hồng Đào bày tỏ sự nhẹ nhõm khi biết đồng nghiệp bình an, dặn dò Lê Giang chú ý giữ gìn sức khỏe. Nghệ sĩ Nhân dân Trịnh Kim Chi không giấu được lo lắng, cho rằng tình huống vừa qua quá nguy hiểm và cầu mong mọi điều bình an. Nghệ sĩ Thúy Nga cũng gửi lời chúc mong mọi sự yên ổn đến với Lê Giang.

    Đạo diễn Vũ Ngọc Đãng bày tỏ sự may mắn khi cho rằng Lê Giang đã được “mẹ thương mẹ độ”. Nghệ sĩ Ưu tú Minh Nhí thốt lên vì quá hú vía trước sự việc. Các ca sĩ Văn Mai Hương và Trương Quỳnh Anh đồng loạt gửi lời cầu chúc, mong Lê Giang được tổ tiên, ông bà phù hộ. Ca sĩ Quang Hà hài hước khuyên nữ nghệ sĩ nên làm lễ cúng tạ để cảm ơn sự che chở. Trong khi đó, MC Nguyên Khang không giấu được sự lo lắng khi liên tục hỏi thăm tình trạng sức khỏe của Lê Giang sau tai nạn.

    Lê Giang sau đó đã lên tiếng cảm ơn sự quan tâm của bạn bè, đồng nghiệp. Ảnh: FBNV

    Lê Giang sau đó đã lên tiếng cảm ơn sự quan tâm, hỏi thăm của bạn bè, đồng nghiệp. Nữ nghệ sĩ cho biết bản thân cảm thấy may mắn vì “phước lớn” khi sự việc xảy ra trong lúc xe đang chạy trên cao tốc. Theo chia sẻ, trước thời điểm va chạm, tài xế liên tục nói rằng đường đông xe, sau đó cho biết bị hoa mắt. Trước tình huống này, Lê Giang không giấu được sự hoang mang, lo lắng và thừa nhận đến nay vẫn còn bàng hoàng, chưa hết sợ hãi.

    Trước đó, diễn viên Lê Giang cho biết thời gian gần cô bị đau thần kinh tọa và thoát vị đĩa đệm, khiến việc đi lại trở nên vô cùng khó khăn.

    Theo lời Lê Giang, suốt nhiều tháng qua, cơn đau kéo dài khiến chân cô “thốn, đi cà nhắc”, thậm chí có thời điểm chỉ có thể lết đi. “Buồn lắm, lúc trước như là chỉ lết đi được thôi nhưng mà phải cố gắng. Tôi đã đi nhiều nơi, rất rất nhiều chỗ, đi rồi cũng hết nhưng lại đau lại”, nữ nghệ sĩ chia sẻ.

    Lê Giang đi chữa bệnh ở Cần Thơ. Ảnh: Chụp màn hình

    Lê Giang tiết lộ tình trạng từng nghiêm trọng đến mức cô không thể tự đi lại, chỉ có thể lết vào nhà tắm rồi bật khóc vì không hiểu nguyên nhân. Cô cho biết cơn đau lan từ lưng xuống hông và chạy dọc xuống chân, khiến cơ chân có dấu hiệu teo trong vài tháng gần đây.

    “Có lần đi không nổi, chỉ lết vô nhà tắm rồi khóc thôi. Nó đau kinh khủng từ lưng xuống bên hông rồi chạy xuống. Chân Lê Giang mấy tháng trước có dấu hiệu muốn teo dần, phải ráng tập thể dục, châm cứu và vật lý trị liệu cũng không hết. Ai bệnh này mới hiểu. Tôi chỉ cầu trời cho thầy trị hết đau là mừng rồi”, cô bày tỏ.

    Cuối phần chia sẻ, Lê Giang cho biết sau khi tìm được thầy, chân cô đã đỡ đau 80-90 phần.

    Về kế hoạch công việc, quản lý xác nhận từ nay đến cuối năm, Lê Giang chưa có dự định trở lại với các dự án phim ảnh hay chương trình giải trí đòi hỏi vận động. Tuy nhiên, nữ nghệ sĩ vẫn sẵn sàng tham gia những hoạt động nhẹ nhàng hơn. “Nếu là talkshow, phỏng vấn hoặc chương trình không yêu cầu di chuyển nhiều thì chị vẫn có thể tham gia. Nhưng tất cả còn tùy vào tiến triển điều trị”, quản lý thông tin.

    Lê Giang đang ngừng diễn để phục hồi sức khỏe. Ảnh: FBNV

    Lê Giang tên đầy đủ là Trần Thị Lê Giang, sinh năm 1972 tại TP Cần Thơ trong một gia đình có truyền thống nghệ thuật sân khấu. Từ nhỏ, cô đã theo đoàn hát lưu diễn nhiều nơi, sớm khẳng định năng lực với vai trò nghệ sĩ cải lương trước khi lấn sân sang tấu hài, kịch nói, truyền hình và điện ảnh. Nữ nghệ sĩ được khán giả yêu mến bởi giọng ca nội lực, khả năng ứng biến nhanh và nét duyên sân khấu đậm chất miền Tây. Hiện Lê Giang sống và làm việc tại TP.HCM cùng các con – trong đó Lê Lộc và Duy Phước đều theo đuổi nghề diễn.

    Trong đời sống riêng, Lê Giang từng trải qua hai cuộc hôn nhân. Cô và nghệ sĩ Duy Phương ly hôn năm 1999 sau khi có hai con chung. Năm 2009, nữ nghệ sĩ tái hôn với một Việt kiều và theo chồng sang nước ngoài sinh sống. Sáu năm sau, cuộc hôn nhân thứ hai đổ vỡ, Lê Giang trở về Việt Nam và nhanh chóng khôi phục sự nghiệp, tiếp tục ghi dấu trong nhiều dự án nghệ thuật.

    Nhìn vào hành trình hoạt động nghệ thuật những năm gần đây có thể thấy “vận phim” của Lê Giang thăng hoa đến khó tin. Cô góp mặt trong loạt phim đạt doanh thu ấn tượng: Cua lại vợ bầu (137 tỷ đồng), Bố già (395 tỷ), Nhà bà Nữ (459 tỷ), Chị chị em em 2 (121 tỷ), Gặp lại chị bầu (100 tỷ), Làm giàu với ma (128 tỷ) và gần đây nhất là Bộ tứ báo thủ đạt 332 tỷ đồng, liên tiếp tạo nên dấu ấn tại phòng vé Việt.

    Hiện thông tin về tình trạng sức khỏe của Lê Giang vẫn nhận được nhiều sự quan tâm và lời chúc mong cô sớm hồi phục.

    Theo Người đưa tin đăng tải bài viết “2 lần thất bại hôn nhân của Lê Giang: Chồng đầu “động tay chân” với vợ, chồng sau cắt liên lạc với con”, nội dung chính như sau: 

    Những năm gần đây, Lê Giang góp mặt trong rất nhiều sitcom hài, phim điện ảnh, gameshow giải trí đình đám. Dịp Tết Nguyên đán 2023, cô là cái tên được truyền thông chú ý khi xuất hiện trong cả 2 bộ phim hiện đang “khuấy đảo” phòng vé là Nhà bà Nữ và Chị chị em em 2. Nữ diễn viên 7X tự ví mình như “bông hoa nở muộn” bởi sự nghiệp trong những năm gần đây mới bắt đầu thăng hoa, và may mắn vẫn được khán giả yêu mến, ủng hộ.

    Tuy nhiên, khi nhìn lại cuộc đời và chuyện tình cảm của bản thân, Lê Giang tự thấy mình lận đận sau nhiều lần đổ vỡ. Vẫn có những lúc cô mong có người đàn ông bên cạnh, nhưng dần “buông xuôi” vì không ít lý do.

    Nhắc đến những người đàn ông của Lê Giang, nhiều khán giả nhớ tới Duy Phương bởi cả 2 từng là cặp đôi đẹp trong làng diễn viên. Họ quen nhau vào thập niên 90 sau những lần đi diễn, sau đó tìm hiểu và về sống chung nhà khi Lê Giang chỉ mới 18 tuổi. Duy Phương ở thời điểm đó đã sống như vợ chồng với một nữ diễn viên khác, nhưng người này không thể sinh con.

    Từng là cặp đôi diễn viên được yêu mến, Lê Giang – Duy Phương “đường ai nấy đi” sau khi đã có 2 con chung “đủ nếp đủ tẻ”.

    Có thời điểm, vợ cũ Duy Phương chấp nhận sự tồn tại của Lê Giang vì nghĩ tới chuyện chồng cần có con nối dõi. Chịu “kiếp chung chồng”, Lê Giang nhiều lần buồn bã bỏ đi rồi lại xiêu lòng trở về. Sau 6 năm sống chung, cả 2 mới đăng ký kết hôn và sau đó có 2 con Duy Phước, Lê Lộc.

    Tuy nhiên, chỉ vài năm sau thời điểm chính thức trở thành vợ chồng, họ đã có rạn nứt và ly hôn vào năm 1999. Khi đó, vì quá nghèo nên Lê Giang đành để 2 con nhỏ lại cho chồng chăm sóc, dù được tòa xử cho quyền nuôi con.

    Bẵng đi một thời gian dài, năm 2017, Lê Giang mới lần đầu kể rõ lý do kết thúc mối quan hệ với chồng cũ trong một talkshow. Cô cho biết Duy Phương từng đánh đập, thậm chí đẩy mình ngã cầu thang khi tên tuổi, sự nghiệp của anh “tụt dốc”.

    Nữ diễn viên từng lên sóng truyền hình kể về quãng thời gian đau khổ trong cuộc hôn nhân đầu tiên.

    Về phía Duy Phương, nam diễn viên cũng từng “tố” vợ cũ thuê giang hồ “xử” chồng, bỏ bê con cái ở nhà đi nhảy đầm đến 4 giờ sáng, thường lớn tiếng, cào cấu anh khi xảy ra mâu thuẫn. Trước luồng thông tin này, Lê Giang cho biết cô từng suy sụp vì mang tiếng thuê người đánh chồng, gia đình tan nát, bị tẩy chay đến mất hết show, dẫn tới quyết định tự tử. Nữ diễn viên từng mua thuốc ngủ, muốn tự kết liễu cuộc đời tại một căn phòng khách sạn nhưng không thành.

    Những phát ngôn của Lê Giang và Duy Phương khi ấy khiến khán giả hoang mang, không biết nên tin ai bởi người trong cuộc liên tục lên tiếng phủ nhận. Mối quan hệ giữa cả 2 dần trở nên căng thẳng sau màn “đấu tố” đối phương trên truyền thông.

    Vài năm sau đó, Duy Phương – Lê Giang từng đụng mặt nhau tại một vài sự kiện của các con, tuy đứng chung khung hình chụp ảnh gia đình nhưng giữ thái độ lạnh lùng. Hiện tại, khi các con nối nghiệp bố mẹ theo đuổi nghệ thuật thì Duy Phương lui về ở ẩn, hoạt động kinh doanh nhưng thua lỗ, phải nhờ con gái Lê Lộc trả nợ. Anh cũng đã có gia đình riêng sau hơn 2 thập kỷ chia tay Lê Giang.

    Lê Giang – Duy Phương từng đứng chung khung hình với 2 con nhưng coi đối phương như người dưng.

    10 năm sau khi chấm dứt mối quan hệ với Duy Phương, Lê Giang đi thêm bước nữa vào năm 2009 với bạn trai Việt kiều, sau đó quyết định tạm dừng hoạt động nghệ thuật tại Việt Nam để sang Úc định cư. Sau cuộc hôn nhân đầu tiên thất bại, cô rút kinh nghiệm nên không chia sẻ bất kỳ thông tin gì về người chồng thứ 2 của mình. Không lâu sau đó, Lê Giang sinh con trai Luke Nguyễn nhưng không thể níu giữ được cuộc hôn nhân. Sau một thời gian chung sống, cô tuyên bố ly hôn ông xã Việt kiều, trở về Việt Nam tiếp tục làm mẹ đơn thân chăm sóc các con.

    Lê Giang giấu kín danh tính người chồng thứ 2, chỉ khoe ảnh quý tử Luke Nguyễn. Năm nay, con trai út của cô được 10 tuổi.

    Được biết, từ khi đưa bé Luke Nguyễn về quê hương, Lê Giang không còn liên lạc với người chồng thứ 2. Nữ diễn viên cho biết mình đủ khả năng tài chính để chăm sóc tốt cho quý tử, không cảm thấy vấn đề kinh tế là áp lực quá lớn như xưa. “Đã rất lâu anh không gọi điện hỏi thăm tôi và con, coi như là bặt tin luôn. Tôi đang tự thân nuôi con, về tài chính lẫn tinh thần. Dù vậy, cuộc sống của tôi hiện tại rất thoải mái, không vướng bận, áp lực điều gì”, cô chia sẻ. Trong một bài phỏng vấn vào năm 2017, “bà mẹ 3 con” tâm sự rằng mong muốn của mình là trong tương lai, khi bé Luke lớn, cô sẽ đưa con trai trở lại Úc học.

    Theo Lê Giang, để có đủ chi phí lo chuyện sinh hoạt gia đình, cho con trai út ăn học, cô sẵn sàng làm nhiều công việc cùng lúc. Ngoài đóng phim, tham gia gameshow, nữ diễn viên còn từng kinh doanh lĩnh vực làm đẹp, buôn bán đồ ăn.

    Sau 2 lần thất bại hôn nhân, Lê Giang đang làm mẹ đơn thân và đã “lên chức” bà nội.

    Sau 2 lần thất bại hôn nhân, Lê Giang tự nhận đã rút ra nhiều kinh nghiệm và chấp nhận số phận của mình. Cô nói bản thân sau khi trải qua nhiều trầy trật đã đằm tính hơn, biết suy nghĩ và không còn bốc đồng như trước. “Tôi vốn lận đận trong chuyện tình cảm. Tôi đang một mình, nhưng không có ý định tìm kiếm, bởi cái gì đến sẽ đến. Có điều tôi vẫn chờ một người nào đó yêu mình. Đó sẽ không phải là một người đàn ông cùng nghề mà là một người có thể lo lắng, cảm thông, hiểu tôi đủ để chia sẻ cùng nhau những lo toan trong cuộc sống, để mỗi ngày cả 2 cùng vui thêm chút nữa. Nếu người ấy có khả năng tài chính để lo cho tôi thì tốt dù cuộc sống tôi hiện đã đủ. Còn nếu người đó nghèo nhưng vẫn đầy tình cảm, tôi không trông mong gì hơn nữa”, nữ diễn viên 7X chia sẻ.

    Hơn hết, Lê Giang an lòng khi con trai út của cô tuy cùng mẹ khác cha với các anh chị nhưng vẫn được yêu thương, cưng chiều nhất nhà. Cô cho biết điều khiến bản thân hạnh phúc nhất không phải giàu sang phú quý, mà là thấy 3 con hòa hợp.

    Dù ngày càng nhuận sắc nhưng Lê Giang hiện không muốn hẹn hò với bất kỳ ai.

  • Chị gái mượn em trai 350 triệu để chữa bệnh, em bắt chị viết giấy nợ, ai dè khi về nhà mở tờ giấy ra xem, chị s:ững s:ờ ch:ết l:ặng…

    Chị gái mượn em trai 350 triệu để chữa bệnh, em bắt chị viết giấy nợ, ai dè khi về nhà mở tờ giấy ra xem, chị s:ững s:ờ ch:ết l:ặng…

    Chương 1: Giữa ranh giới sống còn

    Ngọc ngồi lặng bên cửa sổ bệnh viện, ánh nắng chiều len qua tấm kính chiếu xuống khuôn mặt mệt mỏi, hằn lên những vết chân chim của tuổi 30. Hai tay chị ôm đầu gối, mắt đỏ hoe, nhìn ra khoảng sân vắng, nơi vài bà lão đang trò chuyện râm ran, vài đứa trẻ chạy nhảy bên bãi cỏ. Chị nghe như tất cả đang xa vời, chỉ còn lại tiếng tim mình đập thình thịch.

    “Chị cần phải phẫu thuật gấp… Chi phí… khoảng 350 triệu đồng.”

    Giọng bác sĩ vang lên, đều đều nhưng lạnh lùng, như bản án mà Ngọc không thể tránh.

    350 triệu đồng! Ngọc nhắm mắt lại, hít một hơi dài. Chồng chị đang làm nông, hai đứa con còn nhỏ, căn nhà xiêu vẹo sau mùa mưa lũ vừa qua. Làm sao có thể xoay xở số tiền lớn như vậy?

    Trong cơn tuyệt vọng, Ngọc chợt nghĩ đến Hưng – em trai duy nhất. Hưng từ nhỏ hiếu học, sau này lập nghiệp ở thành phố, cuộc sống ổn định hơn nhiều. Chị chưa từng muốn phiền em, và từ ngày lấy chồng, hai chị em thỉnh thoảng mới gọi điện hỏi thăm nhau. Nhưng giờ đây, khi mạng sống đang treo lơ lửng, Ngọc biết mình không còn lựa chọn nào khác.

    Chị cầm điện thoại, tay run run bấm số. Tiếng tút vang lên vài hồi, rồi giọng Hưng vang lên trầm ổn, khiến lòng chị vừa yên tâm vừa day dứt:

    – Chị cần bao nhiêu?

    Ngọc nghẹn ngào, giọng run run:

    – Bác sĩ bảo ít nhất 350 triệu… Chị biết số tiền này lớn lắm, nhưng chị không còn cách nào khác.

    Im lặng. Chỉ vài giây ngắn ngủi mà như kéo dài cả thế kỷ. Cuối cùng, Hưng mới đáp:

    – Được. Nhưng chị phải viết giấy nợ.

    Ngọc chết lặng. Trong lòng chị, những kỷ niệm tuổi thơ ùa về – những lần Hưng che chở, những lúc hai chị em cùng học dưới ánh đèn dầu, những ngày đông rét buốt chia nhau áo khoác mỏng. Chị vốn nghĩ tình ruột thịt không cần giấy tờ, vậy mà giờ đây, em trai lại thẳng thắn đến vậy.

    Nhưng mạng sống hai đứa con còn nhỏ, chị không còn đường lui. Chị gật đầu, giọng lạc đi:

    – Vậy… chị sẽ viết.

    Ngày hôm sau, Hưng mang tiền đến. Thấy chị đứng trước cổng bệnh viện, mắt đỏ hoe, tay run run, anh nghiêm giọng:

    – Viết đi, chị. Ghi rõ số tiền, hẹn ngày trả.

    Ngọc run run cầm bút. Từng dòng chữ chị viết như nhát dao cứa vào lòng. Chị không oán trách, chỉ thấy nghẹn ngào. Khi xong, chị nhận tiền, cảm ơn rối rít rồi bước vào phòng làm thủ tục phẫu thuật.

    Ca mổ kéo dài suốt bốn tiếng. Khi tỉnh dậy, cơ thể chị đau nhức, yếu ớt. Chị nhìn tờ giấy nợ trong túi áo bệnh nhân, tim nhói lên. “Em trai mình… tính toán đến thế sao? Hay tình cảm chị em vốn mong manh vậy thôi?”

    Suốt một tháng nằm viện, mỗi lần con chạm tay vào chị, chị lại lặng lẽ cắn môi, nhủ lòng phải vượt qua. Nhưng nỗi áy náy vẫn không rời: nợ tiền em, không biết bao giờ mới trả hết, không biết liệu Hưng có buồn lòng vì chị quá tự trọng hay không.

    Chương 2: Ánh sáng phía cuối con đường

    Một tháng sau, Ngọc trở về nhà, vẫn còn yếu, nhưng tinh thần đã khá hơn. Buổi chiều, khi hai đứa con đang ngủ, chị lục túi lấy tờ giấy nợ ra xem lại. Nhìn nét chữ của mình, tim chị chợt thắt lại. Chị nhớ lại cái cảm giác run rẩy khi cầm bút, cái nghẹn ngào khi nhận tiền.

    Cẩn thận mở từng nếp gấp, ánh mắt chị dừng lại ở dòng chữ cuối cùng – không phải của chị, mà là nét bút ngay ngắn của Hưng.

    “Nếu chị trả được, em sẽ lấy lại tiền.

    Nếu chị không trả nổi, coi như món quà em dành cho chị.

    Điều kiện duy nhất: từ nay chị phải sống thật khỏe mạnh, đừng bỏ mặc bản thân. Em chỉ cần chị còn ở đây, còn gọi em một tiếng ‘em trai’ là đủ.”

    *

    Ngọc chết lặng. Lòng chị trào dâng những cảm xúc lẫn lộn: ngạc nhiên, xúc động, hạnh phúc. Chị không ngờ rằng, tờ giấy nợ nghiêm khắc kia lại chứa đựng tình cảm sâu sắc. Hóa ra Hưng hiểu rõ chị – người luôn tự trọng, không muốn mang tiếng đi xin xỏ.

    Nước mắt chị rơi lã chã. Chị bỗng thấy lòng nhẹ nhõm đến lạ thường. Cầm điện thoại, chị gọi cho Hưng, giọng run run nhưng tràn đầy xúc động:

    – Hưng ơi… sao em lại làm vậy?

    Đầu dây bên kia, Hưng cười khẽ, trầm ấm:

    – Em biết chị thương chồng con, không muốn mang tiếng sống nhờ vào em. Có tờ giấy nợ, chị sẽ thấy nhẹ lòng hơn. Còn tiền… chỉ là thứ nhỏ bé thôi. Em chỉ cần chị còn ở đây, còn gọi em một tiếng ‘em trai’ là đủ.

    Ngọc ôm mặt khóc nức nở, nhưng lần này là những giọt nước mắt hạnh phúc. Chị nhận ra đôi khi yêu thương không cần nói bằng lời, mà giấu trong những điều tưởng chừng lạnh lùng.

    Những ngày sau đó, chị bắt đầu tập trung vào sức khỏe, chăm sóc bản thân nhiều hơn. Mỗi lần nhìn tờ giấy nợ, chị không còn thấy nặng nề, trái lại coi nó như báu vật, minh chứng cho tình cảm máu mủ thiêng liêng.

    Một buổi tối, khi các con đã ngủ, Ngọc cẩn thận gấp lại tờ giấy nợ, đặt vào hộp gỗ cẩn thận. Chị mỉm cười, tự nhủ lòng: “Chị phải sống thật khỏe, không phụ tấm lòng của Hưng. Để mỗi lần nhìn tờ giấy này, chị thấy yêu thương và trân trọng hơn cuộc đời.”

    Nhưng hạnh phúc vừa ló dạng thì những sóng gió khác lại rình rập. Chị nhận được cuộc gọi từ chồng, giọng run run và lo lắng:

    – Ngọc… mẹ chồng con vừa bị tai nạn…

    Tim Ngọc như nghẹn lại. Chị chưa kịp thở thì một cơn hoảng loạn khác ập đến. Lần này, không chỉ có số tiền, không chỉ có sức khỏe của mình, mà cả mạng sống những người thân cũng treo lơ lửng.

    *

    Chương 3: Tình thương vượt lên tất cả

    Ngọc lao tới bệnh viện, lòng quặn thắt khi nhìn mẹ chồng nằm bất động trên giường. Bác sĩ nói nhẹ nhưng dứt khoát:

    – Bà bị gãy xương hông, cần phẫu thuật ngay.

    Ngọc lặng người. Chi phí cho ca mổ lần này không nhỏ, gấp đôi lần trước. Chị nhìn hai đứa con, ánh mắt chúng ngây thơ, tràn đầy niềm tin vào mẹ. Trong giây lát, chị thấy tim mình như bị bóp nghẹt.

    Cô không còn cách nào khác, lại nghĩ đến Hưng. Chị gọi, nhưng trong lòng lại băn khoăn, không muốn phiền em thêm lần nữa. Nhưng Hưng, như thể đã đọc được tâm tư chị, không chút do dự:

    – Chị chuẩn bị giấy nợ chưa?

    Ngọc ngẩn người, giọng run run:

    – Hưng… lần này… mẹ chồng em… chị sợ lại làm phiền…

    – Chị đừng lo. Em hiểu mà. Giấy nợ cũng giống như lần trước thôi. Em chỉ muốn chị không thấy ngại khi nhận giúp đỡ.

    Ngọc cười mếu máo, nghẹn ngào:

    – Em… em thật lòng vậy sao?

    – Thật. Em muốn chị và các cháu luôn được ở bên nhau, bình yên. Tiền, giấy tờ… chỉ là hình thức.

    Ca mổ thành công. Ngọc thở phào nhẹ nhõm. Lần này, chị hiểu rõ hơn giá trị của tình thương – không phải là sự trao đi vật chất, mà là sự hiểu và bao bọc, là cách mà em trai chị dùng để bảo vệ cả tự trọng và trái tim chị.

    Về nhà, Ngọc nhìn tờ giấy nợ cũ và mới, lòng tràn đầy biết ơn. Chị quyết tâm sống khỏe, chăm sóc gia đình, dạy con cái biết trân trọng tình cảm ruột thịt. Chị nhận ra: đôi khi, những thử thách tưởng chừng tàn nhẫn lại là cách để tình cảm bền chặt, và để chúng ta học cách yêu thương sâu sắc hơn.

    Mỗi lần kể lại câu chuyện, Ngọc luôn nhấn mạnh cho các con:

    – Trong đời, tình cảm không phải lúc nào cũng thể hiện bằng lời nói hay vật chất. Đôi khi, nó giấu trong những điều tưởng chừng nghiêm khắc, để chúng ta hiểu và trân trọng hơn.

    Gia đình chị, từ đó, luôn sống trong sự quan tâm, sẻ chia và yêu thương lặng thầm. Những tờ giấy nợ, thay vì là gánh nặng, đã trở thành minh chứng cho một tình cảm chị em thiêng liêng, vượt lên tất cả, vượt lên những thử thách của cuộc đời.

    ‼️‼️‼️LƯU Ý❌❌❌: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.

  • Mẹ Lạng Sơn đặt tên con gái là Vi Thị Cò, nhân viên tư pháp khéo sửa thành cái tên vừa lạ vừa hay

    Mẹ Lạng Sơn đặt tên con gái là Vi Thị Cò, nhân viên tư pháp khéo sửa thành cái tên vừa lạ vừa hay

    Nhiều người không nghĩ bố mẹ lại đặt tên như vậy cho con.

    Theo Người đưa tin đăng tải bài viết “Mẹ Lạng Sơn đặt tên con gái là Vi Thị Cò, nhân viên tư pháp khéo sửa thành cái tên vừa lạ vừa hay” với nội dung chính như sau: 

    Một cái tên không chỉ là một danh xưng, mà nó còn theo sát từng bước đi của con trẻ suốt cuộc đời, ảnh hưởng đến cuộc sống, sự nghiệp và cả những mối quan hệ gia đình. Tuy nhiên, thực tế lại cho thấy không ít bậc phụ huynh vẫn thường đặt tên cho con mình dựa trên cảm xúc cá nhân, sự hứng thú nhất thời, mà không lường trước được những hệ lụy có thể xuất hiện trong tương lai.

    Câu chuyện có thật được chia sẻ bởi một tài khoản mạng xã hội gần đây, và nhanh chóng nhận được sự chú ý từ nhiều người.

    Nguồn: ….Hoá

    Xem thêm video: Mẹ trẻ lên mạng hỏi cách đặt tên cho con gái có chữ “Thị” mà không bị “quê” và cái kết cười đau ruột

    Trong bài chia sẻ có bức hình chụp đơn xin đổi tên khai sinh cho con. Một người mẹ ở Lạng Sơn đã đặt tên ái nữ của mình là Vi Thị Cò, sau đó đã ra phòng tư pháp và đổi lại thành Vi Thị Kiều Anh. Nhiều người cho rằng, việc đổi tên là lựa chọn đúng đắn và cần thiết, vì rõ ràng sau khi đổi thì tên bé gái vừa đẹp vừa hay hơn rất nhiều. Còn “Vi Thị Cò” là cái tên mà có lẽ khi đứa trẻ sở hữu con cũng không mấy vui vẻ, lớn lên rất dễ bị trêu chọc.

    Dựa vào ý nghĩa từ điển tên gọi, “Kiều” có nguồn gốc từ chữ Hán, có nghĩa là “kiều diễm, xinh đẹp, duyên dáng”. Đệm Kiều đặt cho con với mong muốn con có vẻ ngoài xinh đẹp, nết na, dịu dàng và có cuộc sống bình yên, sung túc. “Anh” theo nghĩa Hán Việt là “người tài giỏi” với ý nghĩa bao hàm sự nổi trội, thông minh, giỏi giang trên nhiều phương diện. Tên “Anh” thể hiện mong muốn tốt đẹp của cha mẹ để con mình giỏi giang, xuất chúng khi được đặt tên.

    Câu chuyện trên không phải là trường hợp duy nhất. Trên thực tế, không ít bậc phụ huynh đã đặt tên cho con theo cảm xúc cá nhân, từng gây xôn xao và dẫn đến những phản ứng trái chiều trên mạng xã hội. Càng đáng buồn hơn, còn rất nhiều đứa trẻ khác phải mang gánh nặng của những cái tên không mấy dễ nghe, thậm chí còn gây tổn thương đến tâm lý, khiến bé cảm thấy tự ti và mặc cảm suốt cuộc đời.

    Do đó, việc lựa chọn một cái tên cho con không chỉ đơn thuần là hành động, mà còn là một nghĩa vụ cực kỳ quan trọng mà các bậc cha mẹ cần suy nghĩ một cách nghiêm túc và thấu đáo.

    Để tên gọi không đem lại phiền toái, bất lợi cho con, cha mẹ nên đặc biệt chú ý tới 4 điều kiêng kỵ dưới đây:

    Ảnh minh hoạ

    1. Tránh đặt tên quá phổ biến

    Đặt tên con theo trào lưu hoặc quá phổ biến không gây bất lợi cho trẻ song việc trùng lặp quá nhiều cũng không mấy lý tưởng. Các bậc phụ huynh nên lựa chọn kỹ lưỡng, tránh việc qua loa đại khái bởi một cái tên đẹp sẽ gây thiện cảm với người khác, tạo thuận lợi cho công việc và giao tiếp của trẻ.

    2. Tránh đặt tên xấu xí, thô tục

    Ông bà ta từ xưa thường quan niệm tên xấu không ảnh hưởng tới cuộc sống sau này mà còn giúp trẻ dễ nuôi, ít đau ốm. Tuy nhiên, đây là quan niệm hết sức sai lầm.

    Tên gọi sẽ theo trẻ suốt cuộc đời, trong quá trình trưởng thành không ít lần trẻ tự viết tên mình trên giấy tờ quan trọng. Sự thật là từ khi sinh ra, không ai có thể tự chọn tên gọi cho mình. Với một cái tên xấu xí, trẻ sẽ gặp nhiều rắc rối, thậm chí là ảnh hưởng tới sự nghiệp sau này. Chưa kể tới thời gian đi học, trẻ sẽ bị bạn bè chế giễu khiến bản thân trở nên tự ti, xấu hổ.

    3. Tránh đặt trùng tên với người có vai vế lớn hơn

    Theo văn hóa của người Việt, việc đặt tên cho con cần phải thận trọng để không bị trùng với các bậc tiền bối, tránh phạm húy và thiếu tôn trọng người lớn. Để chọn lựa cho con tên đẹp và ý nghĩa cha mẹ cũng nên chú ý xem trước gia phả để tránh sự trùng lặp.

    4. Tránh đặt tên “quá khác biệt”

    Tên gọi được sử dụng trong việc giao tiếp, xưng hô và quan hệ hàng ngày. Chính vì thế, một cái tên “quá khác biệt” có thể khiến con gặp rắc rối ngoài mong muốn, thậm chí là dễ dàng viết sai hoặc nhầm lẫn trong giấy tờ.

    Chưa kể tới tên gọi khác biệt có thể gây ấn tượng tiêu cực với người khác, trẻ sẽ bị trêu chọc, giễu cợt và dần trở nên thiếu tự tin về bản thân.

  • 16 năm bươn trải ở Hồng Kông hết bốc vác thuê đến làm giúp việc, tôi mới có cơ hội trở về quê hương. Ngày về nước, bà chủ đưa cho tôi phong bì đỏ dày cộp nói khi nào về đến quê mới được mở.

    16 năm bươn trải ở Hồng Kông hết bốc vác thuê đến làm giúp việc, tôi mới có cơ hội trở về quê hương. Ngày về nước, bà chủ đưa cho tôi phong bì đỏ dày cộp nói khi nào về đến quê mới được mở.

    Dì Mai đã làm giúp việc cho gia đình ông bà Lưu ở khu Mid-Levels, Hồng Kông, suốt 16 năm. 16 năm đó, dì đã chứng kiến hai đứa con của họ—thằng Tiểu Cường ngỗ nghịch và con bé Tiểu Huệ hay khóc nhè—lớn lên, trưởng thành, và du học. Dì là người nấu cơm, giặt giũ, và người mẹ thứ hai của chúng.

    Nhưng giờ, ở tuổi 65, xương cốt đã rệu rã, dì Mai phải trở về quê nhà ở miền Trung Việt Nam. Dì chỉ có một nguyện vọng đơn giản: Dùng số tiền tích cóp được sửa sang lại căn nhà cũ kỹ và an hưởng tuổi già.

    Ngày cuối cùng, không khí trong căn hộ sang trọng lặng đi. Ông Lưu, người đàn ông nghiêm khắc, luôn mặc vest chỉnh tề và hiếm khi nở nụ cười, chỉ nói vỏn vẹn: “Tối nay, chúng tôi sẽ tổ chức một bữa cơm nhỏ cho dì.”

    Bữa cơm diễn ra nhanh chóng, khách sáo. Dì Mai hiểu, dù có gắn bó thế nào, dì vẫn là người làm thuê.

    Khi dì xách va li ra cửa, ông Lưu đưa tay ra chặn lại. Trên tay ông là một chiếc phong bao đỏ dày cộp.

    “Mai này,” giọng ông trầm, không biểu lộ cảm xúc. “Cảm ơn vì tất cả những năm qua. Dì cầm lấy. Coi như chút lòng thành.”

    Dì Mai xúc động, nước mắt chực trào. Dì cúi đầu nhận lấy, tay run run. “Cảm ơn ông bà. Tôi… tôi không có gì để đáp lại.”

    Ông Lưu chỉ gật đầu, rồi quay vào nhà, không một lời tạm biệt dài dòng. Dì Mai bước lên chiếc taxi, cảm thấy trống rỗng và hụt hẫng. “16 năm gắn bó,” dì nghĩ. “Chủ nhà vẫn là chủ nhà.”

    Chiếc phong bao đỏ thật nặng. Dì đoán chừng đó là một khoản tiền thưởng Tết lớn, hoặc tổng số tiền lương còn lại.

    Sau chuyến bay dài, dì Mai về đến căn nhà cấp bốn xiêu vẹo của mình. Mệt mỏi và cô đơn, dì ngồi xuống chiếc ghế gỗ ọp ẹp. Dì vuốt ve chiếc phong bao đỏ, giờ đã nhàu đi một chút, và quyết định mở nó ra.

    Bên trong không phải là tiền mặt. Mà là một xấp giấy tờ.

    Dì Mai run rẩy lấy ra. Đầu tiên là một cuốn sổ tiết kiệm, nhưng số tiền bên trong quá lớn, lớn đến mức dì không dám tin vào mắt mình. Nó là toàn bộ tiền lương 16 năm của dì, được gửi vào ngân hàng từ ngày đầu tiên dì làm việc, cộng với lãi suất kép và một khoản thưởng khổng lồ. Ông bà Lưu đã âm thầm quản lý tài chính cho dì, biến tiền lương thành một gia tài nhỏ.

    Nhưng đó chưa phải là tất cả.

    Dưới cuốn sổ tiết kiệm, là một bộ giấy tờ mua bán nhà. Dì run rẩy đọc tên người mua: Trần Thị Mai. Dì nhìn địa chỉ: “Thửa đất số 72, Phường An Lạc, Thị xã X…” – chính là căn nhà cũ nát này của dì!

    Dì Mai đứng bật dậy, người chết lặng. Tại sao lại là giấy tờ mua bán căn nhà của chính mình?

    Dì lật sang tờ giấy cuối cùng. Đó là một lá thư viết tay, với nét chữ cứng nhắc, khó đọc của ông Lưu.

    Kính gửi dì Mai,

    Khi dì đọc những dòng này, chắc dì đã về đến nhà.

    Năm 2010, dì từng hỏi tôi một câu: ‘Sau này tôi về nước, liệu tôi có đủ tiền để sửa lại căn nhà dột nát của tôi không?’ Dì đã quên, nhưng tôi thì không. Tôi biết, căn nhà là cả đời dì.

    Năm ngoái, tôi thấy dì đi lại khó khăn. Tôi âm thầm sắp xếp cho dì về hưu. Tôi đã bí mật dùng tên dì mua lại căn nhà cũ kỹ này từ chính tay dì (qua người đại diện ở Việt Nam). Sau đó, tôi thuê đội thợ giỏi nhất để đập đi và xây mới lại hoàn toàn trong suốt sáu tháng qua, trong lúc dì đang bận rộn dọn dẹp ở Hồng Kông.

    23 túi rác dì vứt ra mỗi ngày, là những bao gói, vật liệu xây dựng dư thừa của công trình. Tôi đã nhờ người vận chuyển chúng đi và chỉ đạo dì vứt ra ngoài để che giấu công trình. Tôi biết, dì đã làm việc chăm chỉ suốt 16 năm để xây dựng tổ ấm cho chúng tôi. Giờ là lúc chúng tôi xây dựng lại tổ ấm cho dì.

    Xin lỗi vì sự lạnh lùng. Nhưng đây là cách duy nhất để hoàn thành món quà mà không làm tổn thương lòng tự trọng của dì.

    Món quà lớn nhất không phải là tiền. Mà là ngôi nhà mới mà dì đang đứng trong đó. Chúc dì sống khỏe.

    Lưu Minh Khang.

    Dì Mai ngước nhìn lên. Căn nhà gỗ mục nát, tối tăm của dì đã biến mất. Thay vào đó là một ngôi nhà mái bằng khang trang, sơn màu vàng kem ấm áp, nội thất sạch sẽ, sáng sủa. Dì đã quá mệt mỏi và xúc động nên không hề nhận ra sự thay đổi kinh ngạc này.

    Dì sờ tay lên bức tường mới, cảm nhận hơi ấm từ viên gạch. Dì không chết lặng vì số tiền, mà vì tình người thấu đáo đến từng chi tiết. Ông Lưu, người chủ tưởng chừng như vô cảm, đã không chỉ trả công bằng vật chất mà còn tặng lại cho dì một cuộc đời mới, một mái ấm trọn vẹn.

    Dì Mai oà khóc. Những giọt nước mắt này không còn là sự hụt hẫng, mà là lòng biết ơn sâu sắc. 16 năm hy sinh ở xứ người, cuối cùng đã được đền đáp bằng một tình yêu thương và sự tôn trọng vượt lên mọi khoảng cách giàu nghèo.

  • Bố chồng qua đời đã 2 tháng nhưng vẫn đều đều nhận được tiền ông gửi cho các cháu. Tôi về nhà thắp cho ông nén nhang mới ngỡ ngàng khi biết sự thật

    Bố chồng qua đời đã 2 tháng nhưng vẫn đều đều nhận được tiền ông gửi cho các cháu. Tôi về nhà thắp cho ông nén nhang mới ngỡ ngàng khi biết sự thật

    Sau khi cưới nhau được ba năm, cuộc hôn nhân của tôi và chồng bắt đầu xuất hiện những rạn nứt. Những cuộc cãi vã liên miên khiến cả hai mệt mỏi và chán nản. Sau nhiều lần ngồi lại nói chuyện mà không tìm được tiếng nói chung, chúng tôi quyết định ly thân.

    Tôi dẫn theo hai con gái về nhà ngoại sống. Chúng tôi chưa ra tòa ly hôn chính thức, phần vì liên quan đến quyền lợi của các con, phần vì bố mẹ chồng tha thiết mong chúng tôi suy nghĩ lại. Ông bà khuyên:

    “Hai đứa cứ tách ra một thời gian, bình tâm suy nghĩ. Nếu cảm thấy có thể tha thứ cho nhau, hãy quay về. Đừng vội vàng quyết định khiến sau này hối hận.”

    Trước sự mong mỏi của bố mẹ chồng, tôi đành gật đầu đồng ý mình sẽ suy nghĩ kỹ việc này. Nhưng thật không ngờ, chúng tôi ly thân một mạch 7 năm liền.

    Trong bảy năm đó, tôi dồn toàn bộ tâm trí lo cho hai con và công việc. Chồng tôi cũng không chủ động liên lạc nhiều. Thỉnh thoảng, bố mẹ chồng tới thăm cháu hoặc gọi điện hỏi thăm. Những lần ấy, ông bà luôn hỏi:

    “Khi nào con quay về? Các cháu cũng cần có đủ cha mẹ…”

    Nhưng tôi thì không muốn quay lại với chồng nữa nên luôn tìm đủ lý do từ chối. Vài năm trở lại đây, ông bà chỉ gọi điện vì đường xa xôi, sức khỏe yếu, không đi lại được nhiều. Tôi thì bận công việc, lại không muốn gặp mặt chồng nên cũng không đưa các con về thăm ông bà được.

    Suốt 7 năm đó, dù không ở bên, bố chồng vẫn thể hiện sự quan tâm tới tôi và các cháu. Tháng nào, đúng ngày mùng 5, tôi cũng nhận được khoản tiền 6 triệu đồng chuyển vào tài khoản. Lần đầu, ông bảo đó là tiền cho các cháu ăn học. Tôi từ chối, khuyên ông bà giữ lại để dưỡng già, nhưng bố chồng không chịu.

    Tôi biết tổng lương hưu của ông bà được khoảng 14-15 triệu/tháng, đủ cho ông bà chi tiêu, nhưng trích ra mỗi tháng 6 triệu cho 2 cháu thì cũng khá nhiều. Dù tôi từ chối, ông vẫn chuyển khoản qua ngân hàng, tháng nào tôi cũng nhận được, đúng vào mùng 5. Lâu dần, tôi nghĩ thôi thì ông bà đã cho cháu, tôi dùng tiền đó lo cho 2 con cũng đỡ vất vả.

    Cho đến 2 tháng trước, bố chồng tôi qua đời vì đột quỵ. Tôi đưa 2 con về viếng ông nội. Thật lòng tôi rất thương bố mẹ chồng, ông bà rất tốt với tôi, sự ra đi của ông khiến cả tôi và 2 con vô cùng đau xót và hụt hẫng. Nhìn mẹ chồng gầy yếu, tiều tụy vì mất mát, tôi không khỏi đau lòng.

    Nhưng điều kỳ lạ là sau khi bố chồng mất, tôi vẫn nhận được 6 triệu. Cho nên, vào dịp 49 ngày của ông, tôi lại đưa các con về nhà nội để hỏi cho ra sự thật.

    Trong bữa cơm, tôi hỏi mẹ chồng về khoản tiền. Ban đầu, bà im lặng, nhưng sau đó nhẹ nhàng nói:

    “Con à, thật ra suốt bảy năm qua, người gửi tiền cho con không phải là bố chồng con, mà là chồng con. Nó nhờ bố mẹ đứng tên để con không từ chối.”

    Tôi ngỡ ngàng khi biết, thì ra 7 năm qua, người chuyển tiền cho tôi chính là chồng tôi, anh dùng danh nghĩa của bố mẹ để chuyển trợ cấp cho các con, để tôi và các con sẽ ghi nhớ ơn nghĩa của nhà nội. Bởi anh biết, nếu là anh chuyển thì tôi sẽ cho đó là chuyện đương nhiên, là trách nhiệm của anh. Thế nên anh chuyển dưới tên bố chồng tôi.

    Tôi vừa kinh ngạc khi biết chuyện, vừa cảm thấy hóa ra anh có lòng như vậy, vẫn biết đường mà chu cấp cho các con, có trách nhiệm của một người cha.

    Mẹ chồng nhân cơ hội này khuyên tôi quay về, bà bảo 7 năm là quá dài rồi, chồng tôi trong thời gian đó vẫn không muốn ly hôn, vẫn quyết định chờ tôi và các con về. Bà nói tôi nên cho chồng một cơ hội.

    Nhìn người đàn ông rắn rỏi trưởng thành hơn trước kia, tôi cũng có chút xúc động. Tôi không biết có nên tái hợp không nữa! Tôi rất sợ tình cảnh cãi vã suốt ngày trước kia lại tái diễn. Nhưng nếu không mở lòng thì cuộc sống của chúng tôi cứ bế tắc thế này cũng không ổn. Mong nhận được lời khuyên từ mọi người.

  • Bạn vay 8 chỉ vàng từ 14 năm trước để lo chữa b::ệnh cho con. Giờ con tôi cưới vợ, thì bạn mang tới đúng 29 triệu 600 ngàn đến trả

    Bạn vay 8 chỉ vàng từ 14 năm trước để lo chữa b::ệnh cho con. Giờ con tôi cưới vợ, thì bạn mang tới đúng 29 triệu 600 ngàn đến trả

    Bạn vay 8 chỉ vàng từ 14 năm trước để lo chữa b::ệnh cho con. Giờ con tôi cưới vợ, thì bạn mang tới đúng 29 triệu 600 ngàn đến trả. Tôi không bình tĩnh nổi nữa n::ém luôn phong bì tiền ra cổng rồi đu::ổi cô ta về thẳng. Được 5 phút sau thì nghe người dân bên ngoài hô hoán….

    Mười bốn năm trước, Hạnh – bạn thân nối khố của tôi – chạy đến nhà lúc nửa đêm, bộ dạng thất thần. Thằng bé Tí, con trai Hạnh, bị ti::m bẩ::m si::nh cần ph::ẫu th::uật gấp. Lúc đó, vợ chồng tôi cũng chẳng dư dả gì, chỉ có đúng 8 chỉ vàng là của hồi môn tôi chắt chiu cất kỹ, giấu chồng để phòng thân.

    Nhìn bạn khóc đến lạc giọng, qu::ỳ xu::ống chân mình, tôi không cầm lòng được. Tôi lén mở két, đưa toàn bộ số vàng đó cho Hạnh. – “Cầm lấy mà c::ứu con. Bao giờ có thì trả tớ. Tớ giấu chồng đấy, cậu đừng để tớ khó xử.”

    Hạnh cầm tay tôi, nước mắt lã chã: “Tao mang ơn mày kiếp này, có chết tao cũng không quên.” May mắn con Hạnh đã được phẫu thuật thành công, tôi cũng thở phào nhẹ nhõm vì mình đã làm được việc tốt. Vậy mà cái “kiếp này” ấy của Hạnh dài đằng đẵng đến 14 năm.
    Suốt ngần ấy năm, giá vàng cứ leo thang chóng mặt. Từ mức hơn 3 triệu đồng một chỉ, nó vọt lên 5 triệu, rồi 7 triệu, 8 triệu. Trong khi đó, gia đình tôi cũng bao phen lao đao. Có lần chồng tôi làm ăn th::ua l::ỗ, cần vốn gấp, tôi hỏi Hạnh thì cô ấy khóc lóc kể ng::hèo kể kh::ổ. Sợ chồng biết mình mang tiền đi cho vay mà không đòi được, tôi phải cắn răng chạy vạy khắp nơi, vay lãi n:::óng bên ngoài để đập vào chỗ thiếu hụt của chồng.

    Lần nào gặp, Hạnh cũng cúi gằm mặt, bộ quần áo cũ mèm, đi con xe máy cà tàng, mở miệng ra là than thở. Tôi lại mềm lòng. Tôi tự an ủi: “Thôi, nó còn khổ hơn mình, ép nó quá nhỡ nó làm liều thì sao.”

    Nhưng “tức nước vỡ bờ”. Năm nay con trai lớn của tôi lấy vợ. Chồng tôi muốn mua cho con một căn chung cư trả góp và cần một khoản lớn để đặt cọc. Anh ấy nhớ mang máng ngày xưa tôi có chút vàng hồi môn, liền hỏi đến. Tôi không thể giấu mãi được nữa. Tôi gọi cho Hạnh, giọng kiên quyết: – “Hạnh, 14 năm rồi. Giờ con tớ cưới vợ, tớ cần số vàng đó. Cậu lo thu xếp trả cho tớ. Tớ không thể chờ thêm được nữa đâu.”

    Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, rồi Hạnh lí nhí: “Ừ… để tớ lo. Hôm ăn hỏi thằng bé, tớ sẽ mang sang.”
    Hạnh đến, tôi kéo Hạnh vào phòng trong, lòng khấp khởi mừng thầm vì cuối cùng gánh nặng trong lòng cũng được trút bỏ. Nếu có 8 chỉ vàng lúc này, bán đi theo giá hiện tại cũng được ngót nghét hơn 100 triệu, đủ để bù vào chỗ tiền chồng bảo đang thiếu.

    Hạnh ngồi xuống mép giường, tay run run mở cái túi vải, lôi ra một cọc tiền buộc dây thun sơ sài. – “Đây… tôi gửi bà.”

    Tôi sững sờ. – “Sao lại là tiền? Tớ tưởng cậu trả vàng?”

    Hạnh cúi mặt, giọng nghèn nghẹn nhưng đầy vẻ toan tính: – “Tôi không mua được vàng. Giá vàng giờ cao quá… Tôi gom góp mãi mới được chừng này.”
    Tôi cầm cọc tiền lên đếm. Những tờ 500 ngàn, 200 ngàn, thậm chí cả những tờ 10 ngàn, 20 ngàn kẹp lẫn lộn. Tổng cộng là 29 triệu 600 ngàn đồng… Tôi không thể bình tĩnh nổi nữa…

    Tôi không thể bình tĩnh nổi nữa.

    Tay tôi run lên bần bật. Hai tai ù đi, tim đập thình thịch. Hai mươi chín triệu sáu trăm ngàn… đổi lấy 8 chỉ vàng cứu mạng một đứa trẻ, đổi lấy 14 năm tôi cắn răng vay nóng, giấu chồng, chịu nhục.

    Tôi ném thẳng phong bì tiền ra sân.

    – “Cầm về đi. Tôi không nhận.”
    Giọng tôi khàn đặc, gần như gào lên. “Cô coi tôi là cái gì? Làm ơn để bị đem ra tính giá rẻ mạt thế này à?”

    Hạnh tái mét, luống cuống đứng dậy.
    – “Tôi… tôi thật sự chỉ lo được đến vậy…”

    Tôi chỉ tay ra cổng, tay run nhưng dứt khoát:
    – “Đi đi. Ra khỏi nhà tôi ngay. Từ nay đừng bao giờ bước chân tới đây nữa.”

    Hạnh cúi đầu nhặt lại xấp tiền, nước mắt rơi lã chã. Cô ta lặng lẽ dắt xe ra cổng. Tôi đóng sập cửa lại, ngực tức đến nghẹn thở.

    Năm phút sau…

    Bên ngoài bỗng vang lên tiếng la hét, hô hoán ầm ĩ:
    – “Trời ơi! Có người ngã kìa!”
    – “Cấp cứu! Gọi cấp cứu mau!”

    Tim tôi thót lên. Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.

    Tôi lao ra cổng.

    Hạnh nằm sóng soài bên lề đường, đầu đập vào trụ điện. Chiếc xe máy cà tàng đổ nghiêng, bánh sau vẫn còn quay lờ đờ. Máu từ trán cô ấy chảy xuống, loang ra mặt đường bê tông.

    Tôi chết lặng.

    Hàng xóm xúm lại. Có người bảo Hạnh vừa dắt xe đi thì choáng, loạng choạng rồi ngã quỵ. Có người thì thào: “Nghe đâu chị ấy bị bệnh tim từ hồi sinh con…”

    Bệnh tim.

    Hai chữ đó như một nhát dao cắm thẳng vào ngực tôi.

    Trong khoảnh khắc ấy, mọi tức giận, mọi uất ức, mọi toan tính đều sụp đổ. Tôi quỳ sụp xuống bên Hạnh, run rẩy nắm tay bạn.

    – “Hạnh… tỉnh lại đi… tao xin mày…”

    Cô ấy mở mắt hé ra, môi mấp máy rất khẽ.
    – “Tao… không quỵt mày… Tao xấu hổ lắm… Nhưng tao… thật sự bất lực…”

    Nước mắt tôi rơi xuống tay cô ấy, nóng hổi.

    Xe cấp cứu đến. Người ta cáng Hạnh đi. Trước khi cửa xe đóng lại, cô ấy nhìn tôi, ánh mắt vừa day dứt vừa nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng đã đè lên suốt 14 năm.

    Hạnh qua cơn nguy kịch, nhưng bác sĩ nói tim đã yếu, không còn làm việc nặng được nữa.

    Hôm sau, tôi mang toàn bộ số tiền ấy đến bệnh viện, đặt lại vào tay Hạnh.

    – “Tôi không lấy nữa.”
    Tôi nói chậm rãi, từng chữ như rút ra từ tim.
    – “Coi như số vàng đó… tôi cho thằng Tí. Còn cậu… nợ tôi một điều thôi.”

    Hạnh khóc nức nở:
    – “Điều gì?”

    – “Sống cho tử tế. Đừng để lòng tốt của người khác trở thành thứ khiến chính họ đau đớn.”

    Tôi về nhà, nói hết sự thật với chồng. Anh im lặng rất lâu, rồi chỉ thở dài:
    – “Thôi… coi như của đi thay người.”

    Đêm đó, tôi không ngủ được. Tôi hiểu ra một điều cay đắng:

     Giữa tiền bạc và ân tình, thứ làm người ta đau nhất không phải là mất tiền…
    mà là khi ân tình bị đem ra quy đổi bằng những con số lạnh lùng.

  • Vợ cũ đến tận nhà tôi để đưa thiệp mời cưới rồi nhét vào cùng phong bì 100 triệu, vợ tôi mừng rỡ lấy tiền cất ngay vào túi áo còn đon đả mời nước non, mời cưới xong vợ cũ ra cửa đã có xe tiền tỉ tới đón, nhưng người đàn ông bước xuống từ xe ô tô mới là sốc

    Vợ cũ đến tận nhà tôi để đưa thiệp mời cưới rồi nhét vào cùng phong bì 100 triệu, vợ tôi mừng rỡ lấy tiền cất ngay vào túi áo còn đon đả mời nước non, mời cưới xong vợ cũ ra cửa đã có xe tiền tỉ tới đón, nhưng người đàn ông bước xuống từ xe ô tô mới là sốc


    Vợ cũ đến tận nhà tôi để đưa thiệp mời cưới rồi nhét vào cùng phong bì 100 triệu, vợ tôi mừng rỡ lấy tiền cất ngay vào túi áo còn đon đả mời nước non, mời cưới xong vợ cũ ra cửa đã có xe tiền tỉ tới đón, nhưng người đàn ông bước xuống từ xe ô tô mới là sốc…
    Chiều hôm đó, vợ tôi đang gọt trái cây thì nghe tiếng gõ cửa.

    Tôi mở ra – là vợ cũ, người đã ly hôn tôi ba năm.
    Cô ấy ăn mặc thanh lịch, thần thái sang chảnh, tay cầm hộp quà và một phong bì. Cô cười rất nhẹ:

    Anh sắp làm bố rồi, em mời anh và chị đến dự đám cưới của em.

    Tôi hơi ngượng, nhưng chưa kịp phản ứng thì vợ tôi mừng rỡ như bắt được vàng:

    Ôi trời, người văn minh là phải vậy! Mời vào, mời vào, uống nước!

    Nhận thiệp xong, vợ tôi vui vẻ lật phong bì xem thử và mắt sáng rực:

    Trời ơi! Một trăm triệu!

    Cô ấy cất ngay vào túi áo trong, miệng hồ hởi:

    Em yên tâm, vợ chồng chị đi chắc chắn! Còn chúc mừng em tìm được người tốt!

    Vợ cũ tôi chỉ mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm y như có điều gì muốn nói… rồi đứng dậy cáo từ.

    Vừa ra đến cửa – một chiếc SUV tiền tỉ phanh lại
    Cả xóm tò mò ghé mắt nhìn. Xe sang, biển đẹp, lớp sơn còn bóng loáng mùi mới.

    Vợ tôi huých tay tôi:

    Ghê thật, ly hôn cái mà đổi đời luôn!

    Cửa xe mở…

    Vợ cũ đứng một bên, hơi cúi đầu.

    Vợ tôi tưởng đó là chồng sắp cưới của cô ấy, còn líu lo:

    Chúc mừng hai em hạnh phúc!

    Nhưng người bước xuống lại khiến tôi lịm người – còn vợ tôi thì xanh mặt.

    Người đàn ông bước xuống chính là… .

    … bố ruột của vợ tôi.

    Ông bước xuống xe trong bộ vest xám nhạt, dáng người cao, gầy nhưng phong thái sang trọng, ánh mắt nghiêm nghị quen đến lạnh sống lưng.
    Vợ tôi đứng chết trân, tay đang cầm cốc nước run bần bật.

    – B… bố? – cô ấy thốt lên, giọng như mắc nghẹn.

    Vợ cũ tôi khẽ gật đầu, không hề bất ngờ, như thể đã lường trước khoảnh khắc này từ rất lâu.

    Người đàn ông ấy nhìn thẳng vào vợ tôi, rồi quay sang tôi, gật đầu chào xã giao:

    – Chào con rể cũ. Lâu rồi không gặp.

    Cả người tôi tê cứng.
    Ba năm trước, khi tôi và vợ cũ ly hôn, chính ông là người phản đối dữ dội nhất, cho rằng con gái ông “lấy nhầm người”, rằng tôi nghèo, không có tương lai.
    Ngày ra tòa, ông không đến. Tôi cứ nghĩ ông khinh thường tôi đến mức chẳng buồn xuất hiện.

    Vợ tôi lúc này mới hoàn hồn, lắp bắp:

    – Bố… sao bố lại…?

    Ông cắt ngang, giọng bình thản nhưng sắc như dao:

    – Bố đến đón con dâu tương lai. Cũng tiện… ghé chào hai đứa.

    Ánh mắt ông dừng lại ở túi áo vợ tôi – nơi chiếc phong bì 100 triệu vừa được cất vào.

    – Tiền mừng cưới đó, coi như trả lại những năm tháng con bé từng khổ vì nhà này.

    Không khí như bị rút cạn.

    Vợ cũ tôi lúc này mới lên tiếng, chậm rãi, rõ từng chữ:

    – Ba năm trước, khi con ly hôn anh, bố em đã sai. Ông tìm em suốt hai năm để xin lỗi.
    Người đàn ông sắp cưới em… là người bố giới thiệu, nhưng người đầu tiên bố em muốn cho anh biết, chính là hôm nay.

    Cô quay sang vợ tôi, nở một nụ cười rất nhẹ:

    – Chị cầm tiền vui không?
    Ngày trước em đi khỏi nhà này, trong túi không có nổi một triệu.

    Vợ tôi tái mét.
    Tôi thì như bị ai bóp chặt tim.

    Người bố đặt tay lên vai vợ cũ tôi:

    – Lên xe đi con, trời nắng.

    Trước khi lên xe, cô quay lại nhìn tôi lần cuối. Không oán trách, không nuối tiếc, chỉ có một câu nói khiến tôi nhớ suốt đời:

    – Có những người… không đổi đời vì lấy chồng giàu.
    – Mà vì họ rời đi đúng lúc.

    Chiếc SUV lăn bánh, để lại cả con hẻm im phăng phắc.

    Vợ tôi đứng sững hồi lâu, rồi lặng lẽ móc phong bì trong túi ra, đặt lên bàn.
    Lần đầu tiên, tôi thấy cô ấy… không dám nhìn thẳng vào tiền.