Tác giả: admin

  • Từ 1/1/2026, trẻ em được nhận 975.000 đồng/tháng tiền trợ cấp xã hội hằng tháng trong những trường hợp nào tại Nghị quyết 63?

    Từ 1/1/2026, trẻ em được nhận 975.000 đồng/tháng tiền trợ cấp xã hội hằng tháng trong những trường hợp nào tại Nghị quyết 63?

    Theo quy định tại Nghị quyết 63, từ đầu 2026, trẻ em được nhận 975.000 đồng/tháng tiền trợ cấp xã hội hằng tháng khi có độ tuổi nào và thuộc những trường hợp nào?

    Căn cứ Điều 3 Nghị quyết 63/2025/NQ-HĐND quy định:

    Trợ cấp xã hội hằng tháng đối với trẻ em; người từ đủ 16 tuổi đến dưới 22 tuổi tại cộng đồng

    1. Đối tượng hưởng trợ cấp: Trẻ em; người từ đủ 16 tuổi đến dưới 22 tuổi đang học văn hóa, học nghề, học tại các Trung tâm Giáo dục nghề nghiệp – Giáo dục thường xuyên, học cao đẳng, đại học văn bằng thứ nhất; các đối tượng này thuộc một trong các trường hợp sau:

    a) Mồ côi (hoặc không xác định được) cha hoặc mẹ và người còn lại là người khuyết tật đang hưởng chế độ trợ cấp xã hội hằng tháng.

    b) Có cha hoặc mẹ là người khuyết tật đang hưởng chế độ trợ cấp xã hội hằng tháng và người còn lại thuộc một trong các trường hợp sau: bị tuyên bố mất tích theo quy định của pháp luật; đang chấp hành án phạt tù tại trại giam; đang chấp hành quyết định xử lý vi phạm hành chính tại trường giáo dưỡng, cơ sở giáo dục bắt buộc, cơ sở cai nghiện ma túy bắt buộc; đang hưởng chế độ chăm sóc, nuôi dưỡng tại các cơ sở trợ giúp xã hội.

    c) Có cả cha và mẹ là người khuyết tật đang hưởng chế độ trợ cấp xã hội hằng tháng.

    2. Hệ số trợ cấp xã hội hằng tháng:

    a) Trẻ em dưới 4 tuổi: 2.5

    b) Trẻ em từ đủ 4 tuổi đến dưới 16 tuổi; người từ đủ 16 tuổi đến dưới 22 tuổi đang đi học: 1.5

    1-1766160557.jpg
    Từ đầu năm 2026, trẻ em được nhận 975.000 đồng/tháng tiền trợ cấp xã hội hằng tháng trong độ tuổi nào tại Nghị quyết 63? Ảnh minh họa

    Bên cạnh đó, tại Điều 2 Nghị quyết 63/2025/NQ-HĐND quy định:

    Mức chuẩn trợ giúp xã hội

    1. Mức chuẩn trợ giúp xã hội của thành phố Hà Nội là 650.000 đồng/tháng.

    2. Mức chuẩn trợ giúp xã hội làm căn cứ để xác định: mức trợ cấp xã hội hằng tháng; mức hỗ trợ kinh phí nhận chăm sóc, nuôi dưỡng; mức trợ cấp nuôi dưỡng trong cơ sở trợ giúp xã hội công lập thuộc Sở Y tế quản lý; các mức trợ giúp xã hội khác.

    3. Mức trợ cấp xã hội hằng tháng: Bằng mức chuẩn trợ giúp xã hội quy định tại khoản 1 Điều 2 nhân với hệ số tương ứng của từng đối tượng quy định tại các Điều 3, 4, 5, 6 của Nghị quyết này.

    Theo Thư viện Pháp luật, đối với những trẻ em từ đủ 4 tuổi đến dưới 16 tuổi sẽ được nhận 975.000 đồng/tháng tiền trợ cấp xã hội hằng tháng (1.5 X 650.000 đồng), khi thuộc một trong các trường hợp sau:

    – Mồ côi (hoặc không xác định được) cha hoặc mẹ và người còn lại là người khuyết tật đang hưởng chế độ trợ cấp xã hội hằng tháng.

    – Có cha hoặc mẹ là người khuyết tật đang hưởng chế độ trợ cấp xã hội hằng tháng và người còn lại thuộc một trong các trường hợp sau: bị tuyên bố mất tích theo quy định của pháp luật; đang chấp hành án phạt tù tại trại giam; đang chấp hành quyết định xử lý vi phạm hành chính tại trường giáo dưỡng, cơ sở giáo dục bắt buộc, cơ sở cai nghiện ma túy bắt buộc; đang hưởng chế độ chăm sóc, nuôi dưỡng tại các cơ sở trợ giúp xã hội.

    – Có cả cha và mẹ là người khuyết tật đang hưởng chế độ trợ cấp xã hội hằng tháng.

    Lưu ý: Nghị quyết 63/2025/NQ-HĐND quy định mức chuẩn trợ giúp xã hội và chính sách trợ giúp xã hội của thành phố Hà Nội.

    Ngoài ra, căn cứ Điều 8 Nghị quyết 63/2025/NQ-HĐND quy định:

    Nguồn kinh phí đảm bảo

    1. Kinh phí trợ cấp cho các đối tượng tại các Điều: 3, 4, 5, 7 Nghị quyết này do ngân sách xã, phường đảm bảo, được cân đối trong dự toán ngân sách hàng năm cho các xã, phường.

    2. Kinh phí nuôi dưỡng cho các đối tượng tại Điều 6 của Nghị quyết này do ngân sách Thành phố đảm bảo và được bố trí trong dự toán giao cho Sở Y tế hàng năm.

    Theo đó, kinh phí trợ cấp cho khoản trợ cấp trên do ngân sách xã, phường đảm bảo, được cân đối trong dự toán ngân sách hàng năm cho các xã, phường.

  • Chi tiết lịch nghỉ dài kỷ lục dịp Tết Nguyên đán 2026

    Chi tiết lịch nghỉ dài kỷ lục dịp Tết Nguyên đán 2026


    Sau dịp nghỉ Tết Dương lịch đang diễn ra, công chức, viên chức, người lao động chuẩn bị bước vào kỳ nghỉ Tết Nguyên đán kéo dài 9 ngày liên tiếp.

    Theo báo Sức khoẻ đời sống có bài Chi tiết lịch nghỉ dài kỷ lục dịp Tết Nguyên đán 2026. Nội dung như sau:

    Hơn 1 tháng nữa, công chức, viên chức, người lao động sẽ có kỳ nghỉ dài nhất trong năm 2026 – dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ.

    Theo thông báo của Bộ Nội vụ, cán bộ, công chức, viên chức và người lao động của các cơ quan hành chính, sự nghiệp, tổ chức chính trị, tổ chức chính trị – xã hội được nghỉ Tết Nguyên đán 2026 5 ngày theo quy định, gồm 1 ngày trước Tết và 4 ngày sau Tết.

    Như vậy, kỳ nghỉ Tết chính thức bắt đầu từ thứ hai ngày 16/2/2026 (tức ngày 29 tháng Chạp năm Ất Tỵ) đến hết thứ sáu, ngày 20/2/2026 (tức ngày mùng 4 tháng Giêng năm Bính Ngọ).

    Cùng với 5 ngày nghỉ Tết, cán bộ, công chức được nghỉ nối tiếp 4 ngày nghỉ hằng tuần. Khối cơ quan khu vực công có kỳ nghỉ tới 9 ngày liên tiếp.

    Đối với lao động không thuộc khối Nhà nước, người sử dụng lao động được quyền bố trí lịch nghỉ theo điều kiện thực tế. Doanh nghiệp có thể chọn một trong ba phương án sau:

    Nghỉ 1 ngày cuối năm Ất Tỵ và 4 ngày đầu năm Bính Ngọ Nghỉ 2 ngày cuối năm Ất Tỵ và 3 ngày đầu năm Bính Ngọ Nghỉ 3 ngày cuối năm Ất Tỵ và 2 ngày đầu năm Bính Ngọ

    Dù chọn phương án nào, doanh nghiệp phải thông báo cho người lao động ít nhất 30 ngày trước khi áp dụng. Các cơ quan, đơn vị phải bố trí lực lượng trực, xử lý công việc đột xuất và đảm bảo hoạt động công vụ diễn ra liên tục. Đồng thời, cần chủ động ổn định thị trường, kiểm soát giá cả và đảm bảo cung cầu hàng hóa trong thời gian trước, trong và sau kỳ nghỉ.

    Nếu ngày nghỉ Tết theo quy định trùng với ngày nghỉ hằng tuần, người lao động được hưởng nghỉ bù vào ngày làm việc kế tiếp. Đây là quyền lợi được quy định tại Bộ luật Lao động nhằm đảm bảo người lao động không bị giảm số ngày nghỉ hợp pháp.

    Chuyên trang Góc Nhìn Pháp Lý đăng tải bài viết với tiêu đề “Trẻ em sẽ được nhận 400.000 đồng dịp Tết Nguyên đán 2026, cụ thể trong trường hợp nào?”. Nội dung như sau:

    Ngày 28/12/2025, Chính phủ vừa ban hành Nghị quyết 418/NQ-CP về việc tặng quà của Đảng, Nhà nước nhân dịp chào mừng Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026 cho người có công với cách mạng, các đối tượng bảo trợ xã hội, hưu trí xã hội và đối tượng yếu thế khác như sau:

    “Nội dung chính sách

    1. Đối tượng Đảng, Nhà nước tặng quà:

    a) Người có công với cách mạng theo quy định tại Pháp lệnh Ưu đãi người có công với cách mạng;

    b) Đối tượng bảo trợ xã hội theo quy định tại Nghị định số 20/2021/NĐ-CP ngày 15 tháng 3 năm 2021 của Chính phủ; đối tượng hưu trí xã hội theo quy định tại Nghị định số 176/2025/NĐ-CP ngày 30 tháng 6 năm 2025 của Chính phủ; bao gồm cả trẻ mồ côi, không nơi nương tựa hoặc trong các trại mồ côi.

    2. Mức quà tặng: 400.000 đồng/người, bằng tiền.”

    Như vậy, căn cứ theo quy định trên thì Trẻ em được nhận 400.000 đồng dịp Tết Nguyên đán 2026 là bao gồm cả trẻ mồ côi, không nơi nương tựa hoặc trong các trại mồ côi, theo Thư viện Pháp luật.

    1-1767196956.webp
    Trẻ em sẽ được nhận 400.000 đồng dịp Tết Nguyên đán 2026, cụ thể trong trường hợp nào? Ảnh minh họa

    Căn cứ theo Điều 112 Bộ luật Lao động 2019 quy định về nghỉ lễ, tết như sau:

    “Điều 112. Nghỉ lễ, tết

    1. Người lao động được nghỉ làm việc, hưởng nguyên lương trong những ngày lễ, tết sau đây:

    a) Tết Dương lịch: 01 ngày (ngày 01 tháng 01 dương lịch);

    b) Tết Âm lịch: 05 ngày;

    c) Ngày Chiến thắng: 01 ngày (ngày 30 tháng 4 dương lịch);

    d) Ngày Quốc tế lao động: 01 ngày (ngày 01 tháng 5 dương lịch);

    đ) Quốc khánh: 02 ngày (ngày 02 tháng 9 dương lịch và 01 ngày liền kề trước hoặc sau);

    e) Ngày Giỗ Tổ Hùng Vương: 01 ngày (ngày 10 tháng 3 âm lịch).

    2. Lao động là người nước ngoài làm việc tại Việt Nam ngoài các ngày nghỉ theo quy định tại khoản 1 Điều này còn được nghỉ thêm 01 ngày Tết cổ truyền dân tộc và 01 ngày Quốc khánh của nước họ.

    3. Hằng năm, căn cứ vào điều kiện thực tế, Thủ tướng Chính phủ quyết định cụ thể ngày nghỉ quy định tại điểm b và điểm đ khoản 1 Điều này.”

    Như vậy, người lao động là người nước ngoài làm việc tại Việt Nam vẫn được nghỉ làm hưởng nguyên lương dịp Tết nguyên đán 2026.

    Ngoài ra, người lao động là người nước ngoài làm việc tại Việt Nam còn được nghỉ thêm 01 ngày Tết cổ truyền dân tộc và 01 ngày Quốc khánh của nước họ.

  • Mời đồng nghiệp cũ đến ăn giỗ 49 ngày của bố mà không ai đến

    Mời đồng nghiệp cũ đến ăn giỗ 49 ngày của bố mà không ai đến

    Tôi nghỉ việc ở công ty cũ được hơn một tháng, tính ra là 35 ngày kể từ hôm tôi chính thức rời khỏi phòng marketing – nơi tôi đã gắn bó gần ba năm trời. Công việc ở đó không hẳn là niềm vui lớn nhất đời tôi, nhưng đồng nghiệp thì khác. Mười người trong phòng, từ chị trưởng phòng nghiêm khắc nhưng tốt bụng, cậu IT hay pha trò, đến mấy bạn thiết kế lúc nào cũng tất bật với deadline, đều để lại trong tôi những kỷ niệm khó quên.

    Đặc biệt là hôm bố tôi mất, cả phòng đã đến đám tang đông đủ, người thì phụ giúp, người thì đứng lặng lẽ thắp hương, an ủi tôi trong lúc tôi gần như chẳng còn sức để nói lời nào. Sự có mặt của họ hôm đó thực sự là một điểm tựa lớn, nên khi đến ngày giỗ 49 ngày của bố, tôi nghĩ ngay đến việc mời mọi người đến nhà.

    Tôi muốn ngày giỗ không chỉ là dịp để gia đình tưởng nhớ bố, mà còn là cơ hội để tôi nói lời cảm ơn với những người từng chia sẻ nỗi buồn cùng tôi. Mấy hôm trước đó, tôi cẩn thận gọi điện cho từng người. Chị trưởng phòng bảo bận họp nhưng sẽ cố thu xếp, cậu IT thì cười hề hề nói “để tớ xem lịch đã nhé”, còn mấy bạn khác đều ậm ừ kiểu “để tao xem sao”.

    Tôi không ép, chỉ bảo mọi người cứ đến nếu rảnh, nhà tôi đơn giản thôi, không câu nệ gì đâu. Tôi còn nhờ mẹ chuẩn bị thêm mấy món mà hồi trước bố thích: gà luộc, canh khổ qua nhồi thịt, bánh chưng nữa – dù không phải Tết, nhưng bố tôi vốn mê món đó. Bàn thờ bố được lau sạch, nhang đèn sẵn sàng, tôi đứng nhìn di ảnh bố mà thấy lòng mình vừa ấm vừa trống trải.

    Đến ngày giỗ, tôi dậy từ sớm, phụ mẹ bày biện bàn ăn, kê thêm ghế vì nghĩ ít nhất cũng có vài người đến. Nhưng chờ mãi đến 11 giờ trưa, giờ mà tôi nhắn mọi người đến ăn cơm, chỉ có hai người xuất hiện: chị Lan – trợ lý của trưởng phòng, và anh Hùng – người hay ngồi góc bàn làm việc lặng lẽ ít nói.

    Chị Lan cười bảo: “Tụi nó bận lắm, nhờ chị với anh Hùng đi thay mặt cả phòng đây.” Tôi gật đầu cười lại, cố giấu cái cảm giác hụt hẫng đang trào lên trong lòng. Hai người ngồi ăn cùng gia đình tôi, khen mẹ tôi nấu ngon, còn thắp hương cho bố trước khi ra về. Lúc tiễn họ, chị Lan đưa tôi một cái phong bì trắng, bảo: “Cả phòng góp chung, em cầm lấy nhé.” Tôi cảm ơn rồi mở ra xem sau, bên trong là 500 nghìn đồng – số tiền mà tính ra mỗi người góp 50 nghìn.

    Tôi ngồi xuống ghế, nhìn cái phong bì mà không biết nên nghĩ gì. Mười người, mà chỉ hai người đến, còn lại tám người không một tin nhắn, không một lời hỏi thăm, cũng chẳng thấy ai gửi chút gì thắp hương cho bố tôi. Tôi không phải người nhỏ nhen, cũng chẳng mong họ phải cho nhiều hay đến đông, nhưng cái cảm giác bị lãng quên nó cứ dâng lên.

    Hồi còn làm chung, tôi từng ở lại tăng ca cùng họ, từng chạy deadline đến khuya, từng pha cà phê cho cả phòng những ngày mệt mỏi. Vậy mà giờ đây, khi tôi cần một chút tình cảm đáp lại, mọi thứ lại nhạt nhòa thế này. Mẹ tôi thấy tôi ngồi thẫn thờ, hỏi: “Sao buồn vậy con? Người ta bận thì thôi, mình sống sao cho trọn đạo là được.” Tôi gật đầu với mẹ, nhưng trong lòng vẫn không nguôi được cảm giác trống rỗng.

    Tối đó, tôi nhắn tin cảm ơn chị Lan và anh Hùng, rồi tiện thể hỏi thăm mọi người trong nhóm chat cũ của phòng. Không ai trả lời. Điện thoại nằm im lìm trên bàn, còn tôi ngồi nhìn khói nhang trên bàn thờ bố, tự hỏi tình nghĩa đồng nghiệp bao năm, rốt cuộc đáng giá bao nhiêu.

  • 40t ế vợ, tôi cưới luôn cô g::ái rửa bát thuê đã có con riê::ng 3t, ngày rước dâu thì ki::nh ho::àng

    40t ế vợ, tôi cưới luôn cô g::ái rửa bát thuê đã có con riê::ng 3t, ngày rước dâu thì ki::nh ho::àng

    Mẹ tôi có nỗi lo suốt mười năm nay: “Con trai bốn mươi tuổi đầu rồi, không lấy vợ sớm thì ở vậy suốt đời à?”. Cái khu phố nhỏ này, người ta nhìn tôi – một anh thợ sửa điện nước, da ngăm, ít nói, chẳng đẹp trai – ai cũng lắc đầu: “Khó lấy vợ lắm.” Tôi cũng quen với sự cô độc, cho đến một ngày, mẹ tôi bảo:

    “Ở đầu ngõ có con bé rửa bát thuê, hiền lắm. Nó có con riêng ba tuổi, nhưng ngoan. Lấy nó đi, đừng kén nữa.”. Tôi im. Không yêu, nhưng thương mẹ già. Nhà chỉ có mỗi 2 mẹ con. Thôi thì cưới, coi như trọn đạo làm con.

    Đám cưới được chuẩn bị đơn giản – mẹ tôi mừng lắm, khoe khắp xóm: “Con dâu tôi tuy nghèo nhưng biết điều, chịu thương chịu khó.”

    Hôm rước dâu, trời nắng chang chang. Tôi mặc bộ vest thuê, tay run run cầm bó hoa cưới. Cả đoàn xe dừng trước căn nhà cấp 4 cũ. Mẹ tôi cứ thắc mắc hôm đến nói chuyện người lớn rồi cả hôm nay đón dâu chẳng thấy em bé 3 tuổi con cô dâu đâu cả. Bình thường trước vợ tôi đi rửa bát thuê em bé đó theo không rời bước. Mẹ tôi lại bảo có lẽ người ta đưa em bé đi chỗ khác để nhà trai đỡ dị nghị, thôi thì mẹ tôi cũng đỡ khó xử.

    Tôi đứng ngoài sân, lòng nặng trĩu, chẳng biết cuộc hôn nhân này sẽ đi đến đâu. Nhưng khi tiếng nhạc cưới vang lên, cô dâu bước xuống từ cầu thang, tôi nghe tiếng “rầm” phía sau – mẹ tôi ngã lăn ra đất.

    Mọi người hốt hoảng. Tôi quay lại, chỉ kịp thấy mẹ há hốc miệng, tay run run chỉ về phía trước.
    Còn tôi – người vừa đỡ mẹ – cũng đứng chết lặng, đôi chân như nhũn ra, quần ướt sũng vì mồ hôi lạnh toát.

    Bởi cô dâu bước xuống khác hẳn hình ảnh tôi từng thấy nơi quán bún nhỏ đầu ngõ: Không còn chiếc áo rách, không còn đôi dép nhựa. Thay vào đó là tà áo cưới trắng tinh, và cả cổ, cả tay, cả tóc cô đều lấp lánh vàng – vàng nhiều đến mức ánh nắng hắt lại chói cả mắt.

    Họ hàng nhà tôi rì rầm: “Trời đất… con bé rửa bát mà nhà giàu vậy sao?”. Họ nhà gái thì cũng ố, á không kém: “Hóa ra nhà này giàu ngầm à, con gái không lấy chồng thì cấm ai biết nhà ấy nhiều vàng như thế”….

    Rồi cha mẹ vợ bước ra. Họ mặc sang trọng, dáng điềm đạm, nở nụ cười hiền lành: “Chào thông gia. Hôm nay cho con gái nhà tôi về làm dâu nhà bà.”

    “Dạ” – Mẹ tôi nhẹ nhàng. Bỗng đứa bé 3 tuổi bất ngờ chạy ra níu chặt váy cô dâu, giọng nũng nịu.

    • Cho em theo với…

    Cả họ nhà tôi tròn mắt vì đâu có ai biết việc cô dâu đã có con đâu. Nhưng đúng lúc này mẹ cô dâu cất lời:

    • Đây là con gái út nhà tôi đấy ạ, nó quý chị nên chị đi đâu cũng theo. Hè vừa rồi chị nó ra nhà bác họ rửa bát giúp cho quán bút của bác đông khách quá, thế là em cũng đi theo chị luôn….

    Ối trời ơi hóa ra là thế. Hôm ấy, đám cưới diễn ra trong niềm hân hoan tột cùng. Cứ tưởng cưới đại cho có vợ để mẹ vui ai ngờ tôi được luôn cô vợ vừa xinh, vừa ngoan lại có điều kiện. Đấy đừng nghĩ 40 tuổi là ế, lấy muộn hóa ra lại hay mọi người ạ.

  • Cả nhóm đã thống nhất sẽ bỏ phong bì 500.000 đồng/người để mừng cưới bạn thân nhưng vừa nhìn thấy mâm cỗ nhà gái bưng ra,

    Cả nhóm đã thống nhất sẽ bỏ phong bì 500.000 đồng/người để mừng cưới bạn thân nhưng vừa nhìn thấy mâm cỗ nhà gái bưng ra,

    Cách đây hơn một tháng, tôi cùng nhóm bạn cấp 3 – tổng cộng bảy người – rủ nhau về quê dự đám cưới của Hằng, cô bạn hiền lành, từng là lớp phó học tập năm nào. Ngày xưa, Hằng lúc nào cũng xuất hiện với đôi dép tổ ong và chiếc xe đạp cà tàng, áo đồng phục sờn vai, nhưng luôn là người học giỏi và tốt bụng nhất lớp. Ai cũng mừng khi nghe tin Hằng lấy chồng – một kỹ sư làm ở Sài Gòn – nên nhóm chúng tôi thống nhất: góp 500.000 đồng/người, làm một phong bì chung mừng bạn.

    Vì đám cưới ở quê xa, nhóm tự thuê xe bảy chỗ đi sớm từ sáng, định ăn cỗ rồi về trong ngày. Mọi thứ đều vui vẻ, tiếng cười rộn rã suốt dọc đường.

    Nhưng không khí thay đổi hẳn khi chúng tôi ngồi vào bàn tiệc.


    Bàn cỗ được dọn ra khá đơn giản: vài món thịt heo, gà luộc, một đĩa nem và canh măng. Cỗ quê mà, tôi thấy cũng bình thường. Vậy mà N. – cô bạn trong nhóm, hiện làm kế toán ở thành phố – nhăn mặt từ lúc món đầu tiên được bưng lên.

    “Trời ơi, cỗ kiểu này mà mừng 500.000 á? Cả bàn này chắc hết hơn triệu rưỡi là cùng. Tính ra mình mừng nhiều quá rồi đấy.”

    Tôi hơi khó chịu, khẽ đáp:

    “Mình đi mừng hạnh phúc người ta, chứ đâu phải đi ăn lấy công bằng, N. à.”

    N. hừ nhẹ, rồi lẩm bẩm:

    “Tiền xăng xe, tiền thuê xe, tiền ăn… Tính ra đi một đám cưới này tốn gần cả triệu, mừng thế phí quá.”

    Tôi cười trừ, không muốn đôi co, nghĩ chắc cô ấy nói cho có. Nhưng chỉ lát sau, khi cô dâu chú rể vừa lên sân khấu làm lễ, N. bất ngờ đứng dậy, xách túi đi về phía bàn lễ tân.

    Tôi hỏi:

    “Đi đâu thế?”
    N. quay lại, cười nhạt:
    “Ra lấy phong bì mới, viết lại tên nhóm. Nhìn cỗ xong, tao thấy 500 nhiều thật.”

    Tôi tưởng cô nói đùa. Ai ngờ mấy phút sau, N. trở lại bàn, rút ví, lôi ra đúng ba tờ 100.000 đồng, cho vào phong bì mới tinh, ghi nắn nót tên nhóm: “Nhóm bạn cấp 3 – chúc Hằng hạnh phúc.”

    Rồi cô đặt phong bì vào đống phong bì của khách khác như không có chuyện gì.

    Tôi nhìn mà sững sờ. Vừa thấy kỳ quặc, vừa có gì đó… lạnh trong lòng. Nhưng tôi không nói thêm. Không muốn gây rắc rối giữa tiệc cưới người ta.


    Một tuần sau, tôi đang làm việc thì nhận được cuộc gọi của Hằng. Giọng cô run run, lạc đi như vừa khóc:

    “Cậu… đi cùng nhóm mình hôm đám cưới phải không? Cho tớ hỏi… phong bì nhóm mình ai chuẩn bị vậy?”

    Tôi đáp: “Là N. đó, sao thế?”

    Đầu dây bên kia im lặng mấy giây, rồi Hằng nói nhỏ, từng chữ:

    “Tớ mở phong bì ra… bên trong là tiền âm phủ. Một tờ 50.000 và ba tờ 100.000, y như thật. Cả bố mẹ chồng tớ cũng nhìn thấy. Tớ xấu hổ chết đi được.”

    Tôi chết lặng.

    Đầu óc trống rỗng, hình ảnh N. hôm ấy xin phong bì mới, rút ví ra và cặm cụi bỏ tiền vào… bỗng hiện lại như một đoạn phim quay chậm. Tôi nhớ rõ, cô có nói bâng quơ trên xe:

    “Trong ví tao có mấy tờ tiền âm phủ đốt vía, sợ ma đi xa đó mà. Ai trộm chắc hú hồn.”

    Khi đó tôi còn bật cười. Giờ nghĩ lại, sống lưng lạnh toát.

    Tôi lập tức nhắn tin cho N.:

    “N., phong bì đám cưới Hằng là sao vậy? Cậu bỏ nhầm tiền âm phủ hả?”

    Tin nhắn hiển thị “Đã xem”, nhưng không có hồi âm. Tôi gọi, không bắt máy. Đến tối, tài khoản N. biến mất khỏi nhóm chat. Facebook cô cũng bị xóa.


    Hai tuần sau, một người bạn chung – làm cùng công ty với N. – kể lại:
    Hóa ra năm ngoái N. có vay của Hằng hơn 10 triệu đồng, nói là mượn tạm khi khó khăn, hứa trả trong ba tháng. Nhưng rồi quỵt luôn. Khi Hằng nhắc, N. mắng ngược, bảo “chỉ là cho mượn chơi” và chặn liên lạc.

    Trước ngày đám cưới, N. nghe tin Hằng lấy chồng, còn cười khẩy:

    “Con đó nợ tao tiền mà giờ cưới chồng ngon lành à? Tao sẽ ‘mừng’ cho nó một phong bì nhớ đời.”

    Không ai nghĩ cô ấy nói thật.

    Vậy mà… cô đã làm thật.


    Đêm đó, tôi mở tủ, lôi ví mình ra xem. Không hiểu sao, trong ngăn nhỏ – nơi tôi hay để tiền lẻ – có hai tờ tiền âm phủ, mới tinh, y hệt loại Hằng gửi ảnh cho tôi xem. Tôi rùng mình.

    Không biết N. có vô tình để quên khi đi cùng xe hôm đó, hay cố ý… gửi lại cho tôi như một lời nhắc.

    Chỉ biết từ hôm đó đến giờ, N. vẫn biệt tăm. Không ai còn gặp cô ấy nữa. Còn Hằng thì vẫn chưa xóa tên cô khỏi danh sách bạn bè cũ – chỉ lặng lẽ đổi ảnh đại diện thành màu trắng.

    Và mỗi khi dự đám cưới ai đó, nhìn chiếc phong bì mừng trong tay, tôi lại thấy lạnh sống lưng.
    Bởi vì tôi hiểu: đôi khi, bên trong một phong bì mừng cưới, không phải là tiền – mà là cả một món nợ, một vết hận, và một linh hồn chưa chịu yên.

  • Ngày mẹ kế qua đời, căn nhà vang lên đủ loại tiếng xì xào. Họ hàng bảo bà thiên vị, vì để lại cho con ruột

    Ngày mẹ kế qua đời, căn nhà vang lên đủ loại tiếng xì xào. Họ hàng bảo bà thiên vị, vì để lại cho con ruột

    Ngày mẹ kế qua đời, căn nhà vang lên đủ loại tiếng xì xào. Họ hàng bảo bà thiên vị, vì để lại cho con ruột – tức em trai cùng mẹ khác cha của tôi – số tiền kếch xù 50 tỷ, còn tôi chỉ nhận được một căn nhà rách nát, tường vữa bong tróc, mái ngói xiêu vẹo.

    Trong ánh mắt họ, tôi là đứa con riêng bị bỏ rơi. Thậm chí, có người còn thì thầm:
    – Nó may mà được bà ấy nuôi, giờ còn đòi hỏi gì nữa?

    Tôi cười chua chát. Ừ thì, từ ngày bố tôi mất sớm, bà đã nhận nuôi tôi. Nhưng làm sao phủ nhận được sự thật: bao năm nay, bà luôn yêu thương con ruột hơn tôi. Vậy nên, khi nghe tin chia tài sản, tôi cũng chẳng bất ngờ.

    Em trai tôi, tên Nam, hả hê không giấu nổi. Trong lễ tang, nó thì thầm bên tai tôi:
    – Mày lấy căn nhà rách kia về làm gì, bán đi cũng chẳng ai mua. Tao thì có 50 tỷ, khỏi phải làm cả đời.

    Lời nó như nhát dao xoáy vào lòng. Tôi lẳng lặng ký giấy nhận căn nhà cũ, coi như một nén hương cuối cùng cho mối tình nghĩa dở dang giữa tôi và mẹ kế.

    Vài tuần sau, tôi đến xem căn nhà ấy. Nằm chơ vơ nơi ngoại ô, tường loang lổ, cửa gỗ mục ruỗng. Người ta bảo nên phá bỏ xây lại. Tôi gọi thợ đến.

    Tiếng búa đập vào tường vang lên chan chát. Đột nhiên, một anh thợ hét lớn:
    – Anh ơi, trong tường có cái gì này!

    Tôi lao tới. Sau lớp gạch cũ kỹ, hiện ra một chiếc két sắt. Tôi run rẩy, tim đập dồn. Cả đội thợ dừng lại, ai nấy há hốc mồm.

    Mất gần một giờ, tôi mới mở được két. Bên trong không phải vàng bạc, cũng chẳng có tiền mặt, mà là một xấp giấy tờ dày cùng một quyển sổ tay.

    Mở trang đầu, tôi nhận ra nét chữ quen thuộc – chính là của mẹ kế.

    “Nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là mẹ đã rời xa. Con đừng buồn khi thấy mẹ để lại cho Nam 50 tỷ. Số tiền đó, mẹ cố tình trao cho nó, vì mẹ biết nó ham vật chất, và đó cũng là sợi dây trói buộc nó. Với con, mẹ tin con đủ mạnh mẽ để giữ bí mật này.”

    Tôi lật tiếp. Giấy tờ bên dưới là hợp đồng mua bán đất, cổ phần công ty, giấy chứng nhận sở hữu bất động sản – tổng giá trị ước tính còn lớn hơn 50 tỷ nhiều lần. Tất cả đều mang tên tôi.

    Chân tôi như nhũn ra. Hóa ra, căn nhà rách không phải phần “bị bỏ rơi”, mà chính là nơi mẹ kế giấu toàn bộ tài sản thật sự.

    Trong quyển sổ, bà viết thêm:

    “Ngày bố con mất, mẹ từng thề sẽ chăm sóc con như con ruột. Nhưng mẹ biết, cả đời này con luôn thấy mẹ thiên vị. Thực ra, mẹ phải làm vậy. Nam nóng nảy, nếu không cho nó tưởng rằng mình được nhiều hơn, nó sẽ làm liều, sẽ hận thù. Con hãy tha thứ cho mẹ. Đây là gia sản của cả gia đình, mẹ tin con sẽ biết dùng đúng cách.”

    Nước mắt tôi rơi lã chã. Bảy năm sống với bà, tôi từng nghĩ bà không thương mình. Giờ đây, từng con chữ run run cho tôi thấy một tình yêu sâu kín, âm thầm.

    Tin tức về két sắt nhanh chóng lan ra. Nam điên cuồng xông đến, gào thét:
    – Không công bằng! Sao bà ta để hết cho mày? Tao mới là con ruột!

    Tôi đưa quyển sổ cho nó đọc. Sau vài dòng, mặt nó tái nhợt. Nó quăng sổ xuống, gào khóc như đứa trẻ. Bao nhiêu năm được nuông chiều, giờ mới hiểu ra, 50 tỷ nó cầm thực chất chỉ là “phần mồi”.

    Tôi nhìn em, giọng nghẹn lại:
    – Mẹ không ghét em. Bà chỉ muốn em sống tử tế. Đừng để đồng tiền nhấn chìm mình nữa.

    Nam sụp xuống, ôm mặt. Hào quang giàu sang vụt tắt, chỉ còn lại nỗi đau thừa nhận sự thật: suốt đời nó bị mẹ “trói” bằng tiền bạc.

    Còn tôi, tôi chọn dùng tài sản kia để mở một quỹ học bổng mang tên mẹ kế, giúp những đứa trẻ mồ côi như tôi từng trải qua. Tôi muốn người đời nhớ đến bà không phải bằng hai chữ “thiên vị”, mà bằng tình thương bà âm thầm trao gửi.

    Đêm ấy, tôi thắp hương trước di ảnh. Lần đầu tiên sau bao năm, tôi gọi bà bằng tiếng “Mẹ” trọn vẹn, không vướng mắc gì nữa.

    Ngoài kia, gió lùa qua ô cửa vỡ, khẽ lay động bức màn mỏng. Tôi như nghe thấy tiếng bà mỉm cười, an yên sau tất cả.

  • Vợ làm nghề gội đầu mátsa đi mua thịt lợn được chủ tiệm góa vợ giảm giá, chồng nghe tin sừngsổ ra chợ định xử luôn người đàn ông bán thịt

    Vợ làm nghề gội đầu mátsa đi mua thịt lợn được chủ tiệm góa vợ giảm giá, chồng nghe tin sừngsổ ra chợ định xử luôn người đàn ông bán thịt

    Vợ anh Tình tên Hòa, làm nghề gội đầu thư giãn ở thị trấn nhỏ. Cô đẹp nết, dễ cười, khách quen đều khen khéo miệng.
    Mấy hôm nay chồng ốm nằm nhà, Hòa ra chợ mua ít thịt nấu cháo.
    Ai ngờ ông Thông – chủ quầy thịt góa vợ, vừa gặp đã cười tươi, bớt luôn cho cô mấy chục nghìn:

    “Người đâu vừa đẹp vừa hiền, bán rẻ cho chị Hòa lấy may.”

    Chuyện nhỏ thôi, nhưng chẳng hiểu sao đến tai anh Tình thì biến thành:

    “Ông Thông đang tán vợ mày đấy, hôm nay còn bảo giảm giá riêng cho cô Hòa nữa cơ.”

    Nghe đến đó, Tình sôi máu.
    Anh đập mạnh chén thuốc, chửi thề một câu rồi vùng dậy:

    “Để tao xem ông ta dám làm gì vợ tao!”

    Anh mặc áo khoác, cầm con dao gọt hoa quả nhét túi, phóng ra chợ trong cơn ghen ngùn ngụt.
    Đi được nửa đường, thì bà Hợi hàng xóm thở hổn hển chạy theo:

    “Tình ơi! Quay về mau! Hòa… Hòa bị công an đưa đi rồi kìa!”

    Tình khựng lại, mặt tái mét:

    “Sao cơ?”

    Bà Hợi thở dốc kể:

    “Người ta vừa bắt cả nhóm massage trá hình trong tiệm gội đầu, nghe nói có cả khách quen bị giữ luôn… mà Hòa bị trùm khăn trùm đầu đưa lên xe công an rồi!”

    Tình đứng chết trân giữa đường, dao trong túi rơi xuống đất kêu “keng”.
    Anh lao về nhà, chợt thấy cái điện thoại của vợ rơi lại trên bàn, màn hình vẫn sáng tin nhắn chưa đọc:

    “Anh Thông đây. Em nhớ lấy thịt cho đứa bé ăn, anh để rẻ vì nó bị thiếu máu. Đừng nói với ai, anh chỉ muốn giúp.”

    Tình run rẩy ngồi sụp xuống, nước mắt trào ra.
    Anh nhớ lại đêm qua, vợ lén giấu mấy tờ hóa đơn thuốc, chỉ nói:

    “Con mình yếu lắm, anh đừng lo…”

    Ngoài ngõ, tiếng xe công an hú dài, hòa trong tiếng người xì xào, mùi thịt heo từ chợ vẫn phảng phất trong gió — ngai ngái, tanh nồng, mà cũng… đắng ngắt.

  • Tỷ phú bắt gặp cô giúp việc cho con trai của ông b-/ú — Điều xảy ra sau đó khiến tất cả s;ửng s;ốt

    Tỷ phú bắt gặp cô giúp việc cho con trai của ông b-/ú — Điều xảy ra sau đó khiến tất cả s;ửng s;ốt

    Sau giây phút chứng kiến cảnh tượng bất ngờ ấy, ông Hùng im lặng rất lâu. Chị Mai cúi mặt, run rẩy chờ đợi cơn giận dữ từ người chủ giàu có nhưng nghiêm khắc. Thế nhưng, trái với suy nghĩ của chị, ông Hùng chỉ khẽ gật đầu, rồi dặn:

    – “Cất bé vào phòng đi. Chuyện này… ta sẽ bàn sau.”

    Suốt buổi chiều hôm đó, ông ngồi trong phòng làm việc, hút hết điếu thuốc này đến điếu khác. Trong tâm trí ông xoáy sâu một câu hỏi: “Chẳng lẽ con trai mình đang thiếu hơi ấm đến vậy?”

    Khi bà Linh trở về, ông Hùng kể lại sự việc. Bà Linh ban đầu sửng sốt, sau đó bật cười nửa tin nửa ngờ:

    – “Ông nghiêm trọng hóa vấn đề rồi. Đàn bà chúng tôi thương trẻ, nhiều khi còn cho bú ké, có gì đâu mà phải nghĩ nhiều?”

    Ông Hùng nhìn vợ, ánh mắt trĩu nặng. Ông biết, trong lòng bà, những chuyến công tác, những buổi tiệc xã giao, những hoạt động từ thiện đã chiếm phần lớn thời gian. Đứa bé mới hơn một tuổi, phần nhiều chỉ thấy mẹ qua video call hoặc những cái hôn vội vã trước khi bà đi.

    Tối đó, khi bé Nam – con trai út – quấy khóc, bà Linh vẫn mải nhắn tin cho đối tác. Cô giúp việc Mai nhẹ nhàng bế bé lên, khẽ hát ru, đứa nhỏ liền nín. Ông Hùng đứng bên cửa, chứng kiến cảnh tượng ấy, lòng vừa thương vừa xót xa.

    Ông quyết định lặng lẽ tìm hiểu về chị Mai. Hóa ra, chị từng có một đứa con nhỏ bằng tuổi Nam, nhưng vì hoàn cảnh nghèo khó, đứa bé gửi về quê cho bà ngoại chăm. Đó là lý do sữa trong người chị vẫn còn, và cũng là nguyên nhân chị dễ rung động khi thấy bé Nam khóc ngằn ngặt.

    Dần dần, trong nhà, bé Nam gắn bó với chị Mai hơn cả bảo mẫu chính thức. Hễ chị Mai vắng, bé lại khóc. Có hôm chị xin phép về quê thăm con, bé Nam cứ đòi theo.

    Điều này khiến bà Linh khó chịu. Bà bắt đầu ghen ngược với chính cô giúp việc. Một buổi tối, khi cả nhà đang ăn cơm, bà nói đầy ẩn ý:

    – “Con nít không được chiều quá. Người làm thì cũng chỉ là người làm, đừng để chúng nó vượt giới hạn.”

    Không khí trong bàn ăn nặng nề. Chị Mai cúi mặt, không nói. Ông Hùng chỉ lặng lẽ gắp thức ăn cho vợ, nhưng trong lòng ngổn ngang. Ông thấy vợ mình lạnh lùng với chính con ruột, trong khi một người phụ nữ xa lạ lại cho đi sự dịu dàng vô điều kiện.

    Từ hôm đó, những xung đột âm thầm xuất hiện. Bà Linh dặn bảo mẫu hạn chế để chị Mai tiếp xúc với bé. Nhưng càng cấm đoán, đứa bé càng khóc nhiều hơn, thậm chí bỏ ăn. Còn ông Hùng thì đứng giữa hai làn sóng: một bên là tình thương bản năng của người mẹ nghèo, một bên là lòng tự ái và danh dự của người vợ giàu sang.

    Trong căn biệt thự tưởng chừng yên ả, một cơn bão ngầm đã bắt đầu hình thành. Và nó sẽ bùng phát chỉ trong một sự kiện nhỏ sắp tới…

  • Sau khi ch:ế:t lâm sàng 11 phút, người phụ nữ nói về “thế giới bên kia”: Vượt xa mọi tưởng tượng

    Sau khi ch:ế:t lâm sàng 11 phút, người phụ nữ nói về “thế giới bên kia”: Vượt xa mọi tưởng tượng

    Một người phụ nữ từng chết lâm sàng trong 11 phút cho biết bà sẽ không bao giờ quên trải nghiệm ấy. Charlotte Holmes nói rằng bà đã nhìn thấy cả thiên đường lẫn địa ngục – và những gì bà chứng kiến đã thay đổi cuộc đời bà.

    Charlotte, khi đó 68 tuổi, rơi vào tình trạng nguy kịch trong một buổi khám tim vốn dĩ chỉ là định kỳ. Trong lúc thăm khám với bác sĩ tim mạch, huyết áp của bà bất ngờ tăng vọt lên mức nguy hiểm – 234/134.

    Nhân viên y tế thông báo rằng bà cần phải ở lại bệnh viện để họ kiểm soát và hạ huyết áp. Chia sẻ với chương trình The 700 Club, bà mô tả cách mà trải nghiệm cận tử của mình bắt đầu diễn ra.

    Bà nhớ lại việc các bác sĩ đã cảnh báo bà: “Huyết áp phải hạ xuống. Nếu không bà sẽ bị đột quỵ lần nữa hoặc sẽ lên cơn đau tim.”

    Chồng bà, Danny, ở bên cạnh bà trong khi nhân viên y tế truyền dịch tĩnh mạch nhằm cố gắng hạ huyết áp. Sau đó, ông chứng kiến việc họ đột ngột báo động khẩn cấp và bắt đầu cấp cứu cho bà.

    Ông nói thêm: “Lúc đó tôi tự hỏi không biết mình có thể đưa bà ấy về nhà được hay không.”

    Người phụ nữ kể về những gì đã thấy ở “thế giới bên kia”

    Charlotte giải thích rằng trong khoảng thời gian này, bà thấy mình “ở phía trên thân thể của mình”, quan sát đội ngũ y tế thực hiện ép tim.

    Bà mô tả: “Tôi có thể thấy họ, tất cả các y tá xung quanh, tôi ngửi thấy mùi những bông hoa đẹp nhất mà tôi từng ngửi thấy, rồi tôi nghe thấy âm nhạc. Khi tôi mở mắt ra, tôi biết mình đang ở đâu. Tôi biết mình đang ở thiên đường.”

    Sau này, Charlotte mới biết rằng tim bà đã ngừng đập trong 11 phút. Các bác sĩ nói rằng bà đã “chết lâm sàng”.

    Bà nhớ lại những gì đã xảy ra trong 11 phút đó. Bà nói: “Tôi ở phía trên thân thể mình. Tôi có thể thấy Danny đứng ở góc phòng. Anh ấy đã lùi lại. Tôi có thể thấy họ, tất cả các y tá xung quanh, rồi tôi mở mắt ra.”

    “Tôi nhìn xung quanh vẻ đẹp đó. Tôi có thể thấy cây cối, tôi có thể thấy cỏ, và mọi thứ đều đung đưa theo âm nhạc.” Bà tiếp tục: “Tôi không thể diễn tả cho bạn thiên đường trông như thế nào, bởi vì nó vượt xa cả những gì chúng ta có thể tưởng tượng, gấp hàng triệu lần.”

     - Ảnh 1.

    Ảnh minh hoạ

    Theo Charlotte, các thiên thần đã dẫn dắt bà đi qua cõi thiên đường ấy, nơi không hề tồn tại nỗi sợ hãi. Bà giải thích: “Ở đó không có sợ hãi. Đó giống như niềm vui thuần khiết. Khi các thiên thần dẫn dắt, không có nỗi sợ nào khi bạn đang trở về nhà. Chỉ có niềm vui thuần khiết.”

    Trong hành trình của mình, Charlotte nhận ra những người thân đã qua đời, bao gồm cha mẹ và em gái của bà, cũng như “nhìn thấy các thánh nhân thời xưa”. Bà lưu ý: “Họ trông không hề già, không hề bệnh tật.”

    Bà nói thêm: “Không ai trong số họ đeo kính. Họ trông như đang ở độ tuổi 30… Tôi nhận ra họ, ở đó trong những thân thể mới của họ. Họ trông thật tuyệt vời.”

    Điều mà Charlotte nhìn thấy tiếp theo khiến bà sững sờ. Bà tiết lộ: “Đứng phía sau cha mẹ tôi là một ánh sáng rực rỡ đến mức tôi không thể nhìn thẳng vào.”

    Sau đó, bà thấy một điều mà bà sẽ không bao giờ có thể xóa khỏi ký ức. Bà nói: “Chúa đã đưa tôi xuống địa ngục. Tôi nhìn xuống và ngửi thấy mùi, mùi thối rữa, đó chính là mùi mà tôi cảm nhận được. Và những tiếng la hét.”

    “Sau khi chứng kiến vẻ đẹp của thiên đường, sự tương phản khi nhìn thấy địa ngục gần như không thể chịu đựng nổi.” Bà nói rằng điều này một lời cảnh báo dành cho một số người nhất định về những gì đang chờ đợi họ nếu họ không thay đổi hành vi của mình – “Đây là nơi họ sẽ cư ngụ.”

    Bà nói thêm: “Tôi nghe thấy lời nói: ‘Con vẫn còn thời gian để quay lại và chia sẻ.’” Sau đó, bà mô tả cảm giác mình bị “kéo trở lại thân thể”.

    Bà nói: “Tôi cảm thấy cơn đau ở nơi mà trước đó tôi không hề cảm thấy đau. Tôi cảm thấy nỗi buồn.”

    Đội ngũ y tế đã chạy vội vào phòng ngay trước khi mắt bà khẽ mở ra. Ông bảo bà rằng chính vào khoảnh khắc đó, ông nhận ra mình sẽ có thể đưa bà về nhà.

    Charlotte, đến từ bang Kansas, Mỹ, nằm viện hai tuần sau sự cố xảy ra vào tháng 9 năm 2019 nhưng đã hồi phục hoàn toàn. Kể từ đó, bà liên tục kể lại trải nghiệm của mình.

    Bà chia sẻ: “Mọi người cần hy vọng. Họ muốn biết rằng thực sự có một điều gì đó ở ngoài kia. Họ muốn biết rằng mọi thứ rồi sẽ ổn.”

    Bà nói thêm: “Thiên đàng còn hơn cả những gì bạn có thể tưởng tượng.”

  • 2 chị em sinh đôi chung 1 chồng – tưởng sẽ hạnh phúc ai ngờ 1 tháng sau phát hiện bí mật ch;ấn đ;ộng

    2 chị em sinh đôi chung 1 chồng – tưởng sẽ hạnh phúc ai ngờ 1 tháng sau phát hiện bí mật ch;ấn đ;ộng


    Sinh ra tại một làng quê nhỏ ven sông, hai chị em sinh đôi Nhã và Nhi như hai giọt nước – từ khuôn mặt, dáng đi đến giọng nói. Người làng thường trêu: “Chẳng biết ai là ai, lỡ yêu một người lại cưới nhầm người kia!”. Nhưng cả hai đều mỉm cười, vì từ nhỏ đến lớn, họ luôn làm mọi thứ cùng nhau: đi học, nấu ăn, cấy lúa, thậm chí từng có lần cùng bị đòn vì tội giấu mèo vào nhà.
    Mẹ mất khi hai cô mười tuổi, ba thì đau yếu triền miên, từ đó Nhã – chị, mạnh mẽ hơn, luôn là người bảo vệ và dẫn dắt Nhi. Nhưng cũng chính sự che chở ấy khiến Nhi dần sống thu mình – lặng lẽ, cam chịu, và luôn đứng sau chị.

    Khi cả hai tròn hai mươi, trong một dịp lễ hội làng, họ gặp Khánh – một chàng trai từ tỉnh về quê làm việc. Khánh không giống những người đàn ông họ từng biết – lời nói nhẹ nhàng, ánh mắt biết cười, lại biết đàn hát. Cả hai chị em đều bị hút vào vòng xoáy của người đàn ông ấy, dẫu chẳng ai nói thành lời.

    Khánh đến nhà thường xuyên với lý do “giúp ba sửa máy bơm nước”, nhưng người hiểu rõ nhất là Nhã. Ánh mắt anh hay dừng lại lâu hơn khi nhìn chị. Mỗi lần đi chợ, Khánh đều mang về cho Nhã món bánh chị thích, còn Nhi… thì đứng lặng nhìn từ xa, không oán trách, không đòi hỏi.

    Một đêm, Nhi tình cờ bắt gặp Khánh hôn Nhã dưới gốc vú sữa sau nhà. Cô quay đi, không khóc. Nhưng từ đó, cô thay đổi. Ít nói hơn. Mắt hay nhìn xa xăm. Nhã cảm nhận được sự thay đổi ấy, và trong lòng dấy lên nỗi áy náy mơ hồ.

    Vài tháng sau, khi ba bệnh nặng, Khánh cầu hôn. Nhưng trước khi cưới, một điều bất ngờ xảy ra: ba gọi hai chị em vào phòng, trao cho mỗi người một mảnh khăn tay mẹ để lại và nói:

    Chẳng ai hiểu hết ý ông, nhưng sau khi ông mất, lời trăn trối ấy trở thành sợi dây định mệnh kéo họ vào một quyết định gây sốc: Cả hai cùng lấy Khánh.

    Lý do chính thức được nói ra là “vì thương ba, vì giữ gìn máu mủ trong nhà”. Nhưng sâu trong lòng mỗi người, là một mảnh tình riêng, một vết thương không lành.

    Đám cưới tổ chức âm thầm. Họ chỉ mặc áo dài trắng đơn giản, không váy cưới, không rước dâu. Người làng xì xào, kẻ nói thương, người bảo “loạn luân”, nhưng rồi cũng qua.

    Ba người sống chung dưới một mái nhà. Ban đầu, tất cả đều cố gắng giữ hoà khí. Nhã đảm đang việc nhà, đi chợ, quán xuyến, còn Nhi ở nhà chăm vườn, nấu cơm, lặng lẽ như cái bóng. Khánh… vẫn dịu dàng như xưa, nhưng bắt đầu biết chọn người nào để gần gũi hơn mỗi đêm.

    Dù chưa từng nói ra, ai cũng biết: Nhã là người được yêu hơn.

    Nhi không ghen, hay ít ra là không cho phép mình ghen. Nhưng mỗi lần đi ngang phòng ngủ, thấy ánh đèn phòng Nhã còn sáng, cô lại siết chặt tay, rồi lặng lẽ về phòng.

    Một năm, rồi hai năm trôi qua như thế. Bề ngoài êm ấm, bên trong mục ruỗng.

    Nhi bắt đầu có những cơn đau đầu dữ dội, bác sĩ bảo do stress. Nhã lo lắng đưa em đi khám khắp nơi, nhưng chẳng tìm ra bệnh rõ ràng. Trong lòng chị dấy lên cảm giác tội lỗi không tên – như thể chính mình đang dần giết chết em gái bằng tình yêu ích kỷ.

    Khánh vẫn quan tâm Nhi, vẫn nhẹ nhàng, vẫn nói chuyện, nhưng không chạm vào cô. Những cái ôm chỉ còn là hình thức. Những cái nhìn không còn cháy bỏng. Đêm nào anh ở lại phòng Nhi, cô cũng nằm im, quay mặt vào tường, nước mắt thấm gối. Anh không dám chạm vào cô – vì ánh mắt cô như con dao, chạm vào sẽ đứt tay, đứt cả tim.

    Nhi không trách, nhưng cô bắt đầu ghi nhật ký. Những trang giấy kín chữ, toàn là những điều không thể nói thành lời:

    “Em vẫn nghe tiếng anh gọi tên chị trong mơ. Anh gọi dịu dàng, như cách chị từng gọi em khi còn nhỏ.”

    “Em không sống nổi nữa… nhưng chết thì nhát lắm.”

    Nhã đọc được những dòng đó vào một buổi chiều mưa, khi Nhi ra đồng chưa về. Chị ngồi lặng hàng giờ bên quyển sổ. Đến khi tiếng sấm rền lên, chị mới chợt tỉnh và lao đi tìm em.

    Nhưng lần này, Nhi không đi đâu xa. Cô chỉ ngồi sau nhà, dưới gốc vú sữa – nơi Khánh từng hôn Nhã. Cô nhìn cây thật lâu, rồi hỏi:

    – Chị có từng thấy tội lỗi không?

    Nhã nghẹn lời.

    – Nếu một ngày em biến mất, chị sẽ sống vui chứ?

    Nhã quỳ xuống bên em, bật khóc như một đứa trẻ:

    – Em đừng nói vậy… Đừng bỏ chị…

    Nhi không trả lời. Cô chỉ mỉm cười nhẹ, như thể mình đã tha thứ, hoặc đã buông tay.

    Từ hôm đó, Nhi thay đổi. Cô chăm sóc Nhã như xưa, làm những món Nhã thích, nói nhiều hơn, cười nhiều hơn. Nhưng có điều gì đó không thật. Như thể cô đang diễn. Nhã lo sợ. Khánh thì không để ý, chỉ nghĩ “cuối cùng Nhi cũng chấp nhận được cuộc sống này”.

    Một hôm, Nhi nói:

    – Em muốn có con.

    Khánh ngập ngừng. Nhã im lặng. Bầu không khí trong nhà nặng như đá đè ngực. Không ai phản đối, nhưng cũng chẳng ai nói “được”.

    Đêm đó, Nhã lặng lẽ sang phòng Nhi, nắm tay em:

    – Nếu… em muốn, chị sẽ ra đi.

    Nhi nhìn chị, rồi mỉm cười thật buồn:

    – Không. Em không muốn ai trong chúng ta rời đi. Nhưng… cũng không muốn ở lại nữa.

    Hôm đó trời mưa rất lớn. Gió rít từng cơn, như tiếng khóc của đất trời. Nhã đi chợ về, thấy nhà im ắng lạ thường. Gọi Nhi không ai trả lời. Gọi Khánh – cũng không.

    Khi chị bước ra sau nhà, cảnh tượng trước mắt khiến chị đứng chết lặng: Chiếc xe máy đổ nghiêng, cạnh đó là Khánh đang ôm lấy Nhi – máu đỏ loang cả nền xi măng ướt sũng nước.

    Khánh hét lên:

    – Cô ấy ngã! Xe trượt… chị gọi xe cấp cứu mau!

    Nhưng Nhi không tỉnh lại. Mắt cô mở to, miệng mấp máy điều gì đó. Nhã nhào tới, ôm lấy em. Trong tay cô, Nhi cố thốt một câu:

    – Xin lỗi… chị…

    Rồi hơi thở tắt lịm.

    Nhi mất. Cái chết được ghi là “tai nạn do trời mưa, đường trơn”. Nhưng Nhã thì biết: Nhi chọn ngày mưa. Cô đã chọn cách kết thúc cuộc sống – như một lời trốn chạy khỏi tình yêu không lối thoát.

    Khánh suy sụp. Anh khóc mỗi đêm. Nhưng điều khiến Nhã đau hơn cả không phải là mất em, mà là đọc được lá thư Nhi để lại giấu trong áo:

    “Chị Nhã, em chưa từng ghét chị. Em chỉ đau vì biết mình không bao giờ là người được chọn. Em đã cố sống chung, cố yêu anh bằng một nửa của chị, nhưng không đủ. Em mệt rồi. Em tha thứ. Và xin chị đừng tự trách… Chỉ cần sống hạnh phúc – thay phần em…”

    Nhã ôm lá thư, khóc cạn nước mắt. Khánh, sau tang lễ, lặng lẽ rời đi. Không từ biệt. Không lời hứa. Không quay đầu.

    Mỗi sáng thức dậy, Nhã đều nhìn về phòng bên cạnh – căn phòng Nhi từng sống, giờ là căn phòng hoang hoải với cửa sổ luôn hé mở. Không ai ở đó, nhưng Nhã vẫn pha thêm một ly trà, đặt lên bàn như thói quen. Dường như, chị vẫn hy vọng em sẽ bất ngờ bước ra, trách yêu: “Trà nguội rồi, ai uống nổi.”

    Nhưng căn nhà vắng tiếng cười, thiếu bóng người. Cây vú sữa sau nhà trĩu quả như những giọt nước mắt đông cứng. Mỗi lần gió thổi, lá rơi lả tả – như thời gian đang phai màu ký ức.

    Khánh biến mất sau lễ tang. Không tin nhắn, không cuộc gọi. Người làng đồn rằng anh bỏ xứ đi, có người bảo thấy anh cạo đầu ở một ngôi chùa tận miền Bắc.

    Nhã không đi tìm.

    Chị không oán anh, không giận em. Chị chỉ tự trách mình. Nếu ngày đó chị không nhận lời, nếu ngày đó chị biết từ chối, nếu… nếu… nếu… Nhưng “nếu” không thể hồi sinh một con người.

    Chị bắt đầu viết thư cho Nhi – không phải gửi đi, mà để sống tiếp. Mỗi đêm, chị ngồi trước cửa sổ, thắp một cây nến nhỏ và viết.

    “Em à, hôm nay chị trồng lại luống hoa hồng sau vườn. Chị nhớ em từng bảo: ‘hoa hồng đẹp nhưng gai đâm đau’. Nhưng nếu không có gai, làm sao biết quý cái đẹp?”

    “Hôm nay mưa. Mưa giống ngày em đi. Chị đã không khóc. Không phải vì cạn nước mắt, mà vì tim đã vỡ rồi.”

    “Có khi chị mong được gặp em một lần nữa – chỉ để nói lời xin lỗi bằng cả trái tim.”

    Một buổi chiều mùa đông, khi những cây gạo trơ trụi lá, Khánh trở về. Anh gầy sọp, đầu trọc, mặc áo nâu sòng, tay cầm tràng hạt. Anh không vào nhà mà đứng lặng dưới gốc vú sữa, nơi mọi chuyện bắt đầu… và kết thúc.

    Nhã thấy anh, đứng sau cánh cửa, không biết nên ra hay không. Rồi chị cũng bước ra.

    – Em xin lỗi.

    Giọng Khánh khàn đặc, như chưa từng được dùng để nói suốt nhiều tháng.

    Nhã im lặng. Anh tiếp:

    – Anh đã sai. Anh ích kỷ. Anh tưởng có thể yêu hai người… Nhưng hoá ra, chỉ làm đau cả ba.

    Chị gật đầu, không trách. Chỉ nói một câu:

    – Em ấy… tha thứ rồi.

    Khánh òa khóc. Lần đầu tiên, kể từ ngày chôn Nhi, họ khóc cùng nhau – không còn là chồng và vợ, không còn là kẻ có lỗi hay người bị bỏ lại – chỉ là hai con người cùng mất một người thân yêu.

    Sau đó, Khánh rời đi. Lần này, chị biết anh sẽ không quay lại nữa. Nhưng cũng không cần. Quá khứ đã đủ nặng nề, hiện tại chỉ cần bình yên.

    Nhã bắt đầu một cuộc sống mới. Chị không đi đâu xa, không bỏ quê, không rời khỏi ngôi nhà cũ kỹ. Nhưng chị làm điều chưa từng dám làm: mở một quỹ hỗ trợ phụ nữ tên là “Song Tử”.

    Mỗi năm, chị dùng phần tiền tích cóp từ việc trồng rau, bán hàng nhỏ, quyên góp để giúp những người phụ nữ bị ràng buộc trong hôn nhân áp đặt, bị trói buộc bởi truyền thống hay những cuộc hôn nhân “miệng đời”.

    Nhiều người đến với chị – có cô gái trẻ định trầm mình vì yêu người đã có vợ, có người mẹ bị chồng ép sống cùng chị em chồng như chị em ruột… Chị lắng nghe, không phán xét. Mỗi lần nghe xong, chị đều kể một đoạn chuyện về mình và Nhi – như một bài học không lên giọng.

    Chị giữ căn phòng của Nhi nguyên vẹn. Mỗi năm vào ngày mất của em, chị đặt lên bàn thờ một tách trà, một bông hoa, một bức thư mới.

    “Em à, hôm nay có một cô bé đến đây, định bỏ thai vì không được gia đình chấp nhận. Chị kể chuyện của tụi mình, cô ấy khóc như em ngày xưa. Rồi cô ấy giữ lại đứa bé. Em có thấy không? Em vẫn sống, trong lòng nhiều người.”

    Năm thứ ba sau ngày Nhi mất, cây vú sữa sau nhà ra hoa trắng muốt. Có một bông rơi xuống vai Nhã khi chị đang tưới nước. Chị ngẩng lên, cười.

    Lần đầu tiên sau bao năm, chị không khóc.

    Chị không còn sống trong tội lỗi. Mà sống vì yêu thương. Vì lời hứa chị từng thốt ra khi còn bé:

    “Dù chuyện gì xảy ra, chị cũng sẽ không bỏ em.”

    Nhã không bỏ Nhi. Chị mang em đi theo – không phải là cái bóng đau buồn, mà là ký ức đẹp. Là tấm gương để sống tử tế. Là tình yêu chưa trọn nhưng không vô nghĩa.

    Truyện kết bằng một đoạn nhật ký cuối cùng:

    “Em à, chị sống ổn. Vẫn hay mơ thấy em. Có lần em cười, bảo: ‘Chị còn nợ em một chuyến đi xa.’ Chị đang để dành tiền. Khi đủ, chị sẽ đi. Không phải để trốn, mà để sống thay phần em chưa kịp.”